12510231_10208290569607914_3840351940116103660_n

Hôm nay là 8/3 tôi cứ nghĩ mình sẽ viết về mẹ, bởi càng lớn,càng hiểu và thương mẹ hơn.Hồi nhỏ thì không gần gũi vì mẹ đóng vai người ác trong nhà, lớn lên thì lại hay khắc khẩu, khắc vị. Thêm cái thói thích cãi và nạt mẹ. Mẹ nói “Đúng là Dần, Thân, Tị, Hợi, tứ hành xung”. Tôi thì là cọp dữ còn mẹ chỉ là con heo trong chuồng hiền lành nhìn đứa con sợ hãi. Giờ có con, những lúc vất vả với con lại nghĩ mẹ tội ghê, ngày xưa cũng khổ vì mình vậy mà mình cứ xểnh ra là cãi nhem nhẻm. Nhiều lúc khóc vì bực con thì trong đó cũng có giọt nước mắt khóc vì thương mẹ. Mẹ thì muôn đời vẫn thế, vẫn thương con, chiều con, sợ con, và hài lòng vì con giờ cũng có đứa bắt nạt được.

Ngày này cũng muốn viết về bố vì thấy bố luôn thiệt thòi về mặt tình thương. Ví như SN mẹ thì đứa nào cũng nhớ, tặng quà, chúc tụng, nếu không nhớ thì bố cũng nhắc cho nhớ. Bố thì không được thế, năm mình nhớ, năm mình không, rồi cứ lờ đi cho qua. Bố không được hưởng cái sự gắn kết mẹ con tự nhiên, chỉ nghĩ thế thôi là thương bố rồi. Như hồi em mình ngã xe, mẹ cồn cào lửa đốt, biết ngay có chuyện, bố thì sao có cái linh tính như vậy. Bố cũng chẳng thể nào có sự quấn quýt của thằng con trai, hay sự cảm thông từ con gái cho những lúc đi làm về muộn. Khi Lucie về nhà, nó bám ngay bà, còn nhìn ông là mếu không theo. Bản năng của trẻ con phải tìm sự che chở mà nó cảm nhận rõ nét từ cái bụng mềm và vòng tay ấm của bà. Ông bế thì lóng ngóng, bụng lại to cứng, chẳng biết hát ru thì dù nuông chiều, bế nó lúc ngủ thì đến khi thức nó vẫn tìm về bà về mẹ. Khi tôi thấy vậy thì buồn ghê gớm, thấy sự thiệt thòi lớn của những người đàn ông.

Ngày này cũng nên viết về thằng em hâm dở. Thằng con trai sinh đúng ngày đàn bà. Bố vẫn luôn nói đây là ngày bố khổ nhất, 1 cổ 3 tròng, giờ thêm Lucie là tròng 4. Thằng em thì có quá nhiều điều để nói nhưng lại không muốn giải bày bởi nó giống như cái gót chân Achilles của mình vậy.

Ngày này tôi quyết định nói về cái đứa đang đè đầu cưỡi cổ hàng ngày. Tôi thuộc loại bố mẹ không sợ, bố mẹ chồng cũng không mà giờ sợ con 1 phép. Đời rõ trớ trêu và quy luật vòng tròn không bao giờ thoát. Cái đứa 8 tháng đã đòi đứng vịn, đòi đi, đòi cắn mẹ ấy thì có gì để kể chứ. Thực ra không phải kể về con mà là muốn nói với con. Muốn 1 lần thành thật với con rằng khi biết con là con gái mẹ rất buồn. Ngày hôm sau ngày siêu âm tôi đã khóc, khóc ròng, khóc mà tới nỗi đi trên đường cũng khóc. Nỗi buồn ấy không đơn giản chỉ vì những câu nói như “Đứa sau phải cẩn thận, phải đẻ con trai nhé” hay vì anh chồng đang đợi 1 thằng ku ra để chơi mấy trò bạo lực cùng. Nỗi buồn ấy bắt nguồn từ 1 tư tưởng lệch lạc và mục rỗng.

