535467_10150667449767007_2017498534_n

Sáng hôm 9/4 cả nhà lên đường đi Rennes chơi, tôi dạo qua FB bỗng thấy anh Mark nhắc nhở 9/4 của 4 năm trước đi Saint Malo. Rõ là định mệnh mà. Tháng 4 là tới Bretagne, tới Bretagne là ghé Rennes, tới Rennes là ở ké nhà Minh Hưng. Đó là một chuỗi dài khép kín, không có lựa chọn khác xen vào. Qủa là sở thích và bản chất của con người thì thật khó thay đổi. Điểm khác nhau là 4 năm trước tôi đi cùng đứa bạn thân, lúc đó 2 đứa đều độc thân, cô đơn, bơi uể oải trong bể học.  Bây giờ cả hai đều tốt nghiệp, có gia đình, khi con gái tôi tròn 1 tuổi thì con trai bạn vừa ra đời, trình tự hai bạn làm y chang nhau, cũng như một thứ mắt xích chặt chẽ.

Khi đó, khi mà chúng tôi 25 tuổi, khi mà chúng tôi cứ bị hoang mang không hiểu mình đang muốn gì, làm gì, tương lai có gì, yếu đuối trong sự bất định, chúng tôi dành nhiều thời gian để đi xa, khám phá đất người và bản thân mình. Chúng tôi giống như bạn đồng cảnh, đồng cảm, loại mà cứ gặp nhau là một đứa than thở một đứa an ủi và lần tới thì ngược lại. Để thoát khỏi mấy cốc cafe ngán ngẩm ấy thì đi biển là một lựa chọn không thể thỏa đáng hơn. Công nhận đến tận bây giờ khi ngót nghét 30 vẫn hoang mang ở 1 mức độ nào đó thì cứ nghĩ về biển rồi đi biển lại thấy mọi việc rồi sẽ ổn thôi.

Bretagne là vùng suốt năm mưa gió vậy mà ấn tượng trong tôi luôn là trời xanh mây trắng. 4 năm trước khi hạ cánh xuống Saint Malo thì trời đẹp xiết bao. Trời nắng ấm chan hòa, không gay gắt nóng bỏng như miền nam, mà hiền hòa gió thổi. Tháng 4 mà thướt tha được váy áo thì còn gì bằng. Thực ra Saint Malo cũng đơn giản là một thị trấn biển nho nhỏ,  yên bình, có cái ngôi nhà xinh xinh, hàng quán đáng yêu, những con đường giản dị, và món Gallette nổi tiếng. Gallette là một kiểu bánh crepe nhưng thay vì làm từ bột mì trắng thì bánh làm từ bột lúa mạch đen. Nhân Gallette thường là nhân mặn như phô mai, trứng ốp lết, thịt xông khói các loại từ vịt, lợn tới cá hồi, hoặc bất kì thứ gì dân Pháp nghĩ là ngon. Gallette được dọn ra đĩa cùng ít salad từ rau rocket, tôi rất thích vị ngai ngái và hơi đăng đắng của rau này, nó làm giàm bớt cái ngán khi ăn 1 chiếc gallette nhiều phô mai. Tất nhiên một trợ thủ khác có thể là bia pression mát lạnh từ vòi. Có điều bia vào thì sẽ díp mắt nhất là khi trời có nắng.

401751_10150667449877007_1798224324_n

Nắng lên thì biển xanh, chắc chắn là thế rồi. Biển ở đây cũng rực rỡ lắm, chỉ thua Địa Trung Hải 1 xíu. Chỉ vì thời tiết ẩm ương, biển thì tương phản trời nên nhiều khi hình ảnh biển Bắc luôn xám xịt, thua xa sự xanh thăm thẳm quanh năm của phía miền nam. Tôi đã nói mình hên mà khi tới Saint Malo lại được hôm trời chiều người đến thế. Biển xanh tuyệt vời. Những cánh buồm màu sắc nằm trên bãi cát mỏng. Cát ở đây không đậm đà bởi còn có bãi đá là nơi trú ngụ của rong rêu, con chem chép, con hàu. Người ta thích tới đây để bắt hải sản hơn là tắm biển. Người ta còn thích tới đây đua loại xe chạy buồm. Đó là kiểu xe lai tạp, có ván trượt, có bánh xe nhỏ, lại có một cánh buồm thật to, khi gió lên thật lớn, xe sẽ được đẩy đi, chạy dài trên bãi cát. Cuộc đua sẽ bắt đầu.

