Tháng 9 năm nay đặc biệt ấm áp và nắng vàng. Công viên hoa đỏ gần nhà thậm chí mới chúm nụ chưa xòe cánh. Thế nên trong khi nhà nhà người người trở về an vị trong nơi trú cố định, trẻ con tung tăng tới trường, cha mẹ về với guồng boulot-metro-dodo thì nhà mình gồm 1 kẻ thất nghiệp dài hạn, 1 kẻ sắp khởi nghiệp, 1 kẻ đợi tựu trường, và một em bé chưa được nhập học lên đường đi tắm biển. Kì nghỉ hè của gia đình dường như kéo dài vô tận trong sự ghen tị của anh em xung quanh. Với tôi thì 2 điều có thể giải khuây tốt nhất vẫn là men và biển.

Montpellier và Noirmoutier không hiểu sao luôn là 2 nơi ám ảnh chồng tôi. Cứ rủ đi chơi là y như rằng sếp đề xuất 2 nơi đó, đến anh ấy cũng không giải thích nổi tại sao, có lẽ ai đó đã nhồi nhét vào đầu rằng đó là 2 nơi thật hay ho, không thể không tới. Noirmoutier thì chúng tôi đã đi đợt tháng 5, vậy thì chẳng còn lí do gì để trì hoãn Montpellier, nhất là khi đang có vé Ouigo giá rẻ (ouigo lại ouigo, năm nay chúng tôi đã đốt tiền 3 lần cho hãng tàu giá rẻ này). Chúng tôi biết chắc chắn rằng sẽ còn rất lâu nữa mới tới chuyến đi tiếp, có lẽ là noel này hoặc một tháng nào đó ở tận năm sau, vì vậy cần phải có 1 cái kết (hoặc gần kết) thật hoành tráng cho năm nay bằng việc lôi kéo thêm thằng em vừa từ Đức trở về. Chính xác là nó về 31/8 thì  1/9 chúng tôi lên đường, quá tiện, nó gần như không phải chuẩn bị hành lý gì ngoài 1 cái balo đen gồm 2 áo 1 quần, trái ngược với 1 valy đồ lên tới hàng chục bộ váy áo và hàng chục cái bỉm của Lucie cho 5 ngày ròng rã. Em phải luôn đẹp mọi lúc mọi nơi kể cả đang giấu 1 cái bỉm thối um trong quần.

Montpellier có vẻ là 1 thành phố thú vị, bởi hệ thống tram chạy dọc ngang. Tram ở đây mỗi con 1 màu, hoa lá cành cá biển rực rỡ, chúng đâm ngang bổ dọc phố phường, giao nhau điên loạn ngay trước cửa ga. Chúng tôi nhảy lên tram 3, con tram sặc sỡ nhất, đi tới bến cuối là Etang d’or, sau đó bắt bus số 1 của vùng Etang này, để tới Palavas des flots. Trước khi dấn thân vào hành trình, chúng tôi cứ nghĩ đơn giản, Palavas ngay gần Montpellier, sáng sáng mình bắt bus bắt tram vào thành phố du hí, hoặc tới đó rồi bắt tàu đến các thành phố khác như Arles của Van Gogh, Nimes với cái tên như bài thơ, hay chí ít cũng đi chèo thuyền Gorges Herrault xanh mát. Vậy mà chỉ sau cú lội vào camping mất gần tiếng rưỡi đã làm nản chí tất cả. Mọi người thống nhất chuyến đi này sẽ chỉ Palavas, biển, cát, cát và biển.

14467044_10153761924727007_419279311_o

Palavas des flots là 1 trị trấn biển xinh đẹp, nhỏ nhắn,  ít khách du lịch và đường biển dài ngập cát, một phần đáng giá của bãi biển 40km cát mịn đặc biệt  của nước Pháp. Thật khó mà tìm được nơi nào cát mịn và Việt Nam thế, ăn đứt biển Marseilles, Cannes hay Nice. Cát mịn mà biển vẫn xanh, xanh vô cùng, xanh óng ánh dưới nắng. Khi mới xuống xe bus, nhìn sang phía biển chiều hè, lấp lánh như vảy cá bạc thì lòng đã phơi phới rộn ràng. Cả nhà xơi tái con gà với pizza rồi mau chóng mang ô mang thảm ra bãi biển nằm hóng gió. Lucie đặc biệt thích gió và cát. Em lặn lộn trong bộ monokini bó chít bụng in hình quả cherry, đồ đôi đặc biệt cùng mẹ. Em lao xuống biển không sợ sệt, nhưng chỉ tới mép nước là rúm ró quay lên. Ba mẹ phải giữ em chắc lắm mới dám cho em ngập người vào nước. Nước tháng 9 không lạnh, man mát, khoan khoái, tắm một chút là khoan khoái, tắm thêm chút nữa ấm người, xong lên bờ nằm đợi mặt trời làm khô cong cơ thể. Nắng và cát phủ lấp những mảng da trần.

