13434925_10209612310050599_2659408099833842491_n

1/7/2016 Lucie tròn 1 tuổi.

Mới tháng 6 năm ngoái mẹ còn lập đàn cầu đẻ vì mãi con không chịu ra, sau 2 lần lừa mẹ, có lần mẹ đã gọi cả cứu hỏa đẹp trai tới khênh đi. Con rất cứng đầu, ngay từ khi chưa sinh. Thang 6 năm nay con đã lũn cũn đi khắp nhà. Cục cưng của mẹ còn biết nhìn hoa và nói Hoa hoa, từ đầu tiên con nói thật tao nhã, tinh tế, khác hẳn sự nghịch ngợm ham chơi hàng ngày. Mỗi sáng con tỉnh dậy, đá ba vài cái, đá mẹ vài cái, rồi cầm sách Con sâu háu ăn lên dí vào mặt cả hai bắt đọc. Sau 30ph hành hạ ba mẹ đã đời thì con đòi xuống giường. Con có thể tuột xuống ngon lành, thậm chí leo lên cũng ngon lành không kém nếu có chăn hay tay ba mẹ để níu. Ghế sofa thì đã là chốn quen, lên xuống nhẹ tựa lông hồng. Con thậm chí còn trèo lên bàn, đòi lên giá sách hay cửa sổ, nói chung con quá nghịch và mẹ không hiểu cục cưng của mình giống ai mà nghịch khủng vậy.

Con là con gái, mẹ nhiều khi không tin lắm, trừ lúc tắm hay thay bỉm thì mới xác minh rõ. Con nghịch như quỷ, ai cũng phải nói vậy. Con đi vững vàng, leo trèo và phá phách khắp nơi. Dạo này không vừa ý là con hét lên, rồi giậm chân, khổ nỗi mẹ lại thấy thế là rất dễ thương. Con mà nhoẻn miệng cười thì thôi rồi, tan chảy, chẳng dám làm gì đại ca nữa. Con cũng có nhiều tiến bộ, khi mẹ hỏi Bụng đâu? đã biết kéo áo lên chỉ rốn, mẹ hỏi Mồm đâu? con biết chỉ tay lên miệng rồi ngậm luôn ngón tay. Con biết chỉ mắt các con vật trong cuốn Dans la jungle, chỉ con sư tử trong Un jour d’Elmer, chỉ con thỏ, con bò trong cuốn sách Sonore,  con sâu trong A very hungry caterpillar và mở xem các con vật trong Dear zoo. Con biết nhảy theo nhạc, đưa ngón tay lên khi nghe bài Daddy finger, và chỉ đầu khi nghe Head shoulder knee and toes. Hóa ra con cũng biết nhiều thứ phết, mà mẹ cứ kêu con ngố.

Thế nhưng con ngủ vẫn phải cần mẹ ấp, từ trưa tới tối. Trưa mẹ dậy là con dậy theo. Tối con dậy 2 lần ti nhiệt tình rồi mới ngủ. Con còn ít chịu ngủ trưa, hay tuột xuống giường rồi đi phá làng phá xóm. Con ăn giỏi hơn nhưng vứt cũng nhiều. Sau mỗi bữa ăn thì nhà cửa bừa bộn bẩn thỉu như cơn lũ đi qua. Con lười nhai hơn mà chỉ thích nuốt ực, tuy con bốc nhón đã khéo vô cùng. Dạo này con mê dùng thìa để múc và vương vãi khắp nơi. Con chỉ ăn tầm 15ph là khóc mếu đòi đứng dậy. Con nóng tính và dễ cáu bẳn. Chài ơi, con rõ là không giống mẹ mà. Chúng ta cứ thống nhất sự lì lợm, cứng đầu của Lucie là do ba truyền con nối. Còn cái tính nhí nhố của con chắc là từ mẹ. Con không bao giờ ngồi yên, chẳng thể nào dạy cho con điều gì. Con chỉ thích ra ngoài, khi nào con muốn đi chơi thì con cứ cầm giầy tới dí vào tay ba. Mẹ bế con xuống cầu thang là con cười khoái chí. Con ham chơi quá mà, nhưng vẫn chưa chịu chơi cùng các bạn ở công viên. Con nhút nhát do ở nhà với ba mẹ nhiều. Tháng 11 tới khi con đi học nhà trẻ, con sẽ có các bạn, các cô, và 1 thế giới mới. Con đang xa dần vòng tay ba mẹ, ba mẹ mừng quá, trông con mệt gì đâu.

