20160117090418-lap4Ngày hôm qua, Trần Lập ra đi. Ngày hôm qua như trong giấc mơ. Ít người muốn tin đó là sự thật.

Từ đầu năm đến giờ tôi đón nhận vài sự ra đi, bố của Nur, Lisa con anh Nhân, rồi giờ đây là Trần Lập. Thật lạ là Trần Lập được đưa ngay ngắn vào danh sách những người thân quen ra đi trong khi chúng tôi chẳng biết gì vì nhau. Đơn giản anh đã hát trọn tuổi trẻ của anh cho chúng tôi, anh hát về chúng tôi và anh hát cho tôi. Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nhận vơ anh Lập hát cho mình mà, bởi những lời hát của anh sao mà đúng tâm trạng mình tới vậy. Bức Tường nói hộ lòng chúng ta.

Khi thất tình nằm bẹp nghe Giọt đắng hay lẩm nhẩm Nếu em hiểu,  trong thời kì cưa cẩm nghe chàng hát Mắt đen tự thấy mình rưng rưng, khi vui cùng bạn bè thì ầm ầm Đừng sống sống như hòn đá, hội họp thì Đường tới đỉnh vinh quang, nhớ nhà thì muốn nghe Trở về hay Cha và con, có đêm nằm nghe xoneFM giật mình vì nghe được Bài ca sông Hồng sao đã quá, và giờ đây khi anh ra đi lại vang vọng trong đầu Tiếng gọi.

Họ gọi anh đi thật rồi, để kí ức trong tôi trở về.

Những ngày tháng cấp 3 hay một thời đại học nhiều đam mê, khi mà học hay chơi đều không biết mệt mỏi. Thời kì đó làm gì cũng thấy hứng khởi vì nghĩ tới một cái đích thật xa. Nói như anh: Bên kia dỉnh dốc. Người ta đồn thế thôi ở nơi kia chỉ là ẩn số. Cái ẩn số ấy làm chúng tôi sống nhiệt huyết để tìm cho ra. Thực ra tìm bao giờ thì mới thấy cái ẩn số đời mình, chỉ là người ta kịp hết ước mơ, ý chí, hay năng lượng thôi. Thật sự nhạc của Bức Tường đã tiếp lửa cho nhiều thế hệ với những bài ca có chút hô khẩu hiệu nhưng không khô khan mà giàu hình ảnh, giống như bài toán viết thể lục bát vậy. Sinh viên nghe rồi hát, thấy phấn chấn đầy mình vì một cái bình minh sinh viên nào đó ở xa xa, vì một cái Đỉnh vinh quang nào đó sắp tới gần. Thời chúng tôi có ai không nghe, không biết Bức Tường.

Sinh viên Bách Khoa thì lại càng phải nghe, phải biết, phải hát theo. Thời kì đó có bạn nam nào hát Bức Tường là mê lắm, sao thấy bạn đẹp bội phần, dù bình thường nhìn tụi nó cứ xấu xấu bẩn bẩn, thế mà bập bùng ghi ta hát Bông hồng thủy tinh lại thấy cũng lung linh như pha lê như ngọc. Hát Bức Tường là mốt của ngày hội trường, hội lớp hay phòng karaoke. Nhạc của họ không khoa trương, không phức tạp, thậm ra chí không thật sự rock, nhưng là âm nhạc chân thành nên dễ được mến mộ. Ngày đó thấy liveshow có BT là phải cố đi xem, có CD là cố mua, để rồi buồn rã rời khi nghe BT giải nghệ.

Hôm đó là tối t7. Tôi, Hà Gô và 1 bạn của Gô nữa rủ nhau đi xem show The last Saturday giải nghệ của BT. Chưa bao giờ thấy đông như vậy. Em trai cũng đi cùng tụi bạn mà hứa với nhau là ko gặp, gặp giả vờ không quen cho đỡ quê, mặc dù cuối buổi diễn thì hẹn gặp để chị đèo em về. Trời xúi thế nào đêm đó tôi nhảy hăng quá giẫm lên chân 1 thằng, đúng thằng bạn thằng em luôn. Đen thật. Đêm đó ai cũng hát, hát vang dội, hát hết mình, hát gào tới khào tiếng. Khi show kết thúc cả lũ không quen biết bá vai bá cổ vừa đi vừa nghêu ngao hát các bài của BT rồi tới cả quốc ca. Hát cười từ sân vận động ra nhà xe, chưa bao giờ thấy tình đồng bào lại cao đến thế. Có cả nước mắt rơi nữa vì buồn quá, buồn làm sao khi từ giờ không được hóng album mới của các anh.

Trần Lập quá sướng. Anh sống được bao lâu, 42 năm chứ mấy, mà làm được bao điều. Anh sống có đam mê và truyền được ngọn lửa ấy. Anh tạo dấu ấn của mình, thứ dấu ấn chắc không bao giờ phai, không bao giờ bị che lấp trong đời sống âm nhạc và đời sống sinh viên. Có cảm giác như bao giờ còn sinh viên, thì nhạc của BT còn vang lên giòn giã. Anh tạo kí ức cho bao nhiêu thế hệ: anh chị tôi, tôi, em tôi và có lẽ còn nữa. Họ nghe nhạc của anh và nghe những bâng khuâng ngày xưa dội về, những hình ảnh một thời non nớt ngây dại lại rạo rực trong trái tim trẻ. Anh hát, anh phượt, anh hết mình, anh có cuộc sống riêng thật rực rỡ. Anh được yêu thương, được tôn vinh, được có mặt trong muôn vàn cuộc đời khác và được thương tiếc trong lòng hàng triệu con người. Mấy ai được như thế. Anh mãi mãi sống trên đỉnh vinh quang.

Kurt nói ” And I swear that I don’t have a gun” trong Come as you are còn anh nói “Anh sẽ tới vượt qua ngàn cái chết”. Thế nhưng Kurt tự tử bằng 1 khẩu súng, còn anh đã không vượt qua được dù một cái chết. Anh đã tới với ẩn số bên kia dốc rồi.

“Phận người que diêm trước gió”, dù gió thổi tắt, que diêm ấy cũng bùng cháy rồi.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s