Lại một noel nữa, Paris đã lạnh mà vẫn không có tuyết. Thậm chí hai ba ngày trước trời còn nắng xanh trong, còn đêm 25 đang có trăng rằm sáng.

Năm nay nhà tôi không đi trượt tuyết nữa, vì trượt mãi cũng chỉ trượt máng là giỏi :)). Năm nay vợ chồng bế con sang Đức thăm thằng cậu, cũng có nhiều chuyện để kể lắm, nhưng trước hết là kể chuyện năm ngoái đã. Sau sinh, trí nhớ của tôi kém tột độ, sợ rằng mình sắp có cái lỗ hổng kí ức rồi, nên phải vun vén viết cho hết ngay khi còn có thể. Có tin được không, hồi trí nhớ thần kì của tôi còn hoạt động từ bạn bè tới em giai, có chuyện gì là bậu xậu vào kể cho nghe, để mai này tôi nhắc lại cho nhớ. Một lũ cơ hôi sắp không còn cơ hội được nữa. Thế chúng ta cùng ôn chuyện năm cũ nhé. Kí ức ấy mà, đã là kí ức thì chỉ thấy đẹp thôi.

Năm ngoái khi đó tôi có bầu tầm 2 tháng, tự nhủ với lòng nên nằm nhà nhưng sau lại nghĩ năm sau sinh con thì chỉ có Noel hộ gia đình. Thôi thì làm chuyến cuối đi chơi với anh em. Thế là lại hô hào đi trượt tuyết, tất nhiên anh em bạn bè lo ó con này điên, cơ mà sau biết bầu chỉ lo hậu cần và ngắm tuyết là chính thì anh em cũng hào hứng lắm. Mới đầu chỉ có 6 rồi lên 7, sau chốt lại ở số đẹp 13. Dù đã đi trượt tuyết 2 lần nhưng lần nào đi tìm nơi trượt cũng là cả 1 vấn đề gian nan để tìm được nơi ngon bổ rẻ. Sau mấy lần không lên được Alps, lần này các bạn phải đến đó, và anh chồng thậm chí còn tìm được một nơi hỉ ho cò gáy có tên rất kì quặc Sixt Fer a Cheval, nhưng vì không tìm được nhà trọ lớn nên đành chuyển qua Les carroz cách đó không xa.

IMGP3041

Cái nhà trọ ấy, kinh dị lắm. Bọn tôi thuê nguyên tầng của một căn nhà mà nhìn ngoài đã khiếp hãi bởi cái màu nâu đen với nhiều hình nhân đáng sợ. Khi vào bên trong nhìn cũng nhỏ nhắn xinh xắn, thậm chí hài hước, khi mà cái ông ra mở cửa mặc bộ đồ tắm với bộ râu hoành tráng dài tới bụng. Sau này thì cả lũ mới biết ông để râu vậy để làm ông già noel cho hội chợ mỗi năm. Khi mà tầng trên không đủ sức chứa thì ông mời xuống phòng ở tầng dưới, ở cùng vợ chồng ông. Tôi không dám xuống như nghe các anh giai kể lại thì cái phòng ngủ bé nhỏ ấy toàn hình nộm, búp bê, còn phòng khách thì toàn đông vật nhồi bông, khiếp đảm lắm. Mấy đứa bị cử xuống ngủ dưới đó toàn vào phòng ngủ 1 mạch tới sáng, không dám  thức dậy giữa chừng kẻo phải nhin thấy mấy con Anabelle, chứ đừng nói tới ho he đi tiểu đêm. Tụi tôi ngủ tầng trên, có nằm đất, nằm ghế chật chội 1 tí nhưng ngủ trong ấm no hạnh phúc. À tôi nói tụi tôi là chung thế, chứ 3 cô gái và đặc biệt bà bầu thì có phòng riêng, đệm gối riêng, hoàn toàn thảnh thơi an dưỡng.

Đi tàu đêm từ Paris tới Cluses rồi đi bus tới Les Carroz tầm 11 – 12h trưa. Một nồi mì tôm to chưa từng có ăn với giò được đánh sạch bách. Khi đã êm ấm ổn định nhà cửa thì cả lũ lên đường vào trung tâm. Đường vào trung tâm làng tưởng gần mà xa vô cùng, nhất là phải đi đường vòng vèo để tránh đường ô tô. Cuộc hành quân diễn ra thông thả và vui sướng khi có thể tận hưởng những khoảng rộng bao la chỉ có lau sậy, những khoảng mát vô cùng dưới tán cây, những cánh đồng tuyết băng phủ nhẹ, những con đường dốc trơn, và cả một cánh rừng. Ngày đầu đi được xa như vậy, lại còn khuân về bao nhiêu đồ ăn thì ai cũng vui vẻ. Tối tới bếp lửa đỏ đèn, nấu ăn rôm rả, sau đó cùng nhau chơi Sói thâu đêm. Mọi người bảo bà bầu ghê gớm gì đâu, suốt ngày làm sói, đã vậy chồng mà làm sói là tóm được ngay.