14453889_10153761917042007_2123173022_o14456840_10153761924827007_2090571900_o

Khi trời bắt đầu chia màu theo lớp, xanh đỏ, nhạt nhòa vào nhau thì cả nhà kéo nhau về. Camping chỉ cách biển có một con đường và một hàng đồ ăn nhanh. Ở đó có mùi thơm của gà quay, kebab và món moules ngon tuyệt. Gọi 1 kg moules và khoai tây chiên với giá 8e cùng vài lon bia mang về, tôi đã không biết trước rằng nó lại ngon lành tới thế. Moules được nấu trong nước sốt hành tỏi persil và dầu olive xanh sóng sánh. Thật sự chưa bao giờ được ăn những con moules màu cam đậm, mềm ngọt, tươi rói và thơm sốt đến thế. Dù ở xứ Bỉ cả năm, ăn hàng ăn quán món đặc sản của họ nhưng cũng không thể bì với mớ moules rẻ ở quán ven đường này được. Một sự chào đón không thể tuyệt hơn của Falavas.

Tuy nhiên đêm đó đúng là ác mộng. Ác mộng đêm hè có lẽ cũng chỉ tới thế, Sheakspeare không biết đã tận hưởng muỗi xứ này chưa. Đêm hè nóng ngột ngạt, không quạt, không điều hòa, muỗi nhiều như tưới như tắm. Cả lũ ngốc nghếch khi ăn tối lại mở điện trong nhà sáng choang, mở toang hết các cửa cho mát, thế là mời chào không biết bao nhiêu cao thủ hút máu tới. Sau 10ph ngủ, Lucie khóc váng, ba mẹ chạy vào mới thấy con bị bủa vây, chân tay chằng chịt nốt. Ba và cậu tả xung hữu đột các thể loại vũ khí vào giải cứu. Sau đó Lucie được mang ra ngoài phòng khách, đặt đệm xuống sàn, ngủ cùng ba mẹ. Ba mẹ thay nhau lấy giấy quạt cho con khỏi nóng và khỏi muỗi. Một đêm mất ngủ 100%, chưa bao giờ cơ cực tới vậy, nhưng chẳng ai dám lơi tay, chỉ sợ Lucie bị ngứa ngáy ốm o. May mà ngày hôm sau con vẫn khỏe mạnh vui chơi, tay chân không bị sưng do bôi thuốc kịp thời. Sáng ra, mẹ chạy qua hàng xóm hay ngay cách thức chống muỗi. Cả lũ mới vỡ lẽ sự ngu dốt tối hôm trước. Từ đó, các tối sau, đêm cả nhà ngồi ở bàn trước hiên, nhà đóng kín, tắt đèn, mỗi người xịt lên mình cả lít thuốc chống muỗi. 5 ngày sau chúng tôi đã sống yên ổn với lũ hút máu ấy, chỉ có cái nóng là không buông.

Tháng 9 mà sao nắng và nóng tới chừng đó. Sáng ba đẩy Lucie vào cảng, ghé một thuyền vừa cập bến để mua cá và moules. Ba mua nhiều loại cá khác nhau, nhỏ tầm 3 ngón tay cho Lucie thử, và moules tươi rói hạng 1 mà giá có 3e 1 kg về để cả nhà làm thêm vài chầu bia. Khỏi phải nói Lucie mê lũ cá tươi ấy chừng nào, mỗi bữa con ăn ít nhất cũng 2 con bự,có hôm đỉnh điểm là 5 con to nhỏ lẫn lộn. Nhìn miệng con há tròn, mắt hau háu là ai cũng vui sướng đút liên tay. Kỉ niệm của con về thị trấn này có lẽ sẽ là những con cá màu sắc ngon ngọt, còn ba mẹ là lũ moules tươi béo.

