(Là truyện mình mang tham gia dự thi cuộc thi viết cho các em thiếu nhi cơ mà chả biết kết quả sẽ thế nào :D)

cach-lam-kem-pho-mai-dau-xoai-ngot-ngon-9

“Một đồng có bốn cái kem

Ăn xong tôi vẫn cứ thèm

Ôi thôi cái chú bán kem

Biến đi cho tôi đỡ thèm”

Nghe tiếng bọn trẻ con lao nhao ngoài ngõ, con Ốc đang thiu thiu chợt tỉnh, nó mừng rỡ, tim thình thịch, chân quýnh quáng. Nó biết thằng bán kem đã tới cái miếu đầu làng. Nó tới thật rồi, thật rồi.

Con Ốc ngó sang bên, bà ngoại vẫn đang ngủ, quay mặt vào bức tường tróc từng miếng sơn xanh như vảy cá . Giường bên kia, ông ngoại cũng đang thở đều đều, còn thằng anh họ đã lẻn ra ngoài từ lúc nào. Con Ốc nhấc người ra khỏi giường, cái giường cũ lâu ngày phát ra tiếng kẽo kẹt nhè nhẹ, khiến nó hơi hoảng. Nhưng nó đã đặt được hai chân xuống sàn gạch, cúi xuống cầm đôi dép nhưa hồng, rồi nó rón rén bước ra cửa. Khép cánh cửa lại, con Ốc mới dám đi dép vào, sau đó nó chạy như bay trên cái sân xi măng nóng rẫy dưới cái nóng 37 độ. Lại một trưa nữa, nó trốn ngủ thành công, nhưng khác mọi ngày, hôm nay nó không có hẹn đi hái me cùng tụi bạn. Trưa nay nó trốn, chỉ để ra cổng, đứng sau cái cửa sắt, mắt hiêng hiếng nhìn ra ngoài, ngóng thằng bán kem đến. Phía bên kia đường, trước bụi chuối vào nhà bà Huyên, thằng nhóc bán kem đã xuất hiện. Đúng là nó thật.

***

Thằng bán kem tên Quế, cũng cỡ tuổi con Ốc, da đen hẻm, gày tong tẻo, ngày ngày đội cái mũ lưỡi trai màu nõn chuối đã sờn mấy góc, cái áo sơ mi đồng phục trường đã chuyển màu lờ nhờ, cả cái quần xanh cũng nhuốm màu như nâu hay rêu gì đó. Thằng nhóc từ tốn đạp cái xe cà tàng, trơ bộ khung nâu rỉ sét, cái lốp xe non muốn ẹp xuống con đường lổn nhổn đá. Mỗi khi va vào đá cục, cả cái xe và thằng bán lại nảy lên bần bật. Trên tay thằng bán kem là cái kèn nhựa bóp kêu toe toe. Sau lưng nó dĩ nhiên là một thùng xốp, có chữ KEM màu đỏ rõ to. Trong đó chỉ có 2 loại kem là kem sữa và kem socola, cứng như đá, mà tụi trẻ con ở đây chết mê, chết mệt. Bố mẹ chúng thì kêu trời “Sao con ăn cái thứ đường hóa học đó”. Nhưng bọn trẻ con thì có biết gì, trời hè nóng nực, chỉ cần liếm một miếng kem là mê tơi. Con Ốc không phải ngoại lệ, nó là khách hàng quen thuộc của quán kem di động này.

Con Ốc nhà ở trên thành phố, chỉ hè mới được bố mẹ gửi về quê với ông bà. Nhưng vì năm nào nó cũng về nên nó chẳng còn lạ lẫm gì nữa. Thậm chí chỗ ruộng nào có thể bắt cá cờ, chỗ bụi rau đay nào có thể bắt cào cào, góc vườn nào bắt được chuồn chuồn kim, nó thuộc hết. Tụi trẻ con quanh xóm cũng kết thân với nó. Mỗi hè nó về là cả lũ lại kéo nhau sang nhà, trước là uống cocacola, sau là rủ chơi nhảy dây, đuổi bắt. Con Ốc thảo tính lắm, lần nào về cũng mang theo những chai cocacola bự, chính hãng ở trên thành phố để thiết bạn.  Thế nên ai cũng quý nó. Sáng thì có hội rủ đi nhảy dây, trưa đi hái me, chiều lại có hội khác rủ đi câu. Năm nay bố mẹ nó gửi về quê còn kèm nhiệm vụ: tập đi xe đạp. Nó sắp vào lớp 6, trường học xa nhà hơn, bố mẹ nói đã tới lúc nó được tự đi. Thế nhưng từ đầu hè tới giờ bận đi chơi với bạn bè quá, con Ốc quên béng cả nhiệm vụ. Thực ra nó cố tình quên vì ngày đầu tập xe nó bị ngã dúi, cả cùi chỏ và đầu gối đều xước. Nó sợ không dám đi nữa, còn ông bà thương cháu nên bảo “Thôi bỏ đi con, trường xa thì thuê xe ôm chở”.

