Ngân

Tháng 9 mùa thu lại nhớ tới những ngày đầu tới châu Âu, nhớ tới nước Bỉ, và tư nhiên nhớ tới Ngân. Có lẽ cũng vì tự nhiên tháng này lại liên lạc lại và nói chuyện với Ngân nhiều thế. Tôi đã từng kể rồi đấy, Ngân luôn nói “Tớ vẫn dõi theo Nga” dù giờ cả 2 đứa ở xa lắc xa lơ và nhiều khi tôi ích kỉ không đoái hoài tới bạn.

Hai đứa quen nhau lần đầu khi đến tụ tập những bạn được Eramus Mundus 2009. Sau đó gặp lại ở ĐSQ Bỉ, vẫn nhớ khi Ngân bỏ mũ, áo, khẩu trang ra da trắng, tóc dài, mắt to rạng rỡ, mặt hiền hiền, ăn nói nhỏ nhẹ, cười có lúm đồng xu rất duyên. Tôi thì hùng hục nắng nôi đi lên, thấy Ngân nhẹ nhàng bước xuống sau xe người yêu thì hâm mộ lắm. Nghĩ bạn này tiểu thư chắc luôn. Kiểu yểu điệu thục nữ này thì ai chẳng muốn che chở. Tôi có ý không ưng lắm vì xưa nay rất sợ bánh bèo. Cơ mà khi Ngân cất tiếng nói thì không hề điệu chảy dãi, cười cũng giòn tan lắm. Ngân đúng là kiểu ngấm ngầm mà đấm chết voi (tức nghịch ngầm ấy), loại nhỏ nhẹ bên ngoài mà mạnh mẽ bên trong. Sau khi lật tẩy được con người đối phương thì tôi giang tay ra kết bạn liền. Cặp đôi Ngân Nga của EM09 ra đời.

Hồi ở Bỉ, Ngân là bạn tâm giao của tôi. Chúng tôi  đầu tháng khi mà mà điện thoại còn guyên 2 giờ gọi miễn phí thì thường gọi cho nhau buôn mất 1h. 1h còn dó lại để dầm dề trong tháng và để dành cho những người khác. Ngân và những người khác. Hai đứa lần đầu lạc lõng ở những thành phố mới cần bấu víu vào nhau, chuyện học, chuyện chơi, chuyện yêu nữa. “Tớ mới chia tay bồ”, “Tớ mà không bận là tới ôm Nga ngay” Ngân sến rện, tôi thà ôm chăn còn hơn là ngồi nhìn bạn ướt át theo mình. Ngân thì kể có anh bên này để ý, khi giảng bài còn vuốt nhẹ tóc, Ngân gạt ra rồi lại sợ không biết anh có phật ý mà không làm bạn nữa không. “Anh đó là bạn thân nhất của tớ ở Leuven”. “Kệ chứ, Ngân làm thế là đúng rồi, Ngân còn tớ là bạn thân nhất ở Bỉ thì xá gì bạn Leuven”. Thế là Ngân làm lơ anh đó luôn.

Bây giờ anh ấy là đương kim người yêu của Ngân. Chẳng mấy chốc họ sẽ cưới và nếu chuyện này bị lộ thì không biết tôi có được mời đi ăn không.

24814_378197562559_3126278_n 183285_201229397559_5876510_n 1917460_201229127559_7075253_n

Leuven 12/2009

Tôi kể chưa nhỉ, cái thành phố Leuven bé tẹo ấy, tôi tới những 3 lần, chỉ vì Ngân mời gọi. Lần đầu tới Leuven, Ngân phi ra gare đón, dẫn đi chơi chợ Noel, dẫn ra nhà thờ lớn bắt đứng các điệu để chụp ảnh, cho tới khi mưa thì đưa về nhà cho ăn cháo hải sản. Đợt đấy tôi đi cổ vũ bóng đá nên hai đứa ít thời gian chơi với nhau. Lần hai tôi tới cùng chị Dương, ba chị em đi vào phố chính, đi qua các ngôi nhà kiểu Hà Lan, đi mua sắm quần áo, rồi đi tìm tiệm bia nổi tiếng để uống. Ngân uống bơ pha rượu, tôi uống bia nhà làm, còn chị Dương là loại bia trái cây. Ba đứa má đỏ hồng hào, tíu tít chẳng nhớ đường về. Sau đó 2 người cũng kéo xuống làng tôi 1 lần, đi thăm trường đại học và cái phòng trọ ấm cúng.

