14012327_10210153786147163_1772602647_o

Tháng 8 là tuyệt đỉnh lười nhác của Châu Âu. Khi còn lưu vong ở mấy thành phố nhỏ như Louvain la neuve và Torino thì tháng 8 là đáng sợ nhất, cô đơn kinh khủng, dân cư đi di tản ở các vùng biển nắng vàng rực rỡ, để thành phố nằm buồn xo. Xe cộ  thưa thớt, hàng quán đóng cửa, mình mình ra ngồi giữa quảng trường đợi mãi cũng không thấy anh đánh đàn dạo hàng ngày, tới anh cũng đi nghỉ. Paris thì khác, nơi phồn hoa đô thị này thì chẳng bao giờ thiếu người, người Paris đi du lịch thì khách du lịch lại đổ về với số lượng có khi còn nhiều hơn. Điều duy nhất làm người ta biết mình đang sống trong tháng 8 đó là sự chậm trễ, cắt chuyến, bỏ bến, sửa đường ray của tuyến tàu A hay C. Bình thường đi vào trung tâm chỉ 15 phút, giờ phải đổi qua 3 tàu đi mất cả tiếng trời mới thấy Notre Dame. Mồ hôi, người, nóng, con ỉ ôi, thang máy hỏng đồng loạt, tàu lại trễ, nắng nực, Paris tháng 8 không dành cho gia đình kéo xe đẩy con nhỏ, bởi ở hầu hết các bến, thang máy và thang cuốn đều vắng mặt, bê xe cùng con hết mấy bậc thang là muốn oằn lưng, thà bỏ về nhà ngủ cho khỏe.

Nhà Lucie quyết tâm trụ vững ở trong khu vực sống, sáng đi chợ, chiều ra công viên, đi bơi, hoặc đi thư viện, tối về hát ca. Đời sống cũng tao nhã, vui vẻ mà hơi thiếu thiếu, chắc là thiếu sự mặn mòi của lao động. Nhà hàng xóm tầng dưới mới đi tour miền Nam 1 tháng, thằng nhóc 2 tuổi đi về thấy rắn rỏi và nam tính hẳn. Nhà hàng xóm khác thậm chí còn chuyển hẳn về miền Nam để tận hưởng trọn vẹn mùa hè ít ỏi của xứ này. Nhà Lucie lại chùng lòng. Lòng người đến khổ, sống theo đúng phương châm của mình, không để ý tới người thì đã khỏe, đây vừa sống vừa liếc mắt xung quanh, dẫn đến tình trạng lúc nào cũng rối bời, muốn đu theo cho kịp, đu không kịp thì buồn rồi than vãn vu vơ. Ông chồng thấy tội tội, ừ thì cho mẹ nó đi 1 chuyến mùa hè, trước khi lên đường đi xa lập nghiệp.

Valle de la Loire được chọn đơn giản vì nó rất gần Paris và vùng thung lũng ở trung tâm nước Pháp này được vua chúa ưu ái thi nhau xây lâu đài. Cứ tầm 40, 50km là 1 lâu đài hoành tráng, có tháp canh cao, có hào nước sâu, có vườn um tùm săn bắn. Mỗi lâu đài tự dành cho mình một vùng đất, một hào quang, một câu chuyện, giống như mỗi bà phi phải làm chủ 1 cung, phải tân trang cho cả mình và cung đẹp, đợi chờ vua ngó mắt. Ở Valle de Loire, người ta ưu ái đạp xe để đi thăm các công trình nguy nga này, thêm hấp lực được lượn qua các con đường lắt léo giữa các ruộng nho mơn mởn, những ruộng hoa hướng dương tươi tắn, những ngôi nhà quê yên bình, và dòng sông Loire dài rộng. Thú vui của con người chỉ đơn giản thế, bỏ thành thị, về nhà quê, bắt mình kiệt sức trên những hành trình nhiều bụi và mồ hôi. Trả tiển để hành xác mà sao vẫn người người đua nhau về, tôi cũng ở trong hội ngốc này.

