60696_10152615366410228_1108190350_n

Mình thuộc loại dễ chơi dễ kết thân nên nhiều bạn. Bạn trai thì ít có nhưng bạn nam thân thì cũng ối người, mà kể mỏi mồm ra thì cũng chỉ quanh quay 3 đứa. Và 3 đứa đó vừa cùng lên chiến thuyền hôn nhân giống mình.

Đầu tiên là phải nói tới Hiệp. Đứa mà quá nhiều bạn hỏi sao chúng mày không yêu nhau? Đứa mà mẹ Thu béo khó tính như thế cũng phải ra sắc lệnh “Một trong hai đứa phải lấy thằng Hiệp”, dĩ nhiên cả 2 đứa không làm nên cả 3 đều đang hạnh phúc. Thậm chí thằng em gai hồi thấy con chị ế thì phải giục”Chị về lấy anh Hiệp đi” còn mẹ mình mà thấy nó tới nhà thì rất vui mừng phấn khởi “Thằng Hiệp cũng được đấy”. Có cái lí gì mà cả thế giới đổ dồn tôi cho thằng bạn môi cong, chân cong, chỉ có giới tính là thẳng? To con, đẹp trai, phong độ, đa tài, hát hay, đàn giỏi, vẽ thần sầu, nhà giàu, mặt ngầu,bố làm lớn, chắc chắn không phải nói về Hiệp. Ờ thực ra có 1 cái đúng đó là nhà giàu nhưng bố không làm lớn (vậy sao giàu? ai biết). Bố bạn cựu sv bách khoa nên khi thấy con gái BK thì vui lắm, nhiệt tình mới uống rượu, còn mình thì được cái ngoan, mời là uống, mời 1 uống 2, ngoan ngoãn lễ phép, tới tận 10 năm sau khi nói về con Nga thì bố mẹ bạn vẫn chép miệng “Là cái đứa uống rượu chứ gì” không hiểu theo cách vui vẻ hay ngao ngán.

Nói về chuyện bố bạn Hiệp thì lòng mình có chút lợn cợn. Chả là hồi chúng mình còn đi học sớm khuya với nhau thì có lần mình đòi đèo bạn Hiệp (ti toe sau 1 hôm mới được bố dạy lái xe), lúc đó tầm 7h sáng, đường vắng, hè vắng, vạn vật im ắng, bạn Hiệp đằng hắng “OK, cố gắng”. Mình cũng cố lắm, phóng cái vèo, đâm trúng 1 chị lơ ngơ nai tơ gà mờ đang đi qua đường. Chị ngã vật ra, mình cũng ngã, bạn Hiệp ngã, và cả con xe super cup cũng ngã. Sau vài phút trấn tĩnh, thì chúng mình nhận ra, 3 người không sao, riêng con super cup thần thánh của bố bạn Hiệp méo giỏ, móp yếm. Bọn mình xin lỗi chị kia rồi, mình giông vào lớp, bạn Hiệp lụi cụi đi sửa xe. Sự việc bị ém nhẹm đi, để hình ảnh của mình trong gia đình bạn vẫn tốt đẹp.

