Tôi vẫn nghĩ thật bất công cho Torino khi không được có mặt trong danh sách các thành phố thu hút du lịch của Ý. Thành phố này thực sự rất đáng để sống và để dành 1 – 2 ngày đi tham quan. Cố đô của Savoie cần phải được nhiều tôn trọng hơn hiện tại, bởi sự duyên dáng đáng yêu của thành phố công nghiệp này.

33963_10150115693910649_6726378_n

Mole – bảo tàng điện ảnh của Torino – một trong những bảo tàng thú vị nhất tôi từng xem

Đợt đó tôi mới trải qua kì Noel băng giá ở Bắc Âu, trở về Torino với thân thể rệu rã, chân   tay sưng tấy và cái phổi cũng vậy. Nói chung tôi ở trạng thái vô cùng thảm hại, về tới Torino chỉ vài ngày là nằm vật nguyên tuần với cái trán nóng sực và tóc tai luôn ướt sũng. Tôi cứ lăn qua lăn lại trên cái giường thân yêu ấy. Cái giường đặt cạnh lò sưởi nên mỗi lần ngồi ghé mặt lên thành cửa số ngắm sông Po là lại được hưởng hơi ấm phà phà lên, cảm giác mình bỗng phồng nhẹ như chiếc bánh bao trong nồi hấp, bệnh tật và mối lo cũng thế bồng bềnh bay lên, lên tận ngọn cây khẳng khiu trơ trịu. Bây giờ  thi thoảng đứng cạnh lò sưởi nhìn xuống cái vườn trống trơn, tôi bay ngược về những ngày tháng nhàn rỗi ngồi ngắm trời mây cả ngày, nhìn thời gian trôi trong tiếng hát của Leonard Cohen “Birds on the wire”, hoàn toàn lười biếng và cô độc. Thực ra cứ tưởng mình cô độc nhưng khi vào thời ốm đỉnh điểm ấy, tôi luôn được vây quanh bởi rất nhiều bạn bè, căn nhà cứ lúc lúc lại có tiếng gõ cửa, em Hằng nấu cháo sườn bưng xuống, Huyền Ly Giang ghé  qua nấu cháo gà, ngay cả Hà cũng tức tốc mang thuốc buổi tối. Giờ tưởng đủ đầy mà ốm thì nằm bẹp nhìn con nhảy xung quanh.

34822_10150113786370649_1955927_n63980_10150115689970649_480398_n

Trước khi rơi vào trận ốm thì thực tế là tôi đã có mấy ngày cuối năm tuyệt đẹp. Cuối năm cứ tưởng phải đi Rome, đi Paris, đi Amsterdam, nhưng đúng ra cuối năm chỉ nên ở nhà là sung sướng nhất. Năm nay em trai tôi qua Torino ăn năm mới cùng. Hàng năm, khi lá vàng ở Parco Valentino vừa rụng hết là Torino rục rịch chăng đèn cho năm mới. Đèn được chăng trên những con đường trong trung tâm nơi con xe điện màu vàng chạy qua xình xịch, Via Rome, Via Po, quảng trường Castelo và cả nhà thờ Cappuccin trên cao. Dù đã đi chơi Noel ở rất nhiều nơi từ nơi chuyên đặc sản Noel như Strasbourg hay Paris thì tôi vẫn thấy không nơi nào có đèn treo lại đẹp và tinh tế như Torino. Đèn ở đây không sa đà vào trào lưu màu mè khoa trương hay hoa lá cành quê kiểng như kiểu 1000 năm Thăng long mà rất giản dị mà cũng cầu kì với motif những chòm sao. Dọc đường Via Po, những hình chung chung như hành tinh, mặt trăng, mặt trời, tới chi tiết như chòm Bắc Đẩu, Đại Hùng, Tiểu Hùng, và muôn vàn chòm sao khác tôi không biết tên tỏa ánh sáng xanh trắng  kiêu kì về đêm. Một vẻ đẹp run rẩy lạ lẫm, như bứng sao trên trời gắn xuống vừa tầm mắt người đi dạo. Torino thật thú vị, không biết cảm hứng có phải từ đài thiên văn nằm trên ngọn núi thiêng mà tôi phải bắt 2 chuyến bus vẫn không tới được. Trong đêm đông, có người lữ hành, cuốn sách đó chắc là Italo Calvino  về chị em tôi, hai kẻ đã đợi bus tới lạnh người để tới buổi mở cửa hiếm hoi của đài thiên văn.

