13076658_10153417458247007_2204456706883666213_n

Đợt này vợ chồng tôi đang rảnh rỗi tột độ. Hợp đồng làm việc cũ đã hết, việc mới chưa có, nên cứ ở nhà nghỉ ngơi. Sáng sáng cùng nhau đưa con ra công viên, chiều chiều lôi nhau đi chạy bộ, tối đến chồng ngồi làm dự án cuộc đời, vợ xem phim đọc sách. Cuộc sống đúng như trong mơ. Một giấc mơ mà không ai nỡ tỉnh dậy vội, chỉ muốn ngủ thêm thêm nữa, để tận hưởng tới bến.

Năm nay nước Pháp dành sự ưu ái của mình cho vùng Morbihan, khi mà ở đâu cũng trưng biển quảng cáo du lịch vùng này nói riêng và Bretagne nói chung. Trên trang bán vé tàu SNCF cũng list ra những bãi biển đẹp nhất của Bretagne thật khiến người ta nao lòng. Hành trình về với Bretagne là điều không thể tránh khỏi. Đợt này tàu Ouigo đang giảm giá chỉ có 10e/1 chiều Paris – Rennes nên vừa nghe Minh rủ “Về đây nhà Minh chở đi chơi”là vé tàu được đặt ngay, cùng 1 giấc mơ đơn giản – cho tớ đến Quiberon, nơi tự nhận mình là tận cùng của thế giới. Tận cùng thế giới sao được cơ chứ khi nó có gió, có biển, có hoang dại. Tận cùng của thế giới phải là thành phố bị cô lập bởi bức tường cao thật cao khiến chim còn không bay qua được. Ở đó khi người ta bước vào phải chia tay chiếc bóng và bỏ lại quá khứ sau lưng, không phải thế sao? Murakami đã miêu tả nó rất hay trong “Xứ sở diệu kì tàn bạo và chốn tận cùng thế giới”. Chẳng có gì là đúng với Quiberon hay Bretagne cả, ngoại trừ cái thời tiết lạnh lẽo và xám xịt.

Thời tiết èo uột là đặc sản của Bretagne nhưng ngày cả nhà tới thì nắng tưng bừng ấm áp, khiến tôi còn tưởng mình bước vào mùa hè Marseilles. Người người đổ ra quảng trường tận hưởng nắng và bia. Những ngôi nhà half-timber có kết cấu gỗ đan chéo như đan rổ nhìn xưa cũ và lạ lẫm hơn hẳn kiểu nhà này ở vùng Alsace. Mái ghi của những ngôi nhà đã trũng xuống như muốn sập, nhưng thân nhà vẫn kiên định, vững chân trong danh sách đặc sản của thành phố này. Rennes thủ phủ của Bretagne thật giản dị, không cầu kì hoa trương với những công trình bự chảng mang tính biểu tượng như voi máy của Nantes, Eiffel của Paris, hay giáo đường của Strasbourg. Rennes dung dị nhận mình chỉ là thành phố của sinh viên, khi nó cưu mang trong mình vài trường đại học lớn. Ở Rennes có lẽ đặc sản là các em gái trẻ đẹp và cây xanh khắp nơi, cả hai đều thật mát mắt. Vì ngắm các em gái đó mà tập đoàn 4 người lớn, 2 trẻ nhỏ chúng tôi phải hòa ngay vào một quán bar. Sự óng ánh thơm lừng của cốc Duchess Annes làm nắng thêm chiều xuân rực rỡ.

Lucie rất thích Rennes vì em được vào tham quan nhà trẻ của chị Su, tối về em được thoải mái bò quanh và có chị Su để sáp lại. Em còn được ăn phô mai ngon lành rồi lên giường ngủ ngoan cả đêm. Sáng hôm sau khi mọi người yên vị trên xe ô tô đi chơi, thì em chễm trệ 1 ghế riêng thiu thiu tiếp. Chặng đường tới Quiberon cũng nhờ vậy mà nhẹ nhàng hơn vì nửa thời gian em ngủ say, nửa thời gian sau em chỉ quậy 1 chút. Khi xe tới nơi, ba đưa em xuống, giữ tay cho em đi lại 1 tí là em đã cười toe toét, khoe cả 6 cái răng trắng tinh. Trưa đó, cả nhà vào nhà hàng, ban đầu em cũng thật hợp tác ăn puree khoai tây, ăn cá Cabilaurd của mẹ và khoai tây chiên của ba, nhưng đến khi no là em ầm ĩ, đòi ra khỏi ghế. Tất nhiên chị Su 17 tháng tuổi ngồi đối diện em cũng ương ngạnh không kém, cũng ầm ĩ phá phách, và chỉ chịu yên khi được gỡ cho 1 con cá sardine nướng. 2 bạn nhỏ khiến bố mẹ vừa thương vừa giận. Thương làm sao khi sau bữa trưa các bạn được đặt chân lên cát và mặt đứa nào cũng phấn khởi vô cùng.