Bạn Hiệp là người tốt hiếm gặp dù bạn nổi tiếng xấu bụng. Mỗi ngày bạn bắt đầu bằng việc ngồi trong toilet và kết thúc cũng vậy. Hồi xưa đi học, bạn lúc nào cũng để 1 cuộn giấy An an thần thánh trong balo, nổi tiếng cả khối tụi mình ai cũng biết. Bạn còn nổi tiếng là chàng trai của mẹ và rất tiết kiệm. Cơ mà trong mắt mình thì không hề, kể cả việc giao thừa bạn vứt mình cho đứa khác mang về, dù bạn bứng mình tới, vì phải về đúng giờ mẹ bảo. Bạn nói “Về không mẹ chờ”, vậy đó thế là mình chả giận bạn tí nào, sau này mình biết bạn còn vì tình yêu mà cãi mẹ rồi bỏ nhà đi bụi vài ngày, cơ mà kết quả vẫn là mẹ bạn thắng còn tình yêu đó lụi tàn. Về chiện keo kiệt thì khẳng định luôn với mình bạn vô cùng hào phóng (mình nói câu này mà nhận được hàng tràng bĩu môi, ô hay chắc bạn tốt với mình mình và vợ bạn chăng). Mỗi đêm mùa đông đi học tiếng anh về cùng nhau, bạn lại rủ mình “Bánh cuốn đi”, còn đêm mùa hè thì bạn bảo “Nước mía thôi”, rồi bọn mình la cà hàng quán, bạn bao mình suốt à, chỉ có 1 lần ăn phở chiên là hơi sai sai sao đó, bạn thấy mình đau răng thì bảo “Nga ăn bánh phở thôi, để tớ ăn thịt bò”.

Hồi năm đầu đại học, mình bị mất xe đạp, chưa có bằng xe máy, bạn tự nguyện sáng sáng ghé đưa mình đi học. Hai bạn cũng thắm thiết cả 2 tháng trời. Có hôm bạn đi học về sớm hơn, bạn tót đi chơi điện tử, quên mình, để mình bơ vơ, phải đi ké xe bạn khác. Hôm sau bạn tới chúng mình lại cười hòa rồi leo lên sau xe bạn. Có hôm mình rủ bạn Thu tình má lúm đi học cùng, bạn Hiệp tới đèo liền nói “Để tớ đèo bạn Thu, Nga béo đạp xe”, thế là mình miệt mài đạp theo con supercup muốn ná thở. Hôm sau bạn tới chúng mình lại cười hòa rồi leo lên sau xe bạn. Bạn nói “Ai làm ng yêu cái Nga sướng, nó chả giận bao giờ”. Vậy sao bạn không yêu mình còn mình thì nghĩ cả thế giới chỉ còn mình bạn là giai mình cũng chả lấy? Có lẽ vì mình thấy bạn quá thân thiết tâm tình, còn bạn thì chê mình chân to đùi lớn.  Cơ mà mối tình đầu của bạn có đùi gấp rưỡi mình và độ bựa cũng gấp đôi. Sau này người yêu thứ 2 của bạn kể là bạn Hiệp hay bảo bạn đó là cậu tính giống cái Nga bạn tớ, rồi kể về cái Nga vô cùng thân thương. Mình không ngờ bạn lại lấy mình là khuôn mẫu người yêu vậy, cớ sao bạn lấy vợ lại khác hẳn mình 180 độ.

Tuổi 20 của mình, của bạn đã lớn lên cùng nhau  với niềm yêu thích phim ảnh và âm nhạc. Những đêm nhạc Trịnh bạn tới đưa đi nghe, những buổi cafe Nhạc Tranh, Trịnh Ca, Cuối Ngõ lúc nào cũng có bạn có mình và bạn Huy. Sau đây mình xin kể về bạn Huy, cũng vừa cưới vợ.

Huy đen nói trắng là một thằng bựa tốt hiếm có khó tìm. Thời mình mới vào lớp 10, nó tìm mọi cách trêu chọc mình, khiến mình ghét nó như đám chó hoang ị bậy trước cửa nhà (ghét tới mức đó đấy), cơ mà càng chơi càng thấm. Nó tốt gì đâu. Nó từ cấp 3 đã buôn băng đĩa nhạc, nó cung cấp những đĩa nhạc chất nhất trường cho mình, thậm chí không quản ngại đưa mình đi mua đài cũ để học tiếng anh những ngày đầu đại học. Nó hay gọi mình tao tao mày mày thân thương chứ không như Hiệp với phương châm không bao giờ nói tao mày với con gái. Thằng Huy là đứa mà ngày nào cũng tới đưa mình đi ăn sáng, vứt mình qua Trịnh Ca rồi ngồi uống trà phục vụ mỗi sáng thời kì mình đợi visa qua Pháp. Nó với mình tới quán trà đó nhiều tới mức, vừa tới cửa, em phục vụ đã ra nói “Dạ, chị tới” cứ như chủ vậy.

