12027567_10153032825267007_5689629468702849881_n

Con thân yêu,

Mới có 3 tháng mà mẹ đã cảm thấy như chúng ta ở bên nhau lâu rồi. Mẹ thậm chí không nhớ nổi trước khi có con thì cuộc sống của mình như thế nào.

Mỗi sáng con thức dậy sớm nhất, từ khi trời còn tối, con o oe nói chuyện, nhìn trần nhà và cười 1 mình. Ba mẹ rất thương con mà không thể nào mở mắt dậy tiếp chuyện. Ba bảo “em đặt tên con là Ban Mai làm gì để con dậy sớm thế, em phải chịu”. Thế là mẹ phải lồm cồm dậy, nói chuyện à ờ với con, mát xa cái chân xinh, cái bụng tròn và các ngón tay thuôn. Con cười với mẹ. Con cười rất xinh. Sau đó mẹ thay bỉm, cho con lên cũi lại, bật nhạc quay quay, con nhìn chăm chú rồi co người lên đạp vào không khí. Con giãy cong lưng, miệng chu lại, đôi mắt ngước lên tròn xoe, hai tay vẫy vùng, con vui hớn hở. Mẹ ước giá như cả ngày con ngoan như vậy.

Lúc này ba đã đi làm. Mẹ tranh thủ lúc con chơi trong cũi thì mang quần áo vào máy, hâm sữa, chuẩn bị đồ ăn sáng. Chỉ được một lúc là con chán, con léo nhéo đòi mẹ. Mẹ bế con ra thảm chơi. Thảm của con có nhạc, có đèn, có các bạn thú biết kêu biết lắc. Con hào hứng lại, miệng ê a, chơi thích thú, khi đó con rất chăm chú, hai tay con nắm chặt, giơ lên quyết tâm. Mẹ trải thảm tập bên cạnh để tập tí chút cho cái bụng ngấn ngấn mỡ. Con chơi chán thì mẹ cho con vào ghế rung. Ghế rung này rất thần kì. Hồi con 1 tháng tuổi, mỗi sáng ba ru con ngủ, con vắt vẻo tay bà cả 2 tiếng. Bà ê hết tay, nhưng phải chịu vì nếu đặt con vào nôi thì con dậy liền. Nhờ thế chúng ta mới phát hiện ra rằng nếu đặt con nhẹ vào ghế rung thì con sẽ ngủ ngon tiếp mà bà không đau tay. Mỗi lần clả nhà ăn cơm thì con 1 mình 1 ghế nghịch bạn khỉ của con. Thế nhưng bây giờ con có vẻ không thích ghế rung lắm, mẹ đành cho con lên ghế sofa nằm, mẹ nắn chân và nghêu ngao mấy bài đồng dao cho con.

Tay mẹ nắm chân, tay mẹ ăn sáng. Hơn 9h mẹ xong ăn sáng, con xong việc chơi. Con bắt đầu than khóc đòi bế. Mẹ bế cho con ti rồi con gục vào ngủ. Bây giờ mỗi giấc ngủ động của con rất ngắn chỉ tầm 20 – 40 phút, nên tay mẹ không đau lắm. Mẹ chưa kịp thả xuống ghế rung là con dậy. Mẹ muốn con ngủ thêm nên phải mặc đồ ấm, cho con vào xe đẩy, rồi long dong trên đường. Ở cái xó này chắc họ quen với cảnh sáng nào cũng có bà kì cạch đẩy xe hết công viên, siêu thị tới đường, đẩy đi đẩy lại cho con ngủ. Con ngủ được tầm 1h, 1h đó mẹ được ngắm cảnh, nghỉ ngơi. Paris đang mùa thu,cây cối đã vàng và hoa vẫn còn thắm. Cảnh rất đẹp mà con không chịu ngắm gì, con chỉ lăn ra ngủ.

Trưa về mẹ nấu vội trong khi con nằm chơi. Mẹ ăn thì con quấy. Mẹ sắp hỏng dạ dày và trào thực quản vì cứ ăn xong là vội bê con vào giường. Hai mẹ con nằm, con ti ngoan rồi ngủ. Thế là mẹ mừng. Mấy hôm nay con từ chối ti, cứ gào khóc, bế lên tay phải ru phải đi lại nhiều mới ngủ,mà xuống giường lại thức ngay. Mẹ đánh vật với con cả trưa. Nếu con không khóc thì phải tiếp chuyện hoặc đọc truyện cho nghe. Nếu con khóc thì mẹ thấy khốn khổ cùng, có hôm phải vứt cho cậu hoặc bà. Nhưng khi cả 2 đều đã đi thì mẹ chịu chết, mẹ nằm 1 chút rồi lại bế con lên, cứ thế. Con mếu mẹ thương lắm. Có hôm, mẹ buồn ngủ rã rời, thiếp đi thì khi tỉnh dậy đã thấy con lăn tròn dưới cánh tay. Con ngủ, lông mi cong, môi cong, má phính, dễ thương vô cùng. Mẹ cựa mình, con tỉnh dậy. Nếu con ngủ chưa đủ thì con sẽ mè nheo tí, nếu con ngủ đã con sẽ cười tươi. Con cười làm mẹ tan chảy. Thậm chí hôm nay con còn biết cười thành tiếng hặc hặc, đáng yêu vô cùng. Mẹ thấy con vui liền cho con đi tắm, cho con nằm nôi chơi, rồi mẹ đi nấu cơm. Mẹ vừa nấu vừa chạy vào quay cái mobile nhạc cho con. Con bị bệnh luôn cần có người bên cạnh.