Ông bà ngoại thương nó nhất trên đời. Hè nó về luôn được chiều như tiên. Nó chẳng phải làm gì, chỉ ngủ dậy là đi chơi nên 11 tuổi đầu rồi mà nó chẳng biết nấu cơm, rửa bát, nhà quét thì chỉ một nhát chổi đi từ đầu nhà tới cuối nhà là xong. Đã thế ông bà nó lại hay cho tiền ăn qùa. Tiền đấy con Ốc thường để mua kem cho nó và lũ bạn. Mấy năm trước nó thân với chú bán kem lắm. Nếu mua lúc cuối ngày chú còn khuyến mãi cho nó thêm nửa cái, là những cái ở cuối thùng đã bị chảy mất nửa. Thế nhưng năm nay chú bán kem không thấy đâu, mà thay vào đó là thằng nhóc đen nhẻm đi đúng cái xe của chú bán kem mấy năm trước. Hôm đầu mới nhìn thấy thằng nhóc mũi hếch ấy, nó đã không ưa nổi.

“Ê, chú bán kem đâu?” con Ốc đánh bạo hỏi sau vài ngày đã cố phớt lờ. Hôm nay tính tò mò trong nó  trỗi dậy hơn bao giờ hết. Thằng Quế đang cúi mặt vào cái thùng xốp, ngẩng vội lên, chắc bất ngờ vì lần đầu tiên thấy con Ốc bắt chuyện.

 “À bố tao hả? bố tao hè này đi làm thợ mộc trên huyện rồi. Giờ tao lớn rồi, tao bán. Tao là chủ cái xe kem này”  nó vỗ ngực rất oách. Nhìn cái mặt nghênh nghênh của thằng Quế, con Ốc đã ghét lại ghét hơn.

“Mày là chủ hả? mày đạp xe còn cà giật nữa à” con Ốc cự lại.

“Cà giật á? tao đạp xe thả tay còn được”  thằng Quế đưa cái kem đang tỏa khói lạnh nghi ngút giữa cái nắng chang chang cho khách hàng. “Mày chắc chưa biết đi xe hả? Tao thì biết đi xe đạp từ năm 5 tuổi” rồi nó nheo mắt nghi hoặc.

“Mày xạo” con Ốc cong môi lên. Lấy kem xong, nó quay ngoắt người, đùng đùng bỏ vào trong nhà, mặc cho thằng bán kem gọi theo “Còn tiền thừa này mày”.

Chiều đấy, con Ốc không thèm đi câu nữa, nó nằng nặc lôi thằng anh họ ra sân, dạy nó tập xe. Cái sân xi măng bốc lên khí nóng ngùn ngụt tới ngạt thở. Thằng anh họ nó kêu trời kêu đất muốn trốn, nhưng nó không tha. Nó vẫn uất lắm, sao nó chưa biết đi xe mà thằng bán kem kia đã biết, đã thế nó còn quản cả cái hàng kem di động đến oách. Con Ốc đeo khẩu trang, buộc khăn mặt vào hai bên đầu gối, buộc cái gối vào thanh ngang xe đạp, dán tạm miếng bông băng vào củi chỏ, rồi nó hùng hổ bước lên cái xe đạp. Chỉ được 30 phút thì nó đầu hàng, cái xe đạp như con ngựa điên, cứ lao chúi vào mấy bồn cây mẫu đơn của ông, làm nó ngã chổng vó. Nó mặc kệ thằng bán kem, bỏ vào nhà uống cocacola. “Không biết đi xe đạp cũng không chết được” nó tự nhủ.

