3481357924_222f6b7647

Albert Kahn garden

Một hôm anh chồng tôi bảo”Này đọc xem, thằng bạn anh viết hay phết”

Mình nghĩ bụng ” ái dà, vợ viết chả bao giờ đọc, giờ lại đọc ai thế?” cơ mà phải phép vẫn ghé mắt qua xem. Qủa là hay thật, chỉ là 1 cái status vài dòng mà bao quát thấu đáo cái sự nghiệp đi phượt. Anh đó là dân chính gốc phượt, đi khắp nơi thì nam chí bắc, mỗi lần ra đi là bỏ việc, bỏ người yêu, rồi rong ruổi trên con xe máy cũ xì, đến đâu làm việc đó, khi thì làm người trông xe, lúc lại làm hướng dẫn viên du lịch, toàn dẫn tây đi những tuyến hiểm không ai dám đi, có lẽ vì ngấm đủ trải nghiệm mà đúc kết được những điều hay thế.

Đầu tiên là việc hãy xem thường việc du lịch. Hãy cứ nghĩ du lịch chỉ như xách xe máy ra ngoài hóng gió. Chẳng cần câu nệ hành lý, sắp xếp công việc, lo lắng gia đình, thích là lên đường, nhẹ nhàng như thể chiều tới ra bờ Hồ ăn kem. Nghĩ như thế thì việc ra đi nhẹ nhàng, vui thích, không bị áp lực hay mệt mỏi. Tôi cũng muốn làm thế lắm mà sao làm hoài không được. Khi đi làm tiến sĩ, mỗi lần lên đường lại lo lắng nào là công việc ngổn ngang, lời thầy văng vẳng, paper viết chưa xong, rồi quần áo giầy dép sao cho đẹp đẽ hợp cảnh, mỗi ngày 1 bộ. Có đợt tôi đi chuyến Bắc Âu với con bạn, mình đi vác cái valy 10kg thấy đã nhiều mà tới nơi thấy nó vác nguyên 25kg chỉ cho 1 tuần. Trong đó áo khoác vài cái, quần vài cái, váy cũng vài cái, thêm vài đôi giầy, vài cái khăn, cứ vài cái thế mà lên 25kg, xách vẹo cả người, để đảm bảo đủ ấm và đủ đẹp trên hình. Con gái sao mà cực quá vậy, mặc dù biết tới nơi du lịch thế nào cũng hứng chí mua thêm, khi thì cái váy, khi thì mũ, khi thì  vài đôi giày, lúc lại vòng, mà valy vẫn cồng kềnh phát mệt, lần nào qua cửa Ryanair cũng nơm nớp lo.

Sau này khi không còn đi học, ở nhà nghỉ ngơi, đi chơi thì lại lo em bé trong bụng, quần áo đủ ấm, đô ăn đủ no, thuốc bổ đủ dưỡng chất rồi hoa quả, sữa, socola kèm theo. Giờ có em bé bồng tay thì phải lo đủ sữa, bỉm, thuốc bôi da, dầu tràm, sữa tắm, vitamin D, đồ ăn vặt, đồ chơi, quần áo đẹp, quần áo ấm, quần áo body, ti tỉ thứ, vậy mà còn lo thiếu. Riêng em nhỏ là 1 valy to, như hồi về VN còn phải bê nguyên cái ghế và cái máy xay nấu. Đấy việc đi du lịch chưa bao giờ nhẹ nhàng tựa cánh chim, cứ gánh gánh gồng gồng qua bao bụi đường. Thế nên khó mà làm được như lời anh bạn nói, nhưng điều thứ hai thì có thể, rất khả thi.