24404_385576702559_6646774_n

Keukenhof 4/2010

24404_386038792559_7662136_n 24404_386038987559_7566770_n

Praha 5/2010

27232_379773187006_6791940_n 27232_379774347006_6164525_n27232_379774342006_2178681_n Budapest

27232_380717532006_4913119_n (1)

Vienna

Chúng tôi lại gặp nhau ở Keukenhof ngắm hoa, rồi tôi rủ Ngân đi Đông Âu 1 tuần chơi Phục Sinh cùng hội bạn nham nhở của mình. Lần 3 3 chị em gặp nhau là ở Ghent khi chị Dương sinh em bé Dâu Tây. Ôi cái nước Bỉ nhỏ xinh, đi thăm nhau sao quá dễ dàng. Lần đó tôi với Ngân vừa về từ Ostende. Bắt đầu kì nghì hè, hai đứa rủ nhau lên biển Bắc nhảy nhót, mua sắm rồi về thăm chị. Đêm đó hai đứa trễ tàu phải ngủ lại ở gare Bruxelles. Nói là ngủ nhưng thực ra là gà gật ở phòng chờ. Ngân cứ sợ hãi mỗi khi có bước chân tới, còn tôi ngồi tê tái chân. Chúng tôi thức, bắt chuyến tàu sớm nhất về nhà. Hai đứa đi hai hướng khác nhau. Ngân về Leuven rồi mai mốt sẽ lên Copenhagen học năm 2. Tôi về Louvain la neuve để chuẩn bị hai ngày nữa về nghỉ hè, rồi sẽ sang Torino năm tới. Chúng tôi chẳng biết bao giờ gặp lại.

34063_408891312559_5133167_n

Ostende 6/2010

1 năm sau chúng tôi gặp lại ở Toulouse với cả bố mẹ tôi nữa. Khi đó tôi sắp sang Pháp làm tiến sĩ, còn Ngân chưa biết sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp. Chúng tôi nói chắc sẽ còn lâu mới gặp. Ai ngờ chỉ 1 tháng sau, tôi phải về VN làm visa, còn Ngân về đợi giấy tờ để sang Đan Mạch. Chúng tôi gặp lại ở Hà nội mùa thu. Cùng đi ăn chơi 1 buổi và kết thúc bằng việc tôi đưa bạn vào viện do ngã xe máy. Ngân cũng dũng cảm lắm, chỉ khóc tí ti cho dù cái bàn chân thủng 1 lỗ, tôi thì tái xanh mặt. Buồn cười nhất là khi tiêm vaccine bác sĩ hỏi “Cháu có thai không? có là không được tiêm đâu” thì Ngân quay sang mếu máo “Bác ấy bảo bụng tớ to”. Ngân sến rện thậm chí không giận tôi đã góp phần làm bạn ngã xe mà khi khỏi chân còn chạy vòng quanh HN, chụp ảnh, tạo một album “Hà Nội cho Nga” để tôi sướt mướt giữa Paris.

Sau đó đáng lẽ chúng tôi đã gặp lại ở Copenhagen khi tôi đã mua vé rồi mà phải bỏ vì bận bù đầu với năm 2 tiến sĩ. Năm mới đó Ngân về lại Bỉ chơi nên tôi cũng cố bắt bus sang. Đấy là lần thứ 3 tôi về lại Leuven. Lần này có thêm anh Lê cùng đi. Chúng tôi lôi nhau ra Grote Markt, chọn một hàng bia đèn mờ nhất, gọi vài ly bia Bỉ và luyên thuyên. Ngân vừa thất tình, tôi vừa có tình, tâm trạng chẳng giống nhau nhưng gặp nhau là vui cười. Ngân đợt đó trẻ con tệ, cứ nhõng nha nhõng nhẽo làm tôi nhiều lúc bực cả mình. Không hiểu con bạn ngày nào của mình biến đâu rồi. Điểm sáng của chuyến đi là lần này Ngân đã dẫn chúng tôi vào trường đại học KUL cổ kính. Trường với kiến trúc đẹp đẽ, có hào nước, có liễu xanh, như trong truyện, trong tranh vậy. Cạnh trường có khu nhà cổ, nhà gạch sơn trắng, mái nâu, đơn giản, mộc mạc mà bí ẩn. Khu vực ấy có lẽ là đẹp nhất của Leuven, vậy mà 2 lần trước tôi đã bỏ lỡ thật tiếc.