***

Vì giận thằng bán kem dạo, con Ốc đã quyết định từ nay nó sẽ mua kem vinamilk ở nhà bác Như. Nhưng cứ tới trưa, cơn thèm kem trào lên dữ dội thì nó không thể chạy băng ra đường tới nhà bác Như trong cái nóng hầm hập được. Thậm chí có hôm nó hạ quyết tâm chạy tới, thì bác ấy cũng đóng cửa đi ngủ trưa mất. Nhà ông bà nó thì chẳng có tủ lạnh. Nó thật sự không biết phải làm sao để giải tỏa nỗi thèm thứ chất ngọt mát lạnh ấy mỗi trưa. Chỉ tưởng tượng đầu lưỡi tê tê man mát khi ăn kem là nó lại quặn lòng. Hôm nay thì nó không chịu nổi nữa. Nó mở cửa cổng, bước ra dũng mãnh “Ê mày, bán tao cái kem”

“Lâu không thấy mày mua” thằng bán kem nói giọng tội tội.

“Ờ, tao hết tiền” nó lấp liếm, có chút áy náy trong giọng.

“Mày còn tiền thừa hôm nọ mà” giọng nó nghe thân thiện làm con Ốc hết cả bực tức.

“Bán kem khó không mày” nó lí nhí.

“Không, dễ ợt à, lại còn được ăn kem thoải mái” con Ốc nghe như nuốt từng lời với ánh mắt thèm muốn.

“Mày thích không? Hôm nào đi bán với tao” thằng nhóc hào hứng.

“Thật hả?” con Ốc mắt sáng bừng rạng rỡ. Nhưng rồi nó chợt trùng xuống “Mà tao chưa biết đi xe đạp”

“Thật là mày chưa biết đi hả?” thằng bán kem há hốc miệng ngạc nhiên. “Vậy chiều bán kem xong, tao qua chỉ mày”

“Thật hả?” con Ốc mừng rỡ. Hai đứa nó hớn hở ngoắc tay giao kèo. Thằng bán kem đội lại mũ, vội vàng biến mất vào cái nắng oi ả. Con Ốc đứng ngẩn ngơ, liếm cái kem vòng quanh để chắc không bị chảy rồi nhai từng miếng chầm chậm. “Không lẽ mình thành bạn nó” nó lẩm bẩm.

Từ đó cứ mỗi chiều bán kem xong, thằng nhóc lại qua nhà dạy con Ốc đi xe. Đi xe đạp khó hơn tất cả những trò chơi nó từng biết. Nó vốn vô địch trèo cây, đuổi bắt, ném lon, trồng cây chuối, vậy mà giờ đây không lẽ lại bị khuất phục. Ngày đầu, nó hào hứng lắm, nhưng như moi khi sau 30 phút thì nó bỏ cuộc. Thằng nhóc bán kem tìm mọi cách an ủi, dỗ dành “Mày tập tiếp đi, mai tao cho mày 2 que”. Con Ốc mới chịu nhấc cái xe đạp lên. Một tiếng sau, hai đứa mồ hôi mồ kê túa ra nhễ nhại, thở phì phò như hai con ngựa vừa chạy đua. Con Ốc mặt mày bơ phờ,  mệt quá, chẳng nói chẳng rằng, vứt cả xe, cả người, bỏ vào nhà uống cocacola. Thằng Quế thấy thế thì cũng bực mình mà bỏ về.

Thế nhưng, thằng nhóc đó đến là dễ thương, chiều sau nó lại tới. Nó giữ yên xe và ghi đông cho con Ốc, miệng nói không ngừng “Mày ngồi yên, mắt nhìn thẳng, đầu thẳng, đừng sợ gì cả”. Nó nói với giọng rất nhẹ nhàng, nhẫn nại, trong khi con bạn mặt đỏ gay, căng thẳng. “Mày trật tự coi” con Ốc chỉ đợi thằng nhóc bán kem cứng giọng là nó cạu lại. Trời mùa hè nóng nực hút cạn cả sinh lực và cái nhiệt tình ban đầu của nó. Trong khi con Ốc mất bình tĩnh, mặt mũi nhăn nhó, thì thằng bạn thì vẫn vui vẻ, hết chọc nó, lại quay sang dỗ dành. Hôm nay nó không hứa cho con Ốc kem nữa (vì lời dụ dỗ này sau vài lần đã mất hiệu lực) mà hứa sẽ cho ra đồng chăn trâu cùng. Lời mời chào này có hiệu lực ngay tắp lự vì con Ốc vốn thèm thuồm khi nghe thằng Quế kể “Bình thường, sáng đi học, chiều tao đi chăn trâu. Chỉ có hè là tao mới đi bán kem thôi”.

