Trong thời gian 9 tháng mang bầu, mỗi sáng tỉnh dậy tôi đều ngồi viết. Mỗi ngày 1 trang để ghi nhớ lại những cảm xúc suy nghĩ cho con. Thi thoảng đăng lên đây cho mọi người đọc cho vui :).

best-green-field

“Tối qua, vẫn một tối mùa xuân, mặt trời trôi chậm rãi. Trời vẫn còn sáng khi chúng ta ăn tối lúc 8h, rồi chuyển sang ánh vàng nhẹ, rồi chạng vạng bên kia tòa chung cư. Ở đây thật hiếm có ngày thấy được hoàng hôn rực đỏ. Mẹ nhớ những hoàng hôn đỏ rạng ngời sau cơn mưa ở Hà Nội, hoặc hoàng hôn da cam trên biển Zadar, khi những đoàn thuyền du lịch trở về, còn đoàn thuyền đánh cá ra đi. Cuộc sống rất thú vị, một ngày của người này kết thúc, có thể một ngày của người khác mới bắt đầu. Mặt trời chỉ lẳng lặng đi vào cái hộp của nó, hầu hết những người khác cũng trở về cái hộp của mình.

Trong cái hộp nhỏ ở tầng 3 của khu nhà Haussman kiểu cũ này, ba với mẹ đang ngồi trong ánh sáng lờ nhờ của một ngày sắp hết. Ba vẫn chưa chịu bật đèn lên. Ngoài cửa sổ ánh sáng vẫn còn nhiều lắm, làng nhàng đủ nhìn rõ khu vườn và ánh đèn rực của con hẻm kế bên, nhưng bên trong cái hộp của chúng ta, bóng tối đa lan dần. Hay thật, bên ngoài nhìn sáng vậy mà trong nhà ánh sáng chực tắt lịm, đã hơn 9h đêm. Ba bảo: Chúng ta đợi thật tối hẳn thì dọn bàn nhé.

Thế rồi ba lấy cây ghita ra, hát vài bài. Cũng lâu lâu rồi, sau khi đi làm về, ba mới có thời gian để đàn. Mọi ngày khi về nhà, ba với cậu thường rủ nhau đi parcours, chúng ta ăn tối khi xem vài chương trình giải trí trên youtube, rồi dọn dẹp và ai vào việc của người nấy. Cậu học bài, ba viết code robot, còn mẹ không vẽ thì cũng may đồ chơi cho con. Mọi người đều bận rộn tới nửa đêm đi ngủ. Đó là ngày bình thường. Hôm nay cậu đi vắng nên thời gian đi parcours, ba chuyển sang ngồi hát cho chúng ta nghe.

Bình thường ăn cơm xong, con hay đạp xương sườn một chút. Hôm nay con im lặng lạ thường, con chẳng ý kiến gì, không đạp xương sườn, cùng không đấm lên trên, mẹ thấy là là. Con đang lắng nghe ba đàn à? Mỗi đêm trước khi đi ngủ, khi con gò cứng lên, mẹ thường hay hát mấy bài thiếu nhi để dỗ con. Một lúc thì con sẽ mềm mại lại, thực ra không phải con mà là cái tử cung của mẹ, mẹ chẳng biết con có gò theo nó không nữa, nhưng mẹ đoán con có khó chịu, khi cái đệm êm của mình tự nhiên cứng còng như khúc gỗ. Ba bảo nghe mẹ hát thì con phải lấy cả tay và chân che tai nên mới im ắng không đạp nữa. Mẹ chưa bao giờ ca hát, cả hồi bé đi học mẫu giáo cũng ít bi bô, thế mà không hiểu sao lại thuộc nhiều bài thiếu nhi, mà cũng chỉ dám hát cho con. Mỗi tối hát một ít, hát xong, chỉ thấy ba lăn ra ngủ ngay lập tức. Hôm nay ba hát thì mẹ lịch sự hơn nhiều, mẹ ngồi cho con nghe nữa.

Mẹ thấy nói rằng con ở bên trong nghe cũng như bên ngoài mẹ nghe. Người ta còn bảo không nên cho tai nghe áp vào bụng mẹ, bên trong nước ối con nghe sẽ lùng bùng âm thanh to lắm. Điều đó không tốt cho con. Mẹ chỉ dám bật loa lên cho chúng ta nghe bình thường. Mẹ hy vọng con sẽ thích thứ âm nhạc của ba mẹ, không phải là những bản nhạc giao hưởng như sách vở vẫn khuyên mà là những bài nhạc rock ballad, Beatles, nhạc Trịnh, nhạc jazz, và cả nhạc Irish yêu thích của ba. Tối nay thì ba cũng hát một bài nhạc Irish tên là Whisky in the jar, bài hát này ba mẹ đã nghe ở một quán bar ở Dublin. Dublin hay Killarney nhỉ? Mẹ không nhớ rõ, nhưng đó là một quán bar đặc trưng Ireland, có hoa treo ngoài cửa, nhạc dân ca rộn ràng, và những dòng bia Guiness đen ánh. Khi bia tươi chảy vào cốc tạo nên thứ bọt nâu mềm bên trên thứ bia đắng, giống như mô tả về bia bơ trong Harry Porter vậy. Ba mẹ rất thích những quán bar ấy và cả những bản nhạc. Khi ba hát, tất cả hành trình Ireland hiện về, trên những chuyến xe bus dài, những cánh đồng xanh mượt, cừu đen lông trắng, những vách đá sừng sững, biển mạnh mẽ, và mưa triền miên. Chúng ta đã có những kỉ niệm tuyệt vời, sau này chúng ta sẽ chia sẻ nó cùng con. Đôi khi nghe những bản nhạc cũ ấy, mẹ có chút tiêng tiếc, lẽ ra chúng ta còn có thể có nhiều hành trình như thế nữa, chứ không đơn thuần chỉ là hành trình làm mẹ.