65189_10200355503755969_1042720487_n

Grote Markt Leuven 1/2013

Sau lần 3 đó, tôi có chút bực mình. Ngân thay đổi hoặc do tôi cứng đầu nên tự nhiên thấy không hòa hợp. Phải bẵng đi một thời gian lâu, hai đứa mới gọi điện cho nhau.Khi gọi điện cho Ngân lại thấy vui vẻ, lại thấy bạn mình đã trở lại. Tự hứa với lòng là mỗi tuần hoặc mỗi tháng gọi một lần, vậy mà cứ cái này cái kia cuốn đi mà xa rời. Thi thoảng viber biết tình hình của nhau, để biết vẫn dõi theo nhau là được. Hôm nọ Ngân bảo sẽ sang thăm Nga và Lucie nhé. Tôi đã chờ đợi, nghĩ cũng vui ghê, lâu rồi chưa gặp. Ngân giờ thế nào, tôi giờ đã là bà mẹ sề đầu bù tóc rối. Xưa tôi cứ nghĩ Ngân sẽ lấy chồng sinh con trước, ai ngờ mình lại cán đích sớm hơn bạn tới vài năm vậy. Ngân vẫn đang đợi 1 đám cưới mà bạn bảo là còn hơi xa xa. Bạn giờ có nhiều chuyện vướng bận lắm. Tôi nghĩ Ngân phải kiên cường lắm mới chịu đựng được hết những nỗi buồn, chỉ riêng nỗi cô đơn ở cái xứ tê tái đó là cũng đủ phục rồi. “Ngân giỏi quá”, Ngân bảo “Tớ không muốn giỏi mà phải vướng vào phức tạp thế này đâu”. Thôi cứ gặp nhau rồi phân bì xem giỏi kém thế nào nhé.

Cuối cùng Ngân không qua được. Ngân nói xin lỗi, tôi thấy Ngân chẳng có lỗi gì, chỉ tiêng tiếc. Tự nhiên tối nay lại thấy buồn, sao vậy nhỉ, vì Ngân bảo rằng “Tớ mang cái váy trắng của tớ mà Nga khen trên instagram để tặng cho Nga đấy. Giờ tớ không sang được, sẽ gửi bưu điện nhé”. Sự quan tâm của Ngân làm tôi thấy buồn. Tôi mới chính là người đã thay đổi.

Advertisements

Ô cửa kính thành Troyes

Chuyện cách đây tầm 1 năm, có cặp vợ chồng mới cưới với cái túi lép kẹp sau khi dồn hết tiền bạc vào việc sắm sửa nhà cửa vì các bạn xác định năm nay sẽ ở nhà nhiều hơn đi. Thế nhưng mới ở nhà được tầm vài tuần thì lại thấy muộn phiền. Chưa có tuần trăng mật nên các bạn cứ thấy thiếu thiếu gì đó, lòng bứt rứt không yên. Ngày đầu tháng 10, anh chồng bảo chị vợ “Hay mình lại đi chơi đi”

“Bao giờ?”

“Cuối tuần này nhé”

“Làm sao có vé rẻ giờ”

“Thì anh sẽ tìm ở covoiturage xem sao, có vé đi đâu rẻ thì mình đi chỗ đó. Miễn là đi chơi nơi chưa đi thôi”

Chị vợ gật đầu trước sự chí lý của chồng. Vậy là thứ 7 đó, họ đi Troyes, cách Paris 2 giờ đi ô tô.

IMG_3890

Troyes nghe tên thấy … quen quen, bởi nó gợi tới nàng Helen kiều diễm, lẫn con ngựa gỗ cồng kềnh của Homer. Tuy nhiên thành Troyes này chẳng liên quan gì tới Ulysees cả, nó chỉ liên quan tới những outlet hàng hiệu nổi tiếng, nơi người Pháp được quanh năm mua giá rẻ. Cứ cuối tuần Troyes lại nhộn nhịp các tín đồ thời trang. Nói tới Troyes là nói tới mua sắm, nó rõ ràng như việc tới Pháp phải tới tháp Eiffel vậy. Sự nổi tiếng hời hợt đó gần như làm người ta xao lãng vẻ đẹp tự thân của thành phố này. Vậy mà cặp vợ chồng nọ đang đi tới đó với cái túi lép kẹp và đôi mắt mở to.

 Số 2 bạn trẻ ham chơi ấy thật may, khi họ tới Troyes vào một ngày nắng đẹp đến thế. Trời đẹp làm người ta thật hứng khởi. Bữa sáng của họ là sự no mắt những ngôi nhà Half-timber. Loại nhà nửa gỗ này, là đặc trưng của Troyes, tức là nhà có tường trong và ngoài đều được dựng bởi các khung gỗ từ những thanh gỗ thô có chèn giữa bởi gach vữa, chứ không đơn thuần chỉ mình gạch hay xi măng như bây giờ. Loại tường phức tạp này không chỉ chắc chắn mà còn thỏa mãn cái đẹp dung dị của miền quê. Mái những ngôi nhà Half-timber thường xám, dốc nhọn, tạo thêm một căn phòng áp mái để ở với những cửa sổ nhỏ xíu trổ ra. Kiểu nhà này phải gọi là nhà cảm tình, khi mà ai nhìn cũng thấy đẹp và yêu thích ngay. Khi đặt nó giữa mảnh vườn nhiều hoa thì giống y như nhà trong truyện cổ tích hay trong các bộ phim ngày xưa. Nếu đặt nó kề sát nhau thì giống như những ngôi nhà trong bộ đồ chơi thời nhỏ, rất thân thương. Loại nhà cổ tích này có nhiều ở Anh, Đức, nên chúng cũng phổ biến ở vùng Normandie và vùng Alsace của Pháp. Thế mà có lần tôi đọc báo lại thấy nói nửa số nhà Half-timber ở Pháp nằm tại Troyes. Đúng là loại nhà này có thể ở mọi hang cùng ngõ hẻm ở Troyes nhưng tôi vẫn nghĩ tôi đã đọc sai.

