Pauvre-France

Cách đây 2,3 năm, trong lễ hội 24h Velo ở Bỉ, có 1 thanh niên say rượu, ngã nhào xuống và tử vong. Sáng hôm sau người nhà tới nhận. Sáng tiếp theo, ông bố của anh ấy đã đứng trước quảng trường với băng rôn khẩu hiểu về việc cắt giảm rượu bia của giới trẻ. Ông ấy không muốn lại có những cái chết thương tâm như thế.

Cách đầy tầm 4 ,5 tháng, có cô phóng viên người Mỹ bị bắn chết ngay khi đang thực hiện truyền hình trực tiếp. Tiếng kêu thất thanh của cô ấy vẫn còn làm người xem tv ám ảnh thì cha cô ấy đã ngay lập tức lập chiến dịch kêu gọi quản lý việc buôn bán vũ khí ở Mỹ. Ông ấy không muốn lại có những cái chết vô nghĩa.  Ngay cả tổng thống Obama cũng hưởng ứng vấn đề này.

Cách đây 2,3 tháng ở Pháp có vụ chiếc xe chở đoàn người già đi du lịch bị đâm bởi một xe tải. Hơn 40 người thiệt mạng. Tivi đưa tin về những giọt nước mắt bi thương nhưng ngay sau đó cũng có đoạn phim nói về sự nguy hiểm của con đường. Họ tìm ra những lỗi cần sửa để con đường đó không còn tai nạn đau lòng.

Cách đây gần 1 năm, vụ việc Charlie Herbo nổ ra đã làm cả nước Pháp chao đảo. Trưa hôm sau tất cả các cơ quan, công ty, trường học đều dành 1 phút mặc nhiệm, rồi đêm đó họ lặng lẽ tới tòa báo đốt nến, đặt hoa tưởng niệm những người vô tội. Tại sao họ không sợ hãi, nằm ru rú trong nhà, trùm chăn khóc đỏ mắt? Tháng sau tờ báo lại tiếp tục hoạt động, không hề nhân nhượng, hay bỏ đi sự đả kích của mình. Họ muốn những cái chết của công sự không phải là vô nghĩa.

Hôm qua thứ 6 ngày 13, thảm kịch kinh hoàng đã xảy ra ở Paris. Chưa đầy 1 năm, khủng bố đã trở lại, với 5 vụ tấn công, hơn 120 người chết, hơn 200 người bị thương. Nàng Marianne phải rơi lệ. Sự yếu kém về tình báo cũng như lỏng lẻo trong an ninh đã đẩy nước Pháp vào 3 ngày quốc tang. Một đêm thứ 6 như bao đêm, người ta ra khỏi công việc, tìm nơi để tận hưởng với bóng đá, ca nhạc, quán bar, hay nhà hàng. Thật buồn thương khi nghĩ việc ra khỏi nhà đi tìm niềm vui chỉ phút chốc lại đưa họ rời xa những ngôi nhà mãi mãi. Ngày 14/11, người ngoài đường thưa thớt, nhưng người Pháp vẫn tìm tới Republic để đặt nến và hoa. Một số người khác tới bệnh viện để hiến máu cho hơn 200 người bị thương kia. Không chỉ ở Paris mà ở các thành phố khác, người Pháp tụ tập lại, hát quốc ca và khóc. Những người ra đi không phải là bạn bè hay người thân mà là đồng bào của họ. Họ hát, khóc rồi nói “Nous sommes Francais”. Có lẽ những lúc như thế này mới thấy tính dân tộc của người Pháp cao tới vậy khi mà tivi hay báo đài lúc nào cũng thường trực câu Đoàn kết. Chúng ta phải đoàn kết, phải thể hiện tình đoàn kết, phải là một nước Pháp toàn vẹn.

Đối mặt với nỗi đau không phải chỉ đơn thuần là những giọt nước mắt. Kìm nén nỗi đau, đứng lên và hành động vì những nụ cười. Nước Pháp nói rồi Cette fois, c’est une guerre – Lần này là cuộc chiến. Nước Pháp đã tuyên chiến, đã xác định rồi thì hãy hành động thật sự để người dân còn thấy yên ổn khi sống trong lòng nó.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s