Ba đổi bài hát. Ba bảo buổi chiều nên hát một bài hát cho hợp lý. Bài hát Chiều Matxcơva cũ kĩ từ thế hệ ông bà. Ba cũng cũ kĩ ghê. Ba đã hát sang bài Green field. Bài hát của một thời kì khi chúng ta bắt đầu chập chững học tiếng anh. Thời kì ấy qua lâu quá rồi. Nó đưa mẹ về 10 năm về trước với ghế trường đại học. Mẹ nhớ lại những buổi đi chơi, những người bạn cũ, tuyệt nhiên không nhớ một khuôn mặt cụ thể nào, chỉ có cảm giác về thời đó. Cảm giác về những bỡ ngỡ, ngô nghê, ngớ ngẩn. Mẹ có người bạn, họ ở trọ cùng một nhà trong cả 5 năm sinh viên, giấc mơ của họ chỉ là sau này đi làm đủ tiền để mua lại căn nhà đó, sau này còn cùng nhau về ôn lại kỉ niệm. Dĩ nhiên đó là giấc mơ khó nhằn nhất, còn khó hơn cả việc mỗi người tự mua một căn nhà cho mình. Chúng ta rời thời kì mơ mộng ấy, đi rất nhanh, rất xa, có tiếc nuối khi nghĩ lại nhưng không bao giờ có lại được những cảm giác như thời đó nữa. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông, nhưng liệu chúng ta có chạy chơi hai lần trên cùng 1 cánh đồng?

Cánh đồng xanh bất tận ấy làm mẹ thấy buồn. Ba hát bài này thật hay, nhất là đoạn luyến từ valley. Ba hát rất tình cảm. Green field rộng bát ngát trong nắng chiều làm ta bải hoải. Sự mênh mang khiến người ta sợ hãi và chơ vơ. Mẹ tự nhiên thấy chơi vơi trong bài hát ấy. Sao lại có những bài hát dễ làm người ta buồn đến thế? Cánh đồng xanh tươi đẹp đã biến mất, không còn trong nắng, không còn sông chảy qua, khi con người ta từ bỏ những giấc mơ của mình. Cánh đồng ấy là một khoảng thời gian trong cuộc đời, nó ra đi, khi chúng ta rời đi một cách tự nhiên. Sao chúng ta lại dễ buồn vì dòng chảy của thời gian đến thế? Nhiều lúc mẹ nghĩ thật nhanh quá, con đã 7 tháng. 2 tháng nữa chúng ta sẽ gặp nhau. Mẹ đã làm gì trong cả 7 tháng qua, đã chuẩn bị, đã sẵn sàng cho cuộc gặp gỡ?

Thời gian có bầu này là thời khắc mẹ sung sướng nhất, được mọi người chăm lo, yêu thương nhất. Ba lúc nào đi chợ cũng phải nghĩ tới việc mua cho mẹ, con con đầu tiên. Có đêm mẹ chỉ nói: Ôi thèm bánh mì sữa quá, thì sáng hôm sau cậu đi mua về, mặc dù tối trước cậu chẳng có biểu hiện gì là đã nghe. Ông bà rồi bạn bè ai cũng hỏi thăm mẹ, hỏi thăm con. Chúng ta là một kì quan của xă hội. Khi con ra đời, mẹ cũng sẽ nhớ thời kì này lắm. Bạn bè mẹ dường như ai cũng nhớ thời kì có bầu của mình. Con lúc này còn chưa quậy, chưa mè nhoe, mẹ có nhiều thời gian cho mình. Mẹ có nhiều thời gian để nghĩ về con, làm những điều thú vị cho con nữa. Mẹ sẽ nhớ cái bụng tròn xoe, cứ lớn lên sau mỗi giấc ngủ. Mẹ sẽ nhớ lần đầu tiên con nhói, lần đầu tiên sờ thấy cái cẳng chân con, lần đầu tiên con gò lên, lần đầu tiên nhìn thấy con trên màn hình, lần đầu tiên nghe thấy tiếng tim con đập. Có quá nhiều lần đầu tiên và những kỉ niệm chúng ta sẻ chia cùng nhau. Mẹ luôn nghĩ con hiểu mọi ý nghĩ trong đầu mẹ. Khi mẹ bị ác mộng, giật mình tỉnh giấc, con đã đạp rất mạnh, có phải con cảm thấy sự bất an của mẹ. Mẹ nghĩ là có. Chúng ta có sự gắn kết nho nhỏ mà bền chặt lắm. Phải thế chứ, để mẹ chỉ việc nghĩ, không phải cứ nói ra miệng khi cần nói với con. Ở ngoài đường như thế thì ngớ ngẩn lắm.

9 tháng dính chặt với nhau, thời gian đáng yêu đó sẽ là cánh đồng xanh, mãi xanh, mãi rung rinh trong gió và mặt trời.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s