IMG_3926 IMG_3900 IMG_3889 IMG_3888

Có điều ở Troyes có những ngôi nhà Half- timber thật cũ kĩ, cổ xưa, thậm chí có phần đổ nát. Có lẽ ở đây họ không chịu tu sửa để thỏa mãn con mắt du lịch như vùng Alsace. Chỉ có khu quảng trường chính ở Troyes nhà cửa mới được chăm chút. Ở đây, các nhà half-timber hẹp, như nhà ống Việt Nam, giống hệt nhau với các sắc màu trắng vàng cam, nằm san sát nhau. Những ngôi nhà bề thế hơn thì màu sữa hay màu trắng ngà, làm nổi bật hệ thống khung gỗ. Đường phố đi bộ lát đá, những cửa hàng nhỏ xinh, nắng rực rỡ, hoa đỏ rủ đung đưa từ các cửa sổ nhỏ. Về khía cạnh thành phố, thủ phủ của vùng Champagne đẹp xinh nhưng không đặc sắc khi mà nó rất dễ bị nhầm lẫn với bất kì một thành phố nhỏ nào ở vùng Alsace của Pháp hay Baden-baden của Đức.

IMG_3886 IMG_3880 IMG_3867 IMG_3866 IMG_3832

Thứ làm Troyes khác biệt, nổi trội hẳn lên lại không thơm tho, xinh đẹp tí nào – đó là xúc xích Andouillette. Andouillette ấy mà? bạn biết mùi của nó thế nào rồi đấy. Đôi vợ chồng nọ đang nhâm nhi món này một cách hơi hơi ngon lành dưới tán cây của nhà hàng có anh bồi từng sống ở Việt Nam. Anh chồng có vẻ tận hưởng nhưng chị vợ đang nhăn mũi. Andouilette là loại xúc xích đặc biệt của Pháp, đặc sản trứ danh của Troyes, làm từ việc nhồi hỗn hợp dạ dày và thịt lợn băm nhỏ vào ruột già nên có mùi nồng khẳm. Ở những vùng khác họ còn làm từ thịt bê nhưng ở Troyes thì chỉ làm từ lợn. Bây giờ andouillette bán ở siêu thị hay nhà hàng đếu làm từ công thức ở Troyes là chính. Thật kì lạ, người Pháp nổi tiếng ăn đẹp, ăn nhã mà lại thích thứ nội tạng mùi sực nức này.

andouillette-ficelle01ok

Andouillette de Troyes (source: internet)

Gỡ gạc lại cho Troyes tí tao nhã, cặp vợ chồng ghé vào các nhà thờ nơi đây. Thành phố này bé nhưng nhà thờ lại rất nhiều, không hiểu do họ mộ đạo hay vì họ cần phải trưng diện thứ đặc sản đặc biệt của mình càng nhiều càng tốt. Đó là kính màu. Nếu search Vitraux thì bạn sẽ thấy ngay Troyes hiện lên. Vẫn biết trong bất kì nhà thờ nào cũng có hệ thống kính màu trang trí nhưng nhà thờ ở đây kính màu được tạo thành các bức tranh cầu kì và đặc sắc. Kính màu không đơn giản chỉ là sự lắp ghép các mảng màu khác nhau. Kính màu ở Troyes với sự đa dạng của màu sắc, những nét vẽ tinh tế, để chuyên trở những câu chuyện Kinh Thánh. Chỉ trên 1 tấm kính có thể tái hiện từ chuyện hai anh em Cain và Abel tới chuyện chúa ra đời bên máng cỏ, đi vào thành Jesuralem, rồi bị treo trên thánh giá. Ô kính màu không đơn giản là một ô kính màu. Khi nắng rọi qua, những bức tranh ấy in lên sàn nhà thờ, chúng ta có tới 2 câu chuyện để đọc. Con người cũng vậy, khi nắng rọi vào, một con người khác sinh ra dưới chân, chúng ta tặc lưỡi “Chỉ là cái bóng thôi mà”. Nhưng Peter Pan đã phải vất vả làm sao để quản lý cái bóng của chàng, hay người thiếu phụ Nam Xương đã biến cái bóng của mình thành cả một con người.

Đôi vợ chồng nọ nhìn vào cái bóng mình và biết đã tới lúc phải ra về.

IMG_3850 IMG_3841  IMG_3984