Thằng Huy ít được thiện cảm của phụ huynh vì nó đen và nhếch nhác, ít được thiện cảm của lũ con gái vì nó nham nhở và thích nói khoác. Thậm chí bố mình còn khẳng định nó xì ke. Cơ mà với mình thì nó tình cảm và chân thành vô cùng. Nó cả mấy năm vẫn thích 1 người. Hồi lớp 12, lúc này mình đã chuyển lớp, có lần bị bạn kia hiểu nhầm, nó gọi mình cầu cứu, mình được cái sáng dạ trong việc nghĩ lời nói dối nên bịa rất tài tình, gọi điện khiến bạn kia tin sái cổ. Sáng hôm sau bạn đó còn đeo ngay cái dây chuyền thằng ku tặng để thể hiện sự tha thứ. Cũng vẫn bạn đó 5 năm sau khi đã qua 2 mối tình, thằng ku vẫn đeo đuổi, đến nhờ mình nào chọn quà, chọn chocolate, đi cả sáng mệt mỏi, mà nó chả cho mình ăn gì. Sự vụ tỏ tình của nó bất thành, không phải do tài chọn đồ của mình kém, mà tại nó thu âm bài hát tặng lại thu cái bài buồn thối ruột “Riêng một góc trời”. Vậy thì mày cứ riêng góc mày nha con.

Giờ thì nó đã có vợ, mình vẫn không tin cái đứa lông ba lông bông như nó đã yên ổn. Mình quên nói điểm cộng nữa cho Huy đen là mẹ nó nấu ăn siêu ngon, bún ốc hay lẩu riêu đều thần sầu quỷ khóc.

Nói về chuyện khóc, mình xin kể bạn thân cuối, đứa mới sụt sùi trong khi vợ nó khóc tong tong trong đám cưới mới nhất, đó là Kim Sơn, bạn thân lớp 12 của mình. Nó là bạn thân sau cùng trong 3 đứa nhưng lại là người kết thúc tình bạn thân sớm nhất. Giờ tụi mình chỉ là bạn thường, chứ không thân thiết như Huy hay Hiệp. 2 thằng ku kia thì mình về VN 10 ngày thì 7 ngày gặp chúng nó, chả ăn thì nhậu, không thì cafe, còn KS hả, chúng mình cùng sống ở Paris, 5 năm gặp 5 lần, vẫn biết nhau sống khỏe là đủ. Khi mình cưới, mình bảo vệ tiến sĩ, nó đều có mặt nói nhảm, chủ yếu ca ngợi bản thân nó, tới khi nó cưới mình cũng có mặt, nó vẫn chủ yếu ca ngợi bản thân nó.

Vậy mà hồi lớp 12 mình thấy mấy câu nói nhảm mà mặt tỉnh rụi đó là hay lắm, là vui lắm, là cười lăn cười bò, là phục, phục hơn cả việc chơi caro thành thần của nó hay việc nó đặt huy chương vàng toán quốc tế. Hồi đầu vào lớp mình cũng chả quý mến gì nó, vì nó giỏi và xấu trai. Một hôm mình bị bố bắt ép đi thi đội tuyển trường, mình thì dốt nên đi thi thì rất sợ nhục, đã thế thầy cô xếp mình ngồi cùng bàn với nó. Nó làm cái vèo, mình cũng làm cái vèo vì chỉ làm được có 1 bài. Nửa thời gian sau chả biết làm gì, nó quay qua cười ý nhị rồi nói đểu mình, gì chứ mình lại khoái nói chuyện, quay qua nói luôn. Thấy giám thị nhắc nhở cả hai. Mình chán, nộp bài đi về luôn, làm được gì đâu, ai ngờ cũng được tóp 17, mà đội chỉ lấy 15, hú vía, không quá nhục mà cũng không mang rơm nặng bụng. Sau lần đó mình với nó thành bạn. Nó chủ yếu đi học đội tuyển nhưng về thì ngồi sau lưng mình, hai bạn chơi cờ caro. Có hôm chơi hăng thì cô giáo gọi nó lên, cô hỏi “Đất nào đặc trưng vùng đồng bằng sông Hồng”, mình nhắc đểu ” Đất đỏ Bazan”. Nó tin bạn chơi nên nói theo, cả lớp được dịp cười xối xả, cô dĩ nhiên chả làm gì con gà vàng của trường.

