Zaanse schans – ngôi làng hoa thủy tiên

“Thật kì quặc khi tới một đất nước chỉ vì cái công viên”

Anh chồng tôi nói vậy khi nghe mọi người rủ qua Hà Lan ngắm tulip Keukenhof. Kể ra nghe cũng vô lý thật. Tuy nhiên hầu như ai tới rồi cũng không hề tiếc công lặn lội, thậm chí còn vui mừng khi mình đã bắt kịp mùa hoa. Tôi cũng thế bởi không chỉ  bởi Keukenhof mà ngôi làng nhỏ Zaanse schans, ngôi làng như trong truyện có thể đánh gục bất kì cô gái mơ mộng nào.

DSC_0518

Zaanse Schans ở khá gần Amsterdam, đi tàu tầm 1h là tới. Tôi tới thăm nơi này đã 7 năm trước, lâu quá tới nỗi giờ không nhớ chắc mình đi bus hay tàu để đến. Hôm đó anh Dũng từ Copenagen xuống dẫn nguyên phái đoàn các em gái mộng mơ gồm em Giang từ Copen, em Mai từ Pháp, và em Nga bê tha từ Bỉ qua. Cuộc hội ngộ ngàn năm mới có 1 lần mà giờ thì chắc không bao giờ có thể làm được nữa, bởi cả 2 chị Giang Mai đều đã về VN, a Dũng thì vẫn ở Copen, và Nga bê tha giờ đã có con cắp nách. Chắc thi thoảng mọi người nhìn lại ảnh cũ và sẽ nói “Ái chà, hồi đấy chúng mình trẻ và vui thế”. Kể ra bây giờ chũng mình vẫn trẻ vẫn vui, cơ mà hồi tưởng thì vẫn dễ tới những lầm tưởng như thế.  Quay lại chuyện ngày xưa, phái đoàn đổ bộ xuống ngôi làng yên bình vào một ngày tháng 4 nhiều mây, nhiều gió đặc sản Hà Lan nhưng có nắng.

Trời hôm đó đương nhiên là lạnh, nhất là lúc kéo nhau đi qua sông để vào làng thì ai cũng run cầm cập, thấy chân không muốn bước. Vậy mà chỉ khi nhìn thấy những ngôi nhà xanh lá hiện lên thì ai cũng háo hức nhảy nhót. Đặc trưng ở đây là nhà màu xanh lá đậm thật đậm với mái ngói đỏ và đường viên đen. Sự chơi màu sắc này quá táo bạo và ấn tượng. Một ngôi làng yên bình như vậy mà nhà cửa không hồng cam như Venice, không xanh trắng như Hy Lạp mà xanh đen. Tôi thích mê, sau này khi là sách cho con về đường phố, tôi phải làm ngay ngôi nhà Zaanse Schans vào để con biết có một loại nhà xinh đẹp mà gân cốt như thế.

24959_1446462680178_3576836_n

Ngôi làng này làm cho tôi có cảm giác nó sinh ra chỉ để cho du lịch. Từ màu sắc nhà ấn tượng, những nơi bán guốc gỗ, nhà sản xuất phô mai, mấy con bò sạch sẽ, những cối xay gió hiên ngang tới cách bài trí làng đều rất giống mô hình đồ chơi. Đó là một sự sắp xếp đẹp đẽ và quy củ trên diện rộng. Ngôi làng như cổ tích, như đồ chơi, như đồ giả vì tôi cá là cả 20 năm sau nó vẫn đẹp nguyên thế, vậy mà nét thanh bình của nó vẫn khiến người ta mê. Như Venice vậy, thật hội chợ phù hoa, phù du, phù phiếm, mà ai đến đó cũng nao lòng. Những cái đẹp không thật nhưng hợp tâm lý, hợp ý người, dễ gây tâm trạng đều làm người ta xao xuyến. Zaanse Schans dĩ nhiên rồi, gây thương nhớ cho bao nhiêu cô gái nhất là những người bay bổng và nhiều thổn thức.