Ấy thế mà, cũng có những chiều thằng Quế tới, con Ốc tìm cách lẩn tránh việc đạp xe. Con nhỏ ma lanh lấy màu vẽ, sách truyện ra dụ thằng bạn. Sau một tuần tập xe, toàn thân nó đã ê ẩm, tay cứng đơ, còn chân đi chàng hảng mà vẫn chưa biết thuần con ngựa sắt ấy ra sao nên nó nản lắm. Con Ốc kiếm được cách nào trốn là trốn ngay, cho đỡ ngượng với thằng bạn. Thằng Quế thì thấy có truyện tranh là thích, sà ngay vào, quên luôn cả mục đích chính của nó khi đến đây.

“Hôm nay tao bị ốm, không tập được”.

 “Nay tao bị đau bụng”

 “Vào đây ăn chè đậu đen, bà tao mới nấu này”

“Tao có tập Conan mới, đọc không?”

“Tao mới bị đứt tay, mày tha cho tao hôm nay đi”

“Cô tao mới tới, ngồi đây nghe cô tao kể chuyện công an bắt cướp”

Có hàng trăm lí do con Ốc có thể nghĩ ra. Không ai hiểu có bao nhiêu nơ ron chạy trong cái đầu bé nhỏ ấy mà nó có thể láu liến như thế. Ông bà ngoại tới thằng anh họ cũng ngán ngẩm, chỉ có thằng Quế vẫn kiên trì.

“Mày có tập tiếp không? Mày không tập là mai tao không tới nữa”.

Thằng Quế hùng hồn tuyên bố, sau khi con Ốc lại như mọi lần vứt xe, bỏ vào nhà khóc thút thít. Lần này, nó tức giận hơn mọi khi vì thằng nhóc bán kem đã lừa nó. Khi bắt đầu đạp xe, nó đã dặn dò “Mày đừng bỏ tay ra khỏi xe đấy” thế mà chỉ vài phút sau nó quay lại đã thấy thằng kia đứng cười hề hề từ phía xa. Dĩ nhiên nó kết thúc hành trình bằng việc đâm ngay lập tức vào hàng rào trước bụi rau ngót đầu vườn. Nó kêu tiếng thất thanh rồi hạ cánh khá đau xuống đất. Thằng Quế tới dựng dậy, hỏi han, thì nó đẩy phăng cái tay ra. Nó ấm ức, nước mắt tuôn ào ào, nó phủi đít quần rồi bỏ vào ghế ngồi khóc tiếp. Nó cứ khóc như thế tới 30 phút mà không thèm nói câu nào, mặc cho thằng bạn ra sức xin lỗi. Thực ra nó chẳng bị xây xước gì lắm nhưng nó cứ thích làm mình làm mẩy.

Thằng Quế đứng trân trân giữa sân xi măng, đang bốc mùi ngai ngái sau khi bà mới đổ chậu nước ra làm mát. Con Ốc vẫn ngồi yên trong nhà, chẳng thèm liếc nửa mắt nhìn thằng bạn. Thằng bé đội lại cái mũ lưỡi trai nõn chuối, rồi bập bập cái xe cà tàng, cái xe hơi nghiêng qua trái, nó leo lên yên, rồi đạp nhoay nhoáy ra cổng. Lúc sau,  nó đã mất hút ở rặng tre. Con Ốc thì vẫn lì lợm ngồi nguyên trên cái ghế mây, nước mắt nhoét nhoèn nhoẹt, quẹt sang hai má thành những vệt đen dơ dơ. “Sao lại nạt người ta” nó lầm bầm một lúc, ra chiều ấm ức lắm.

 Từ bé tới giờ có ai quát nó đâu. Nó ngồi yên như thế, tới cả khi bóng tối dày đặc sân. Con xe đạp đã được ông dưng ngay ngắn ở góc nhà. Cái đèn trước sân vừa mới bật lên, lũ thiêu thân đã lao vào đen kịt. Bọn muỗi đực đang vo ve trong không khí, đập cánh liên hồi, tạo nên tiếng ù ù, nghe thật khó chịu. Cóc nhái hay con gì đó (bà nó bảo là con bóng đêm) cứ kêu oạp oạp sau bụi tre. Lũ muỗi cái bu xung quanh, đốt tay chân nó tới sưng đỏ, nó vẫn ngồi yên mặc kệ. Nó vẫn thấy giận lắm. Thằng anh họ dùng cái vợt bắt muỗi điện ra giải cứu con em. Những tiếng nổ tanh tách, xoẹt xoẹt cùng mùi thơm của côn trùng cháy lan khắp nhà. “Đứng dậy rửa mặt, ăn cơm con, mai không tập xe nữa” tiếng bà nó vọng từ bếp. Nó thấy có chút an ủi, dù lũ muối vẫn lảng vảng xung quanh và vết muỗi đốt đang lựng đỏ lên, ngứa hơn bao giờ hết.

