fairly-nuts-detail

Tôi đang ngồi ăn hũ kem Ben and Jerry’s vị fairly nuts cùng với ly cafe chồn.

Hũ kem này được mua từ hôm kia mà nhâm nhi hoài chưa hết. Phải nói việc mua hũ kem này là một thành công nhỏ trong suy nghĩ chật vật của bản thân. Lần nào vào siêu thị nhìn hũ kem này cũng nghĩ”Ái chả đắt quá, ăn kem Carte d’or hoặc kem siêu thị thôi”, “ái chà kem ngọt lắm, ăn lại mập ú thù lù”. Cứ hai cái suy nghĩ ấy quanh đi quẩn lại mà lần nào cũng buông tay. Hèn, hèn, hèn lắm. Vậy tại sao lần này tôi lại mua? Đầu tiên tôi cầm hũ kem lên vào nghĩ “3.8 euros cho 1 hũ kem, chứ có phải 6 euros như mình vẫn tưởng đâu, chỉ bằng 1 cái amorino ăn nhoằng 5 phút, còn đây mình ăn được 5 ngày”. Sau đó lại nghĩ tiếp ” Kem vị hạt mà, ăn hạt là tốt lắm, chẳng béo đâu”. Thế là trong những tháng ngày thất nghiệp, tôi đã bỏ tiền ra ăn hũ kem mà mình đưa lên đặt xuống bao lần trong những ngày tiền rủng rỉnh.

Thừa thắng xông lên, tôi mua thêm 2 cái bàn chải để tiện chải trong nhà bếp khi tối con đi ngủ không dám làm phiền (phòng tắm nằm trong phòng ngủ mà). Tôi mua thêm cái cắt móng tay mới, đẹp đẽ, gọn gàng, bén sắc, sao cứ phải chịu cái cũ đã mòn quẹt. Tôi mua thêm cái chổi mới quét nhà. Ăn hàng ăn tiệm được, mua quần mua áo được, đi du lịch xa gần được, mà những thứ nhỏ bé ấy lại cứ tần ngần là sao? Con người kể cũng lạ thật. Có thể bỏ vài trăm euros mua vé máy bay, vài chục euros mua cái váy tự nhiên thích mà không thể bỏ 4 euros mua cái cắt móng tay, cứ tặc lưỡi cái cũ vẫn dùng được. Vì sao phải chi li một cách xuẩn ngốc và vô lý đến chừng ấy? Cứ tiết kiệm nhỏ nhặt như thế thì sẽ mất tiền oan một cách lãng nhách thôi.

Quay lại chuyện ăn kem và uống cafe, quả thực hai thứ đó đang cứu rỗi tôi lúc này. Lúc mà tôi thấy bế tắc kinh khủng.

Công việc, tôi đã đi phỏng vấn được 3 tuần mà chưa có hồi âm. Người ta nói phải đợi, đợi nữa, đợi mãi, tới khi có quyết định cuối cùng. Sau hơn 1 năm ở nhà sinh con, chăm con, nuôi con, tôi mới gom đủ dũng khí làm cái CV, tung cái CV, và thấp thỏm. Công ty gọi điện, phỏng vấn lần 1 qua, lần 2 qua, lại thấp thỏm. Gặp ai cũng hỏi chuyện, gặp ai cũng phải kể tôi đã thi cử và khoái thi cử ra sao, tôi đã đợi và không khoái việc đợi thế nào. Chồng tôi cũng vậy, anh đợi kỉ lục 5 tuần rồi. Cả hai chúng tôi cũng ngồi trên đống than âm ỉ. Đợi nó bùng lên là cả hai sẽ cùng nhau dọn nhà tới vùng mới, mua chiếc xe đạp hàng ngày cùng nhau đạp xe đi làm. Một viễn cảnh đẹp hơn phim. Bây giờ thì phim chưa bấm máy lên cả hai ngồi nhà, hục hặc nhau việc chăm con, dọn nhà, thấy uể oải niềm tin và rã rời hi vọng.

Thẻ cư trú, chúng tôi đã nộp 1 thời gian chưa thấy trả lời.

Viết lách, tôi kể chưa nhỉ, tôi được vào top 3 cuộc thi văn học Đoàn Thị Điểm với tập du kí tập hợp từ blog này. Top 3 đồng nghĩa với việc có 1 quyển sách sắp ra đời. Giấc mơ cuối cùng cũng thành hiện thực sau 7 năm chăm chỉ. Có điều tôi viết email xin chỉnh tên bản thảo thì không 1 lời hồi âm, kết quả top 3 công bố trên FB, chẳng hề đề cập bao giờ sách sẽ được in, và đợi mãi vẫn ko 1 email thông báo chính thống. Tất cả mù mịt như sương mù nước Anh hay sự thiếu chuyên nghiệp của nhà sách làm tôi thấy nản. Thêm vào việc chìm đắm trong Trốn chạy của Alice Munro thật sự làm tôi muốn bỏ việc viết, bà viết tinh tế và thực tế quá.

Sáng nay trời nắng lên, vợ chồng rủ nhau đi chạy bộ. Anh chồng bảo ” Chả việc gì phải buồn em ạ, thoáng lên”. Vậy đấy, giờ thì chúng tôi không nhìn về phía trước nữa, chỉ dủng dẳng với hiện tại. Ở nhà là sống cho hiện tại, đi làm là sống cho tương lai mà. Nhân dịp còn được ở nhà thì hãy vui vẻ. Bắt đầu tự việc uống cafe lại cho đỡ nhớ mùi. Mỗi bưã nấu 1 món mới mẻ, kiểu fushion thì tốt, như việc nấu canh chua từ đầu cá hồi với Rhubab hoặc rau salicorne (loại rau đặc biệt ở gần biển mà mùa này mới có) thay cho me hay sấu. Nhưng đôi khi cũng nên giảm nhẹ việc ăn uống, chả cần hì hụi vài tiếng trong bếp cho một mâm vài món, cứ thủng thẳng vợ chồng con cái đi chơi rồi về bỏ lò mì tươi với courgette, gà, và kem tươi, sau đó phủ thật nhiều mozzerella là Lucie đã mê mệt. Tranh thủ nhiều thời gian xem nhạc thiếu nhi, đọc sách, tập đi cùng con. Con siêu lắm, mới hơn 10 tháng đã tự bước đi 10 bước. Tối tranh thủ viết nhật kí và vẽ cho con rồi xem bộ phim về tuổi già để không sợ hãi sự phũ phàng của thời gian. Ngày nắng đẹp là cả nhà lại rồng rắn ra ngoài, đi đâu cũng được, miễn là cảm thấy thoải mái, về nhà có gặp hàng xóm cứ vui cười, không ái ngại họ đánh già vợ chồng thất nghiệp. Suy cho cùng họ cũng chả để tâm, việc gì mình phải để ý.

Hũ kem Ben and Jerry’s đã đi gần tới đáy. Một hộp kem sắp cạn nhưng một cuộc sống đang được lên đầy.

2 thoughts on “Chả có gì phải buồn

  1. Hi Nga, mình là Mi học cùng trường cấp 3 với Duyên và Trọng nè, chắc N cũng biết qua FB rồi. Không ngờ bạn và mình cũng có vài sở thích giống nhau quá héng. Mùa hè ăn kem là sướng nhất rồi đó!

    1. Lau lau vao blog moi thay comment, vui ghe, hoa ra la cua Mi. Tat nhien la biet Mi roi con ham mo nua, bo het su nghiep duoc si de di hoc nghe thuat, ham mo qua Mi oi. An kem thi mua nao cung thich het ah 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s