DSC_0487

Zaanse Schans, tôi nghĩ đó phải được gọi là ngôi làng của tháng 4. Bởi tháng 4, bên những dòng kênh nhỏ, dọc theo con nước,dưới bóng liễu rủ hoặc những cây cầu cong,   thật nhiều hoa thủy tiên vàng đua nhau nở. Theo truyện kể thì có chàng trai vì quá yêu bản thân nên bị biến thành loài hoa mọc ở mép nước, để cả đời có thể tự ngắm mình. Loài hoa ấy ở Hà Lan không chỉ biết yêu bản thân mình mà còn biết làm sáng rực cả bầu trời vốn luôn âm u ù lì của xứ cối xay gió. Màu vàng tươi mới tạo niềm hứng khởi cho mùa xuân tràn về. Mấy hôm nay ở Metro Paris, tôi thấy họ dán những poster cho dự án Une jonquille pour Cuire với biểu tượng là đóa Thủy tiên vàng nhằm kêu gọi chia sẻ giúp đỡ các bệnh nhân ung thư. Tại sao lại là hoa thủy tiên? Bởi màu vàng là màu của hy vọng tươi sáng, hay bởi vì hoa thủy tiên là đại diện của sự yêu thương bản thân đó cũng là thông điệp dành cho các bệnh nhân ung thư – hãy yêu bản thân mình và chăm sóc nó, đừng vội bỏ cuộc vì căn bệnh này? Tôi không biết đâu là ý nghĩa thực sự sau lời kêiu gọi đó, nhưng từ khi đọc nó lại càng thấy thích loài hoa này hơn. Nghĩ về hoa thủy tiên lại nhớ về Zaanse Schans, nằm yên ắng bên dòng kênh những ngôi nhà xanh và đám hoa vàng rực.

DSC_0495

 

 

Advertisements

Trần Lập – que diêm đã từng bùng cháy

20160117090418-lap4Ngày hôm qua, Trần Lập ra đi. Ngày hôm qua như trong giấc mơ. Ít người muốn tin đó là sự thật.

Từ đầu năm đến giờ tôi đón nhận vài sự ra đi, bố của Nur, Lisa con anh Nhân, rồi giờ đây là Trần Lập. Thật lạ là Trần Lập được đưa ngay ngắn vào danh sách những người thân quen ra đi trong khi chúng tôi chẳng biết gì vì nhau. Đơn giản anh đã hát trọn tuổi trẻ của anh cho chúng tôi, anh hát về chúng tôi và anh hát cho tôi. Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nhận vơ anh Lập hát cho mình mà, bởi những lời hát của anh sao mà đúng tâm trạng mình tới vậy. Bức Tường nói hộ lòng chúng ta.

Khi thất tình nằm bẹp nghe Giọt đắng hay lẩm nhẩm Nếu em hiểu,  trong thời kì cưa cẩm nghe chàng hát Mắt đen tự thấy mình rưng rưng, khi vui cùng bạn bè thì ầm ầm Đừng sống sống như hòn đá, hội họp thì Đường tới đỉnh vinh quang, nhớ nhà thì muốn nghe Trở về hay Cha và con, có đêm nằm nghe xoneFM giật mình vì nghe được Bài ca sông Hồng sao đã quá, và giờ đây khi anh ra đi lại vang vọng trong đầu Tiếng gọi.

Họ gọi anh đi thật rồi, để kí ức trong tôi trở về.

Những ngày tháng cấp 3 hay một thời đại học nhiều đam mê, khi mà học hay chơi đều không biết mệt mỏi. Thời kì đó làm gì cũng thấy hứng khởi vì nghĩ tới một cái đích thật xa. Nói như anh: Bên kia dỉnh dốc. Người ta đồn thế thôi ở nơi kia chỉ là ẩn số. Cái ẩn số ấy làm chúng tôi sống nhiệt huyết để tìm cho ra. Thực ra tìm bao giờ thì mới thấy cái ẩn số đời mình, chỉ là người ta kịp hết ước mơ, ý chí, hay năng lượng thôi. Thật sự nhạc của Bức Tường đã tiếp lửa cho nhiều thế hệ với những bài ca có chút hô khẩu hiệu nhưng không khô khan mà giàu hình ảnh, giống như bài toán viết thể lục bát vậy. Sinh viên nghe rồi hát, thấy phấn chấn đầy mình vì một cái bình minh sinh viên nào đó ở xa xa, vì một cái Đỉnh vinh quang nào đó sắp tới gần. Thời chúng tôi có ai không nghe, không biết Bức Tường.

