13517852_10153535018532007_1392645876_o

Dạo này tôi đang rơi vào trạng thái siêu buồn chán, dù đã ăn mất 4 hũ Ben and Jerry’s uống hết 1 hộp cafe chồn mà chưa thấy vui hơn, không hiểu vì sao nữa. Có lẽ tôi nhớ mùi cafe máy qúa đây mà.

Thực ra thì đời tôi cũng không quá tệ. Tôi vẫn có các hoạt động văn thể mĩ mỗi cuối tuần và thậm chí còn vừa đi chơi 3 tuần trước. Tức là mọi thứ vẫn ổn vậy mà cứ thấy không ổn chút nào. Đi chơi để trốn tránh hiện tại có vẻ không phải cách hay, nhưng cũng được một vài trống canh và tôi cứ muốn có thêm thật nhiều canh trống như vậy.

Hồi sắp cưới, chúng tôi tính là khi làm đám cưới ở Pháp sẽ rủ toàn bộ anh em ra đảo Noirmoutier cắm trại, rồi sáng sáng chèo thuyền, chiều chiều đạp xe ngắm biển,  tối tối chơi sói, rồi 1 đêm thanh vắng sẽ đốt lửa trại và làm cái đám cưới bập bùng, chắc la vui hết xảy. Vì sao là Noirmoutier? tôi không nhớ rõ, có lẽ vì khi đó đã đủ sâu đậm với Địa Trung Hải nên muốn ghé Atlantic, đã đủ nồng nàn với những bãi biển bikini lại muốn về nơi hoang sơ với vô vàn cánh đồng muối. Cứ thế trí tưởng tượng đưa chúng tôi đi hoang từ vùng này với vùng khác rồi dừng lại ở Noirmoutier, nơi nổi tiếng với muối, khoai tây, và những camping đẹp mắt. Chúng tôi đã mơ ước mình sẽ làm được một đám cưới đáng nhớ như Lee Hyori ở đảo Jeju vậy đó. Cơ mà khi đó chúng tôi kiệt quệ tài chính và thời gian. Noirmoutier cũng vì thế bị cuốn vào một góc nhỏ bé nào đó trong trí nhớ.

Đợt tháng 4 đi xuống Rennes thì bỗng thấy Ouigo cũng có bán vé rẻ xuống Nantes, nơi bắt buộc phải đến nếu muốn bắt bus ra Noirmoutier. Thế là hình ảnh những cánh đồng muối lại tràn về. Chúng tôi chưa bao giờ thấy diêm dân hay những điều lam lũ như thế,  thôi thúc cái giấc mơ cắm trại năm nào. Năm nay có con bé tí hin nên chịu thôi, phải thuê nhà cửa đàng hoàng, nguyên 100m2, tọa lạc ngay trung tâm Noirmoutier luôn. 3 chúng tôi lên đường cùng 3 người nữa là vợ chồng đứa bạn cùng em bé trong bụng. Thật buồn cười vì 3 năm trước tôi với thằng bạn còn dắt díu nhau tới Rennes chơi, 3 năm sau chúng tôi đi chơi lại đã là 6 người. 6 người đi khắp thế gian.

Không, chỉ là 6 người đi khắp Nantes. Thành phố nhỏ bé đó hóa ra đẹp, sạch, tinh tế hơn nhiều so với tưởng tượng của tôi. Ngay trung tâm là lâu đài của duchess Anne nên sự bề thế của nó cũng phủ sự vương giả đồ sộ lên thành phố. Tự nhiên thấy tầm của thành phố lên nhiều chút.Sau lưng lâu đài là khu đi bộ nhộn nhịp. Hàng quán mở suốt từ nhà hàng cho tới đồ lưu niệm. Đặc biệt chưa ở đâu ở Pháp mà tôi thấy nhiều salon de thé như thế. Thường thì ở Pháp quán bánh mì và quán cafe ở khắp nơi nhưng trà tuyệt nhiên ít, vậy mà chỉ dạo qua vài đường ở Nantes là đã thấy 4 5 quán trà.

