13083135_10153417469912007_4534082462041141053_n (1)

Tôi nghĩ  những thứ đẹp nhất trên thế giới này ắt hẳn là nụ cười của con , màu lá non tháng 3 và màu xanh của biển. Có những thứ vô cùng hiển nhiên mà nhiều khi ta không nhận thấy, đó là tình yêu cho gia đình và tình yêu với biển. Có ai không mê mệt thứ xanh bất tận ấy.

Ngày còn bé, nhà tôi ở Thanh Hóa, đi từ nhà tới Sầm Sơn chỉ 16 km mà cảm tưởng xa như là đếmột tỉnh khác. 15 mùa hè ở đó thì chỉ có 3 -4  mùa hè là bố mẹ dẫn đi tắm biển. Sự thích thú với biển không có gì nhiều ngoài việc được uống quả dừa to bự và bố bế đi nhảy sóng. LỚn hơn khi nhà ra Hà NỘi, việc đi biển lại càng xa xỉ và gần như không hề thèm muốn hay thấy cần thiết phải có mỗi khi hè về. Năm cuối đại học, mạnh dạn xin bố mẹ đưa Thu béo về Thanh Hóa chơi, giữa trưa phóng xe máy đưa con béo xuống biển. Lần đầu tiên tự mình đi khám phá mới thấy biển gần hơn mình tưởng rất nhiều. Là do biển về gần bờ hay do mình đã lớn đủ để thấy việc di chuyển không còn quá khó khăn. Hai con già đời mà vẫn ngượng, không dám mặc bikini, dông nguyên quần bò, váy voan xuống biển, hòa cùng số đông. Khi leo lên tới núi nhìn xuống biển đục đục, hưởng gió thổi mát lạnh mới thấy biển là cái gì đó rất khác biệt, một thứ không thể không có trong đời sống.

MỘt lần cách đây cũng khá lâu, tầm 5 hay 6 năm rồi, tôi, Thu và mỗi lũ bạn hầm hố lôi nhau đi Nice. Tàu đi xình xịch qua vùng núi Bachedonia, qua cái chặn cửa Cuneo, qua Ventigmilia, rồi từ từ tiến vào vùng đất khác. Tàu đang tối bỗng nhiên sáng rực một bên cửa sổ, giống như đột nhiên lao từ hầm ra ngoài. Cả lũ nhảy vội về bên cửa sổ đó để xem bên kia là gì. Là biển, biển kìa. Hai đứa hét lên vui thích, như dân Lào lần đầu thấy đại dương.Đúng là biển thật rồi. Thu nói: nếu có cái nhà cheo leo ở đây, cửa sổ nhìn ra biển thì tớ sẽ ở đây cả đời cũng được. Cũng đúng nhỉ, những ngôi nhà đơn sơ, mái đỏ, màu trắng, xanh hay hồng nhạt nằm giữa những bụi xương rồng cứng cỏi, lựa tựa vào núi, mắt nhìn ra biển, là cả một ước mơ. Những ngôi nhà đó hẳn là giống ngôi nhà của bà Thị Chín.

Ai đã đọc Lũ mục đồng, chắc hẳn sẽ bị hai cảm giác. Đầu tiên là chìm trong một mảnh đất mộng mơ và lãng mạn tuyệt đỉnh. Một mảnh đất mà con người và thiên nhiên được cuốn chặt vào nhau bởi sợi dây vô hình là tình yêu với biển. Ở mảnh đất đó có Momo cậu bé chỉ thích ngủ bên bờ biển, sáng dậy chơi cùng hải âu, chiều chiều nói chuyện cùng người thủy thủ già, chỉ khi nào đã mệt, cậu tìm về ngôi nhà mà được tả là được bao bọc bởi một lớp hào quang rực rỡ trong ánh chiều tà của bà Thị Chín. Bà già người Việt Nam bé nhỏ sống một mình với lâu đài ánh sáng, với vườn cây nhiều loài thực vật là lạ, với tầm nhìn ra bao la vùng biển Địa Trung Hải của Nice. Ước gì mình về già cũng có thể được như thế hehe. Mảnh đất này còn có cô bé Lullaby, chán học, bỏ đi lang thang dọc biển, chạy chơi từ mỏm đá này tới mỏm đá kia, mơ mình bay vào không trung, mơ mình chìm trong biển, và viết những bức thư đáng yêu nhất cho người cha ở xa. Mảnh đất đấy có Petit Croix biết nói chuyện cùng những con ngựa trời, những cơn gió, những đám mây, biết yêu chiều vuốt ve và biến chúng thành bạn mình.  Mảnh đất ấy tràn ngập những con người biết nằm mơ dưới ánh sáng, biết tận hưởng cái đẹp bên mình, và hoàn toàn thuộc vể biển. Thế nên khi dứt cuốn sách thì người ta dễ rơi vào trạng thái ngược lại, buồn thương cho cuộc sống tẻ nhạt và thiếu biển của mình.

Trong cuốn sách quyến rũ và mơ mộng ấy, có một chú bé chưa từng thấy biển nhưng yêu biển đến nỗi, ai quanh chú cũng biết chắc chắn rằng một ngày chú bé sẽ tới được với biển. Biển của chú không phải là những dải cát vàng, nước trong xanh, nhiều người nằm sưởi nắng hay lướt trên những con sóng bạc đầu, biển của chú chỉ là biển. Ngày xưa khi nghĩ với biển tôi cũng chỉ nghĩ có thế, những cô gái mặc bikini, nước dừa, cát nóng ấm chảy nhẹ qua tay, bước chân rát bỏng, sự mềm mại của dải màu xanh, sự hồ hởi đáng thương của con người quanh vùng nước nhỏ xíu ấy. Thành phố quá chật chội để chỉ một chút biển ghé vào cũng khiến người ta đổ xô tới, lười nhác cả tuần cũng không chán. Tôi lười nhác như thếở Nice, ở Zadar, hay Montpellier. Thế nhưng dần dần sự yêu thích dành cho biển không đơn điệu chỉ ở những resort đẹp đẽ hay cát vàng mộng mơ. Khi chúng tôi tới Cote sauvage, Cap Frehel ở Bắc Pháp hay cung đường Kerry dọc Ireland, chúng tôi biết những thứ gồ ghề quyến rũ hơn nhiều.Những vách đá bị xẻ dọc, xẻ ngang, bị ăn mòn, bị mài nhọn, bị rêu phủ, bị chim chóc cư ngụ, bị cá bám chân, một xã hội thiên nhiên thu nhỏ, đông đúc, bí ẩn, mời gọi.

Xứ Wales cũng đầy mời gọi. Những đường bờ biển hoang sơ khiến ta leo tới mệt mỏi nhưng tận hưởng. Sẽ là một ngày nào đó, khi tình yêu với biển chưa tàn.

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s