Hồi xưa mình với nó chả hiểu sao nói chuyện tâm đầu ý hợp tới mức mình làm cái trắc nghiệm tâm lí gì đó có mấy câu kiểu “Ai là người bạn muốn nói chuyện cùng nhất”, mình nói nó, tiếp theo là câu “Bạn đang nghĩ về ai?” thì dĩ nhiên là người trong câu hỏi trước còn gì. Trắc nghiệm ngu xiềng, nhưng vì 2 câu trả lời đó mà Thu béo khẳng định mình cảm nắng thằng KS, làm mình tí ngộ nhận. Cơ mà nó là đứa đầu tiên mình gửi email, vì hồi đó tò mò chuyện các bạn đi tận Hy Lạp thi toán quốc tế, Hy Lạp ở đẩu đâu cơ mà, không tưởng tượng nổi. Rồi lên đại học, học toán có tuyến tính lại email hỏi nó. Rồi email thưa dần, mỗi đứa 1 ngả, chả thân quen gì. Rồi nó đi Pháp, mình qua Bỉ. Lúc mình qua Pháp thì hai bạn gặp lại nhau. Nó nhiệt tình dẫn mình đi khắp Paris, chụp hình rồi còn nói “Mày có thể làm mặt đẹp hơn không?”. Hai bạn đón năm mới ở Champs Elysee nữa chứ, trong lúc đợi giao thửa vừa rét và mệt mà không có chỗ nào vào, hai bạn còn ngồi như cô bé bán diêm và đó nhau về số nguyên tố. Nó lại khen đểu mình như mọi khi, có 1 lần duy nhất nó thật tâm là khi thầy Hà xướng tên mình là người có cách giải hay nhất và điểm 10 duy nhất của lớp. Ai cũng ngạc nhiên, chỉ nó là khen thật lòng.

Thế nhưng tình thân của mình với nó chỉ có thế, tình thân cùng lớp. Mình chả hiểu gì về nó cũng như nó chả biết gì về mình. Lần đầu nó dẫn bạn gái qua nhà mình, mình nấu bún riêu mời, nó bảo tao dị ứng cua, xong ngồi ăn hết cái bánh chưng duy nhất mình cực khổ gói được. Tráng miệng mình làm bánh sầu riêng, nó bảo tao không ăn được quả này, mình mang cho tụi cùng ktx, tụi nó vừa ăn vừa khen vừa cảm tạ thằng ngốc nào không ăn được sầu riêng. Sau hôm đó mình nhận thức sâu sắc sự hời hợp của tình bạn, nên lẳng lặng quẳng nó ra khỏi danh sách bạn thân. Đêm đám cưới nó, mình ngồi uống bia ở sofa, nó ngồi xuống cùng, 2 đứa mình nhìn nhau cười, mình thấy rõ dù tụi mình không còn thân nhưng vẫn là bạn tốt, vẫn có mặt trong những thời điểm quan trọng của nhau và cùng đang hạnh phúc (đây là đám cưới duy nhất mình dự trong 3 cái đám cưới bạn nam thân).

Vậy đấy 3 thằng bạn thân đều đã lên thuyền, chèo lái giỏi nha các chú, cả mình cũng vậy phải chèo cho tĩnh tâm, chứ mình không biết bơi, tụi kia thì biết.

One thought on “Ba gã lên thuyền (đều là bạn thân)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s