Les Carroz – cuộc dạo tuyết sau cùng

Lại một noel nữa, Paris đã lạnh mà vẫn không có tuyết. Thậm chí hai ba ngày trước trời còn nắng xanh trong, còn đêm 25 đang có trăng rằm sáng.

Năm nay nhà tôi không đi trượt tuyết nữa, vì trượt mãi cũng chỉ trượt máng là giỏi :)). Năm nay vợ chồng bế con sang Đức thăm thằng cậu, cũng có nhiều chuyện để kể lắm, nhưng trước hết là kể chuyện năm ngoái đã. Sau sinh, trí nhớ của tôi kém tột độ, sợ rằng mình sắp có cái lỗ hổng kí ức rồi, nên phải vun vén viết cho hết ngay khi còn có thể. Có tin được không, hồi trí nhớ thần kì của tôi còn hoạt động từ bạn bè tới em giai, có chuyện gì là bậu xậu vào kể cho nghe, để mai này tôi nhắc lại cho nhớ. Một lũ cơ hôi sắp không còn cơ hội được nữa. Thế chúng ta cùng ôn chuyện năm cũ nhé. Kí ức ấy mà, đã là kí ức thì chỉ thấy đẹp thôi.

Năm ngoái khi đó tôi có bầu tầm 2 tháng, tự nhủ với lòng nên nằm nhà nhưng sau lại nghĩ năm sau sinh con thì chỉ có Noel hộ gia đình. Thôi thì làm chuyến cuối đi chơi với anh em. Thế là lại hô hào đi trượt tuyết, tất nhiên anh em bạn bè lo ó con này điên, cơ mà sau biết bầu chỉ lo hậu cần và ngắm tuyết là chính thì anh em cũng hào hứng lắm. Mới đầu chỉ có 6 rồi lên 7, sau chốt lại ở số đẹp 13. Dù đã đi trượt tuyết 2 lần nhưng lần nào đi tìm nơi trượt cũng là cả 1 vấn đề gian nan để tìm được nơi ngon bổ rẻ. Sau mấy lần không lên được Alps, lần này các bạn phải đến đó, và anh chồng thậm chí còn tìm được một nơi hỉ ho cò gáy có tên rất kì quặc Sixt Fer a Cheval, nhưng vì không tìm được nhà trọ lớn nên đành chuyển qua Les carroz cách đó không xa.

IMGP3041

Cái nhà trọ ấy, kinh dị lắm. Bọn tôi thuê nguyên tầng của một căn nhà mà nhìn ngoài đã khiếp hãi bởi cái màu nâu đen với nhiều hình nhân đáng sợ. Khi vào bên trong nhìn cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thậm chí hài hước, khi mà cái ông ra mở cửa mặc bộ đồ tắm với bộ râu hoành tráng dài tới bụng. Sau này thì cả lũ mới biết ông để râu vậy để làm ông già noel cho hội chợ mỗi năm. Khi mà tầng trên không đủ sức chứa thì ông mời xuống phòng ở tầng dưới, ở cùng vợ chồng ông. Tôi không dám xuống như nghe các anh giai kể lại thì cái phòng ngủ bé nhỏ ấy toàn hình nộm, búp bê, còn phòng khách thì toàn đông vật nhồi bông, khiếp đảm lắm. Mấy đứa bị cử xuống ngủ dưới đó toàn vào phòng ngủ 1 mạch tới sáng, không dám  thức dậy giữa chừng kẻo phải nhin thấy mấy con Anabelle, chứ đừng nói tới ho he đi tiểu đêm. Tụi tôi ngủ tầng trên, có nằm đất, nằm ghế chật chội 1 tí nhưng ngủ trong ấm no hạnh phúc. À tôi nói tụi tôi là chung thế, chứ 3 cô gái và đặc biệt bà bầu thì có phòng riêng, đệm gối riêng, hoàn toàn thảnh thơi an dưỡng.

