Khi người ta nói Anne Hathaway thì tôi đã nghĩ ngay tới Anne tóc xù của Nhật kí công chúa, cô thư kí sành điệu của Yêu nữ hàng hiệu và dĩ nhiên nàng Fantine trọc đầu của Những người khốn khổ. Nàng đẹp, rất sang với cái miệng rộng ngang ngửa Julia Robert. Thế nhưng hóa ra trước nàng còn có người cùng tên nổi tiếng không kém, dù là tài năng không bằng, ngoài việc cưới được một ông chồng kiệt xuất. Thực ra, cưới được chồng tài  là một đại tài.

Chuyển sang Anh là một quyết định nhanh gọn nhẹ và nhiều hối tiếc nhất. Ban đầu là thành phố xấu xí, rồi tới hệ thống dịch vụ coi con người như những máy ATM di động, và cuối cùng đó là sự thiếu vắng của bạn bè, làm chúng tôi nhiều lần nghĩ: Có cơ hội thì phải quay lại. Ở Pháp chúng tôi có những người bạn thân thiết, những kẻ cùng nhau đi qua thời trưởng thành, từ những đứa bơ vơ không biết sao ở đây, tới những đứa vợ con đùm núm cố gắng để ở lại. Chúng tôi đã cùng vui chơi, tận hưởng, cùng buồn phiền, vực sâu, cùng nhau đi một quãng đường dài vô cùng của tâm lý. Giờ một phần về Việt Nam, một phần ở lại Pháp, một mình chúng tôi qua Anh. Đây là kỉ lục trong đời tôi, tới thành phố mới mà không kết giao được với bang hội Việt Nam nào. Mà có kết giao chắc cũng không như  khi chúng tôi không còn là sinh viên, giờ mang cái mác hộ gia đình thực sự là khó hội nhập. Thếnên khi chị Thảo nói sẽ qua chơi và trông em bé Lucie 1 tuần thì hai vợ chồng mừng vô cùng. Sống không có bạn bè là một điều vô cùng khó, kể cả 1 năm chỉ gặp nhau vài lần nhưng biết khi cần là có.

Chị Thảo là dân ăn chơi thứ thiệt, tháng làm việc 1 tuần, đi chơi 1 tuần, còn 2 tuần đọc sách làm vườn. Sống sướng gì đâu. Chị nghe 2 đứa em khổ sở quá nên liền xung phong qua làm bảo mẫu. Khi chị sắp sang, hai đứa đều lo không hiểu chị có chịu nổi em gái nghịch quấy nhà này không. Ai ngờ chị không chỉ đi chơi giỏi mà chăm trẻ cũng xịn nốt. Khi Lucie ở với bác Thảo thì ngoan khủng khiếp, ăn giỏi, chơi giỏi, ngủ cũng tốt. Em bé nhích dần lên 11kg trong sự ngỡ ngàng của ba mẹ. Để rồi khi bác Thảo về, em đi học nhà trẻ thì em bị sổ mũi, đau mắt, ho hen, tuyệt thực, khóc lóc, kết quả là giảm gần 1kg sau 1 tuần, trước sự ngỡ ngàng của ba mẹ luôn.

Chị Thảo qua chăm em bé, bạn bè tôi đều hỏi thế chị ở nhà suốt ngày à, thế chị có biết đi chơi ở đâu không? Thật là không hiểu chị rồi. Khi ba em đi làm về buổi chiều, Lucie bám càng ba, bác Thảo bị cho ra rìa liền tay nải lên đường ngay. Tụi tôi ở Birmingham một tháng không biết gì nhưng chị tới 1 tuần đã đi đủ bảo tàng, công viên, trung tâm mua sắm, tới khu quán bar nhậu nhẹt. Nguyên 1 tuần hệ thống giao thông công cộng Birmingham không làm tiền được chị 1 đồng nào, vì chị đi bộ thoăn thoắt với cái chân bị thương còn chưa khỏi hẳn. Ngày thường chị đưa Lucie đi khám phá cùng, cuối tuần chị đưa tôi theo. Đi đâu chị cũng nói: chỗ này chị đi qua rồi, đường này phải đi thếnày, đường kia sẽ dẫn tới đâu, cứ theo chị.Vậy là nhờ có chị Thảo, tôi biết thêm về Birmingham và còn hơn thế, biết hẳn một ngôi làng xinh đẹp tên Strasford up Avon, nơi tôi biết Anne Hathaway không chỉ là tên một diễn viên Hollywood.