155543_10150113786505649_5887930_n156747_10150115696940649_7699547_n

Hôm giao thừa cả lũ sinh viên Việt Nam ở Torino tụ tập lại ở nhà tôi. Nói thì oách chứ sinh viên Việt ở đây chắc hơn chục đứa, đợt này lại nhiều đứa mải chơi ở nơi phồn hoa nên chỉ còn lại Trọng, Thu, em Hằng, em Cường, Hà, và chị em tôi. Tôi không nhớ đã ăn uống gì nữa, chắc chắn không phải bánh trưng như Tết, nhưng cũng chẳng phải gà tây như phục sinh, chúng tôi chỉ là tụ tập ăn những món mình muốn và uống cho 1 năm sắp qua. Một năm thấy dài đến thế, đã di chuyển được bao nhiêu nơi, học thêm nhiều, biết một ngôn ngữ mới, thích nhất là tậu thêm vài người bạn thân thật thân mà tới giờ vẫn thân. Chúng tôi lúc đó chẳng có cảm giác gì buồn phiền về những điều đã làm, tiếc nuối những điều chưa làm, hay lo âu cho những điều sắp làm. Chúng tôi chẳng ủ rũ, ướt át, hay tâm trạng gì như giao thừa của ngày Tết, mặc dù hồi Tết năm đó vài đứa trong chúng tôi đã sưng mắt khi gói bánh chưng, nhưng lúc này hoàn hoàn vui tươi hớn hở. Chúng tôi ăn ngon, uống không say, hơi lâng lâng má đỏ, rồi cùng nhau ra ngoài đi dạo.

10390290_10152561292820649_4303034754583966776_n

Thời tiết rất đẹp, không mưa, không quá lạnh. Xe bus số 10 vẫn chăm chỉ con thoi, chúng tôi đi vài bến rồi xuống bắt con tàu điện cà tàng tu tu xình xịch ở Porta Susa để đi vào trung tâm. Porta Susa cũng là nơi đầu tiên tôi đặt chân khi tới Torino, có em Hiền đứng đợi, là nơi tôi đổi xe rồi đợi xe hàng ngày đi học, nên cũng nhiều kỉ niệm. Khi đi qua đó tôi lại thấy có chút xúc động dù chưa tới ngày chia ly. Con tàu điện cà tàng đi xuyên qua những màn đèn chăng hình các chòm sao, đi lừ lừ qua Castelo nơi lâu đài sáng rực rỡ, qua những đám đông đang đi bộ nhẹ nhõm về phía sông. Chúng tôi cũng đang theo tàu đi vào Via Po, bị thả xuống ở Piazza Vittorio Emmanuelle I, tản bộ dọc về phía sông. Đêm nay Torino sẽ bắn pháo hoa ở phía bên kia Cappuccin. Nếu như ở Paris hoa lệ chỉ quốc khánh mới có pháo hoa và muốn xem phải xếp hàng từ 4 -5h chiều thì ở Torino năm mới cũng tưng bừng hoa bay, người ta chỉ cần ung dung ra trước 30ph để có 1 view đẹp mắt.

Cả lũ đứng chen chúc giữa hàng ngàn người Ý. Chúng tôi chẳng cô đơn hay thấy tủi thân gì hết. Chúng tôi cùng ngắm pháo hoa và nghĩ ngợi về 1 năm mới. 1 năm mới thì có gì khác đâu, tôi vẫn là sinh viên, vẫn có những chuyến đi chơi, chẳng có gì để lo nghĩ ngoài cái luận văn hơi quá khổ. Tôi đã đứng đó và cầu chúc tất cả đều hạnh phúc với cuộc sống họ đang có. Tôi thật sự đã rất hạnh phúc khi ở thành phố này. Khi ra đi,  tôi đã để 1 phần kí ức tuổi trẻ lại, phần kí ức vô cùng tươi sáng. Vị cafe Machiato có thêm tí sâm, vị chocolate nóng mà chẳng uống ở đâu thấy ngon như ở đó, vị kem ổi thần sầu, vị kem sữa chua ngon bá cháy, Torino trở mình vào thu vàng đỏ đẹp mơ màng từ Valentino tới ngọn đồi Cappuccin, tuyết đầu mùa đúng hôm giao thừa tết ta, những quảng trường San Carlo hay Castello rộng thênh thang luôn bao dung cho các anh chàng chơi nhạc, những buổi apero đặc sắc của Ý, những lần ngồi hát linh tinh với Ly hay buôn chuyện với Giang trên hành lang bao la của Polito, ăn mensa, đi bộ dọc con đường đá ở Porta Susa, và khóc vì ai cũng có người bên cạnh trừ mình, tất cả những điều đó đã ra đi mãi mãi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s