responsibility-1

Con thân yêu, hãy nhớ lời mẹ, đừng sống bằng trách nhiệm.

Lời mẹ có vô lý quá không?

Mọi người luôn nói “Chúng ta phải có trách nhiệm với con cái và bố mẹ “. Mẹ nghĩ: À, với con cái sao? Không phải việc mình sinh ra chúng đã là cả 1 điều diệu kì. Sao chúng ta còn phải có trách nhiệm gì nữa khi đã ban cái đặc ân to lớn tới nhường ấy? Chúng sinh ra, chúng lớn lên, chúng có quyền lớn theo cách chúng muốn. Chúng đấu tranh, chúng sinh tồn, trách nhiệm của chúng ta ở đâu? Ở việc nuôi ăn, nuôi mặc, giáo dục hay điều gì? Đó đâu phải là trách nhiệm, đó là tình yêu thương. Chúng ta yêu những đứa con bé bỏng, muốn chúng lớn lên hiền hòa như cây cỏ thì chúng ta tưới tình yêu và sự giáo dục nhẹ nhàng, muốn chúng lớn lên làm những điều kì vĩ thì chúng ta tưới tình yêu và những giấc mơ, muốn đơn giản là lớn lên khỏe mạnh, chúng ta tưới tình yêu và thật nhiều quan tâm. Mẹ nghĩ, thật vui khi ngày ngày được nhìn đứa trẻ của mình lớn lên như Thánh Gióng từ đôi tay bé nhỏ của người mẹ. Mẹ không nuôi con bằng trách nhiệm. Mẹ nuôi con bằng tình yêu.

Khi con lớn hay nhớ rằng: cha mẹ ban ta đặc ân, nhưng chúng ta sinh ra cũng là món quà vô giá. Cha có đứa công kênh, mẹ có đứa quát tháo, cha mẹ không vui sao? Cha mẹ hạnh phúc được nuôi nấng. Con vui cười, con lớn ngoan, mỗi nụ cười nở ra trên môi giống như liều thuốc thần diệu. Mẹ nghĩ chúng ta chỉ ngắm con lớn mỗi ngày là đủ cảm thấy biết ơn cuộc đời. Vậy thì các con còn có trách nhiệm gì với cha mẹ? Các con phải chăm sóc, nghe lời, hiếu thảo với cha mẹ. Đó là văn bản bất thành văn, đó quy luật tự nhiên của trời đất cũng như việc chúng ta phải thở phải ăn uống mỗi ngày hay người phụ nữ phải sinh con, đó không phải trách nhiệm, đó lại là tình yêu. Tình yêu đưa con người ta tới những suy nghĩ muốn sống vì người khác, muốn hy sinh, muốn yêu thương, muốn bên họ. Mẹ luôn muốn được bên ông bà, muốn được ăn cơm chung, đi ngủ cùng, muốn được đưa bà đi lượn phố, muốn được uống rượu với ông. Đó là sự mong muốn khởi sinh từ tình yêu. Tất cả những gì những người con có thể làm đó là biến tình yêu, sự quan tâm, nhớ thương thành hành động mà thôi.

Chuyện từ năm kia, có người bạn hỏi mẹ “Noel làm gì không?”, ” Không ở nhà với em thôi, nó bận quá chẳng đi đâu được”. Cô bạn nói: “Làm chị có trách nhiệm nhỉ?”. Mẹ nghĩ: đừng đùa nhé, tôi đâu phải có trách nhiệm với em tôi. Tôi đâu sinh ra nó, nuôi dưỡng nó, tôi đâu phải có nghĩa vụ gì với cá thể hoàn toàn tách biệt kia. Tôi chỉ thương em không được đi chơi, ở nhà đến bữa cơm cũng không có ai nấu. Tôi ở lại vì đứa em nhỏ bé mà vị trí không nhỏ bé chút nào. Ngày xưa, khi mẹ đi làm về muộn, thấy bếp lạnh tanh, cô bạn cùng nhà bận học, chưa nấu cơm. Mẹ nghĩ mình nên có trách nhiệm nấu cơm cho nó không? Không, mẹ chẳng có trách nhiệm gì cả, cũng như cô cũng không có trách nhiệm phải nấu cơm cho mẹ ăn. Nhưng mẹ vẫn làm, bạn vẫn làm, vì sự quan tâm, mến thương dành cho nhau.

