ve-may-bay-di-new-york3

¨30 tuổi rồi, đời coi như hết¨ mấy anh bạn long trọng tuyên bố

¨Đúng thế hết thời kì của chúng ta rồi. Giờ chỉ có đi làm, ăn ngủ rồi chết¨

¨Chúng ta đang chết dần ở tuổi 30, thật khó tin. Ngày xưa nghĩ tuổi 30 mới là sự khởi đầu. Sao có thể thế được ¨ tôi mơ hồ nhận ra sự bất công

Chúng tôi ngày xưa, khi mà còn đi học, chỉ mong mau thoát trường, thoát lớp, để được đi làm, làm những điều mình thích, thành cái này cái nọ. Hoài bão rực rỡ nâng cánh cho những giấc mơ xa vời, ai cũng có những nung nấu như Nguyễn Tử Quang với sự nghiệp smart phone đẹp xịn nhất thế giới (sự thật thì con Bphone ấy cũng đang kích thích thị trường phết). Tới năm 23 tuổi, bạn bè tôi hầu hết đã thoát ly, cả lớp có chừng 3 đứa nghĩ tới công ty riêng ( 2 trong 3 sập, 1 còn lóp ngóp nhưng chẳng liên quan tới ngành ĐTVT chúng tôi đã mất 5 năm học hành), còn hơn 50 đứa khác chăm chăm đi làm ở một hoặc hai công ty là yên vị, lấy vợ, có nhà, có kẻ sắm xe, kẻ có con. Hàng ngày giống con Hamster chạy trong guồng: nhà, công ty, chơi với con, ngủ, sớm mai thức dậy lại công ty. Đó là những đứa số hưởng, tức là bố mẹ có chút tiền, cho cái nhà, cho cái xe, chứ 28 tuổi đi làm 5 năm, thu nhập có cao ngất lên hàng chục triệu thì cũng chẳng mơ có nhà tiền tỉ ở thủ đô. Những đứa như thế, chỉ vừa ra trường, bố mẹ đã bảo ¨Kiếm cái việc ổn định, rồi vợ con, nhà bố mẹ cho¨, thế là chẳng phải lo gì nữa. Đứa nào giỏi, việc làm khá, thì có thêm con 4 bánh chạy zin zin ngoài đường, hoặc thậm chí bố mua cho luôn, chẹp miệng ¨Không mua cho mày thì cũng phải đi gửi tiền ngân hàng¨. Thế là đời gọn đẹp, có đầy đủ mọi thứ trong tay trước tuổi 30.

Phần đông thì vất hơn thế. Đại học thì các bạn tứ xứ ùa về, bạn ở tỉnh nhiều nên không ít bạn gia đình vất vả. Có thằng bạn tôi, ở quê, 2 năm đầu trọ nhà cô chú, bị nghe mắng chửi nhiều, quyết học phải giỏi, đi làm phải giàu để có cái nhà Hà Nội. Lúc nào cũng có cái tâm niệm không được thua bạn kém bè, phải làm cho người khác lác mắt. Cái tâm dụng như thế đã che mờ cả mắt. Tôi là sợ nhất những bạn bị cuốn vào vòng lao lý như vậy. Bởi cuộc sống sẽ chán chết, chỉ chăm chăm lo giữ tiền và tạo hãnh diện. Họ sẽ chẳng tận hưởng được thú vui tuổi trẻ, tới khi đạt được những gì mong muốn thì tóc muối tiêu rồi. Sự thiếu thốn thật nguy hiểm, nó khiến con người ta có những suy nghĩ lệch lạc và những hành động tiêu cực. May mà bạn bè tôi cũng ít đứa vậy, hầu hết là vui với cuộc sống hiện tại: thuê nhà, đi làm, đi chơi, thi thoảng gặp tụi bạn cũ chém về công ty của nhau. Các bạn gái thì dù có nhà hay thuê cũng cố kiếm việc làm thêm bằng cách bán hàng online: mỹ phẩm, thức ăn Úc, Nhật, Pháp, hoặc đồ tự làm tại nhà. Con em họ tôi tối về mệt nhoài vẫn thức đêm trông lò bánh, có đứa khác thì đan len, có đứa làm dầu dừa mang bán. Tất cả chỉ vì lương không đủ tiêu, đứa nào cũng phải lao vào làm kinh tế.

Nghĩ vậy, tôi mới thấy mình còn may mắn. 28 năm chỉ có học là học, vẫn có tiền tiêu thỏa mái, chưa từng nghĩ tới tiết kiệm, nhà hay xe. Tiền học bổng hay lương tiến sĩ chỉ để cho những chuyến đi chơi xa và quần áo đẹp. Bố mẹ không than trách gì, thi thoảng bố hỏi mẹ ¨Sao con mình chẳng tiết kiệm được gì¨ nhưng cũng không tức giận hay quát mắng. Nó thích sống sao thì sống, sau này cần gì thì bố mẹ chống lưng, đại loại thế. Tôi được cái may là bố mẹ còn trẻ khỏe và dễ tính. Tôi cứ thế sống thả ga theo ý mình, giờ có con thì chững lại chút. Tiền vào tài khoản thì nhớ chia phần nhỏ cho con, vậy là thấy mình sống có ý nghĩa. Kì thật, bố mẹ lo cho mình, mình lo con, ít khi có dòng chảy ngược lại, thế mà mình sống không thấy sống sượng gì. Chẳng bao giờ nghĩ phải dành tiền chăm bố mẹ sau này. Tự nhiên có hôm mẹ bảo ¨Mẹ chưa ăn bánh con làm bao giờ¨ thì mới sụt sùi, quả là tuổi thơ mẹ làm cho mình ăn, lớn làm cho chồng, em, bạn rồi cho con, nhưng đã bao giờ về nhà với mẹ mà nghĩ sẽ làm cho mẹ đâu. Nước mắt đúng là chảy xuôi mà, nhưng vẫn ướt dầm dề cái má.