14074492_10210172760741516_989421504_o

Trước đây tôi từng đi Loire rồi, với Giang và chị Vân. Lần đó chúng tôi ghé Orleans, thăm thành phố của Jeanne D’arc, ghé Blois thoáng chốc,  thời gian chính ghé Amboise thăm lâu đài Clos Luce nơi Leonardo de Vinci ở 3 năm cuối đời, nơi ông đã hoàn thành bức tranh Mona Lisa nổi tiếng và giờ đây trưng bày rất nhiều phát minh thú vị của ông. Leonardo luôn là thần tượng từ khi bé tí tới giớ của tôi, cách suy nghĩ vượt tầm thời gian của ông vềmáy bay, tàu vũ trụ, cho tới sự tỉ mẩn vẽ nên những nếp gấp áo trên tay nàng Lisa đều là những bước ngoặt của loài người. Amboise xinh đẹp với tòa lâu đài in bóng xuống dòng sông, những con đường nhỏ với hoa treo trên cao, những ngôi nhà lộ đường gân gỗ, cho tới món crepe chúng tôi đã ăn đều nằm trong trí nhớ hành trình. Đó là chuyến đi xa đầu tiên của 2 đứa thất thểu. Frank Kafka nói “Khi bạn tự do nhất là khi bạn lạc lối nhất”. Đúng là chúng tôi từng lạc lối nhưng lạc một cách tự nguyện và vui vẻ.

Giờ đây thì chúng tôi dẫn lối, dẫn lối trong hành trình riêng của mỗi người. Tôi dẫn lối anh chồng về vùng thung lũng này, chúng tôi ghé lại Amboise, qua Tour thành phố to bậc nhất nhưng ít điều để nói nhất chốt hạ lại ở Saumur. Thật kì lạ là khi nói về thung lũng Loire, mọi người chỉ nhắc Amboise, Tour, Chenonceau, Chambord, hay Chaumont, trong khi Nantes nơi cửa biển lại hay bị đính nhầm vào vùng Bretagne, còn Saumur thì mất hút trong bản đồ du lịch. Chúng tôi chọn Saumur vì một câu nói: ở Saumur bạn sẽ có một cái nhìn trên cao thật khác biệt về Loire. Đúng thế, một thứ khác biệt sẽ vẫn hay hơn những điều đẹp đẽ đại trà.

Ở Saumur chúng tôi trọ ở 1 căn nhà thật xinh. Ông bà chủ chăm sóc khu vườn kiểu Anh của họ hoàn hảo, hàng chục khóm hồng đua nhau nở thơm các màu sắc, những loài hoa dại, hoa nhài, hoa violet, hoa cúc mọc tự nhiên theo trật tự. Mỗi sáng thức dậy đã thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, rồi đi cắt từng cành khô hay bông hoa mới héo. Mỗi chiều về lại thấy cụ ông đi bật vòi tưới cây, cụ bà chuẩn bị đồ đi uống aperatif theo lời mời của bà bạn 92 tuổi, thật phi thường. Ông bà có cái xe camping to thật to, đằng sau đính thêm 2 con xe đẹp, bà kể mới tuần trước ông bà lái xe ra biển, cắm trại đạp xe, bà còn bị ngã thâm cả chân. Đấy cuộc sống chúng tôi mong ước 30 năm sau đã rõ ràng, phải như ông bà.

Nhà ông bà ở ngoài Saumur tầm 3km. Sáng 2 vợ chồng thắng xe, cho con vào xe kéo phía sau. Loại xe kéo có rèm che cẩn thận, có ghế ngồi, Lucie ngồi ngay ngắn, tay cầm 1 miếng bánh mì, em nhâm nhi và nghe nhạc Muffin Song. Xe ba kéo xe em đi trên những con đường quê, nhạc reo réo rắt như anh bán kem dạo. Xe mẹ đi phía sau, thư thái ngắm cánh đồng lúa mì đã gặt trơ gốc rạ, những cánh đồng ngô đang phất cờ, và cánh đồng gì đó như lúa mạch đang xanh um. Nhà cửa ở đây không có gì đặc biệt, tức là không đẹp cổ tích kiểu nhà half-timber nhưng đều xây từ đá vùng này, quanh nhà là vườn, trong vườn là hoa, hoa nhiều màu sắc, nên vẫn xinh, vẫn yêu, vẫn mơ ước. Đạp qua vùng quê, đạp qua cây cầu đầu tiên vào tới đảo, đạp qua cây cầu thứ 2 là tới trung tâm. Saumur giống Amboise ở việc khoe vẻ đẹp trực tiếp, không cần đi vào sâu, chỉ tới cầu là thấy đủ các lớp lang nhà cùng lâu đài uy nghĩ đẹp đẽ trên cao. Tất cả sắp xếp như bức tranh 2D, đủ đẹp để trầm trồ ngay ở lần đầu thấy, đủ khoe khoang để người ta sợ bên trong rỗng tuếch không có gì khám phá.