***

Ngày hôm sau tỉnh dậy, con Ốc lại vui vẻ, quên sạch bách chuyện hờn dỗi ngày hôm trước. Nó đi câu, chơi nhảy dây rồi 5h chiều thì chạy về nhà, lôi cái xe đạp để ra ngoài sân, sau đó ngồi lên cái bậc thang, chống cằm ngóng thằng bạn. Hơn 6h vẫn chưa thấy thằng Quế tới. Trời sắp tối, rồi tối hẳn thì thằng bé vẫn mất dạng. Con Ốc giận dữ lắm, dậm chân thình thịch xuống sàn “Sao nó dám quên lịch”.

“Mày đợi gì thế? Qua nó bảo không đến rồi mà” thằng anh họ đi ngang qua nhắc nhở, làm nó chợt nhớ. Ừ nhỉ, qua nó nói rồi, nhưng con Ốc quên khuấy, nó tưởng thằng này dọa chơi, giống mọi lần. Thế mà tự nhiên hôm nay nó không đến thật. “Không lẽ nó dám làm thật” con Ốc nghĩ vậy thì càng giận, môi nó mím lại, tức tối. Mai thằng bán kem tới thì nó hít le vì tội dám dọa nó. Nó sẽ làm thật, không đùa đâu.

“Ah, con Ốc thích thằng bán kem” thằng anh họ la lớn đầy khoái trá. Con Ốc lúc này đang ngồi thừ người ra nghĩ xem phải phạt thằng bạn thế nào nếu mai nó tới nên không để ý thằng anh.

“Con Ốc thích thằng bán kem”, “Lêu lêu con Ốc thích thằng bán kem” thằng anh họ vừa la vừa chạy quanh sân. Bây giờ thì nó đã bỗng nhận ra là mình đang bị trêu. Nó nhảy dựng lên, hét thật to “Anh nói láo” rồi co giò chạy đuổi theo để đánh. Nó đuổi thằng anh tới tận nhà bà Huyên thì thằng đấy trốn mất. Nó mới lầm lũi đi về. Nước mắt nó chảy ròng ròng, khiến bà nó phải chạy ngay đi tìm thằng anh về hỏi tội. Nhưng thực ra, nó không khóc vì bị trêu, mà nó đang sợ “Nhỡ mai thằng bán kem không tới nữa thì sao?”

Hôm sau, hôm sau, rồi hôm sau nữa vẫn không thấy bóng dáng thằng bạn. Tiếng kèn bóp toe toe và tiếng rao “Ai kem đây” cũng mất hút. Con Ốc thấy buồn vô cùng, thấy trống vắng, đứng ngồi không yên. Lần đầu tiên, nó hối hận vì đã làm quá như thế. Nó quyết không đi chơi với lũ bạn nữa, mà cứ ngồi trước sân nhà, ngóng tiếng kèn toe toe. Âý thế mà thằng bạn vẫn lặn không sủi tăm. Hai hôm nữa là nó về thành phố để chuẩn bị cho năm học mới rồi mà vẫn chưa được nói lời xin lỗi.

***

Trưa nay, đột nhiên thằng nhóc bán kem lại xuất hiện. Con Ốc muốn lao ngay ra xin lỗi mà thấy quê quê. Thế là nó cứ bám lấy cánh cửa cổng mà chẳng biết làm thế nào. Nó đang loay hoay suy nghĩ xem phải nói gì thì thằng bạn đã dừng ngay trước cổng. Thằng Quế tháo cái mũ lưỡi trai ra quét mồ hôi, lộ ra cái đầu mới được cắt lởm chởm. Thằng nhóc cười ngượng ngùng, nhưng con Ốc còn ngượng hơn, mặt nó tự nhiên chuyển đỏ như quả gấc. Nhưng vốn là kẻ lẫm liệt, nó nhanh chóng lấy lại phong thái kẻ cả.