Tự nhiên hôm vừa rồi bị cuốn vào cuộc tranh luận với mấy anh bạn.

Một anh mới đi làm than ¨Đi làm sao mệt mỏi, không lẽ đời mình chỉ có kiếm tiền như vậy¨.

Một anh đi làm kha khá rồi kêu ¨Công việc tao cũng chán òm, nhưng có tiền, có thời gian làm việc khác¨.

Anh chồng mình nói ¨Việc tao cũng chán mà làm vậy có thời gian về chăm con¨

Mình ¨Em chưa đi làm bao giờ, không biết sau này làm gì. Cũng chỉ là đi kiếm tiền¨

Chúng tôi đều đang ngồi ở đây, ở Paris, trong những ngôi nhà thuê, cố kiếm tiền ăn chơi, nhậu nhẹt, giỏi thì mai này có quốc tịch, không thì khi về nhà cũng có tí tiền mua ô tô. Thật ít người được làm công việc mình yêu thích. Ai cũng sáng dậy uể oải đi làm, thấy đời thật tăm tối, chỉ mong tới cuối tuần ngồi nhà hoặc tụ tập cho vui. Đi làm, đó là việc bắt buộc để chu cấp cho cuộc sống này, cái cuộc sống chỉ cần ăn và ngủ. Một ngày trôi đi nhanh lẹ, không thấy khác gì ngày hôm qua. Tự nhiên có hôm ngồi lại nghĩ ¨Ý nghĩa của tất cả những việc này là gì¨. Mấy anh độc thân tìm không ra, bảo cũng chỉ để ăn nhậu. Tôi thì tìm ra một chút: để nuôi con.

¨Con em sẽ làm những điều kì vĩ, chứ đời em bỏ rồi. 30 tuổi mà chẳng có gì, cũng hết nhiệt huyết làm gì¨

¨Hồi xưa bố mẹ em đẻ em ra cũng nghĩ vậy đó, mà giờ em cũng chỉ vậy¨

Cả lũ cười ồ. Đúng thế, khi bố mẹ đánh mất cuộc đời mình cho đứa con đầu tiên, rồi đứa thứ 2, thứ 3, họ đã bấm bụng  ¨Giờ lo kiếm tiền nuôi con thôi. Giấc mơ nào cũng nên gác lại¨. Họ kì vọng con họ sẽ làm được những gì họ thiếu. Giấc mơ cha đè cuộc đời con, thế hệ này đè thế hệ khác, chồng chất lên, rồi ứ lại đó. Mấy ai làm được gì hơn bố mẹ mình, cũng chỉ kết thúc với việc đi làm và nuôi con. Sự kì vĩ ngoài kia, để ai làm.

¨Chúng ta hơn bố mẹ 1 chút là đã đi tới đây. Ngồi than phiền ở châu âu chứ không ở bờ tre như ông bà, hay trong nhà như bố mẹ¨ tôi cố thanh minh

Đúng thế, chúng ta hơn một chút, đi nhanh hơn một chút, nhưng rồi vẫn tới cái điểm đích kia thôi. Chồng tôi luôn muốn có công ty riêng, áp dụng các ý tưởng rô bốt của mình. Tôi phục sự miệt mài đeo đuổi thứ mình thích của anh nhưng vẫn bảo ¨Anh đừng làm, con ai nuôi¨. Thực tế phũ phàng là ai cũng sợ chạy ra ngoài vòng an toàn. Cứ công việc rõ ràng, làm có tiền vào tài khoản hàng tháng là vui rồi, vui như bà già có con gà đẻ thêm quả trứng. Thật đáng buồn, nhưng tư duy của tôi kiệt quệ và chết ở tuổi 30 rồi. Chỉ khi nghe có bầu, tôi đã bảo bản thân ¨Sự nghiệp đi chơi thế là kết thúc¨. Tôi không nghĩ tới 5 , 10 năm nữa khi con lớn sẽ đi tiếp mà nghĩ cuộc đời mình thế là xong, giờ dành cho con. Đời mình sống cho con rồi con đi. Nhanh quá, mới 30 đã kết liệu mình rồi. Hay thật khi 20, chúng tôi mơ sống ở Newyork nhộn nhịp, khi 30 chỉ ước có cái nhà, mảnh vườn, trồng cây, hái quả như miền nam nước Pháp. Ông bà rồi bố mẹ cố gắng cho con cái thoát ly để con cái lại chỉ mong về với đất đai, ruộng vườn. Vòng đời có lặp lại quá sớm không.

¨Thôi nghĩ ngợi làm gì. Kiếm tiền hay gì cũng được, miễn là có thời gian trong ngày để thấy mình sống hạnh phúc¨

Ừ, vậy đi, chỉ hi vọng có khoảng thời gian trong ngày để mãn nguyện. Anh dành 30 phút chơi ghita, anh dành 30 phút làm rô bốt, anh dành 30 phút chơi violon, tôi dành 30 phút vẽ truyện tranh cho con.  Thời đại của chúng ta qua rồi nhưng chẳng có lí do gì mà không hạnh phúc.

 

 

4 thoughts on “Thời đại của chúng ta qua rồi

  1. Đọc mà nhói lòng năm nay 24 tuổi rồi mà cứ đi làm xong về ăn cơm, chờ cơm tiêu, sau đó đi dạo, bụng ngày càng bự ra. hix. Chân tay ngày càng yếu, lười vận động …. lại không biết chơi ghita mới đau chứ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s