eternite-phim-vinh-cuu-02

(Eternite của Trần Anh Hùng)

Cách đây vài tháng Trần Anh Hùng có ra mắt bộ phim tên Eternité mà poster được dán tràn lan ở mọi ga tàu khiến người Việt Nam nào cũng thấy có tí vui vui. Một bộ phim mà mọi người đánh giá là khả năng ru ngủ rất tốt với những cảnh nóng bỏng và ngay cấn là cảnh đẻ con. Những thước phim nghệ thuật đúng nghĩa với cái thẩ m mĩ cao của người Pháp chứ không phải người Việt. Những thước phim đưa người già về lại giấc mơ vàng son một thời – thời mà họ gọi là Belle epoque còn chúng mình cứ dịch tạm là thời đại hoàng kim. Thời đại mà chúng mình tạm tưởng tượng là một khu vườn đầy hoa thơm bướm lượn, những quý cô quý cậu áo quần là lượt, váy trắng tinh tươm, tóc tai bóng lộn, khoác tay nhau dưới chiếc ô ren, vừa đi vừa nói chuyện thơ văn rồi cười ý nhị, giống như trong tranh của Monet hay truyện Nỗi buồn của chàng Werther của Goethe. Đó là tưởng tượng, còn thực tế Belle epoque là gì?

Cũng lâu lâu tôi mới coi 1 bộ phim Hàn tên là Age of Youth, là 1 series 12 tập về 5 cô gái trẻ sống cùng nhà. 1 bộ phim nhí nhố rất dễ thương, chẳng có gì quá đặc sắc nhưng lại đời thường một cách đáng hoan nghênh, tôi thích tôi thích. Ngôi nhà của các cô gái sống có tên là Belle epoque và nó cũng nhằm ám chỉ rằng những ngày tháng họ đang sống chính là thời kì hoàng kim. Họ – những người đang loay hoay, kẻ thì cố tìm lại mình, kẻ thì tìm cách thực hiện giấc mơ dang dở, kẻ thì đấu tranh với mối tình ẩm ương, kẻ lại gồng mình gánh cả 1 gia đình. Những chiến binh chỉ mới lâm trận đã thấy đuối càng, những khó khăn khi đó họ tưởng như đã là khủng khiếp nhất nhưng thực ra mới chỉ là những khởi đầu nho nhỏ. Ấy vậy mà những thứ nhỏ đó mới dễ làm ta gục ngã, để khi bước qua rồi thì hàng trăm trận đấu lớn sau này đều có thể ung dung vượt qua. Một thời gian khó nhưng vui tươi lạc quan, đó có thể gọi là hoàng kim?

Có lần chị Hương gọi tôi tới chỗ chị làm để ăn trưa nói chuyện. Chỗ chị làm rất đẹp, có nguyên cái công viên, vịt bơi, bồ câu bay, cây cối xanh mát ở giữa lòng. Trưa trưa mọi người mua đồ ăn ra ngồi ở những băng ghế thảnh thơi ngắm thiên nhiên. Tôi đã ao ước mình cũng được làm ở nơi như thế. Chị Hương kể chị đã phải trải qua bao nhiêu khó khăn mới tới được đây. Chị cũng từng đi làm đủ nghể để có tiền, phải gồng gánh gia đình, phải hoãn cả chuyện sinh con, phải vật lộn tìm việc, phải đấu tranh với giấy tờ để trụ lại. Một quãng thời gian khó khăn tới mức chị không tưởng tượng sao mình có thể vượt qua. Giờ chị làm quản lí ở 1 công ty lớn, nhà rộng rãi ngay quận 16, 4 đứa con dễ thương, 1 ông chồng vui tính, mọi việc đều trong guồng của nó, chị lại thấy nhớ thời gian trước. Chị ngày làm công ty, tối về chăm con, đêm lại làm các hoạt động giúp Việt Nam, không mệt mỏi, không ngừng nghỉ, và cái hay nhất là chị luôn cực kì lạc quan tươi tắn. Chị nói chị thật sự nghĩ quãng thời gian khó khăn trước đây là 1 thời kì rất đẹp, rất có ý nghĩa và giúp ích cho cuộc sống ổn định bây giờ.

Nếu nói chuyện với chị Hương dễ làm người ta mơ mộng về 1 tưong lai sáng chói thì mỗi lần nói chuyện với chị Minh là 1 lần thấy cuộc sống của chúng tôi thật bế tắc. Không hiểu sao nói chuyện với chị là y như rằng thích ngồi ca thán than thở, từ công việc, nhà cửa, tới chồng con. Có hôm anh chồng bảo “Em là người vợ sướng nhất Paris”, tôi bảo “Em khổ nhì, chị Minh khổ nhất”, nói linh tinh thế mà bị giận cả tối, thậm chí anh giai còn bỏ vào phòng ngủ không ăn tối và nghĩ chuyện bỏ nhà ra đi thì tới nhà ai ở, sau khi vùng vằng “Em xóa sạch mọi công lao của anh với cái nhà này”. Tội, tôi mà bỏ nhà ra đi thì ra khách sạn ở, vừa sướng vừa không bị ai thương hại, tội gì phải đày ải mình, hóa ra anh chồng vẫn là người đáng thương nhất, đáng thương từ trong suy nghĩ.

