66495300

Có sự ra đi nào không vướng bận?

Một đứa trẻ bị kìm kẹp, đếm từng giây để được rời gia đình, vậy mà khi ra đi vẫn không khỏi chùng lòng trước cái vẫy tay của mẹ. Cô gái đã từng nhờ mọi người thuyết phục chồng mình kí vào đơn li dị  khi ra đi vẫn không thể thờ ơ trước ngôi nhà thân quen. Người chồng ngoại tình vẫn phải nhịu lòng trước khuôn mặt con thơ. Trong bộ phim Shawshank Redemption người đàn ông vừa thoát khỏi nhà ngục đã treo mình lên trần nhà vì quá bơ vơ. Những cuộc ra đi cần thiết như vậy mà người ta còn không vui lòng rời đi, vậy thì cuộc ra đi nào mới vui vẻ được?

Tôi sống ở Paris đã 5 năm. Tôi không trải qua thời thanh xuân ở đây, gia đình tôi không ở đây, tôi không nói tiếng Pháp giỏi, tôi chẳng có người bạn Pháp nào ngoài vài người hàng xóm, tôi không có nhà, xe, tôi chẳng có gì dính líu tới mảnh đất này. Thế nhưng, đây là nơi tôi trải thời trưởng thành đẹp đẽ, gia đình nhỏ của tôi ở đây, tôi có những người bạn Việt Nam thân thiết, tôi có một ngôi nhà thuê gắn bó, Lucie con gái của chúng tôi đã cất tiếng khóc chào đời ở đây, bắt đầu những bước đi đầu tiên và gọi ba ba, chúng tôi có quá nhiều tài sản gọi tên là kỉ niệm. Tôi sợ rằng những kỉ niệm đẹp đó sẽ sớm thành những kí ức đẹp, nếu chúng tôi không còn cách nào khác là phải rời ra nơi này. Tôi chưa biết mình có sẵn sàng với những sự thay đổi hay không? 30 tuổi chưa phải tuổi ì nhưng là tuổi biết sợ. Sự rời đi luôn tiềm tàng những khó khăn và nguy hiểm mơ hồ. Chúng ta mới oe oe đã được dạy phải sớm tậu trâu, lấy vợ, xây nhà, an cư lạc nghiệp.

Ngày tôi còn bé, có lần nghe mẹ bảo gặp lại người bạn thân 20 năm rồi chưa gặp. Lúc đó điều đầu tiên tôi nghĩ là sao lại buồn cười vậy, là bạn thân thì khi nào nhớ thì gặp chứ, sao phải đợi 20 năm. 20 năm, họ gặp nhau, trong đám ma chồng bác ấy. Nếu không có chuyện buồn tới vậy thì có thể sẽ là 25 hay 30 năm. Như tháng trước, mẹ vừa vào Nha Trang thăm người thân, lần đầu tiên sau 30 năm. Chỉ 1 chuyến máy bay 1h đồng hồ mà đi mất gần nửa đời người. Tại sao thế? Tôi có người em thân thiết thời thơ ấu. Hai chị em vẫn chat trên FB để nhắc những kỉ niệm xưa, hẹn gặp nhau ở Thanh Hóa, rồi Hà Nội, vậy mà đi kiểu gì cũng không gặp. 15 năm rồi, tại sao lại khó khăn vậy? Có khó không khi nhìn những gười bạn rời đi?