Điều thứ hai, anh ngộ ra đó là nhiều khi đi hóng gió cũng có thể coi là đi du lịch. Cứ chạy ra tháp Chàm ở Quy Nhơn là có thể coi mình đến xứ Champa, mà chạy tới hàng bún đậu mắm tôm thì cũng có thể nghĩ mình đang ở giữa lòãnng Hà nội. Tôi vỗ đùi đánh đét, hay quá, đó chính là điều mình cần làm bây giờ, khi mà việc đi du lịch xa đang nhiều gánh nặng, không vì lo cho con nhỏ thì cũng vì lời ông bà kêu gào sao con nhỏ mà vẫn ham chơi. Có dễ không khi nhìn những điều cũ kĩ với con mắt tò mò nhiều đam mê. Cũng khó như đòi hỏi ông chồng lâu năm phải nhìn vợ như thiếu nữ ngực trần nằm dài trên bãi biển. Làm sao để “tương kính như tân” đúng là quá khó, bởi theo thời gian có những điều quan trọng cũng bị xem nhẹ dễ dàng. Như tôi sống ở Paris mà nhiều khi quên mình đang được ở nơi diễm lệ bao kẻ mơ ước, để ghen tị với người bạn vừa tới Đài Loan lập nghiệp hay kẻ khác qua nước Úc xa xôi.

Paris là một chiếc hộp thần kì, mở mãi không thấy hết bất ngờ. Nếu tới Parc de Sceaux vào tháng 4, ngồi dưới vườn hoa anh đào nở rực, uống một chén trà mạn tưởng là trà Nhật, ăn miếng chè lam ngọt dẻo tưởng là mochi, thì có khác gì mình đang tới vườn đào ở Washington hoặc tớ hẳn Kyoto. Còn nếu muốn tinh thần Nhật Bản hơn thì tới Albert Kahn Japanese garden nơi có hồ sen, nhà gỗ, vườn tỉa, và một chén trà Nhật buổi chiều. Ở Albert Kahn thì bạn cũng có thể tận hưởng một khu vườn kiểu cách Anh Quốc, giống như khu vườn trong khuôn viên của nữ hoàng Marie Antoinnette ở cung điện Versaille. Cơ mà tinh thần phớt Ăng lê lại tới với tôi nhiều nhất khi đứng nướng chân gà bên cái lò BBQ đặt dưới Pont Anglais ở vùng Vitry ngoại ô Paris. Cây cầu này được phỏng theo cây cầu London bridge nên đương nhiên hình ảnh London kiêu sa lại lồng lộng trước mắt trong tiếng hát của Adele phát ra từ cái loa Bose nhỏ xíu. Thật hài khi mà Someone like you của Adele quay tại cầu Alexander III ở Paris, còn mình nghe nó lại nghĩ tới  cây cầu London.

Quay lại chuyện hoa đào nghĩ tới Washington, nói tới Mỹ là một nỗi đau khó nguôi bởi cái US dream chưa bao giờ tắt. Đọc Xuyên Mỹ, Trên đường, Tôi Charley và nước Mỹ thì tôi lại càng muốn đến mảnh đất đó, mảnh đất mà Dương hay mấy cậu chàng người Pháp đi về đều bảo: Tôi không thích nước Mỹ. Đó là những kẻ mê nét cổ điển, thảnh thơi, lười biếng, thủ cựu, sâu sắc của châu Âu. Còn Thúy, Tuyết hay chồng tôi đều nói mình thích nước Mỹ với sự náo nhiệt, sức trẻ, hiện đại, dễ hòa nhập và hơn hết là một tinh thần luôn khám phá và làm mới mình. Một mảnh đất cho người ta nhiều cảm xúc và ý kiến trái chiều như thế thật đáng để tìm hiểu. Tôi chưa tới và cũng chưa biết bao giờ tới. Hôm nọ khi ngồi trên oto đi trên một con đường lên dốc xuống dốc ở Ivry sur seine tôi đã nghĩ mình đang đi tàu điện ở San Francisco. Còn khi nhìn thấy tượng nữ thần tự do thu nhỏ tại đảo Ile de Cygnes ở Paris, tôi đã nghĩ chỉ đi chút nữa là tới Times square, đặt mua 1 vé broadway để tận hưởng một vở nhạc kịch đúng nghĩa. Tự do, dân chủ, bác ái, và luôn chịu thay đổi, người Mỹ đã chấp nhận một tổng thống da màu, vậy kế tiếp họ sẽ chịu một nữ tổng thống tài giỏi như Hillary Clinton hay một tên hề thú vị như Donald Trump?

