15094281_10202242423658964_3676050765451842693_n

Tính tới thời điểm này, trong đám bạn thân thì Giang là chiến hữu lâu đời nhất và cũng là đứa hiếm hoi vẫn duy trì mày tao, không thân thương như mình với Ly hay mình với Giang (Dương), không lịch sự như tớ với Ngân, mà tao với mày, một biến thể của tau mi từ thưở nhỏ.

Nếu không tính lớp 1 lớp 2 hai bạn là hàng xóm cạnh lớp thì mối thâm tình có thể tính từ lớp 4, khi bắt đầu bị bố mẹ hai bên nhồi vào lớp chọn thành phố. Thời đó gọi là cùng lớp nhưng không chơi với nhau vì hồi bé thì các bạn hay chơi theo vị trí địa lí: ngồi gần bàn, ngồi cùng tổ, nhà gần nhau, hoặc bố mẹ có quen biết, nên tôi thì dính với Thu Tình, còn con Giang thì dính với ai tôi cũng chẳng biết. Lên lớp 5 là một bước ngoặt mới khi cả hai cùng vào lớp chọn thành phố tiếp, năm nay đã chơi chơi với nhau đến nỗi đi thi đội tuyển quốc gia còn dám đứa ngồi trước đứa ngồi sau trao đổi bài, xong ra sân trường còn oang oang khoe, để thầy Kì nghe được. Chú thích thầy Kì là chủ tịch hội đồng coi thi và sau này là thầy dạy đội tuyển. Thầy Kì nghe vậy nhưng đâu có chứng cứ gì nên chỉ biết ghi lòng tạc dạ. Khi thông báo điểm thì hai con điểm cao nhất tỉnh, cùng 28 điểm, tôi 15 văn 13 toán, nó chơi đều 14 mỗi bên, văn toán song toàn (chết cha, phạm húy tên mẹ nó).

Vào đội tuyển quốc gia là cuộc đời sang trang, các bé không phải theo học trên lớp mà được gửi tới trại tập trung 25B. Sáng học toán, chiều học văn, trưa bao ăn, tối mẹ đón, đó là đặc ân riêng của các bạn thành phố, chứ các bạn huyện thì coi như đi huấn luyện nguyên 3 tháng trời chỉ thi thoảng cuối tuần bố mẹ lên thăm, chắc chắn là mếu máo khóc nhờ nhà. Tôi với con Giang thuộc dạng con nhà thành phố nên không được cấp giường trong khu kí túc, trưa tới phải đi ngủ ké chỗ này chỗ kia, nhưng thường chẳng đứa nào chịu ngủ. Một toán bươm bướm gồm Trang còi, Nga béo, Giang, Bình, Hương Huyến, Liên lùn, Thủy, Thu Phương, Hoàng Giang, Tâm kều góp tiền mua dây chun đen, phải dài tầm 4m, trưa trưa căng ra chơi nhảy dây hăng say.

Lúc đầu thì chơi ở sân trước lớp học, nhưng sau bị thầy cô quát thì trốn vào hội trường để nhảy thâu trưa, có hôm nghe tiếng mở cửa thì sợ quá, cả đám cầm giầy chạy 1 mạch về giường, sau này đành lùi ra sân dãy nhà phía trước chỗ có hai cây ngâu hoa thơm lừng,quả chi chít. Hồi đó tụi tôi có mốt đi giầy cao gót, chính xác là bốt tới mắt cá, gót 3cm, mốt đó chắc bắt đầu từ con Giang. Con Giang 1 sáng thay vì dép loẹt quẹt tới lớp thì nó kềnh kệch gõ guốc trên hành lang. Em Hương Huyến sau đó cũng sắm ngay 1 đôi, rồi Trang còi rồi tôi cũng được dì Hương tậu 1 đôi bốt nâu, có khóa kéo, cao gót oách xà lách, đi tới đâu kêu bồm bộp tới đó. Chúng tôi có nguyên băng gõ guốc như vậy, đi náo loạn luôn, các bạn huyện cứ lác hết cả mắt. Giờ tôi cũng không hiểu sao bố mẹ lại cho đi mấy đôi cao gót như vậy nữa. Tuy nhiên mốt đó cũng chỉ vài tháng mùa đông, sau là mốt mặc nguyên bộ vest, như em Hương là màu xanh nõn chuối, tôi thì màu vàng chanh, cũng oách như người lớn.

Nói về người lớn thì con Giang hồi đó lớn nhất hội, cao hơn hẳn những đứa còn lại 1 cái đầu, tóc thì dài chấm mông thêm cái xược màu đỏ rực, quê không sao tả xiết. Chơi nhảy dây thì nó thuộc hàng tóp, ai chơi cùng phe với nó thì chả lo gì, vì nó rướn chân 1 tí là móc được dây, ghì xuống cho cả băng qua. Chơi nhảy dây 1 ngón 2 ngón thì nó cũng thần, chân móc siêu dẻo, cả băng cũng qua theo. Hồi cấp 2 nó vẫn giữ vững phong độ nhảy dây thần sầu, chơi tới nỗi bục cả quần vẫn chơi. Chơi nhảy bàn thì nó cũng không đối thủ, nó mà sải chân thì cái vèo hơn cả 1m, lũ nào mà làm thì è nhau ra đẩy cũng không tới. Sau  lớn có đá cầu thì nó cũng siêu sao luôn, tung cầu ầm ầm không rớt. Thể thao là sở đoản của tôi thì hẳn là sở trường của nó. Sau này khi cùng đi học nhảy, trong khi tôi và Tiến cứng đơ, nó lắc mông lắc hông điên cuồng. Tiến gọi đó là lợi thế hình thể.