Đi tàu đêm từ Paris tới Cluses rồi đi bus tới Les Carroz tầm 11 – 12h trưa. Một nồi mì tôm to chưa từng có ăn với giò được đánh sạch bách. Khi đã êm ấm ổn định nhà cửa thì cả lũ lên đường vào trung tâm. Đường vào trung tâm làng tưởng gần mà xa vô cùng, nhất là phải đi đường vòng vèo để tránh đường ô tô. Cuộc hành quân diễn ra thông thả và vui sướng khi có thể tận hưởng những khoảng rộng bao la chỉ có lau sậy, những khoảng mát vô cùng dưới tán cây, những cánh đồng tuyết băng phủ nhẹ, những con đường dốc trơn, và cả một cánh rừng. Ngày đầu đi được xa như vậy, lại còn khuân về bao nhiêu đồ ăn thì ai cũng vui vẻ. Tối tới bếp lửa đỏ đèn, nấu ăn rôm rả, sau đó cùng nhau chơi Sói thâu đêm. Mọi người bảo bà bầu ghê gớm gì đâu, suốt ngày làm sói, đã vậy chồng mà làm sói là tóm được ngay.

 IMGP3088 IMGP3057

Sáng ngày sau, cả đoàn trai tráng hộ tống em Linh đi trượt tuyết. Tôi, em Thảo, anh Văn cũng đi cable lên ngắm người ta trượt rồi đi xuống. Tuyết ở bãi trượt năm nay còn ít, cỏ vẫn thấy nhiều, đường trượt thì dốc, mọi người có vẻ hơi thất vọng nhưng đa số đi trượt lần đầu nên vẫn háo hức. Ba anh em xuống núi, bắt bừa 1 chuyến bus tới một địa điểm randoner nằm giữa Les carroz và La Fleine, tưởng như là nơi bỏ hoang, tới cho vui, ai ngờ nó đẹp hãi hùng vậy.

IMGP3162

Ở đây tuyết bao phủ khắp nơi, chỉ có vài cây trơ trọi cùng đoàn người đi racquette lên xuống núi. Nhìn xuống phía Fleine là những ngôi nhà mái đỏ, nhìn xuống phía bên kia là rừng thông bao la phủ tuyết. Cảnh vật huy hoàng như trong truyện cổ tích. Ba anh em hào hứng làm một thằng người tuyết thật dễ thương rồi cùng hô vang “Cô nào chồng bỏ chồng chê. Làm thằng người tuyết chồng mê tới già”. Sau đó cùng nhau đi khám phá cái nơi tưởng như bỏ hoang ấy. Ba đứa lên lên xuống xuống mà không đi được lâu vì tuyết ngấm giầy. Trời ạ sao đẹp vậy. Cảm giác ngất ngây còn hơn cả ngày hôm sau đi lên đỉnh Fleine.

IMGP3215

IMGP3223

Đỉnh đó cao nhất dãy núi. Từ đó có thể thấy đỉnh Mont Blanc ở xa. Trên đó chỉ có tuyết và tuyết. Nguyên một vương quốc tuyết dày tới gần đầu gối, ai cũng muốn lặp ngụp vào. Lũ trẻ con chơi ném tuyết, chôn nhau trong tuyết, hò hét vang trời. Mấy người già già hơn, và gặp tuyết nhiều lần hơn thì đi chậm rãi nhìn các đỉnh núi tuyết phủ xa xa. Liệu có loài sinh vật nào sống được ở đó. Khi mà đi cable xuống chân núi tôi nhìn thấy những vết chân nhỏ đi thành đường dài trên sườn núi tuyết. Con vật nào mà hay quá vậy, sống được ở nơi hoang vu như thế. Con người thì chỉ thích những nơi ấm áp, mặt trời chan hòa, nắng xối xả, hoặc mưa đôi khi để thấy phố xá thay đổi, tâm tính cũng được đổi thay theo. Ở đây quanh năm suốt tháng chỉ có tuyết và lạnh, đáng sợ mà đáng chiêm ngưỡng. Đỉnh Fleine này có hàng trăm, hàng nghìn người tới thăm thú mỗi ngày, vậy mà với tôi vẫn không bằng nơi hoang vu kia.