Trưa trời nóng mà hai chàng trai vác mang ô ra biển ngủ, để mẹ quạt gãy cả tay cho Lucie ngủ. Thằng em tôi với giấc mơ vạm vỡ đen hôi sắp thành hiện thực. Những ngày nghỉ này nó mang theo đúng 1 quyển sổ và 1 cây bút chì. Mỗi lần ra biển là bơi, tắm nắng và phác họa. Những ông già béo phệ ngồi đọc báo, những bà già nằm nhìn biển, những cô gái xinh đẹp bơi lội hay những chàng trai rắn rỏi đứng chèo tấm ván trên những cơn sóng nhẹ, tất cả đều có thể làm cảm hứng. Có lúc nó chạy ra ngoài biển, tay cầm bút vẽ vội những con sóng và thuyền, kể thì cũng hơi làm màu. Có lúc nó bơi ngụp lặn trong nước, rồi đứng ì giữa khối nước nhìn lên bầu trời. Hẳn là đang trải qua một thời kì khó khăn lắm. Chúng tôi, cả 3 chúng tôi đang như vậy, đứng trước những thách thức và khó khăn, những lựa chọn không bao giờ biết là sai hay đúng, loanh quanh luẩn quẩn với những bế tắc chỉ vì nghĩ nhiều hơn làm. Tối tối nhìn nhau thở dài, nhưng đi nghỉ may nhờ có biển buổi sáng và bia buổi tối mà mọi việc trôi qua thật êm.

14489738_10153761916407007_837627463_o

Palavas des flots14439006_10153761916467007_275542393_o

Grau du roi

3 ngày đầu chúng tôi chỉ quanh quẩn thị trấn buổi sáng, bãi biển buổi chiều và buổi tối camping. Thị trấn nhỏ xinh này có con kênh chạy qua, nơi thuyền ghe tấp nập mang cá mỗi sớm. Chúng tôi thích thú dạo quanh những gian hàng tươi tắn này, nhìn ghe lưới, dân chài và lũ cá mơn mởn. Chúng tôi mua ít về nấu bữa trưa rồi chiều lại quay lại, nhưng không phải để mua cá mà để lên thuyền đi 1 tour ra biển ngắm nhìn cả đại dương xanh thắm, bãi cát mịn thật dài và cả thị trấn nhỏ nhắn này nữa. Ngày cuối chúng tôi đi bus qua một thị trấn khác tên Grau du roi. Ở đó cũng hao hao Palavas nhưng nhiều du khách hơn, có lẽ vì con kênh ở đó đẹp hơn, với ngọn hải đăng cao vút. Grau du roi giống sự kết hợp của Venice và Marseilles, mỗi thứ 1 chút, đủ xinh nhưng cũng đủ đắt đỏ giật mình. Bãi cát ở đây thì không đẹp như ở Palavas, biển không có sóng, gần như 1 cái hồ bơi lớn. Lucie thì thích như vậy, em không bị giật mình khi cơn sóng tới.

14466415_10153761916142007_584225160_o14454035_10153761916082007_259379486_o

Chưa bao giờ chúng tôi đi chơi lại thảnh thơi và nghĩ ngơi như thế. Chỉ ăn và tắm biển, thật tuyệt. Nhưng cũng có vài điều chúng tôi luyến tiếc. Hai chàng trai tiếc không đăng kí đi câu cá đêm được vì hết chỗ. Tôi thì tiếc một giấc mơ hồng hạc. Palavas des flots có một khu sinh thái tự nhiên rất đẹp, nhưng ở khá xa. Chúng tôi không có phương tiện, xe đạp không còn là ý kiến hay với Lucie, còn xe bus lại chẳng hề có. Tôi đòi thuê taxi đi ra maison naturel để coi hồng hạc, vì có bà khách ở cùng camping đã chỉ rằng phải tới đó. Taxi gọi 3 lần 7 lượt mới được 1 chiếc của một ông già khó tính bụng phệ. Chúng tôi nói chỗ cần tới, ông liền đi ngược đường với hướng chúng tôi dự kiến. Tôi có chút nghi ngại. Chồng tôi hỏi thì ông trả lời sẽ tới đó nhưng làm 1 vòng cái đầm này đã. Trời ơi cái đầm rộng bằng gần nửa thị trấn mà đi hết thì tiền nào cho xuể. Anh chồng tôi hiểu ngay vấn đề, đỏi đi về camping. Camping tọa lạc ngay cạnh đầm Etang du grec, và trên đường về ấy, tôi đã thấy vài con hồng hạc ở xa xa, nhỏ xíu. Vậy đó hồng hạc ở ngay cạnh nơi chúng tôi ngủ mà tôi còn đòi đi đẩu đâu. Sáng hôm sau tôi địu Lucie băng qua vài cái xe gỗ, vài cái lán trại, đi vào vùng đất chỉ có salicorne, đó vốn là đầm lầy nay đã sa mạc hóa, chúng tôi đi đi mãi, nhưng rồi vướng quốc lộ mà không tới được etang du grec để nhìn thật kĩ hồng hạc. Một thứ dang dở và mãi mãi dang dở, khiến người ta nhớ thương, thèm muốn và mơ mộng. Cuộc đời luôn cần những thứ như thế, cái họ gọi là động lực ấy mà.

14489761_10153761916377007_1943355997_o

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s