“Mày bán hàng kiểu gì mà mấy tuần không đi bán vậy?”

“Ờ tao có việc bận” thằng Quế ấp úng.

“Bán kiểu mày có mà sạt nghiệp” con Ốc dểu môi lên, nói như bà cụ.

“Tao bận thật mà. Mà sự nghiệp này cũng tiêu rồi” thằng kia áy náy.

“Sao mà tiêu? Mày không đi bán kem nữa à?” nó hốt hoảng.

“Thế mấy ngày tao đi vắng, mày nhớ tao không?” thằng bán kem nháy nháy mắt.

“Mày không đi bán hàng thường xuyên thì tiêu là đúng rồi” con Ốc ngó lơ, cái vành tai nó đỏ ửng.

“Tao xin lỗi hôm nọ đã bỏ tay ra nhé” thằng bán kem cười gượng gạo.

“Ờ, tao quên rồi” con bé phẩy tay. “Thế mày giận tao lắm à mà không thấy qua lâu nay?” nó cúi gằm mặt xuống.

“Không, tao giận gì đâu” thằng Quế hốt hoảng

“Không phải vì hôm nọ tao bảo tao không qua là tao không qua đâu. Tại tao phải ở nhà trông em” thằng Quế mân mê cái mũ trong bàn tay.

“Uả, mày có em hả?” con Ốc ngớ người.

“Ờ, hai đứa lận” thằng Quế lí nhí.

“Tao chả thích có em nên mẹ tao không đẻ nữa. Làm con một thích hơn” con Ốc dài giọng.

“Tao lại thích có em. Mà mẹ tao mới kiếm được việc làm thợ may nên tao phải ở nhà trông tụi nó. Từ nay tao không đi bán kem nữa”. Mặt nó buồn buồn làm con Ốc hoảng hốt. Nó chẳng biết phải làm gì cho thằng bạn vui lên.

“Bữa nay tao đi chuyến cuối, tao qua đưa mày đi bán cùng nha” thằng nhóc tươi tỉnh hẳn lên. “Đừng sợ, tao sẽ giữ xe cho mày đi thử” nó động viên.

“Mày không sợ tao đi mà ngã thì đổ hết thùng kem của mày à?” con Ốc lo lắng nhìn sang.

“Không, mày sợ ngã thì dắt xe cũng được. Còn không sợ thì mày cứ đạp, đổ tao chịu. Bữa nay cũng chỉ còn có chục cái” thằng Quế hăng hái làm con Ốc thấy cảm động.

 “Nó cũng dễ thương ghê” con Ốc nghĩ thầm.

Thế rồi nhanh thoăn thoắt thằng Quế quay đầu xe ra đường, nó dựng xe lại rồi lôi tay con bạn dí vào ghi đông. Con Ốc bập bập chân mấy cái, xe hơi loạng choạng, nghiêng hẳn sang một bên, do cái hộp kem đằng sau vướng víu.  Thằng Quế nhanh tay giữ xe không đổ, đoạn nó định đòi lại cái xe đạp vì sợ bạn đi lại ngã. Nhưng con Ốc không cho, nó quyết tâm phải đi bằng được. Sau vài lần thử lại thì nó cũng lên xe được, rồi nó đạp từng bước chầm chậm trên con đường quê.

“Ủa mày biết đi xe rồi hả Ốc?” thằng Quế kinh ngạc hét lên.

“Ừa, mấy bữa nay anh Toàn tập cho tao rồi. Tao cứ đợi mày tới để khoe” con Ốc cười nhe răng, vẫn chăm chú đạp về phía trước.

“Ốc muôn năm, muôn năm…” thằng Quế vừa chạy theo xe, vừa hét lên vui sướng trong khi mồ hôi vã ra như tắm.

“Này hè sau tao về, mày để tao bán kem cho, còn mày ở nhà trông em” con Ốc ranh mãnh. Nhưng nó không nghe thấy tiếng thằng bạn đáp lại nên lại nói với thêm:

 “Hoặc tao sẽ ở nhà trông em giúp mày, để mày lại làm chủ hàng kem” nói rồi, con Ốc chạy xe chầm chậm lại đợi bạn,

“Mấy hôm không gặp, tao nhớ mày lắm đó” thằng Quế lúng búng trong miệng.

Dưới nắng hè rực rỡ, trên nền đường nóng bỏng, có hai cái bóng tròn tròn, vui vui.

One thought on “Truyện ngắn “Kem ốc quế”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s