IMGP3228

Ngày thứ 3 ở Haute-Alps, tôi rủ theo chồng, thêm em Linh, anh Trung và cả 2 đồng đội cũ đi lại. Lần này chúng tôi thuê raquette – loại đế gắn vào giầy giúp đi không bị lún vào tuyết cùng gậy để đi thăm cho được nhiều. Lần này chúng tôi đi được hết đỉnh này tới đỉnh khác, ngắm cho đã mắt cái không gian ngập tràn màu trắng. Những cánh rừng, những mái nhà, những xe cộ tí hin bên dưới, tất cả đều dưới chân chúng tôi. Tôi tí nữa thì quên mình đang là bà bầu, đi lại hồn nhiên như cây cỏ vì quá tận hưởng sự mát lạnh và tươi mới của tuyết. Sau này khi các bậc cha mẹ nhìn thấy ảnh đã tưởng tôi đi trượt tuyết và làm một trận ra trò. Nước mắt đã chảy thành hàng sau những phút giây ham chơi vô độ. Thật mừng em bé ngày đi tuyết, tối tham gia trò chơi vẫn rất hợp tác.

Đúng thế, chúng tôi là một đoàn quân hợp tác. Khi ngày 25 tới gần, 24 cả lũ đã lên kế hoạch, mỗi nhóm nhỏ 2 người phải cùng nhau nấu 1 món cho ngày giáng sinh. Tôi nấu súp gà, em Thảo làm salad, chồng và anh Văn làm xúc xích chiên mật ong, anh Cường và Châu làm trứng giáng sinh, anh Hòa và Huy làm con huitre, em Linh làm chè khúc bạch, và còn vô số món nhiều đạm khác mà tôi không nhớ nổi. Chỉ biết chúng tôi đã có cái lễ giáng sinh no đủ nhất từ trước tới giờ. Ai cũng háo hức chờ đợi mọi người thưởng thức tác phẩm của mình, rồi lại chờ đợi bạn bè bốc được quà của mình. Qùa tặng kèm theo những cái ôm nhiệt thành, vậy đấy, Noel của những kẻ không nhà đã ấm áp và nhà hơn bất kì ngôi nhà nào.

Advertisements

Lus la croix haute – tuổi trẻ của chúng ta

Cứ tới gần Giáng sinh là  lòng lại nôn nao muốn đi chơi tuyết. Tại Paris ít tuyết quá mà lòng người lại hay thèm thứ mình không có. Thế là 4 Noel ở Paris thì 3 noel đi trượt tuyết nhưng vẫn chưa biết trượt chỉ biết ném giống như tuần nào cũng đi bể bơi chỉ để lội.

Năm đầu mới qua Pháp, lơ ngơ láo ngáo nhưng lại hổ báo cáo chồn kêu gọi anh em đi trượt tuyết ở 1 hốc bò tó tên Lus la croix haute. Về sự tình tại sao tìm ra cái địa điểm mà tới bọn Pháp cũng trố mắt này thì quả là tôi không nhớ. Hình như là có xem album ảnh của một người nào đó trên FB, thấy có cái vùng thiên nhiên đèm đẹp, cảnh sắc hữu tình, tuyết rơi lung linh. Thế là search tứ tung thì tìm ra cái tên đặc sắc đọc trẹo cả miệng Lus la croix haute, là nơi có tàu có thể đi tới, rồi từ đó cuốc bộ xíu là tới khu trượt tuyết tên La Jarjatte. Thực ra cái xíu đó không hề xíu tí nào.