Khi mẹ nấu xong, mẹ cho con ra ghế, mẹ lấy mấy cuốn sách xuống chỉ cho con xem hình. Hơn 7h thì con hết vui. Con khóc lóc ỉ ôi khi ngày chuyển về đêm. Tối nào chúng ta cũng ăn tối trong tiếng than khóc. Ba hoặc mẹ phải bế con. Mẹ ăn chưa xong phải lao lên giường cho con ti ngủ. Tháng trước con rất ngoan, cứ ti là ngủ tại giường. Mẹ từ từ bế lên nôi thì con vẫn ngủ, giấc dài tầm 4h thì mới đòi ti tiếp. Nhiều lúc mẹ bế con xuống giường ti xong mẹ buồn ngủ quá không cho con lên cũi. Ba người cùng ngủ 1 giường như hồi có muỗi phải chui dưới cái màn. Hồi đó, ba tỉnh dậy nửa đêm thấy chăn trùm con thì sợ hãi thảng thốt. Hồi đấy mẹ nằm giữa phải giơ hai tay lên trời ngủ vì ba chiếm 1 bên,con chiếm 1 bên. Giờ chúng ta quen rồi, nhiều khi con nằm cũi ba mẹ thấy thiếu vắng. Như đêm hôm nọ, con ở trên cũi mà ba nửa đêm dậy lật chăn mò con,mẹ thì qườ tay không thấy con thì ngó ngay xuống đất xem con có rơi không. Chúng ta hoảng loạn cả đêm, để rồi an trí lại khi biết con vẫn ngủ ngon lắm. Tháng này con hư, tối không ti mà gắt ngủ, bế ru xong là xuống nôi luôn,chẳng chịu ti nên con tăng cân chậm. Các ông bà ở nhà đều lo lắng.

Khi bà ngoại về nước mẹ đã nghĩ thế giới sụp đổ rồi. Mẹ sẽ quay cuồng thế nào với đứa bé chỉ thích bế trên tay. Ba hay mẹ đều không đủ dũng cảm luyện con tự nằm tự chơi hay tự ngủ. Ngày đầu bà về, con khóc ăn vạ, mẹ bất lực,khóc to hơn. Mẹ bảo “Sao con lại khóc? ít nhất con còn được sống với mẹ con. Ba mẹ đâu có được”. Con thấy mẹ khóc to thì nín , mẹ nín con lại khóc. Từ những ngày sau thì con ít khóc hơn. Có hôm con ngoan theo đúng lịch trình, có hôm con hư trưa ầm ĩ, tối ầm ĩ, như hôm nay vậy. Con có biết lần đầu tiên con quấy như vậy, mẹ đã thế nào không, mẹ đã trầm cảm. Mẹ buồn vì nhận ra chúng ta là 2 cá thể riêng biệt hoàn toàn. Con là con, mẹ là mẹ. Trước đây mẹ nghĩ, con sinh ra sẽ sống hộ phần mẹ. Thế mà hôm ấy, trong tiếng khóc nhức nhối của con, lần đầu mẹ hiểu: con sẽ sống đời con, không phải sống vì mẹ, cho mẹ, hay như mẹ. Mẹ lại sợ chết lại, mẹ muốn sống lâu để thấy con của con nữa, để nói rằng “Trời ơi lúc ngủ nó giống y chang mẹ nó” như bà ngoại hay nói. Kì lạ, bà về mẹ chỉ nhớ bà chứ thế giới không sụp đổ. Mỗi lần nghe ông bà nói nhớ cháu, mẹ lại nghĩ đó là lỗi của ba mẹ. Lỗi thích đi xa.

Nhiều người nói mẹ đi tây mà nuôi kiểu việt xưa cũ. Mẹ nói “Tại em ăn nước mắm nên con em không tây”. Con không tự ngủ tự chơi, ba mẹ an ủi con sợ bỏ rơi . Con thích bế, ba mẹ an ủi con cần tình thương. Con thích bế long dong, ba mẹ an ủi con on ham hiểu biết thích ngắm nghía, không thích ở 1 chỗ. Tất cả chỉ là nói cho vui. Mẹ biết tất cả những điều đó chỉ là thói quen, chứ con chưa biết nghĩ suy gì. Người ta nuôi con nhàn tênh, mẹ nuôi con có tí vất vả nhưng mẹ thấy ổn. Mẹ nghĩ, con thích sao thì ta làm vậy. Khi nào con đủ lớn để hiểu biết thì chúng ta sẽ daỵ bảo. Bây giờ mẹ tìm cách thích nghi với con. Khi bế con ngủ, mẹ có thể đọc sách, tạp chí, hay xem phim. Khi cho con ra ngoài,mẹ có thể thư thái. Khi con ngoan, mẹ có thể tập thể dục. Khi con khóc, mẹ luyện sự nhẫn nại. Khi con đi ngủ, mẹ vẫn có tới 3-4 tiếng dành cho bản thân mình.

Mẹ nghĩ cách nuôi dạy nào cũng có cái hay cái dở. Quan trọng là phải tìm được sự thích thú và thư giản, để không bao giờ bị stress.  Mẹ không sợ stress làm mình mệt mỏi, mẹ sợ stress làm mất đi tình yêu thương dành cho con.

IMG_9283

2 thoughts on “Ba tháng làm mẹ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s