Có những ngày như ngày hôm qua, ba con bị bệnh. Bệnh viêm xoang kết hợp với dị ứng phấn hoa làm ba mệt, ngứa mũi, đau mắt không ngủ được. Nửa đêm ba tỉnh dậy, cứ 1 phút lại xì mũi một lần. Những khăn giấy toàn máu và mũ. Mẹ nằm bên, mệt nhoài vì nghe những tiếng động. Lúc này đã quá nửa đêm, chúng ta nằm 2 góc giường không ai ngủ được. Mẹ hỏi ba, nhưng ba bảo ba chẳng sao cả. Ba bắt mẹ phải ngủ cho con yên. Mẹ trằn trọc, mệt mỏi vì con cứ đạp không nguôi, ba thì làm những tiếng động không ngừng. Rồi ba bỏ vào nhà tắm, vào toilet, vào phòng ăn, bật ánh đèn sáng, tự mình tận hưởng nỗi khó chịu trong cơ thể. Ba không muốn gây ảnh hưởng tới chúng ta.  Ba đâu có trách nhiệm phải đảm bảo giấc ngủ cho mẹ, cho con. Chỉ vì ba thương quá hai con người đang lăn lóc trên giường mà không thể nào yên giấc. Mẹ nằm im, lắng nghe những tiếng động từ xa, một hồi thì không nghe thấy tiếng xì xụi của ba nữa. Mẹ lo sợ quá, đi tìm ba, thấy ba ngồi trong góc bếp, vẫn đang xì mũi, và tìm mọi cách làm mình dễ chịu. Mẹ hỏi ba xem mình làm được gì. Ba bảo không, cứ để ba yên. Ba bắt mẹ vào lại giường. Mẹ lúc này đã mệt lắm rồi, mẹ chưa ngủ được là bao. Mẹ đi lại vào giường, cứ nằm vậy chờ ba.

Con nghĩ xem, đó có phải trách nhiệm của người vợ: đợi chồng vào ngủ. Không, mẹ không nghĩ vậy, chỉ là mẹ muốn chắc ba không sao và mẹ muốn ba biết ba không đơn độc. Khi nào ba bước vào phòng cũng có thể nghe giọng hỏi đơn thuần của mẹ: Anh đỡ chưa? Đó là câu hỏi sáo rỗng, không để làm gì nhưng có nhiều người cần nghe điều đó. Ba cuối cùng cũng vào giường. Chúng ta nhìn ra cửa sổ thấy trời hơi sáng. Mẹ đã nghe thấy tiếng chim hót và gà kêu. Mẹ hậm hực vì một đêm trôi qua mà mắt vẫn chưa nhắm nổi. Con thì đạp liên hồi mà mẹ không làm sao xoa dịu. Mẹ muốn ngủ để con được ngủ, vậy mà mẹ không làm nổi. Mẹ thấy có lỗi với con, nhưng mẹ không nghĩ mình vô trách nhiệm. Mẹ đã cố hết sức mình, để con biết mẹ vẫn ở đây, cùng con, cùng ba. Khi ánh sáng đã làm trong hơn rèm cửa thì tay chân mẹ bắt đầu tê lại và đầu óc chuẩn bị mụ mị đi. Cả mẹ và ba bắt đầu đi vào giấc ngủ một chút. Chúng ta đi ngủ, không nói gì nữa, mẹ biết ba đỡ hơn chút, ba biết mẹ vẫn nằm bên.

Con thân yêu, đừng tự đặt trách nhiệm lên bản thân mình vì bất kì điều gì. Chúng ta sống đời chúng ta, họ sống đời họ. Chúng ta không nợ nhau, kiếp này, kiếp trước hay kiếp sau. Chúng ta có duyên kì ngộ, vì cái duyên đó thì cùng làm nhau vui vẻ hạnh phúc. Nhiều người hay bị bệnh nghĩ mình có trách nhiệm với đủ thứ, giúp đỡ người này, giúp đỡ người kia, làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Nhưng việc gì làm vì trách nhiệm cũng bị mệt mỏi, gò bó, và ức chế. Trong công việc, người ta hay đề cao trách nhiệm nhưng thực ra niềm đam mê với công việc mới giúp con người ta hoàn thành nhiệm vụ. Trách nhiệm cũng như luật lệ làm người ta gò bó bản thân trong nhưng khuôn cứng. Trách nhiệm đẩy người ta tới những việc làm sai, chỉ để hoàn thành trách nhiệm. Nỗi sợ bị hỏng trách nhiệm làm người ta hoặc nhụt chí, hoặc gồng mình lên. Hãy làm bằng tình thương, bằng sự cảm thông, có lẽ mọi việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác rằng họ có trách nhiệm với cuộc đời con. Cũng đừng bao giờ cho rằng con phải có trách nhiệm với cuộc đời người khác. Thực tế, chúng ta không có trách nhiệm với nhau, vậy hãy để mọi chuyện cứ tự nhiên mà diễn ra. Cái con muốn học ở cuộc đời này là cách yêu thương không phải là học cách sống trên trách nhiệm. Trách nhiệm tự thân nó sinh ra còn yêu thương, con cần rất nhiều thành tâm, cần rất nhiều những hạt tâm đẹp từ trái tim nồng ấm, từ những dòng cảm xúc dạt dào trong mỗi mạch máu căng đầy. Hãy sống thả lỏng mình và quên bớt những trách nhiệm, con nhé.

4 thoughts on “Đừng sống bằng trách nhiệm

  1. Cảm ơn em vì bài viết hay và ý nghĩa, làm chị “sáng mắt” một vài điều. Chúc gia đình nhỏ của em luôn luôn sống vui vẻ với nhau không vì “trách nhiệm” 🙂

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s