307685_10151157120782007_559566307_n

Thế là vào một ngày đẹp trời tháng 12, một phái đoàn hơn chục thành viên lên tàu đi Grenoble, rồi từ đó bắt tàu vùng lên Lus la croix haute. Phải nói tất cả đều là lũ xăm mình háo hức lần đầu trượt tuyết nên khi được tôi khởi xướng thì chả biết cái vùng đó ở đâu, cứ đâm đầu theo.  Thậm chí các anh giai còn lập kế hoạch hoành tráng trước cả tháng, đi chỗ này, trượt chỗ kia. Trước 2 ngày cả lũ lại hò nhau cùng đi mua giầy chống thấm, áo chống ướt, găng tay, tất chân, miếng giữ nhiệt. Trước một ngày đứa thì nấu xôi, đứa làm bánh mì, đứa đi mua tôm cua cá mực cho túi trữ đông, để đảm bảo những ngày rét mướt vẫn có thể ấm tấm lòng. Tất cả vui như ngày hội. Cả lũ thuê 3 cái nhà gỗ trong một khu camping với giá rẻ bất ngờ. Trong 3 ngày ở đó, gần như cả lũ làm chủ nguyên khu thì mới biết vì sao nó rẻ khi vừa hẻo lánh vừa không đúng mùa trượt tuyết.

525114_10151157124717007_1958536483_n

227009_2528433707109_791802886_n Khi vừa bước chân vào camping, khỏi phải hỏi anh em vui sướng thế nào. Những ngôi nhà gỗ bé nhỏ chạy dọc triền dốc nằm yên bình trong tuyết. Sau lưng là ngọn núi sừng sững, trên đầu là bầu trời xanh. Cảnh sắc cứ như trong phim. Thậm chí chỉ vài phút sau còn có tuyết rơi lất phất. Ai cũng sung sướng chay ra ném tuyết, tung tẩy như trẻ thơ. Một lũ con trai hò nhau lăn cục tuyết thật bự để làm người tuyết. Cuối cùng cục tuyết khổng lồ lăn đi mất, may mà không xuống nhà dân phía dưới, không thì báo chí lại có vụ sinh viên việt chơi ngu. Ngày hôm đó thì tụi tôi không ngu lắm, biết dừng rất đúng lúc, để dành năng lượng đi quanh khu làng nhỏ.

Lúc này có thêm 5 em gái từ Paris lên nhập cuộc. Các em mang theo cả nồi bò kho thơm nghi ngút và bánh kẹo kèm theo. Tất nhiên các em được chào mừng kịch liệt, không chỉ vì là con gái hay nồi bò kho. Cả lũ dắt tay nhau đi vào làng. Làng quê ban đêm thật yên ắng. Nhà cửa, hàng quán lèo tèo, chỉ có vài con chó sủa ma. Ngôi làng yên tĩnh bị đánh động cả một tiểu đoàn cười nói xôn xao. Hồi đó tất cả đều độc thân, không yêu, không ghét, không đố kị, bon chen, chỉ thương mến nhau bằng thứ tình bạn học sinh vui tươi nhất. Mọi người quan tâm nhau rét, lanh, đau, hoàn toàn tự nhiên trong sáng. Anh Trung cõng em Thủy đau chân, thằng nhóc Trúc đẩy xe cho tôi, chúng tôi đi mượn giầy cho em Ngân, Khuyến nấu cháo vịt phục vụ anh em chơi khuya, em Thủy sáng ra dậy sớm ra boulangerie mua đồ ăn sáng cho các anh chị say giấc. Đến bữa tối cả lũ lại quây quần cùng nấu ăn, rửa bát, không phân biệt trai gái già trẻ. Sau đó thì chơi đùa hò hét cả đêm với trò Đuổi hình bắt chữ. Cái trò hại não mà chơi mê tơi. Chẳng ai nói về việc tiết kiệm tiền, lập gia đình, hay nuôi day con cái.

