13092139_10153417469577007_5024586525330977470_n

Chúng tôi đang trên đường về lại Rennes. Mưa đã bắt đầu nặng hạt. Hai em bé đã thiu thiu ngủ. Người lái xe uống lon tăng lực cho tỉnh táo. Không ai nói gì cả. Người và vật trôi dạt trong cơn uể oải buổi chiều. Tôi nói “Chắc chúng ta phải nói gì không thì anh Hưng ngủ mất”. Minh cười nói “Chúng ta nghe nhạc đi”. Phong bảo để anh mở. Minh nói đúng rồi nghe nhạc của anh Phong đi. Tôi bảo “Vậy chắc lại nghe James Blunt hoặc Jonny Cash”. Anh chồng bị bắt thóp quay lại hỏi “Vậy em muốn nghe gì?”. Mình nghe bài gì mà… rồi ư ử dạo nhạc cùng vài từ sót lại trong trí nhớ sau sinh. À From Clare to here.

Theo đúng phong cách quen thuộc, Phong bật những bài hát khác, một vài bài hát Ireland chuyên vang lên trong các quán bar. Tôi lại bồng bềnh trong những cơn mộng mị ngắn. Bỗng tiếng Minh vang lên “Bài này thật hợp cảnh”. Tôi mở mắt ra, hai bên đường cây xanh ngắt, hoa trắng đã nở nhiều, mưa vun vút trên cửa kính, những chiếc ô tô chạy ngược, vài ngôi nhà mái ghi ướt át,  dập dờn trong tiếng nhạc “It’s a long way from Clare to here”. Cuối cùng cũng tới bài hát theo yêu cầu, quả là một chặng đường dài để được nghe lại nó, quả là một chặng đường dài để về lại Rennes, từ Cap Frehel – nơi làm tôi nhớ tới vực Mohel, tới Ireland và bài hát này quá đỗi.

Buổi sáng hôm đấy là ngày thứ 3 chúng tôi ở Bretagne. Sáng ra anh Hưng hỏi “Nay mình đi đâu hỉ?”. Hôm qua đã đi Cote sauvage theo đúng yêu cầu của khách, cái yêu cầu giản đơn và duy nhất để khách bắt tàu xuống vùng đất này. Yếu cầu được hoàn thành rồi thì cả chủ và khách đều bơ vơ không biết làm gì. Tôi nói “Mình đi Cap Frehel nhé” với nỗi lo phát âm Frehel sao cho đúng chuẩn Pháp. Anh Hưng search một hồi rồi phán đẹp đó. Vậy là chúng tôi lên đường đi Cap Frehel vào một ngày trời chẳng được nắng ráo lắm. Thực ra chẳng phải tự nhiên tôi lôi ra được cái tên đó, mới cách đó vài bữa Minh gửi cho danh sách 10 bãi biển đẹp nhất vùng Bretagne, thì vô tình trong đó có nói bãi cát trắng Frehel và khi google thì tôi lại phải lòng cái Cap Frehel bên cạnh.

Cap Frehel thực ra không quá xa Rennes, chừng 100km, đi khoảng hơn 1h là tới. Cap Frehel khá gần Saint Malo và xí xớn tới biên của vùng Calvados, bằng chứng là trên đường tới Frehel chúng tôi đã thấy đảo nhỏ và pháo đài của Saint Malo cũng như những cửa hàng rao bán cidre táo đặc trưng của vùng Calvados. Chúng tôi không rẽ vào cả hai và không thấy có gì tiếc nuối cả. Tôi chỉ tiếc là hôm qua khi dạo chơi vùng Morbihan đã không ghé vào Carnac, nơi có những tàn tích đá được đánh giá như Stonehenge của Pháp, mà một lần xem tivi tôi đã thấy, đã tìm hiểu, đã muốn đi mà xa xôi và khó khăn quá. Cũng do xem tivi, chương trình thiên nhiên trên kênh Art8, tôi mới biết ở Pháp có những vực biển ngoạn ngục tới vậy, nơi không chỉ hùng vĩ mà còn phong phú đời sống của hệ động thực vật, thật là muốn được một lần khám phá. Thật là  muốn có một cái ô tô hoặc  có bạn bè có ô tô, bởi đó là cách dễ dàng nhất để tới được Cap Frehel.

13082697_10153417457782007_8774688825284391237_n

Khi xe dừng, mưa cũng dừng và gió thổi lộng. Gió chẳng kiêng nể một ai, cứ thổi vù vù vào áo mẹ,mũ con. Lucie được ra ngoài, được gió thổi bay tóc thì khoái chí lắm, cười không thôi. Em vừa cười vừa huyên náo, Susu cũng vậy. Ba Phong địu Lucie còn mẹ Minh đẩy chị Susu. Hai người còn lại là thợ chụp ảnh. Chỉ mới bước xuống xe mà đã thấy hứng khởi bởi ngọn hải đăng đồ sộ và thú vị với hình dáng vuông vức, chứ không trụ tròn như thường thấy. Cả đoàn ngắm nghía rồi tiến ra sau ngọn hải đăng – giống như 1 cánh cửa mở ra vậy, người ta bước ra khỏi ngôi nhà chật hẹp để đến với thế giới bên ngoài rộng bao la. Sau ngọn hải đăng là một sự choáng ngợp, một sự choáng ngợp khổng lồ đâm xéo ra biển. Địa hình ở đây đẹp mắt đến sửng sốt. Người ta như bị thôi miên, cứ bước tới phía trước, ra gần mép vực vào khoảng trắng của trời và đất để có thể chiêm ngưỡng được toàn bộ khối kì vĩ này.