Hồi cấp 2, con Giang vẫn giữ nguyên độ đô của mình khiến các bạn trai trong lớp cũng kiềng nể, thế mà giờ nó lùn hơn tôi 1 cm. Hồi đó tôi là lớp trưởng, nó là chi đội trưởng. Tôi hôi của báo Thiếu niên thì nó vác Hoa Học Trò về làm tài sản riêng. Thế mới thấy nó trưởng thành sớm thế nào. Nó thay tôi gánh vác hết trọng trách lớp từ giữ sổ đầu bài, làm sao đỏ, viết sổ đoàn đội, hô chào cờ đầu tuần, đến dạy hát cho cả lớp. Nó được cái hát dở mà không bỡ ngỡ, đứng lên dạy Quốc Tế ca hăng say, cả lớp cứ thếhát sai nhạc. Nó thuộc loại mẫn cán, bang giao nên làm chi đội trưởng nguyên 4 năm, tôi thì mỗi lần nhắc lớp mất trật tự là đập gẫy 1 cái thước, xót của nên làm đúng 1 năm là xin xuống. Năm lớp 9 nó và đội tuyển Hóa, tôi Toán, mỗi đứa cập nhập 1 bang hội mới.

Tình cảm tốt đẹp của chúng tôi trở lại khăng khít khi tôi chuyển ra Hà Nội năm lớp 10. Hồi đó ở HN buồn gì đâu, tôi viết thư về cho nó, Thu Tình, Mai mèo, Ánh trong đó nó là chịu khó trả lời nhất nên thư đến thư đi hằng tuần. Thư nó toàn nói xấu thầy chủ nhiệm, nói xấu mấy đứa con ông cháu cha, rồi tâm sự có bạn này bạn kia thích dù chỉ đi thi HSG nhìn thấy nhau từ trên lầu :)). Thư nó hài tới mức mỗi lúc buồn thằng em tôi còn lôi ra đọc ra khuây. Hai bạn thư từ qua lại đến năm lớp 12 rồi thôi. Cả mấy năm đại học gặp nhau có vài lần vì đứa nào cũng ham vui chân trời mới. Đến năm cuối đại học tự nhiên 8 đứa lại tụ tập lại, gặp nhau mỗi dịp sinh nhật như khi cấp 2, lại thấy vẫn yêu mến thương nhau như ngày bé.

Tôi đi du học, cũng tạo cho nó tí cảm hứng đi theo. Nhờ nó mà tôi chia tay anh người yêu đầu, nhờ tôi mà nó chia tay anh người yêu dai dẳng. Sang Paris hai đứa độc thân hớn hở, sống cùng nhà, đi ăn cùng chỗ, thậm chí nó lên thư viện rồi lab trường tôi ngồi làm luận văn luôn. 2 năm đi xa, đi gần, đi Anh, đi Bồ đều có nhau. Khi tôi muốn bỏ làm tiến sĩ thì hai đứa đạp xe 1 vòng Paris thấy đẹp quá lại ở lại. Nó thật sự đã lấp đầy 1 khoảng thời gian trống trải và chơi vơi của tôi. Tôi thấy mình ích kỉ và biết ơn. Khi tôi có bồ thì nó đã giúp chụp những tấm ảnh cưới đầu tiên. Nó giúp làm tiệc cưới  ở Hà Nội, làm tiệc chia tay độc thân ở Đà Nẵng, thậm chí theo vào tận nhà chồng ở Quy Nhơn. Nó có mặt từ 5h sáng  ở hàng trang điểm cô dâu, theo đi chọn váy cưới, thậm chí mua giúp váy mang qua Paris cho tôi chụp ảnh, tận tụy như người mẹ. Nó lúc nào cũng hiểu biết và đàn chị như thế, có nó thì chẳng ai bắt nạt được những đứa còn lại. Với tôi, tôi biết sẽ không có ai toàn tâm toàn sức cho mình được như thế. Tôi thì lại khá vô dụng, chẳng làm được gì.

Tôi thường tự nhận gián tiếp nhờ tôi mà nó quen giai khi mà tưởng hi vọng lấy chồng ở VN đã hoàn toàn bị dập tắt hehe. Giai làm tiến sĩ ở trường cũ của tôi nên mặc nhiên nó sẽ trở lại paris. Có điều khi nó trở lại thì tôi đã bay biến. Tôi thấy có lỗi vì bỏ rơi mặc dù nó sang có chồng thì cũng chả sao nhưng ai trong đời chẳng cần có 1 bạn gái thân để cùng đi chơi, mua sắm, nói linh tinh hoặc nói xấu chồng hehe. Tôi hứa làm đám cưới cho nó ở Paris mà không biết lời hứa có bao giờ thành hiện thực. Lời nói gió bay nhưng tình thương mến thì còn mãi. Thôi thì, hạnh phúc nhé con heo, phải thật hạnh phúc, xứng đáng với những gì đã cho đi.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s