20170121_124044

40 phút đi tàu, vé 7.8 bảng 2 chiều vào weekend, Strasford up avon rất dễ tới từ Birmingham. Đây có thể coi là điểm sáng của Bir – rất gần với nơi sinh của đại văn hào Sheakespeare – niềm tự hảo của nước Anh. Với người Anh mà nói, cảm giác như họ coi tiếng Anh tồn tại từ khi có Sheakespeare, giống như tiếng Ý có từ Dante vầ Thần khúc vậy. Ở ngôi nhà của ông, người ta nói: Có rất nhiều từ và các diễn đạt thông dụng hiện nay trong tiếng Anh là bắt nguồn từ các tác phẩm của Sheakespeare. Qủa thật nhìn vào cái list dài dằng dặc đó có bao nhiêu từ thân quen thì tôi cũng băn khoăn và nghĩ có khi mai này đời con cháu mình thì nó sẽ nghĩ tiếng Việt ra đời nhờ Sơn Tùng MTP. Sheakespeare với gia tài đồ sộ những Giấc mộng đêm hè, Hamlet, Macbeth, Romeo và Juliet, hay câu nói kinh điển To be or not to be, khiến những kẻ dù chẳng biết gì về văn chương cũng phải biết tới ngài. Qúy ngài có mặt mọi nơi ở vương quốc này, tới cả Bir xấu xí cũng dành một tầng trên thư viện tối cao để thờ phụng Mr.S.

20170121_142905

20170121_142909

Ở Strasford up avon thì khỏi nói, ngôi làng này còn sống, còn thở là nhờ những di vật đã chết của ông. Một ngôi làng xinh đẹp với những ngôi nhà gạch đỏ đúng chuẩn Anh, những ngôi nhà cổ kiểu gỗ Half-timber, những con đường nhỏ sạch, những hàng quán thủ công đáng yêu, tất cả ngăn nắp, sắp xếp gọn gàng, giống như đồ chơi, giống như phim trường, giống như Bruges. Dễ thương chứ, dĩ nhiên là dễ thương, mà chỉ không thấy có sức sống thực tại dù người qua lại rất nhiều. Họ tới để thăm nhà của Mr.S là chính. Bỏ 17 bảng để được đi thăm ngôi nhà cũ, mới và nhà con gái của Mr.S lại là một quyết định không dễ dàng. Nhưng quả thực Strasford quá nhỏ cho 1 ngày, nếu không đi thăm danh hào thì ắt sẽ mất 17 bảng trong một cửa hàng đồ lưu niệm nào đó, vừa nặng túi mà chẳng ấm thân. Mẹ nói chỉ có kiến thức mới làm ấm thân ta. Thực ra vé có thể dùng trong 1 năm, nếu biết giữ dành thì có thể cho bạn bè hưởng sái sau này, tri thức chia sẻ là tri thức thiện. Khi đó thì tôi chẳng nghĩ nhiều thế, chỉ nghĩ cũng đã tới lúc nên biết một chút về niềm tự hào của vương quốc này sau lần hụt xem kịch ở London.