Ngày cấp 3, chúng tôi rất thân nhau, tôi với Thu béo ấy mà. Hồi đấy hai bạn chuyện gì cũng kể, nhà mất điện là ôm lấy điện thoại, buôn  nóng hầm hập. Thời kì ôn thi đại học mà đêm nào cũng nằm tới sáng để tâm sự. Lên đại học thậm chí hai bạn còn yêu 2 anh bạn thân của nhau, dĩ nhiên theo truyện cổ tích hiện đại chả cặp nào thành, thế nên tất cả đều hạnh phúc. Hôm tiễn tôi ở sân bay, Thu béo còn khóc như bị mất cắp, theo đúng lời thằng em tôi. Năm đó sinh nhật, Thu béo cùng Hiệp mua bánh tới quán cafe tổ chức online cho tôi, tôi cứ gọi là hớn hở, rồi nức nở. Năm sau bạn đi lấy chồng, mọi chuyện đã khác. Chúng tôi thi thoảng nói chuyện, quan tâm những điều khác nhau, càng ít nói chuyện, sự quan tâm ngày một khác nữa, ít rất ít, gần như không còn nói chuyện. Cứ thế, chúng tôi hết thân, bây giờ nói chuyện lại thấy sự gượng gạo trong lòng. Tôi âm thầm coi đó là một sự phản bội, khi bạn sớm dong con thuyền gia đình ra đi khỏi bến.

Hôm kia anh  chồng quay sang nói với tôi “Thật buồn vì khi mình có gia đình, những người bạn xưa coi như người thân giờ chẳng được như thế nữa”. Họ đã ra đi. Có gia đình, cuộc sống của chúng ta thay đổi bao nhiêu. Tôi nghe câu nói đó lại giật mình nghĩ, có lẽ chính mình cũng là kẻ đã thay đổi. Ngày xưa chat với các bạn thân thiết nhiều bao nhiêu thì ngày nay nhát gừng bấy nhiêu. Những chuyện tình của Ly, Giang cũng nghe rồi để đó, bận cho con ăn, con ị, quay qua quay lại quên mất, vài ngày sau nhớ ra, hỏi lại, chuyện đã nguôi tanh như cơm nguội để tủ lạnh qua đêm. Tự mình cũng thấy mình thành kẻ phản bội và vô tâm. Có khi bạn bè thấu hiểu rằng do nó bận gia đình, có khi bạn bè chán nản chỉ vài phút mà không dành cho nhau được sao? như khi xưa âm thầm giận dỗi Thu béo, để rồi đánh mất, mất thật, mất một con người trong sáng, vui vẻ, cởi mở, nhận lấy một người xa lạ và cẩn trọng.

Khi người ta có gia đình, giận vợ, giận chồng, tự nhiên thấy mình cô đơn thậm tệ. Bạn bè thân mình không lắng nghe, giờ bắt lắng nghe mình sao? Bạn lắng nghe thì mình có dám nói, có dám thổ lộ về sự bực tức, chán chường, kìm nén mà không lo bị đánh giá về sự vững chắc của hạnh phúc. Vì sợ bạn chê cười, hỏi han, lo lắng lại thôi, nhất là với những người quen cả chồng cả vợ. Khi vui vẻ hạnh phúc cũng không dám khoe, vì thường cái vui của mình sẽ vô tình là sự bực tức hoặc vô tâm hoặc chọc khoét vào nỗi đau của bạn nếu ngày đó bạn đang cãi nhau với chồng hoặc người yêu. Đấy , cứ mấy cái rào cản con con mà to lớn ấy đã đào cái hào xung quanh lâu đài kiên cố mang tên hôn nhân,  chúng ta cô lập mình trong đó, bị bỏ rơi hoặc bỏ rơi những người bạn.

Đừng buồn vì sự xa cách của những người bạn thân. Đã đến lúc vui lòng nhìn những sự ra đi, nghĩ về những sự ra đi  một cách thanh thản hơn. Họ vẫn ở đây thôi, sự ra đi chỉ như sự nới lỏng, như con thuyền rời bến nhưng sợi dây vẫn buộc chặt, nó bơi ra bơi vào tùy con nước, xa mà không buông. Bởi 30 năm sau khi con cái chẳng còn thời gian cho chúng ta, những tình thân bạn bè lại là thứ to lớn nhất cứu giúp cuộc sống này.

One thought on “Vui lòng ra đi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s