blowing_in_the_wind

Haizz, cuối cùng thì mình cũng về lại với đất Pháp. Thực ra là về được 2 tuần rồi mà lòng vẫn chưa về. hững ngày cuối ở Hà Nội, ngày nào mình cũng cầu cho chuyến bay được hoãn vài ngày, thế mà cuối cùng lại thành bị bay sớm 30 ph. Khi bước xuống sân bay mình đã muốn khóc, đã muốn bay ngay ngược về Việt Nam. Cái bầu trời xám xịt đó, cái sân bay thênh thang đó, cái dòng người ào ào đó, không phải là mảnh đất của mình. Vậy mà khi về tới nhà thuê, bước vào cửa mình lại nói với con “Lucie à mình về tới nhà rồi”. Đúng đây là nhà của con, nhưng đâu mới là nhà của mình?

Nhà ở HN cũng không hẳn. 10 năm gắn bó ở đó, nhà mình là cái nhà ở ngõ nhỏ, nhiều chó chạy rông, nhiều người hàng xóm ầm ĩ, nhiều sinh viên nhộn nhạo và nhiều cái để chê bôi. Nhà bây giờ là nhà chung cư cao tận tầng 15, sạch sẽ đẹp đẽ, tới cả cái nhà tắm cũng sảng khoái khác thường. Khi mình về, mẹ còn mua chăn ga gối đệm mới toanh, bảo là cho Lucie ngủ cho đã (thậm chí mình đưa con về quê 1 ngày mẹ cũng sắm hẳn cái giường mới cho êm lưng cháu bà). Thế là mình được hưởng sái con đủ bề. Sáng dậy mẹ đã mua bún chả, bánh cuốn, hoặc nấu cháo lươn, khi thì bố lái xe cho đi ăn phở. Mình nằm chơi với con 1 lúc là tới trưa. Mẹ đã bày ra bàn la liệt đồ ăn, mỗi bữa một vài món, các bữa phải khác nhau. Ăn xong thì mẹ bảo cắp con đi ngủ đi ti đi, thế là thôi a lê hấp, chả phải rửa bát gì. Chiều mở mắt dậy là hoa quả ào ào đập vào mặt. Ở HN không bao giờ mình biết đói, lúc nào cũng ứ ự, dư chất. Chồng thì cứ vật vờ vì chỉ ăn với ngủ. Lucie thì sướng như tiên, lúc nào cũng được bế nựng, cưng chiều. Hai vợ chồng đi đâu chơi cũng taxi vì con xe Mio thần thánh đã bị ông chú mượn dài lâu. Chồng mình bảo đây đúng là cuộc sống xa hoa giả tạo.

Cuộc sống từ bơi trong cái nhà 43 m2 đầy bụi, hàng ngày đi chợ lụi hụi 3 tấng vừa bế con vừa xách đồ, thi thoảng nhặt đồ ngoài đường về dùng, trở thành một bước xuống lầu hai bước lên xe thì đúng là xa hoa giả tạo thật. Một cuộc sống không có thật, nhất là khi ở bên này chi tiêu cái gì cũng phải để ý, mà về kia tiêu tiền phóng khoáng như Việt kiểu thứ thiệt. Có hôm đi vào nhà hàng với tụi bạn ăn đồ nướng, khi tôm nướng xong còn có người ra bóc vỏ, hai vợ chồng nhìn nhau rưng rưng. Ước gì cuộc sống vương giả này là thật.

Đến khi vào Quy Nhơn thì hai đứa cũng chạm chân tới đất 1 tí. Một phần vì chân mình bị muỗi tới đâm chích từ cổ chân tới tận đầu gối, nhìn cứ như ghẻ lở hắc lào hơn là Pháp kiều hồi hương. Tối cứ 9h là cả nhà vào mùng, 6h dậy ra khỏi mùng là mình lẹt đẹt bê cái chậu quần áo ra sân giặt khởi động ngày mới. Ngoài chuyện tắm phải đun nước, tivi không có cáp xem thì cuộc sống ở xứ Chiêm thành cũng thiên đường như HN. Đó là mình cũng chả phải nấu cơm hay đi chợ, cái đó mẹ chồng lo hết, việc quan trọng của mình chỉ là cho con ti đúng bữa, ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc. Ngày nào cũng có cá tôm mực tươi ngon ăn, nên mình chả biết vị ngán của thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng xanh, câu đối đỏ gì hết. Tết Chiêm thành còn nóng lanh tanh bành nên hai vợ chồng xí xớn đi biển chơi sung sướng, thi thoảng còn tạt ngang tạt dọc ăn bánh bèo, ốc luộc, nem nướng, hay nước mía công viên. Cuộc sống trên cái xe máy vi vu rất thoải mái thênh thang.

Thế nên về lại với xứ này mình mới bị hẫng hụt tới thế. Quay lại với tất cả ngổn ngang của việc làm, nhà cửa, con nhỏ, mình thấy mệt mỏi. Cuộc sống lúc nào cũng thấy khó khăn vô cùng. Lucie ngày đầu về nhà còn không chịu nằm xuống giường hay cũi, lúc nào con cũng mếu máo khóc lóc. Con cũng cảm thấy sự trống trải buồn chán ở đây. Mỗi ngày trôi đi không có thêm khuôn mặt mới nào, chỉ có mẹ và mẹ. Ở VN con gặp nhiều người, con vui vười, con vui vẻ suốt ngày, mà sang đây thi thoảng mới nhoẻn miệng với ba mẹ. Chia cách con và ông bà làm mình thấy có lỗi với cả hai. Sự áy náy đó càng khắc đậm trong đầu mình cái câu hỏi to lớn mà năm nào cũng hỏi: ở hay về. Nói như Bob Dylan, câu trả lời có lẽ đang bay trong gió rồi.

The answer my friend is blowin’ in the wind
The answer is blowin’ in the wind.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s