Trên đường ra mép vực, người ta đi chậm rãi từ từ trên con đường nhỏ ghép từ những viên gạch, bởi những vùng đất màu đỏ xung quanh đã bị thôn tính dần bởi một loại cây bụi lùm nằm áp sát mặt đất, có cành đan chéo khăng khít để tránh gió bão. Loại cây có dạng tròn nhìn xa như đám rêu khổng lồ,  nhìn gần như những nấm mộ gió. Chúng sống kiên định và khẳng khái giữa khí hậu khắc nghiệt vùng biển. Hàng ngày chúng nhìn xuống vực để ngắm những con sóng bạc đầu. Vực cao thật cao, sóng vỗ vào tung bọt cao lắm mà cũng chưa tới nửa. Hàng ngàn năm biển lao vào vào núi tạo ra những bức tường gạch, chạy song song, cái ngắn cái dài, cái chìm vào biển cái nhô lên, cái nhẵn nhịu cái xù xì mà càng đi xa người ta càng thấy nó tráng lệ. Mỗi lần đi xe thêm một bước chúng tôi lại xuýt xoa “Chỗ này mới đẹp, chỗ kia không là gì”, giống như thấy một cô gái có khuôn mặt đẹp đã thú vị sau ra xa thấy toàn thân cô ấy cũng đẹp thì vui không gì bằng.

13083135_10153417469912007_4534082462041141053_n (1)

Susu đòi đứng lại chơi xếp đá thành từng chồng ở ngọn hải đăng nhỏ ở gần đầu vực. Ba mẹ phải ở lại chiều. Lucie chưa biết gì nên được ba mẹ tha lôi đi qua phía bên kia hải đăng. Ở kia giữa biển có cái mỏm nhọn lên như con tàu chuẩn bị rẽ sóng lao lên, có người thì lại nhìn thành con tàu đang chìm vào lòng đại dương. Mỗi cách nhìn sẽ cho thấy người ta sống tích cực với cuộc đời thế nào. Ở gần bờ cũng có một mỏm đá mà hình như tháp chàm, trên đỉnh nó trắng toát như sơn đổ lên, mà thực chất là phân chim hải âu. Tầng dưới của tháp là một loại chim khác màu đen nhỏ, còn dưới chân tháp sẽ là cá, cua, ốc, và nhiều sinh vật đang trú ngụ. Một hệ sinh thái thứ thiệt phân cấp y như xã hội chúng ta. Những tháp chàm với dáng vẻ tròn tròn nhìn hiền lành, đẹp đẽ nhưng không mang lại cảm giác choáng ngợp như ở phía kia của vực. Cũng như những cây bụi ở phía này lên hoa vàng tươi tắn, không còn làm người ta liên tưởng tới những ngôi mộ, mà nghĩ về  sự sống của một thảm hoa vàng rực rỡ mùa xuân trên đỉnh này. Có lẽ khác với Cliff Mohel là nơi người ta luôn muốn tới để tự tử, ở Cap Frehel người ta phải tới để hiểu mình may mắn thế nào.

13010894_10153417424972007_4993573582919977531_n13076621_10153417470207007_4303130225465054831_n

Trưa đó chúng tôi dừng ở Alain Audineau, nơi vừa là siêu thị hải sản vừa là nhà hàng ngoài trời ở Port à la Duc. Họ nói họ có huitre bắt được ngay ở cái đầm ngoài kia, thế là chúng tôi tới thưởng thức đặc sản. Một đĩa tôm ghi ngọt lịm, một ít tôm đỏ cũng ngọt, ít ốc biển boulot ăn với mayonaise tự làm, vài con hàu loại 2 tươi rói vắt chanh, ít bánh mì ăn kèm bơ Bretagne nổi tiếng, ly rượu vang trắng của vùng, chỗ ngồi đẹp nhìn ra đầm, giá cả phải chăng, tất cả đều hoàn  hảo trừ việc mùa này chưa có con moules và một ít mưa vào phút cuối. Ở Paris bạn phải trả giá gấp đôi mà chất lượng không bằng. Thảo nào người bán hàng nói “Dù mùa này Bretagne mưa nhiều nhưng khách du lịch vẫn tới, chủ yếu là dân Paris đi nghỉ”. À hóa ra chúng tôi cũng thật thức thời, sống như dân Paris thứ thiệt vậy. Tuy nhiên dân Paris thật ghen tị với dân Bretagne bởi cảnh đẹp, hải sản tươi, bãi biển cát trắng mùa hè (chúng tôi đã nhìn thấy trên ô tô, quả thật rất đẹp, hơn bãi ở Nice hay Marseilles), hạt dẻ thơm ngon mùa thu (cô giáo tiếng Pháp của tôi hay mời), thứ bánh quy sables ăn rất vừa miệng, và sự nồng nhiệt hiếu khách.

13092054_10153417470127007_9055526988297867533_n (1)

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s