14080832_10210153781827055_341365843_n14123349_10210153788507222_1440095088_o

Thế nhưng khi đạp vào trong thấy quảng trường nhỏ lát đá, những em nhỏ đi scout, những quán ăn ngồi tràn ra đường, rất ít tiệm đồ lưu niệm, khách du lịch cũng không nhiều, nắng ấm áp, lâu đài trên cao thì chúng tôi thật hớn hở, như vớ được món hời. Saumur cừ thật. Cất xe đạp, vợ chồng địu con lên lâu đài chơi. Lâu đài đang sửa chữa nhưng vẫn khoe được sự bề thế của mình, đẹp đẽ như lâu đài Walt Disney. Vòng qua phía sau lâu đài là khu vực panorama có thể nhìn toàn cảnh dòng sông Loire, những ngôi nhà bé nhỏ, những cây cầu xinh xinh và cái gọi là góc nhìn khác biệt nhất của thung lũng.

14045308_10210153782587074_1867340973_o

Nhưng trong ngày hôm đó chúng tôi đã không khám phá ra nó vì bận đi ăn trưa, nếm món Galipette đặc sản – thực ra là nấm nhồi thịt hoặc cá, đặc sắc bởi nấm là một thứ để Saumur khoe khang về mình bên cạnh những cánh đồng nho Champigny. Ăn trưa kèm bia là điều thật sự tối kị trong du lịch, bởi nó làm người ta buồn ngủ, và nhanh chóng hút kiệt sức khám phá. Tự nhiên Saumur từ một nơi có quá nhiều hay ho hứa hẹn, lại thành một nơi nhỏ xíu, chỉ cần ghé quảng trường trung tâm là đủ, chẳng cần phải nhìn nhiều hơn. Thay vào đó chúng tôi đạp qua con đường ô bay rồi ra bãi biển nhân tạo bên sông. Ở đó có một hồ bơi có nước phun, những người lớn nằm dài tắm nắng, tụi trẻ con xây lâu đài, tập bơi, đọc sách, bởi sách ở thư viện được mang ra đây phục vụ. Lucie lần đần tiên trong đời đã được ba cho bơi sông, em rất khoái chí.

14081195_10210153786107162_1504273333_n

Còn mẹ em chỉ khoái chí khi được đạp tới cánh đồng nho. Đó là ngày thứ 2 chúng tôi ở Saumur. Buổi sáng chúng tôi đạp dọc sông, đi qua con đường nhỏ thật nhỏ giữa các hàng cây. Một bên là rừng, một bên là con sông cạn với những dải cát vàng lấp ló sau bụi rậm. Trời rất mát, có mây, có nắng, có gió. Một cuộc dạo chơi thong thả. Lucie ngồi trong xe lắc lư 1 lúc chán thì được cho ra chạy nhảy giữa đám cỏ, uống nước, ăn bánh tiếp sức.

14081369_10210153781227040_37114272_n

Sau đó ba mẹ gồng lưng đạp kéo em lên đồi, đi qua những ngôi nhà, khuôn viên cổ, cánh đồng nho Champigny nổi tiếng kéo dài trước mắt. Nho mùa này xanh lắm, xanh vô cùng, xanh non tơ, bất tận. Cánh đồng này kế cánh đồng kia, cắt tỉa tròn trịa, nhiều cánh đồng còn trồng các bụi hồng ở trước. Giữa trưa cả nhà hạ xuống một thửa nho thưa thớt, trải phông bạt ngồi ăn trưa. Lucie rất hào hứng với bánh mì, cá hộp, phô mai và những quả nho trên giàn thì cứ thu hút em đi tới đi lui. Giống như 1 bộ phim cũ, cả nhà ngồi ăn uống thảnh thơi giữa thiên nhiên, không lo nghĩ gì cả ngoài việc Lucie có ăn thêm gì không. Mây trôi qua, trôi lại, mặt trời khi ẩn khi chói chang. Những cánh đồng nho hát rì rào trong tưởng tượng. Màu xanh ấy sao mà đẹp đến thế. Sau này khi nhớ lại về chuyến đi, chắc chúng tôi sẽ quên béng những cực khổ mồ hôi mà chỉ nhớ hình ảnh cánh đồng bát ngát, bữa trưa cùng nho, và những bước chân con chạy chơi trên cánh đồng đã gặt dưới hoàng hôn.

14123382_10210153782067061_888228126_o14060028_10210153784267116_1206966889_o14054767_10210153780947033_1564710601_n

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s