Sinh viên Bách Khoa thì lại càng phải nghe, phải biết, phải hát theo. Thời kì đó có bạn nam nào hát Bức Tường là mê lắm, sao thấy bạn đẹp bội phần, dù bình thường nhìn tụi nó cứ xấu xấu bẩn bẩn, thế mà bập bùng ghi ta hát Bông hồng thủy tinh lại thấy cũng lung linh như pha lê như ngọc. Hát Bức Tường là mốt của ngày hội trường, hội lớp hay phòng karaoke. Nhạc của họ không khoa trương, không phức tạp, thậm ra chí không thật sự rock, nhưng là âm nhạc chân thành nên dễ được mến mộ. Ngày đó thấy liveshow có BT là phải cố đi xem, có CD là cố mua, để rồi buồn rã rời khi nghe BT giải nghệ.

Hôm đó là tối t7. Tôi, Hà Gô và 1 bạn của Gô nữa rủ nhau đi xem show The last Saturday giải nghệ của BT. Chưa bao giờ thấy đông như vậy. Em trai cũng đi cùng tụi bạn mà hứa với nhau là ko gặp, gặp giả vờ không quen cho đỡ quê, mặc dù cuối buổi diễn thì hẹn gặp để chị đèo em về. Trời xúi thế nào đêm đó tôi nhảy hăng quá giẫm lên chân 1 thằng, đúng thằng bạn thằng em luôn. Đen thật. Đêm đó ai cũng hát, hát vang dội, hát hết mình, hát gào tới khào tiếng. Khi show kết thúc cả lũ không quen biết bá vai bá cổ vừa đi vừa nghêu ngao hát các bài của BT rồi tới cả quốc ca. Hát cười từ sân vận động ra nhà xe, chưa bao giờ thấy tình đồng bào lại cao đến thế. Có cả nước mắt rơi nữa vì buồn quá, buồn làm sao khi từ giờ không được hóng album mới của các anh.

Trần Lập quá sướng. Anh sống được bao lâu, 42 năm chứ mấy, mà làm được bao điều. Anh sống có đam mê và truyền được ngọn lửa ấy. Anh tạo dấu ấn của mình, thứ dấu ấn chắc không bao giờ phai, không bao giờ bị che lấp trong đời sống âm nhạc và đời sống sinh viên. Có cảm giác như bao giờ còn sinh viên, thì nhạc của BT còn vang lên giòn giã. Anh tạo kí ức cho bao nhiêu thế hệ: anh chị tôi, tôi, em tôi và có lẽ còn nữa. Họ nghe nhạc của anh và nghe những bâng khuâng ngày xưa dội về, những hình ảnh một thời non nớt ngây dại lại rạo rực trong trái tim trẻ. Anh hát, anh phượt, anh hết mình, anh có cuộc sống riêng thật rực rỡ. Anh được yêu thương, được tôn vinh, được có mặt trong muôn vàn cuộc đời khác và được thương tiếc trong lòng hàng triệu con người. Mấy ai được như thế. Anh mãi mãi sống trên đỉnh vinh quang.

Kurt nói ” And I swear that I don’t have a gun” trong Come as you are còn anh nói “Anh sẽ tới vượt qua ngàn cái chết”. Thế nhưng Kurt tự tử bằng 1 khẩu súng, còn anh đã không vượt qua được dù một cái chết. Anh đã tới với ẩn số bên kia dốc rồi.

“Phận người que diêm trước gió”, dù gió thổi tắt, que diêm ấy cũng bùng cháy rồi.

 

Mùa xuân ở Echallens

IMG_0293

Thụy Sĩ mùa xuân rất đẹp. Có lẽ các mùa khác cũng đẹp không kém khi đất nước này thiên nhiên là chủ đạo. Nắng vàng, hơi lành lạnh, hoa nở, cỏ xanh, những ngọn núi phủ tuyết trắng giống như trong truyện, và đường tàu chạy thoăn thoắt qua con sông mượt mà. Như mọi người, mọi hành trình, tôi lập cho mình điểm tới ở những thành phố lớn : Lausanne của hồ Léman mênh mông, Bern của Einstein với ngôi nhà nhỏ đang hư do nước tràn và Lucern của con sư tử khóc buồn thế chiến, nơi cứ 12 giờ trưa tiếng chuông đồng hồ lại vang đều từ mọi ngóc ngách. Chỉ có Echallens là tôi không lên kế hoạch từ trước. Đó là một sự tình cờ dễ chịu.