20170121_142902

Ngôi nhà to rộng của cha ông- người thợ thủ công làm găng tay da một thời để lại nằm ngay trung tâm của thành phố, cửa quay ra con đường to nhất. Nhà có 2 tầng là nơi lớn lên của nhiều thế hệ, cha mẹ ông, anh chị ông, và những người cháu. Khung nhà cùng căn bếp rộng rãi vẫn còn nguyên đá lát là đồ từ thế kỉ 16, còn lại tất cả đêù do phục sửa lại, nhất là những mảng giấy dán tường. Vì giấy dán cũ rất tinh xảo, được vẽ bằng tay đã được làm đồ hồi môn cho con gái ông. Những chiếc giường nhỏ hẹp tố cáo kích thước nhỏ bé của con người thời đó. Trên giường có đặt những dụng cụ làm ấm giống chiếc chảo cán dài, họ bỏ than đốt ấm vào đó, rồi dùng cán dài để lướt nó đi khắp giường, ủ ấm chăn gối trước khi chui vào ngủ. Thời bấy giờ cửa sổ không có kính nên mùa đông vô cùng khắc nghiệt. Qủa là thông minh hơn hẳn đốt chậu than để dưới gầm giường rồi cháy giường, cháy nhà, hoặc chết ngạt lúc nào không biết của ông bà ta ngày xưa và ngay cả ngày nay dưới quê vẫn gìn giữ.

20170121_154244

Ngôi nhà mới cũng dùng chung kĩ thuật làm ấm này cho giường nệm và có thêm nhiều lò sưởi to rộng, đủ để nướng cả con bò mộng. Cái hay ở những ngôi nhà này là có các ông bà già mặc đồ thế kỉ 16 đứng ở mỗi phòng để giải thích về bài trí và vật dụng, cuộc sống thời xưa và những chuyện ngoài lề của Shaekespeare. Ví như trong tài liệu và cả trên tường nhà ghi Mr.S bỏ học từ năm 15 tuổi nhưng bà già trong nhà thổ lộ là ông bỏ học năm 13 khi bố ông bị sạt nghiệp. 13 tuổi bỏ học, 16 tuổi lấy vợ – Anne Hatheway con một người nông dân, 18 tuổi có đứa con đầu, 19 tuổi thêm đứa nữa, rồi tiếp đó là cặp sinh đôi. Không hiểu mối tình chàng nhà nghèo và tiểu thư nhà giàu trong Shaekespeare in love là ở đâu ra nữa, vì phim đó mà tui nghĩ ông nghèo lắm. Hóa ra không hề, hồi đó lương tháng giáo viên 20 bảng 1 năm mà ông có thể mua được căn nhà to nhất làng giá 120 bảng. Nhà bị phá nát do những người chủ sau này muốn xây kiểu mới nhưng cái trái nhà nhỏ còn lại cũng đã thể hiện đủ sự bề thế vốn có của căn dinh thự. Những khu vực giờ không còn thì được kiến tạo thành vườn hoa, vườn rau, hứa hẹn mùa hè tới đây sẽ đẹp đẽ xinh xắn lắm.

Phải mất hơn 2 giờ mới có thể đi hết 3 ngôi nhà và nghe dàn ông bà kể chuyện. Chúng tôi hơi vội ở ngôi nhà cuối, nhưng cũng đủ biết sự phát triển dần của nhà cửa Anh quốc thời đó. Thực ra đến Strasford up avon mà không vào thăm nhà của ông S là một sai lầm đó, nên anh em đừng tiếc 17 bảng nha. Ở xứ Anh này cái gì cũng tiền, mà đắt xắt ra miếng đó. Chứ bữa trưa chúng tôi ăn món gợi ý của chef, giá 10 bảng thì chán chết à, thịt lợn Yorkside nấu curry, không thấy chút tinh thần Phớt ăng lê nào hết. Không liên quan tới lợn, nhưng thật là chị Thảo mấy ngày hôm sau lên đường tới York và nói rằng thành phố này rất được nên tới coi. Chân tôi liền dáo dác lên, đợi một ngày đẹp trời, mẹ con hết ốm để cùng ôm nhau đi thăm thú xunh quanh, đâu đó gần gần như lâu đài Warwick chẳng hẳn, một nơi mà chị Thảo chưa kịp đi. Thế thì còn gì tuyệt hơn, bởi tôi mà không nhanh thì chị Thảo sẽ kịp thôn tính cả thế giới, không chừa miếng đất nào để tôi có thể vểnh râu nói “Em tới rồi nhé, chị tới chưa”.

20170121_13172620170121_125221

Hiện tại thì tôi chỉ có thể nói “Em đợi rồi nhé, chị tới đi” để rủ chị quay lại Bir vui chơi cùng Lucie thêm nhiều nhiều lần nữa.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s