577775_10150667444842007_1726180322_n524751_10150667453592007_836961732_n578459_10150667449957007_1582167907_n

Ở ngoài xa của Saint Malo là những hòn đảo nho nhỏ, trên đó có pháo đài. Saint Malo có cái hay mà nhiều thị trấn biển xung quanh ghen tị đó là dãy tường thành và pháo đài, khiến nó có uy lực và quyền lực. Người ta sẽ hiểu rằng đây là một vị trí then chốt cần được bảo vệ và cũng là nơi sẽ bảo vệ vùng lân cận khỏi những cuộc xâm lược từ ngoài biển. Những bước tường đá của quá khứ vẫn rắn rỏi đứng cạnh biển trong lành. Ai tới Bretagne cũng được rủ phải đi Saint Malo. Tôi thấy đúng rồi phải đi chứ bởi đó là  một nơi thật Pháp và thật biển. Ai tới Bretagne cũng dặn phải đi Mont Saint Michel, bởi đó là 1 trong những nơi điểm cần tới trước khi chết, nhưng tôi nghĩ tôi có thể chết mà không cần tới đó cũng được. Tuy nhiên đó là câu điều kiện loại hai, bởi tôi đã tới đó mất rồi, chỉ một ngày sau Saint Malo.

Hôm đó trời xấu, đúng vậy, Bretagne không bao giờ cho tôi được trọn vẹn. Lần nào cũng là ngày một tuyệt vời, ngày 2 thê thảm. Sáng ra khỏi nhà Minh là trời đã thấy có hạt mưa và gió. Tối hôm trước chúng tôi đến nhà Minh, có Minh, có anh Hưng và cả Huỳnh cái đứa mà một mình chấp cả tá giai uống bia cùng. Huỳnh bị dụ đi từ Rouen xuống, y như 2 đứa tôi bị dụ từ Paris tới, tới để sung sướng bún bò chính hiệu Huế, vài chai Leffe, và hành trình tới tòa lâu đài giữa biển.

34736_10150667451307007_2059225413_n

Mont Saint Michel nổi tiếng bởi những hình ảnh siêu thực trên postcard. Một tòa lâu đài nguy nga, đẹp đẽ, rắn rỏi nằm giữa mênh mông nước. Sự kì diệu của tạo hóa và tài năng của con người cùng gặp nhau ở đó. Thế nhưng người xem hình quên mất tiêu rằng những bức ảnh chụp từ trên trực thăng và khi đó thủy triều đã tìm tới. Khi chúng tôi tới đó thì mới gần trưa, nước còn ở xa vô cùng, tòa thành nằm chơ vơ, đúng là chơ vơ, những giữa mênh mông cát ướt. Sự kì vọng bị giảm đi phân nửa. Gió thổi điêu đứng. Trời lạnh một cách bất ngờ. Mây như những đàn quạ kéo tới sự âm u. Mưa rình rập từ trên cao. Trải qua 1 chặng xe bus dài, cả phái đoàn co ro và mệt mỏi ngay khi vừa tới.

Mont Saint Michel to thật, quả là to hơn tưởng tượng. Tòa thành với cấu trúc như con ốc, dân sống phía dưới, vua sống bên trên. Những con đường xoáy ốc đưa khách đi qua những cửa hàng, cửa hiệu, những tiệm đồ nhỏ xinh, đi lên những bậc thang, lên mãi lên mãi, mệt ơi là mệt để vào trong lâu đài. Lâu đài tất nhiên không còn gì nhiều, không thể mong đơi như Versailles, không nhiều trang trí, tuềnh toàng nhưng chắc chắn. Những mái vòm và hàng cột đã bị rêu hóa nhưng kiên định cùng thời gian. Sống ở trong tỏa thành nữa ngày mà sao thấy dài quá không hiểu do không khí cũ xưa hay do đói và lạnh. Cuộc sống bên dưới lâu đài vẫn sinh sôi nảy nở vô cùng bởi tấp ngập người xe. Dân du lịch nhiều nên hàng quán cũng vì thế như nấm sau mưa. Mont Saint Michel hay khu Saint Michel của Paris cũng như nhau, đẹp nhưng xô bồ thương mại. Và thật buồn xe bus phải ra khỏi đảo trước khi thủy triều lên ngập lối. Vậy là hình ảnh siêu thực ấy mãi không thể với tới, để có một ấn tượng thật đẹp về 1 trong 10 điểm cần phải đi của nước Pháp.

578322_10150667451732007_1766903708_n

Thật hợp lí khi điểm đến không định sẵn từ trước là Saint Malo cho ta cảm giác hài lòng bao nhiêu thì nơi mong mỏi tới là Mont Saint Michel lại ngập tràn thất vọng bấy nhiêu. Cảm giác tương tự như Cote sauvage và Cap Frehel mang lại. Có lẽ vì thế mà người ta luôn thích những thứ tình cờ có được rồi vui vẻ đặt trước nó 1 chữ duyên.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s