Tôi gặp lại Đạt và Thu sau vài năm gì đó, tính từ hồi cả lũ háo hức nhận tin được học bổng châu Âu. Ba đứa hớn hở với những dự định sẽ đi chơi chỗ này chỗ kia cùng nhau, thì đột nhiên Đạt phải bận việc, thêm cả chuyện bạn ấy mới khâu mấy mũi ở mắt do đâm nhầm cửa kính. Tôi, Thu, cậu bạn Taka đành phải đi chơi mà không có chủ nhà. Tôi cũng chẳng nhớ nổi vì sao tự nhiên lại chán ghét thành phố, lại muốn đi tìm một cánh đồng hoa cải vàng, muốn tìm một nông trại thật Thụy Sĩ để ngắm thỏa thê bò sữa, và đạp xe. Echallens đến với tất cả sự ngẫu nhiên đó.

Echallens là thị trấn nhỏ xíu gần như không có gì. Ngay cả Đạt sống ở Laussane hơn một năm cũng chưa từng nghe nói đến. Nhưng tôi sau một 1 hồi tìm kiếm các nông trại trên mạng thì khám phá ra đây là nơi cho mượn xe đạp miễn phí ở nhà ga. Chỉ cần mang theo passport và 20e để deposit là có thể đạp xe cả ngày (thật hiếm có nơi nào tốt bụng như thế). Vậy là 3 đứa hớn hở lên đường, bắt cái tàu vùng con con, rất ít toa, nhưng sạch đẹp, hiện đại, tên La ligne verte với giá vé 10euros/2 chiều từ ga Laussane Flon. Loại tàu này được gọi là con tàu màu xanh và cũng được sơn xanh luôn vì dùng để đi khám phá thiên nhiên vùng Vaudoise. Tàu đi 30 phút thì tới Echallens, kèm theo bao ngẩn ngơ vì bạt ngàn hoa cải dọc đường tàu. Cái đường tàu sớm mùa xuân ấy sao mà đẹp dễ chịu đến thế. Hoa cải vàng ươm làm sáng cả bầu trời hơi xám, nhiều mây, nửa lạnh nửa ấm tháng 4.

IMG_0447

Ba đứa lao ra khỏi tàu là đi mượn xe, háo hức đạp từ trung tâm ra các cánh đồng hoa cải và lúa mì, kèm theo cái ước mơ nhỏ nhoi được vào thăm các nông trang trồng táo và nuôi bò. Đi kiểu dã ngoại picnic luôn tạo những hứng khởi kì lạ, thậm chí đạp xe lên dốc còn không cảm thấy mỏi chân. Thật tiếc, nếu như đến đây vào tầm tháng 7, sẽ có các lễ hội và có tour du lịch Chemin de blé cho mọi người đạp xe đi dọc các vùng trồng lúa và coi sản xuất bánh mì. Lúc lúa mì chín, cả cánh đồng sẽ nhuốm mùa vàng sẫm hơi nâu, xen lẫn màu đỏ mong manh của hoa Coquelicot. Loại họ hàng nhà hoa thuốc phiện này mọi người vẫn thích gọi là Kenzo, vì nó vẫn xuất hiện trên loại nước hoa của hãng này. Tháng 8 thì nông trại mở cửa, khách tới có thể thưởng thức các đặc sản gia đình: phô mai, sữa, rau củ, hoa quả tươi rói, với giá phải chăng. Còn tháng 4 này, lúa mì còn xanh, hoa cải chưa làm dầu, đan xen vào nhau tạo nên những thảm màu rực rỡ.

Sau này khi thấy những cánh đồng hoa cải trên đường từ Rennes về Paris vẫn làm tôi nao lòng, nhớ Echallens hôm ấy. Hoa cải sáng rực lên, như chiếu bóng đèn lên trời vậy. Hoa cải cao hơn mét, gần tới đầu người, chen vào giữa đám hoa cải thấy mặt mình cũng được bừng sáng, tươi vui. Màu vàng ấm áp dễ làm người ta lãng quên cái mũi nước đang chảy ròng ròng hay bụng kêu ọc ạch đói. Màu hoa cải vàng, chen giữa đám cỏ xanh ngắt, những bãi đất nâu âm ẩm màu mỡ, là một bức tranh hài hòa của cuộc sống mùa xuân sống động.