 IMGP3088 IMGP3057

Sáng ngày sau, cả đoàn trai tráng hộ tống em Linh đi trượt tuyết. Tôi, em Thảo, anh Văn cũng đi cable lên ngắm người ta trượt rồi đi xuống. Tuyết ở bãi trượt năm nay còn ít, cỏ vẫn thấy nhiều, đường trượt thì dốc, mọi người có vẻ hơi thất vọng nhưng đa số đi trượt lần đầu nên vẫn háo hức. Ba anh em xuống núi, bắt bừa 1 chuyến bus tới một địa điểm randoner nằm giữa Les carroz và La Fleine, tưởng như là nơi bỏ hoang, tới cho vui, ai ngờ nó đẹp hãi hùng vậy.

IMGP3162

Ở đây tuyết bao phủ khắp nơi, chỉ có vài cây trơ trọi cùng đoàn người đi racquette lên xuống núi. Nhìn xuống phía Fleine là những ngôi nhà mái đỏ, nhìn xuống phía bên kia là rừng thông bao la phủ tuyết. Cảnh vật huy hoàng như trong truyện cổ tích. Ba anh em hào hứng làm một thằng người tuyết thật dễ thương rồi cùng hô vang “Cô nào chồng bỏ chồng chê. Làm thằng người tuyết chồng mê tới già”. Sau đó cùng nhau đi khám phá cái nơi tưởng như bỏ hoang ấy. Ba đứa lên lên xuống xuống mà không đi được lâu vì tuyết ngấm giầy. Trời ạ sao đẹp vậy. Cảm giác ngất ngây còn hơn cả ngày hôm sau đi lên đỉnh Fleine.

IMGP3215

IMGP3223

Đỉnh đó cao nhất dãy núi. Từ đó có thể thấy đỉnh Mont Blanc ở xa. Trên đó chỉ có tuyết và tuyết. Nguyên một vương quốc tuyết dày tới gần đầu gối, ai cũng muốn lặp ngụp vào. Lũ trẻ con chơi ném tuyết, chôn nhau trong tuyết, hò hét vang trời. Mấy người già già hơn, và gặp tuyết nhiều lần hơn thì đi chậm rãi nhìn các đỉnh núi tuyết phủ xa xa. Liệu có loài sinh vật nào sống được ở đó. Khi mà đi cable xuống chân núi tôi nhìn thấy những vết chân nhỏ đi thành đường dài trên sườn núi tuyết. Con vật nào mà hay quá vậy, sống được ở nơi hoang vu như thế. Con người thì chỉ thích những nơi ấm áp, mặt trời chan hòa, nắng xối xả, hoặc mưa đôi khi để thấy phố xá thay đổi, tâm tính cũng được đổi thay theo. Ở đây quanh năm suốt tháng chỉ có tuyết và lạnh, đáng sợ mà đáng chiêm ngưỡng. Đỉnh Fleine này có hàng trăm, hàng nghìn người tới thăm thú mỗi ngày, vậy mà với tôi vẫn không bằng nơi hoang vu kia.

IMGP3228

Ngày thứ 3 ở Haute-Alps, tôi rủ theo chồng, thêm em Linh, anh Trung và cả 2 đồng đội cũ đi lại. Lần này chúng tôi thuê raquette – loại đế gắn vào giầy giúp đi không bị lún vào tuyết cùng gậy để đi thăm cho được nhiều. Lần này chúng tôi đi được hết đỉnh này tới đỉnh khác, ngắm cho đã mắt cái không gian ngập tràn màu trắng. Những cánh rừng, những mái nhà, những xe cộ tí hin bên dưới, tất cả đều dưới chân chúng tôi. Tôi tí nữa thì quên mình đang là bà bầu, đi lại hồn nhiên như cây cỏ vì quá tận hưởng sự mát lạnh và tươi mới của tuyết. Sau này khi các bậc cha mẹ nhìn thấy ảnh đã tưởng tôi đi trượt tuyết và làm một trận ra trò. Nước mắt đã chảy thành hàng sau những phút giây ham chơi vô độ. Thật mừng em bé ngày đi tuyết, tối tham gia trò chơi vẫn rất hợp tác.

Đúng thế, chúng tôi là một đoàn quân hợp tác. Khi ngày 25 tới gần, 24 cả lũ đã lên kế hoạch, mỗi nhóm nhỏ 2 người phải cùng nhau nấu 1 món cho ngày giáng sinh. Tôi nấu súp gà, em Thảo làm salad, chồng và anh Văn làm xúc xích chiên mật ong, anh Cường và Châu làm trứng giáng sinh, anh Hòa và Huy làm con huitre, em Linh làm chè khúc bạch, và còn vô số món nhiều đạm khác mà tôi không nhớ nổi. Chỉ biết chúng tôi đã có cái lễ giáng sinh no đủ nhất từ trước tới giờ. Ai cũng háo hức chờ đợi mọi người thưởng thức tác phẩm của mình, rồi lại chờ đợi bạn bè bốc được quà của mình. Qùa tặng kèm theo những cái ôm nhiệt thành, vậy đấy, Noel của những kẻ không nhà đã ấm áp và nhà hơn bất kì ngôi nhà nào.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s