Từ bé, bố mẹ tôi chưa bao giờ phân biệt đối xử con trai con gái mà sự khác biệt chỉ tới từ đứa lớn đứa nhỏ mà thôi. Mọi người trong gia đình chưa bao giờ dành cho con trai  đặc ân đặc quyền gì hơn. Cả hai cùng ăn học và cùng lười nhác. Thế nhưng trong những câu chuyện vui quanh bữa cơm luôn có những điều lợn cợn. Mẹ hay kể chuyện ông nội nói “Nếu lần hai mà không phải thằng ku là nguy to” rồi cười lớn. Mẹ cũng hay kể chuyện cô này cô kia có 2 con trai. Bố thì nói “Con là nhất nhưng con trai là quan trọng”. Những câu chuyện ấy như giọt nước thấm vào lòng đất, lâu ngày nó thành mạch ngầm. Tôi dần dần nghĩ đàn bà phải biết đẻ con trai, nếu không là vứt. Tôi thương hại những bà mẹ 2 con gái, hay tự hỏi sao nhà đó chưa li dị khi không có con trai. Và rồi tôi có suy nghĩ mình sẽ như họ vì mình có tư tưởng tệ hại này. Chuyện phải sinh ra một đứa con trai trở thành gánh nặng. Tư tưởng tôi thật sự đã bị tổn hại và nhũng nhiễu bởi những chuyện phiếm kia.

Sau 1 ngày khóc lóc thì tôi hiểu ra mình chỉ là kẻ ngốc nghếch, rỗng tuếch và đáng bỏ đi. Tôi không còn buồn vì việc trách nhiệm sinh con trai chưa hoàn thành mà tận hưởng niềm vui rằng ao ước có 1 em bé gái thật dễ thương cho diện váy áo đẹp đã thành hiện thực (Tôi thậm chí chỉ nghĩ tên cho con gái mà chưa bao giờ nghĩ tên con trai). Lúc đó nỗi buồn khác lại tới. Một em bé gái sinh ra sẽ có bao nhiêu giới hạn cho cuộc đời. Ngành nghề, tình yêu, kết hôn, tất cả đều hạn hẹp hơn. Tôi nói “Em buồn rằng con sẽ ít hoài bão”. Tôi cứ tự cho rằng con gái sẽ ít ước mơ, hoài bão, can trường hơn con trai. Con sẽ có ít chí khí, dũng khí, đam mê để làm những việc lớn. Có vô duyên không khi tôi đang áp đặt ước mơ lớn lên một em bé nhỏ. Cuộc đời ai người đó sống. Nếu con vui vẻ với việc kết hôn tuổi 23, với cái bếp thơm mùi bánh, và trẻ con chạy quanh chân thì đó vẫn là sự lựa chọn hợp lý. Con không nhất thiết phải đi vòng quanh thế giới, khám phá những vùng đất lạ, phát minh ra những điều cao siêu. Mặc dù con làm được những điều đó thì quá tuyệt.

Chồng tôi nói rằng chúng ta sẽ nuôi con, cho con phát triển như 1 đứa trẻ bình thường, không phải đứa bé trai hay đứa bé gái. Con thích là gì, học gì, chơi gì là việc của con. Đừng nói những câu chuyện tầm phào về các giới hạn, quy tắc, hay chuẩn mực của con gái. Đừng để con có những nhận thức về giới và thấy tự ti hay buồn lòng vì là con gái. Thực ra cả tuổi thơ tôi luôn muốn làm con trai, điều đó sẽ không nên lặp lại ở Lucie. Con yêu quý, con là con của mẹ, chỉ là con của mẹ thôi, không phải là con gái hay con trai gì cả. Con sẽ lớn lên và tự quyết mình làm gì ở cuộc đời này. Chẳng có giới hạn nào cho chúng ta, chỉ là chúng ta ngu ngốc tự giới hạn mình trong tư tưởng. Mẹ mong con khỏe mạnh và đặc biệt theo cách riêng của con.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s