Có sự trù phú đang sinh sôi từ đó, hoặc từ những gốc táo hơi cằn. Thân cây nâu, có chút lấm lem thời gian, có chút xác xơ cành nhưng lá vẫn non mơn mởn, còn hoa thì trắng xóa trời. Hoa táo, hoa mơ, hoa mận đẹp hiền lành, dịu dàng, không phô trương, nhưng lại đầy sức sống nhất. Lũ bò trắng đen gặm cỏ, đeo lục lạc to đùng, thản nhiên để ruồi bu quanh. Tôi trèo rào vào một nông trại, ông già mặc quần đeo vui vẻ bảo ¨Cứ vào mà ngắm lũ bò đi nhưng hôi lắm đấy¨. Cái nháy mắt của ông làm tôi phải tỉnh táo với đống phân bò đang nằm im lìm giữa những lớp cỏ dày kia. Bà vợ ông mặc cái tạp dề cũ chạy ra ngó, hỏi vài chuyện về Việt Nam, rồi kể chuyện lũ bò, kể chuyện mùa lúa chín với coquelicot. Đôi vợ chồng già ấy cứ đứng cười, thấy ngạc nhiên với lũ lần đầu thấy bò sữa và những vườn táo. Chắc họ sẽ còn cười hơn khi biết giấc mơ bé nhỏ của mỗi đứa lúc đó cũng chỉ vây quanh vườn táo và những con bò.

Mọi người hay kể người Thụy Sĩ cũng cứng như đồng hồ vậy. Nhưng người dân ở vùng quê thì đáng yêu hết biết, như dân ở Echallens ấy. Không chỉ ông bà già ở trang trại ấy, còn ông già khác khi thấy tôi loay hoay tìm cách vào cánh đồng hoa cải thì lao ngay từ tầng 2 xuống, mở cửa cho cả lũ đi ngang qua vườn.

Lúc khác, tôi đang ngắm nghía cây hoa đào trước cửa một ngôi nhà, thì một quí bà chạy ra ” Mày làm gì trong đất nhà tao ?”. 

“Dạ cháu chụp ảnh ạ”

Ờ thế thì được” bà già cáu bẳn đi vào nhà. 5 phút sau lại chạy ra “ Mày người Nhật à ?”

Dạ cháu người Việt Nam, có cậu bạn đây người Nhật” nói đoạn chỉ sang Taka. Bà già có vẻ hài lòng, chạy vào nhà tiếp. 5 phút sau lại chạy ra, mang theo con Ipad ” Ra đây tao cho coi”. Tiếp theo là 30 phút để bà chỉ cho 1200 tấm ảnh bà đã chụp ở Nhật, này thì cháu gái, cháu trai, bố mẹ vợ của cháu trai, này thì chị gái, ah kia là chồng. Này thì bà mặc kimono, ờ rồi bà đang ăn sushi nhé, Tokyo này, Kyoto nữa. Tôi chẹp miệng ” Cháu chưa đi Nhật mà bà”, bà vẫn thao thao. Kết thúc màn giới thiệu bà bảo ” Mày chắc thấy cây đào thì nhớ nhà hả, thôi đi chụp ảnh đi”. Tôi chút nữa hét lên ” Cháu Việt Nam mà” nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời bà đi chụp hoa. Bà già đến là dễ thương. 

Echallens, cái làng dân dã ấy, từ con người đến hoa cỏ đều thật hiền hậu, dễ thương. Chính nó đã làm tôi thay đổi quan niệm du lịch của mình, sau 3 năm chỉ quanh quẩn ở những thành phố lớn. Sự dễ chịu của đồng quê đẩy tôi về những con đường đất nhỏ, tôi đi bộ hoặc đạp xe hòa vào trong sự ngọt ngào, thơm mát của thiên nhiên và cuộc sống bình dị.

Cuộc sống này đẹp đẽ lắm, yêu sao cho hết.

IMG_0426

 

 

Giải thoát tư tưởng

12510231_10208290569607914_3840351940116103660_n

Hôm nay là 8/3 tôi cứ nghĩ mình sẽ viết về mẹ, bởi càng lớn,càng hiểu và thương mẹ hơn.Hồi nhỏ thì không gần gũi vì mẹ đóng vai người ác trong nhà, lớn lên thì lại hay khắc khẩu, khắc vị. Thêm cái thói thích cãi và nạt mẹ. Mẹ nói “Đúng là Dần, Thân, Tị, Hợi, tứ hành xung”. Tôi thì là cọp dữ còn mẹ chỉ là con heo trong chuồng hiền lành nhìn đứa con sợ hãi. Giờ có con, những lúc vất vả với con lại nghĩ mẹ tội ghê, ngày xưa cũng khổ vì mình vậy mà mình cứ xểnh ra là cãi nhem nhẻm. Nhiều lúc khóc vì bực con thì trong đó cũng có giọt nước mắt khóc vì thương mẹ. Mẹ thì muôn đời vẫn thế, vẫn thương con, chiều con, sợ con, và hài lòng vì con giờ cũng có đứa bắt nạt được.