13499557_10153535018617007_769498316_o13467453_10153535018692007_1577686819_o

Chúng tôi cũng vào một quán tên La dinette để thưởng thức bữa trà chiều. Menu đưa ra tới hàng chục loại, khiến lòng đứa nào cũng xốn xang, gọi mỗi đứa 1 món, kèm theo 1 đĩa bánh ngọt gồm gateau nantaise, tarte ruhbarbe, và tarte pistache. Đến khi người ta mang ra 4 ấm trà to thì 4 đứa chỉ biết cười sằng sặc vì sự nhà quê của mình. Mỗi đứa 1 ấm thi uống tới Tết, may mà trà ít vị trà chỉ nhiều vị thơm uống như nước nên mới có thể dễ dàng hoàn thành mục tiêu. Bánh ở đây cũng tạm được, gateau vùng nantes thì quá ngọt nhưng bánh tarte vị pistache dẻo và tarte vị ruhbarbe hơi chua ăn cũng thú vị. Những món ăn đó không ăn điểm cho Nantes mà mấy món khoai tây thần thánh ở Amour de pomme de terre mới cứu lại.

13467586_10153535019017007_1188535310_o

Ở quán ăn này, tất cả các món ăn đều được chế biến từ khoai tây. Vì đồ ăn theo phong cách miền núi nên khoai tây được kết hợp nhiều với thịt nguội hoặc phô mai. Một hũ phô mai nóng chảy rót vào lòng củ khoai tây bốc khói, trộn lên cho quện đều vị béo, vị ngọt, vị bùi thì ngon rớt hàm luôn. Món khoai tây chiên của nhà hàng này cũng ngon thần sầu, ăn kèm miếng thịt bò tái vừa mềm vừa ngọt, xuýt xoa bao nhiêu cũng không đủ. 17e cho một đĩa ăn tự nhiên thấy hợp lí hợp tình hết sức. Thế nhưng ngày hôm sau cả lũ tới được một nhà tên Poisson paré thì sự thỏa mãn còn tăng bội phần. Nếu như quán Amour to đẹp, nổi tiếng, đắt tiền, trung tâm thì quán Poisson paré nhỏ bé, khiêm nhường, ở gần nơi cư ngụ của con voi máy. Quán chỉ có 2 món chính là cá sốt và cá chiên. Cá sốt ăn kèm rau củ đa dạng xào lên, còn cá chiên ăn với khoai tây chiên giống như fish and chips. Cá chiên giòn mềm, rau củ giòn thơm, khoai tây ngọt lịm, chưa kể món salad thật tinh tế với nước sốt ngon và một ít pistache vụn. Đúng là một nơi phải đến.

Còn con voi máy tôi không rõ có phải là nơi phải đến không khi nó là biểu tượng của Nantes. Con voi cao 12m2 được làm bằng gỗ, với nhiều kết cấu dây và cơ khí phức tạp, nhìn qua mê ly tưởng như con voi từ các bộ phim viễn tưởng. Nhưng khi nhìn ra sau lưng thì con voi có nguyên 1 bộ máy vận hành to đùng và chân nó không hề chạm đất, nó lơ lửng bởi đã có 4 bánh xe lăn lăn. Một ô tô bự mang dáng hình con vật. Cái ăn tiền 8e cho 1 lần lên lưng voi chắc chỉ là cái tai to biết cụp, cái vòi biết phun nước và cái đuôi biết phe phẩy. Chúng tôi không bỏ 8e đó mà chi 8e cho việc vào thăm bảo tàng các con thú máy. Con chim, con cá, con nhện máy, nhìn cũng thú vị và kì quái. Tôi còn được ngồi lên giỏ bên hông con chim và bay lên. Khi nhìn những cái lông chim gỗ nâng lên hạ xuống, tôi đã nghĩ mình hên ghê, được ngồi lên thứ kì diệu quá, nhưng thực ra con chim máy đó có cáp treo kéo nó đi ở trên trần nhà. Cũng như Tiến khi được cho ngồi điều khiển 1 chân nhện thì vui như trẻ nhỏ, đâu ngờ con nhện có bánh xe chạy ở dưới, chân chỉ khua khua cho vui thôi.