532441_2528498348725_1955217006_n

Sáng ra cả lũ lấy cái miếng ván trượt của khu camping rồi thi nhau trượt trên con dốc. Trò trẻ con ấy mà vui kinh khủng. Có khi 2, 3 đứa ngồi cùng 1 tấm, rồi có đứa khác đẩy cho. Trượt nhanh vèo vèo, kêu la oai oái rồi ngã dúi dịu, ai cũng cười toét miệ ng. Đến trưa thì khăn gói sandwich lên đường lên La jarjatte. Từ làng này tới khu trượt tuyết là 5km mà chẳng còn phương tiện gì,thế nên gần 20 con người đi lang thang thất thểu trên đường. Cả lũ vừa đi vừa cười nói, hát hò huyên náo, gặp bãi tuyết bự thì lao vào chia phia ném tuyết. 5km hóa ra cũng gần, có điều tới nơi thì khu trượt đóng cửa vì mấy hôm trước trời mưa, thế là lại thất thểu đi về. Đường về cũng 5 km mà như 50km, khi mà trời khuya lạnh căm căm lại tối mịt mù. Tôi lết được về mà chân tê cứng, miệng khô khốc, mặt phờ phạc, tự chửi mình ngu ngốc, sao đầy đọa bản thân. Thế mà khi nhà gỗ sáng đèn, bếp nướng bật lên, đồ ăn nghi ngút khói, mọi người đánh đàn hát ca, niềm vui trở về ngay tức khắc. Trí nhớ thật tệ, chỉ mới 30 phút thôi mà tất cả đói khát mệt mỏi đã quên sạch bách. Để sáng hôm sau thức dậy lại hào hứng lên lên tấm ván trượt ầm ầm xuống dốc.

29564_137849926369272_1914956958_n557506_10151157124522007_364617642_n

Hôm thứ 3, theo kế hoạch là cả lũ lên hồ chơi. Tôi gọi taxi, họ bảo hồ đóng băng rồi, đường lên thì trơn trượt nên không đi. Thế nhưng họ vẫn cử xe tới đưa cả lũ tới chỗ nào không đi được thì thôi. Và họ thả chúng tôi ở một con đường cụt. Cả lũ ngao ngán nhìn nhau nhưng vẫn dấn thân thêm chút nữa. Một không gian tuyết đẹp chưa từng thấy. Đó là một thung lũng ngập tràn màu trắng, bao quanh bởi những ngọn núi cao sừng sững. Tuyết ở đây mịn như muối, trắng tinh khiết, không có dấu chân người hay thú. Chân bước vào tuyết đã ngập tới đầu gối làm cảm giác sợ sệt tăng lên,có khi đây là cái hồ bị bao phủ. Thế nhưng cái đẹp đã làm mờ mắt, cả lũ cứ thế đi vào, hoàn toàn lạc lối trong cánh đồng mùa đông. Đẹp sao mà đẹp thế, vừa kì vĩ vừa tinh khôi. Tôi cứ đòi mọi người chôn mình trong tuyết mà không ai chiu. Ai cũng đờ đẫn vì tìm được một nơi lung linh kì ảo tới vậy. Sau vài phút choáng ngợp, cả lũ lại reo hò, lại trượt ván, lại kéo ván, lại ném tuyết, lại ngồi đờ ra vì mệt, lại chia sẻ mấy chai nước tăng lực hay ít socola cho ấm người. Tôi thèm lại được phơi phới như thế.

17773_137848559702742_568224005_n  154710_137848533036078_208870034_n

 293266_137848656369399_1355861720_n 293280_137848626369402_1178651144_n32409_137848709702727_1251304666_n

Tôi thèm cái cảm giác đêm cuối thấy tuyết lại rơi. Tuyết bay hạt to nặng ngoài cửa sổ. Cả lũ đội mũ, đội chảo, đội nồi chạy ra chơi. Tuyết rơi tuyết rơi kìa. Sao lần nào thấy tuyết rơi cũng cảm thấy lâng lâng, vui thú kì lạ, cũng xốn xang như sắp được tỏ tình. Tuyết rơi êm đềm qua giấc ngủ. Sáng hôm sau tỉnh dậy thấy camping trắng xóa. Các mái nhà trắng xóa. Cây cối trắng xóa. Nắng lên chiếu sáng tuyết, tuyết phản sáng lên rực rỡ cả quang cảnh. Thằng người tuyết kì dị vẫn đứng cười. Khói từ ngôi nhà bay lên như khói thuốc lá của anh Hùng phả vào trời lạnh. Mọi người lừng khừng, chẳng ai muốn nghe một tiếng còi tàu.

305310_137847936369471_798370775_n425719_10151157124942007_1265314734_n