Ngày này cũng muốn viết về bố vì thấy bố luôn thiệt thòi về mặt tình thương. Ví như SN mẹ thì đứa nào cũng nhớ, tặng quà, chúc tụng, nếu không nhớ thì bố cũng nhắc cho nhớ. Bố thì không được thế, năm mình nhớ, năm mình không, rồi cứ lờ đi cho qua. Bố không được hưởng cái sự gắn kết mẹ con tự nhiên, chỉ nghĩ thế thôi là thương bố rồi. Như hồi em mình ngã xe, mẹ cồn cào lửa đốt, biết ngay có chuyện, bố thì sao có cái linh tính như vậy. Bố cũng chẳng thể nào có sự quấn quýt của thằng con trai, hay sự cảm thông từ con gái cho những lúc đi làm về muộn. Khi Lucie về nhà, nó bám ngay bà, còn nhìn ông là mếu không theo. Bản năng của trẻ con phải tìm sự che chở mà nó cảm nhận rõ nét từ cái bụng mềm và vòng tay ấm của bà. Ông bế thì lóng ngóng, bụng lại to cứng, chẳng biết hát ru thì dù nuông chiều, bế nó lúc ngủ thì đến khi thức nó vẫn tìm về bà về mẹ. Khi tôi thấy vậy thì buồn ghê gớm, thấy sự thiệt thòi lớn của những người đàn ông.

Ngày này cũng nên viết về thằng em hâm dở. Thằng con trai sinh đúng ngày đàn bà. Bố vẫn luôn nói đây là ngày bố khổ nhất, 1 cổ 3 tròng, giờ thêm Lucie là tròng 4. Thằng em thì có quá nhiều điều để nói nhưng lại không muốn giải bày bởi nó giống như cái gót chân Achilles của mình vậy.

Ngày này tôi quyết định nói về cái đứa đang đè đầu cưỡi cổ hàng ngày. Tôi thuộc loại bố mẹ không sợ, bố mẹ chồng cũng không mà giờ sợ con 1 phép. Đời rõ trớ trêu và quy luật vòng tròn không bao giờ thoát. Cái đứa 8 tháng đã đòi đứng vịn, đòi đi, đòi cắn mẹ ấy thì có gì để kể chứ. Thực ra không phải kể về con mà là muốn nói với con. Muốn 1 lần thành thật với con rằng khi biết con là con gái mẹ rất buồn. Ngày hôm sau ngày siêu âm tôi đã khóc, khóc ròng, khóc mà tới nỗi đi trên đường cũng khóc. Nỗi buồn ấy không đơn giản chỉ vì những câu nói như “Đứa sau phải cẩn thận, phải đẻ con trai nhé” hay vì anh chồng đang đợi 1 thằng ku ra để chơi mấy trò bạo lực cùng. Nỗi buồn ấy bắt nguồn từ 1 tư tưởng lệch lạc và mục rỗng.

Từ bé, bố mẹ tôi chưa bao giờ phân biệt đối xử con trai con gái mà sự khác biệt chỉ tới từ đứa lớn đứa nhỏ mà thôi. Mọi người trong gia đình chưa bao giờ dành cho con trai  đặc ân đặc quyền gì hơn. Cả hai cùng ăn học và cùng lười nhác. Thế nhưng trong những câu chuyện vui quanh bữa cơm luôn có những điều lợn cợn. Mẹ hay kể chuyện ông nội nói “Nếu lần hai mà không phải thằng ku là nguy to” rồi cười lớn. Mẹ cũng hay kể chuyện cô này cô kia có 2 con trai. Bố thì nói “Con là nhất nhưng con trai là quan trọng”. Những câu chuyện ấy như giọt nước thấm vào lòng đất, lâu ngày nó thành mạch ngầm. Tôi dần dần nghĩ đàn bà phải biết đẻ con trai, nếu không là vứt. Tôi thương hại những bà mẹ 2 con gái, hay tự hỏi sao nhà đó chưa li dị khi không có con trai. Và rồi tôi có suy nghĩ mình sẽ như họ vì mình có tư tưởng tệ hại này. Chuyện phải sinh ra một đứa con trai trở thành gánh nặng. Tư tưởng tôi thật sự đã bị tổn hại và nhũng nhiễu bởi những chuyện phiếm kia.