13467819_10153535018497007_1445701911_o

Nửa chặng đường đầu ở Nantes của chúng tôi đã vui như vậy.Nửa chặng đường sau, trời còn chiều lòng người hơn khi nắng tưng bừng tỏa hơi ấm những ngày chúng tôi ở đảo. Trời chiều người tới mức khi ra khỏi nhà thì nắng rực rỡ, khi tối về nhà thì mưa. Khi đến thì nắng vàng mà rời đi là mưa tầm tã. Khi bước chân vào căn nhà trọ 100m2, 2 tầng, 3 phòng ngủ, đủ các tiện ích và nội thất xinh đẹp thì ấn tượng về Noirmoutier đã tốt đẹp lắm rồi. Khi bước chân ra là đường xá vui nhộn, người và hàng quán chen nhau trong nắng chiều, đi một bước là tới quán ăn, hai bước tới hàng quần áo, ba bước tới hàng kem thì đúng là chẳng còn gì để phàn nàn. Chúng tôi phơi phới tiến vào trung tâm nơi những con đường nhỏ đầy quán đồ lưu niệm xinh long lanh, những quán ăn decor ấm áp và cả những hàng cá tươi xanh. Cá ở đây tươi hớn hở, cua đang bò, tôm đang bơi, còn sò huyết thì nằm im thin thít. Chúng tôi mua ít cua huỳnh đế với giá rẻ bèo, ít tôm tít còn cứng cáp, một con cá to đùng thịt còn giòn, cân sò huyết hứa hẹn ngọt lịm và dĩ nhiên đặc sản hàu sống. Đêm đó bữa tiệc hải sản diễn ra trong tiếng xuýt xoa, cá thật ngon, hàu quá tươi, sò thật ngọt, còn tôm thì vừa giòn vừa ngọt lịm. Khoai tây Noirmoutier được luộc lên rồi trộn salad với rau salicorne và ít dầu giấm, ăn cũng thật miễn chê. Một khởi đầu tuyệt hảo ở hòn đảo mơ ước.

13460801_10153535013822007_1778167563_o

Sáng hôm sau cả lũ dậy với tinh thần căng đét. Đi bộ từ nhà qua trung tâm, ra phía đầm cá, rồi đi dọc con đường qua những cánh đồng muối, thật tiếc lúc này họ chưa thu hoạch chất chồng những đụn muối mà tất cả vẫn còn nằm trong mặt nước sâm sấp kia. Đi mải miết 2km qua bao nhiêu cánh đồng muối và những bụi hoa dại thì tới biển. Bãi biển ở đây không một bóng người, tất cả dành cho chúng tôi. Biển sóng vỗ rì rào, những con sứa màu đỏ đang trôi phập phồng, vài xác cua nhỏ, vỏ ốc sò bị đục thủng, cát không mịn nhưng không làm đau chân. Lâu rồi mới thấy biển cát ở Pháp. Trời có nắng, có gió, có biển. Ai cũng khoan khoái, phơi phới, thậm chí còn hào hứng đi lượm hải sản dọc biển coi có được bữa trưa không. Vợ chông Tiến đi về phía ngọn hải đăng, nhà tôi đi về phía camping. Chúng tôi chả kiếm được gì, ai cũng vui vẻ, đương nhiên vì đang ở biển. Sau này khi biết rằng nếu tôi đi thêm chút nữa sẽ tới chỗ bắt được hàu thì tôi mới hết thấy vui.

13517911_10153535013832007_586612183_o

Trên đường về, đứa nào cũng nói về biển và sự sung sướng được bỏ muộn phiền lại Paris. Những ngôi nhà đều được sơn màu trắng, cửa thì chỗ tím, chỗ xanh lá, còn lại hầu như là xanh da trời nhiều sắc độ. Trước cửa nhà là vườn đầy hoa, hoa hồng, hoa tím, hoa vàng, cùng những cây dây leo đáng yêu.  Sao có thể dễ thương đến như vậy. Bất kì ngôi nhà nào cũng khiến bạn muốn ở lại nơi đây thêm thật nhiều ngày nữa. Phải có ô tô và thời gian mới biết hết Noirmoutier. Có nhiều ngôi làng mà xa quá chúng tôi không thể tới. Có nhiều nơi để lội trong thủy triều, để bắt bướm màu sắc mà chúng tôi không thể gọi taxi chở đi. Đến việc tìm chiếc xe 4 người cùng đạp – Rosalie ấy đã làm mất 1 ngày vô ích, bởi khi tìm tới nơi thuê thì cửa hàng đóng cửa mất rồi. Kỉ niệm về Noirmoutier chỉ dừng ở bãi biển và những bữa tiệc hải sản không ngớt. Có lẽ tôi đang già dần đi và việc du lịch đang trở nên nghỉ dưỡng rồi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s