Nếu không phải Nhật, không phải Mỹ, thì tôi muốn tới đâu? Tôi muốn đi Tibet để ngắm bầu trời xanh thật xanh ấy, để xem cuộc sống trên núi, để xem con mắt thứ ba trên những ngôi đền, để tìm về với cội nguồn của loài người. Tôi và chồng tới một quán ăn Tibet, ở đó họ trang trí các bức ảnh Tibet, cở quạt, bàn ghế, và dĩ nhiên Dalai Lama. Chúng tôi được phục vụ các món ăn chay kiểu như dumpling hay momo nổi tiếng của Nepal, ăn cũng thú vị nhưng không thực sự hợp khẩu vị. Tôi thích quán Thái lan hơn, nghe cái thứ tiếng lạo xạo như ngoài chợ và thưởng thức tomyum cùng vài loại gỏi Thái. Trong các quán ăn châu á tôi thích quán Bong nhất, ở đó có món nướng Hàn quốc rất ngon và người phục vụ đều chuẩn Hàn dễ thương và lịch sự, lại nhớ thời tới Seoul. Ra hàng Kebab gọi Kebab cùng nước Ayran để ghi nhớ lại những ngày ở Thổ, hay tới hàng pizza yêu thích tên Pink Flamingo gọi cái pizza Hochiminh có lạc, nước cốt dừa, gà uống kèm 1 chai Pepperoni lạnh và coi như mình đã trở lại Ý.  Thực ra về lại Ý cũng không phải là khó, khi ngay cả tới thế giới Nghìn lẻ một đêm cũng thật dễ dàng.

Nếu muốn tới xứ đạo Hồi thì chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần sáng thứ 5 hoặc chủ nhật, bước ra khỏi nhà, tới chợ trời cách tầm 500 là đã đủ. Ở đó các mặt hàng hương liệu, quần áo, ngôn ngữ , những người phụ nữ trùm khăn và những người đàn ông bán hàng mồm mép, tất cả đều như trong Grand Bazzar ở Istanbul. Tôi đã nghĩ mình lại được dạo bước ở thành phố xinh đẹp ấy. Còn khi đi vào quận 13, nghe tiếng Trung Quốc ì xèo, gọi một đĩa vịt quay thơm giòn, nhìn cung cách làm việc chột giật của những người sửa điện thoại hay cửa hàng bán nước hoa không rõ nguồn gốc là có thể tưởng tượng mình ở Bắc Kinh rồi, trừ việc không nhiều khói bụi bằng. Tôi đang đợi ngày hè, người ta đổ cát ra bờ sông Seine để đưa con ra đó nghịch, sẽ nghĩ rằng mình đang về với biển.

Việc di chuyển bây giờ nhiều khi không cần đôi chân biết đi xa mà chỉ cần một trí óc biết tưởng tượng. Hãy tận hưởng những gì mình có.

 

One thought on “Thiền phượt

  1. Background desktop của em đang là ảnh một nơi em đã từng đi qua. Em bảo với mọi người rằng, trưng ảnh như thế này để mỗi khi bận rộn, cả ngày ngồi ở văn phòng vẫn có thể tưởng tượng ra mình đang đi du lịch ở đâu đó, hay ít ra để tâm hồn mình vượt ra sự nhàm chán, gò bó, chật chội của phòng làm việc. Đúng là chẳng cần đi đâu xa, chỉ cần giàu trí tưởng tượng và tận hưởng những gì mình đang có chị ạ 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s