Bãi cát ở Quiberon rất mềm mịn nhưng không trắng xóa xiêu lòng. Gió thồi rất mạnh còn mây nặng tựa nghìn cân đang ngự trị trên đầu. Một con tàu nhỏ đặt trên bãi cát để vài ông già  kể chuyện vưà diễn kịch với tụi trẻ con. Su lon ton đến tìm đồ chơi cát còn Lucie bước đi khẳng khái về biển với sự trợ giúp của ba. Gió càng thổi e càng tươi cười hớn hở. Hôm qua trời đẹp bao nhiêu thì hôm nay trời Bretagne bấy nhiêu. Gió, mưa nhỏ và xám xịt. Cả nhà chỉ chơi ở biển cát 1 chút rồi lái xe đi tìm cote sauvage nổi tiếng.

13072167_10209168779842621_627048374_o

13051682_10153417458522007_7508046315517688450_n

Cote sauvage -con đường hoang dã nổi tiếng này là thứ khiến người ta lao tới Quiberon bất chấp thời tiết. Ngày xửa ngày xưa Jesus có một chiếc bánh táo ngon lành, thơm phức và tròn vo. Một ngày Poseidon tới, nhìn thấy, thèm thuồm và đem lòng muốn ăn lén. Khi Jesus quay mặt đi, Poseidon liền ăn vội vàng, mà không dám ăn miếng to sợ bị lộ, chỉ dám ăn ven đường diềm. Poseidon ăn vòng quanh nham nhở khiến chiếc bánh không còn là hình tròn mà đã trở nên méo mó với những vết răng chằng chịt. Theo thời gian, chiếc bánh trở nên hóa thạch, họ gọi là Quiberon, còn dấu ấn răng trở nên nổi tiếng, họ gọi đó là Cote Sauvage  với nhiều địa hình đá khác nhau dọc theo biển Atlantic.

13072839_10153417443392007_628887241446644202_o

 

Xe dừng lại ở một điểm bâng qươ trên con đường. Cả lũ xuống thâm nhập vào con đường Cote Sauvage trứ danh. Kế bên đường cái là những bãi cỏ cao xanh mướt, đổ rập xuống theo gió, mang cảm giác của một Đồi gió hú đơn độc và bi thương. Sau bãi cỏ là những lớp lang đá nằm xéo bị biển cắt gọt lộ ra. Những hình hài khác nhao được sóng biển kiến tạo nên một cách tình cờ mà đẹp mắt. Chỗ này có hình dạng là một giếng sâu nước xanh thẳm, xung quanh là những miếng đá được bào dạng tròn, nằm xếp lên nhau, tổng thể như chiếc miệng đang há ra để lộ răng cửa. Chỗ kia đá lại nhô ra như cái mỏ con thú mỏ vịt vục đầu uống nước. Địa hình ở đây đang bằng phẳng với các vỉa đá to nhẵn, đằng xa đá đã cứng nhắc, khô khốc với những phiến đá nhọn hoắt chọc lên trời. Những tạo hình khác nhau được mường tượng trong con mắt của người chiêm ngưỡng: con cá heo đang nhảy lên khỏi mặt biển, tàu titanic đang chìm vào lòng đại dương, những khúc gỗ trôi theo dòng, con chó máy nằm ọap trong nước cạnh con rồng hungary gai góc. Có quá nhiều truyền thuyết có thể sản sinh ra để miêu tả hết sự độc đáo và phức tạp của Cote sauvage.

13082561_10153417458312007_2991526412673286610_n

13041240_10153417444522007_715461928782353106_o

13091551_10153430789052007_911441140_o

Thế nhưng đá không phải là điều làm tôi mê nhất ở đây. Tôi thích hình ảnh cỏ úa lẫn trong cát bụi. Màu cỏ, màu cát đều vàng ấm mà mang lại sự mênh mông, cô độc, lạc lối và bất tử. Cảm giác như đi mãi đi mãi cũng không bao giờ thoát ra khỏi cái bao la cỏ cát. Cảm giác như mình sẽ phải đơn côi đối diện với những gió những mưa trên con đường lang thang. Cát quấn vào chân còn cỏ chạm vào tay níu kéo người ta không cho rời. Có con, có chồng, có bạn bè, có quá nhiều cho một hành trình, vậy mà sự miên man của cỏ cát vẫn khiến con người ta mông lung là thế. Trong một giây phút nào đó lại thấy mình bâng quơ như cánh chim hải âu ngoài khơi xa. Cuộc đời mình có điều gì đó còn dang dở.

“Lòng người lạ lùng, lòng người nhớ những điều viển vông.”

13128696_10153430788952007_573793908_o

13062890_10153417447082007_4226223565345932930_o

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s