Sau 1 ngày khóc lóc thì tôi hiểu ra mình chỉ là kẻ ngốc nghếch, rỗng tuếch và đáng bỏ đi. Tôi không còn buồn vì việc trách nhiệm sinh con trai chưa hoàn thành mà tận hưởng niềm vui rằng ao ước có 1 em bé gái thật dễ thương cho diện váy áo đẹp đã thành hiện thực (Tôi thậm chí chỉ nghĩ tên cho con gái mà chưa bao giờ nghĩ tên con trai). Lúc đó nỗi buồn khác lại tới. Một em bé gái sinh ra sẽ có bao nhiêu giới hạn cho cuộc đời. Ngành nghề, tình yêu, kết hôn, tất cả đều hạn hẹp hơn. Tôi nói “Em buồn rằng con sẽ ít hoài bão”. Tôi cứ tự cho rằng con gái sẽ ít ước mơ, hoài bão, can trường hơn con trai. Con sẽ có ít chí khí, dũng khí, đam mê để làm những việc lớn. Có vô duyên không khi tôi đang áp đặt ước mơ lớn lên một em bé nhỏ. Cuộc đời ai người đó sống. Nếu con vui vẻ với việc kết hôn tuổi 23, với cái bếp thơm mùi bánh, và trẻ con chạy quanh chân thì đó vẫn là sự lựa chọn hợp lý. Con không nhất thiết phải đi vòng quanh thế giới, khám phá những vùng đất lạ, phát minh ra những điều cao siêu. Mặc dù con làm được những điều đó thì quá tuyệt.

Chồng tôi nói rằng chúng ta sẽ nuôi con, cho con phát triển như 1 đứa trẻ bình thường, không phải đứa bé trai hay đứa bé gái. Con thích là gì, học gì, chơi gì là việc của con. Đừng nói những câu chuyện tầm phào về các giới hạn, quy tắc, hay chuẩn mực của con gái. Đừng để con có những nhận thức về giới và thấy tự ti hay buồn lòng vì là con gái. Thực ra cả tuổi thơ tôi luôn muốn làm con trai, điều đó sẽ không nên lặp lại ở Lucie. Con yêu quý, con là con của mẹ, chỉ là con của mẹ thôi, không phải là con gái hay con trai gì cả. Con sẽ lớn lên và tự quyết mình làm gì ở cuộc đời này. Chẳng có giới hạn nào cho chúng ta, chỉ là chúng ta ngu ngốc tự giới hạn mình trong tư tưởng. Mẹ mong con khỏe mạnh và đặc biệt theo cách riêng của con.

 

Bay trong gió

blowing_in_the_wind

Haizz, cuối cùng thì mình cũng về lại với đất Pháp. Thực ra là về được 2 tuần rồi mà lòng vẫn chưa về. hững ngày cuối ở Hà Nội, ngày nào mình cũng cầu cho chuyến bay được hoãn vài ngày, thế mà cuối cùng lại thành bị bay sớm 30 ph. Khi bước xuống sân bay mình đã muốn khóc, đã muốn bay ngay ngược về Việt Nam. Cái bầu trời xám xịt đó, cái sân bay thênh thang đó, cái dòng người ào ào đó, không phải là mảnh đất của mình. Vậy mà khi về tới nhà thuê, bước vào cửa mình lại nói với con “Lucie à mình về tới nhà rồi”. Đúng đây là nhà của con, nhưng đâu mới là nhà của mình?