Tôi thì thương chị Minh. Chị sống vừa yếu đuối vừa cứng cỏi, vừa tình cảm bị lụy vừa cà chớn thẳng đuột. Nói chung nói chuyện với chị cũng hơi lo, phút trước đang đùa, phút sau lăn ra khóc rồi. Lúc tôi đang ngồi kể lể sự khổ của cái mùa đông năm nay thì chị bảo “Em nói nữa chị lăn ra sàn khóc” thì tôi tái mặt, sợ chị khóc thật, dạo này chị dễ khóc lắm từ sau khi đứa con của chị mất trong bụng. Chị theo chồng sang đây, hi sinh mấy cái bằng master để đi đứng quầy, sống như thế 2 năm chán Paris đòi vác con về VN thì tự nhiên mang bầu đứa thứ 2. Còn 1 ngày nữa sinh thì tự nhiên em bé mất, chị vẫn phải lên bàn đẻ, sinh ra 1 đứa con không thể khóc và mất nửa số máu trong người. Người ta phải cấp cứu truyền máu cứu chị, chị hên vẫn sống mà từ lần đó ngày nào cũng nổi dị ứng từng cục u trên da, chị bảo giờ máu chị cũng là của người khác. Chị chán hết nhưng cố bám trụ đây vì thằng con duy nhất. Chị ngày ngày đi chăm mấy người ở viện dưỡng lão, mấy người mất trí, bệnh, già, liệt tay chân, chị nói “Gặp họ nay nhưng mai chả biết còn gặp không”. Một môi trường mà người ta không vui nổi. 36 tuổi đang đi tìm nhà, chưa có việc ổn định, không rõ mình sẽ sống ở vùng đất nào, chị đang ở thời kì khủng hoảng nhất nhưng biết đâu 5 năm nữa chị sẽ nghĩ về nó như thời kì hoàng kim nhất của sức chịu đựng.

Tôi có đứa bạn cũng mới theo chồng qua Anh, giờ đang đi làm đủ thứ việc để có tiền cho con đi học nhà trẻ. Đứa khác thì đẻ con xong đang nghĩ xem mình phải kiếm việc thế nào nên tiếp tục sống ở đây. Tôi thì mới xin được việc, đang tìm thuê nhà, tìm trường cho con, lương còn chả đủ chi tiêu, nghĩ tới  1 mùa đông lạnh lẽo 2 đứa dắt tay nhau đi học đi làm, rồi tối đón nhau về lủi thủi. Chồng ở xa, em ở xa, thế chắc tủi thân lắm. 2 năm nay tôi ở nhà, sướng đủ để muốn được bươn chải ở ngoài. Trông con 1 mình cũng đuối lắm nhất là 3 tháng vừa rồi chồng đi xa. Tuần này Lucie bị viêm phế quản, tối nào cũng ho, nôn, bế con cho nó ngủ mà như ôm 1 hòn than, lòng đau như cắt, câu này là có thật, hoàn toàn có thật, không hề chỉ có trong sách vở, văn chương. Cả ngày con bắt bế, bắt ôm, đi khám, đi chụp, đi đâu cũng địu trước ngực để tối về đau toàn thân. Mùa đông này sẽ cực khổ lắm lắm. Một thời kì hoàng kim của sức chịu đựng sắp bắt đầu.

Sao nhỉ, 5 năm nữa mọi việc sẽ khác, tôi sẽ biết ơn thời kì gian khó này rất nhiều. Nó làm người ta nhận ra sức người là vô hạn để rồi sau này những khó khăn khác cũng sẽ dễ dàng vượt qua. Chỉ là cuộc chơi của lí trí thôi mà.

8 thoughts on “Belle époque

  1. Chào bạn,
    Đọc bài viết của bạn làm tò mò, không biết phải chị Hương bạn nhắc tới là chị Đ.T.Hương đang làm trong công ty nổi tiếng về lĩnh vực tư vấn không?

  2. Courage em oi! Cu nghi là minh toan song o nhung nuoc lon, het Paris hoa le roi lai qua UK kieu ki de trai nghiem, cung de thay là co may man nha em!

  3. Chị Nga cố gắng lên heng… Chị Nga ơi, hồi em còn ở VN những bài viết của chị là một trong những động lực thúc giục em tìm học bổng để thực hiện giấc mơ du học Châu Âu của mình. Chị viết dễ thương gì đâu mà cảnh chị chụp đáng yêu quá lại khiến em nao lòng và thêm cố gắng. Mỗi lần đọc là thêm một miếng quyết tâm. Và giờ em đang ở châu Âu luôn ạ. Em vẫn hay vào page để những dòng chị viết…hehe
    P/s: Nhưng mà chị Nga hổng có biết em là ai đâu, em thì được nghe anh bạn của em kể về chị, ngượng mộ quá lên đọc thử xong ghiền luôn. Có lần kết bạn với chị mà chị refuse. huhu.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s