Con 1 tuổi, ba mẹ không làm gì. Trước đó 2 tuần chúng ta làm thôi nôi. Bạn bè của ba mẹ tới, mang theo bao đồ cho Lucie lựa chọn nghề nghiệp. Con chọn bản điều khiển, ba bảo “Không được theo nghề mẹ, thất nghiệp”. Ba cất đi. Con chọn lại. Con chọn bàn phím, mẹ nói “Không theo nghề ba, thất nghiệp”.Mẹ cất đi. Con chọn lại. Con sờ qua cái đàn xyclo, con mó qua cái máy ảnh rồi con chọn sách. Phải rồi, sách là người bạn tốt và chung thủy nhất. Bất cứ sau này con làm gì, cũng hãy đọc sách, đọc thật nhiều, thật kĩ, và thật thành thật.

Con đã 1 tuổi, rồi con sẽ 2, sẽ 3, 15 lần như vậy con có bạn trai, 18 lần như vậy con bước ra khỏi nhà. Con vùng vằng và nói “Con sẽ sống đời của con”. Mẹ không biết lúc đó mình còn giữ được bình tĩnh để không ép con theo ý mẹ hay không nữa. Con sẽ ghét mẹ, tất nhiên rồi. Chúng ta là 2 thế hệ, chẳng thể nào dung hòa, mẹ tất nhiên sẽ lạc hậu và cổ hủ. Mẹ bước lùi, con bước tiến, làm sao để không cản bước tiến đó của con. Mẹ không tin lòng mình đủ rộng và đầu mình đủ mở. Xã hội đào thải mẹ, tiếp nhận con,nhưng làm sao để con không đào thải mẹ và mẹ tiếp nhận con trưởng thành. Những người mẹ hay tự hỏi “Đứa nhỏ bé bỏng đáng yêu của tôi đâu rồi?”, những đứa trẻ gào lên “Mẹ chấp nhận đi”. Cuộc sống thật quá đau lòng.

Đêm hôm kia ba ác mộng, hét lên khiến chúng ta giật mình tỉnh giấc. Ba nói ba mơ thấy con bị cướp đi. Tiếng thét trong đêm của ba nghe y như bà nội khi bị bóng đè, trong ác  mộng của bà cũng là ba gặp nguy hiểm. Những ác mộng di truyền. Cha mẹ bao giờ cũng bị ám ảnh bởi sự ra đi và những hiểm nguy rình rập đứa trẻ của mình. Con sẽ không bao giờ hiểu đâu? Con sẽ chỉ biết bĩu môi và nói “Mẹ đừng làm quá lên thế”, cũng như mẹ từng nói vậy với bố mẹ mình khi họ sợ hãi mỗi khi nghe tin khủng bố hay tai nạn ở Pháp. Thế giới này đang dần thành một nơi nguy hiểm, mẹ thật buồn khi con phải hứng chịu tất cả những thảm kịch này. Con người giết hại lẫn nhau và tàn phá thiên nhiên thảm khốc. Mẹ mong con có được hòa bình.

Con đã 1 tuổi, con dễ thương vô cùng. Khi con mở tròn mắt nhìn mẹ thì mẹ thấy không còn gì đẹp hơn nữa. Con ghé vào má mẹ, mút chùn chụt rồi thổi bong bóng, không hơp vệ sinh lắm nhưng yêu làm sao. Con vỗ bụng mẹ đồm độp rồi há cái mỏ nhọn lên ti phà phà. Mẹ nghĩ mãi xem mình mong gì ở con? Chỉ cần con khỏe mạnh và là người tốt. Và gì nữa nhỉ? con sẽ ở bên mẹ thật lâu, thật lâu, thật lâu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s