Nhà ở HN cũng không hẳn. 10 năm gắn bó ở đó, nhà mình là cái nhà ở ngõ nhỏ, nhiều chó chạy rông, nhiều người hàng xóm ầm ĩ, nhiều sinh viên nhộn nhạo và nhiều cái để chê bôi. Nhà bây giờ là nhà chung cư cao tận tầng 15, sạch sẽ đẹp đẽ, tới cả cái nhà tắm cũng sảng khoái khác thường. Khi mình về, mẹ còn mua chăn ga gối đệm mới toanh, bảo là cho Lucie ngủ cho đã (thậm chí mình đưa con về quê 1 ngày mẹ cũng sắm hẳn cái giường mới cho êm lưng cháu bà). Thế là mình được hưởng sái con đủ bề. Sáng dậy mẹ đã mua bún chả, bánh cuốn, hoặc nấu cháo lươn, khi thì bố lái xe cho đi ăn phở. Mình nằm chơi với con 1 lúc là tới trưa. Mẹ đã bày ra bàn la liệt đồ ăn, mỗi bữa một vài món, các bữa phải khác nhau. Ăn xong thì mẹ bảo cắp con đi ngủ đi ti đi, thế là thôi a lê hấp, chả phải rửa bát gì. Chiều mở mắt dậy là hoa quả ào ào đập vào mặt. Ở HN không bao giờ mình biết đói, lúc nào cũng ứ ự, dư chất. Chồng thì cứ vật vờ vì chỉ ăn với ngủ. Lucie thì sướng như tiên, lúc nào cũng được bế nựng, cưng chiều. Hai vợ chồng đi đâu chơi cũng taxi vì con xe Mio thần thánh đã bị ông chú mượn dài lâu. Chồng mình bảo đây đúng là cuộc sống xa hoa giả tạo.

Cuộc sống từ bơi trong cái nhà 43 m2 đầy bụi, hàng ngày đi chợ lụi hụi 3 tấng vừa bế con vừa xách đồ, thi thoảng nhặt đồ ngoài đường về dùng, trở thành một bước xuống lầu hai bước lên xe thì đúng là xa hoa giả tạo thật. Một cuộc sống không có thật, nhất là khi ở bên này chi tiêu cái gì cũng phải để ý, mà về kia tiêu tiền phóng khoáng như Việt kiểu thứ thiệt. Có hôm đi vào nhà hàng với tụi bạn ăn đồ nướng, khi tôm nướng xong còn có người ra bóc vỏ, hai vợ chồng nhìn nhau rưng rưng. Ước gì cuộc sống vương giả này là thật.

Đến khi vào Quy Nhơn thì hai đứa cũng chạm chân tới đất 1 tí. Một phần vì chân mình bị muỗi tới đâm chích từ cổ chân tới tận đầu gối, nhìn cứ như ghẻ lở hắc lào hơn là Pháp kiều hồi hương. Tối cứ 9h là cả nhà vào mùng, 6h dậy ra khỏi mùng là mình lẹt đẹt bê cái chậu quần áo ra sân giặt khởi động ngày mới. Ngoài chuyện tắm phải đun nước, tivi không có cáp xem thì cuộc sống ở xứ Chiêm thành cũng thiên đường như HN. Đó là mình cũng chả phải nấu cơm hay đi chợ, cái đó mẹ chồng lo hết, việc quan trọng của mình chỉ là cho con ti đúng bữa, ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc. Ngày nào cũng có cá tôm mực tươi ngon ăn, nên mình chả biết vị ngán của thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng xanh, câu đối đỏ gì hết. Tết Chiêm thành còn nóng lanh tanh bành nên hai vợ chồng xí xớn đi biển chơi sung sướng, thi thoảng còn tạt ngang tạt dọc ăn bánh bèo, ốc luộc, nem nướng, hay nước mía công viên. Cuộc sống trên cái xe máy vi vu rất thoải mái thênh thang.

Thế nên về lại với xứ này mình mới bị hẫng hụt tới thế. Quay lại với tất cả ngổn ngang của việc làm, nhà cửa, con nhỏ, mình thấy mệt mỏi. Cuộc sống lúc nào cũng thấy khó khăn vô cùng. Lucie ngày đầu về nhà còn không chịu nằm xuống giường hay cũi, lúc nào con cũng mếu máo khóc lóc. Con cũng cảm thấy sự trống trải buồn chán ở đây. Mỗi ngày trôi đi không có thêm khuôn mặt mới nào, chỉ có mẹ và mẹ. Ở VN con gặp nhiều người, con vui vười, con vui vẻ suốt ngày, mà sang đây thi thoảng mới nhoẻn miệng với ba mẹ. Chia cách con và ông bà làm mình thấy có lỗi với cả hai. Sự áy náy đó càng khắc đậm trong đầu mình cái câu hỏi to lớn mà năm nào cũng hỏi: ở hay về. Nói như Bob Dylan, câu trả lời có lẽ đang bay trong gió rồi.

The answer my friend is blowin’ in the wind
The answer is blowin’ in the wind.