Quyển sách thứ 2 :D

Traitimtrennhungconduong-3Dfull

Sách vở cũng như con cái vậy, con đầu thì tới đầy bất ngờ sung sướng nhất, con thứ 2 thì phải tới theo lịch trình kế hoạch vì cuộc sống đã không còn vận động ngẫu nhiên nữa.

Khi tôi gửi bản thảo cuốn sách đầu tay cho Văn học tuổi 20 thì cũng chỉ là thi cho vui, chẳng nghĩ được gì vì biên soạn hay viết lách cũng chẳng chau chuốt, thế mà đùng phát lại được. Ngày biết tin sắp có sách in thì khỏi phải nói, tâm hồn lên mây, mà hão huyền phải lên tầm sao hỏa. Cứ nghĩ từ nay việc in sách sẽ đơn giản và thuận lợi lắm. Đêm nằm mơ thấy bao chủ đề mình nên viết, bao bản thảo phải hoàn thành, bao hi vọng cần gửi đi, thế là sáng hôm sau có bao nhiêu của cải nhờ cánh chim internet mang đi khắp nơi. Ngày qua tháng lại, tháng lại ngày qua, chẳng hồi âm, chẳng tin tức, lý trí chính thức trở lại, đè nát mọi giấc mơ dù là cỏn con nhất.

Khi bắt đầu viết blog này, tôi đã mơ có ngày sẽ có một cuốn sách du kí, thứ mà viết hăng say nhất, tâm huyết nhất, và cũng dạt dào cảm xúc nhất. Tôi dành một tuần để soạn lại, chia nhỏ, biên tập, chỉnh sửa thật chỉn chu đẹp đẽ, bóng  mượt như một con công trống tới tuổi cập kê. Sau đó mang gửi ngay cho chị BTV cuốn sách đầu tay, chị bảo ừ ừ chị sẽ coi. Đợi 6 tháng không thấy gì, nhắc chị, chị lại bảo: bản thảo dài lắm, để chị nghiên cứu. Chị nghiên cứu tới giờ, 3 năm vẫn chưa xong. Buồn đời, mang tâm sự thầm kín đi nói với một chị người quen, chị giới thiệu cho 1 chị BTV bên NXB khác, thư qua thư lại cũng cả chục cái, chị có vẻ thiệt dễ thương và nhiệt tình. Chị khen bản thảo này nọ, sẽ bàn bạc chi tiết, rồi hẹn hò về VN sẽ có kế hoạch cụ thể. Vài tháng lại nhắc chị một lần, chị lại nói đang tìm nơi phát hành cho em. Vài tháng sau, chị kể: Em ở xa qua, chả nơi nào chịu phát hành khi mà em không về để làm chiến dịch truyền thống được. Rồi một năm sau, chị lại nói: Chị đang biên tập cho bên này, nhiều hi vọng lắm, để chị nói họ coi bản thảo của em. Cũng 2.5 năm rồi chưa thấy chị nói lại gì. Từng chị BTV bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ.

Bỗng một ngày, như lũ tràn về, có một email từ một chị BTV xa xôi, từ một NXB nọ, mà mình từng gửi bản thảo đi nhưng không nhớ. Chị nói: tụi chị sẽ cấp phép và in cho em, , nhưng em phải bỏ tiền in và tự liên hệ nơi phát hành. Chưa kể, em phải trả chị tiền biên tập nữa. Chài ơi, chị nói thế quá bằng chơi khó em. Tôi tiền không, mối quan hệ không, thậm chí sự có mặt ở VN cũng không. Thế là thôi, sau vài cái thư cũng tạm biệt chị nốt. Mọi cánh cửa tới đây là đóng hết. Tôi về lại góc của mình nằm chờ ngày tháng dần qua.

Lại bỗng một hôm, trong lúc dạo quanh internet, dạo qua FB, thì thấy có cuộc thi tên Giaỉ thưởng Đoàn Thị Điểm đang mở ra, ưu tiên tác giả nữ, lại không giới hạn thể loại: từ tiểu thuyết, truyện ngắn, tới du kí. Thôi xong, đúng cái mình chờ mong. Tôi là đứa mê đi thi từ nhỏ, có cuộc thi lớn nhỏ nào là cũng đi thi, thi nhiều đâm hiểu đó là cánh cửa duy nhất cho mình. Thế là gửi bản thảo đi với bao chờ mong hồi hộp. Bên Quảng Văn hơi chút lại yêu cầu gửi ảnh, gửi chỉnh sửa các kiểu nên hi vọng như cờ đỏ cứ thế phơi phới bay lên trong trời xanh tháng 9. Ngày 1/5 là ngày công bố top 3, tôi đã nghi là ngày nghỉ lễ lại làm, quả thật chờ cả ngày không thấy. Mùng 2/5 cũng biệt tăm, tâm trạng như cờ rủ sau cơn mưa thu ác liệt. Mùng 3/5 tỉnh dậy lên FB Quảng Văn thấy tưng bừng thông báo, cuốn du kí thân thương chính thức vào top 3. Vậy là được in. Chỉ cần có thế, được in là hạnh phúc dạt dào rồi.

Theo dự kiến thì 20/10 sẽ công bố giải thưởng, có nghĩa sách phải in trong tháng 8, tháng 9. Thế là hồi hộp như đợi khai giảng, đợi mãi đợi mãi mà không được đến trường. Tháng 10 thì BGK nói có thay đổi nhân sự, mọi thứ chậm trễ, cuối tháng 10 mới kí hợp đồng. Trong hợp đồng ghi sẽ in trong vòng 6 tháng, khấp khởi, lại khấp khởi. Cứ thế thời gian vù vù, dọn nhà, chuyển nhà, đi làm, chăm con, quên luôn sách vở, đến khi ngửa mặt lên thì tháng 3 đã tới. Thời hạn 6 tháng kết thúc, có phải là hợp đồng đã bị vi phạm. Tôi gửi ngay tâm thư cho anh giám đốc, anh nói hội chợ sách năm nay chắc chắn sẽ có sách em lên sạp. Hội chợ đáng lẽ vào 21/4 vào ngày sách VN, quá ý nghĩa, vỗ đùi cái đét, số mình ngon. Ai dè BTC hội chợ đẩy sớm, hội chợ vào 6/4, không cho NXB nào trở tay kịp. Sau hội sách thì sức mua lại giảm nên sách mình lại chịu phận hẩm hiu lùi ngày một chút cho người dân còn kịp sốc lại túi tiền. Giờ thì bìa đã có, trang web của QV cũng đã cập nhật trong danh mục sách mới mà sách thì vẫn chưa ấn định ngày phát hành. Sự kiên nhẫn của mình đã bao la như tấm lòng người mẹ, nên cứ kệ thôi, đến ngày đến tháng ắt sẽ hội ngộ.

Đây hành trình nào cũng khó khăn cả, không phải tự nhiên mà có sách đâu. Viết đã khó, viết để người khác muốn đọc khó hơn, mà để sách được in lại còn khó hơn nhiều, giờ để chấp nhận nó trên giá cũng sách ngôn tình Trung Quốc lại là một cảnh giới khác.

Nói chung bây giờ cứ vui cái đã và các bạn hãy sẵn sàng đón mua sách mới nha 😀

 

Advertisements

Những kẻ trôi nổi

sympathize001

1/4- ngày cả thế giới nói đùa thì có 2 vụ lừa đỉnh cao khó chấp nhận mà lại thật nhất đó là cái chết của Trương Quốc Vinh và Trịnh Công Sơn. Họ giống như phù du trôi qua mặt nước cuộc đời này nhưng “Nước trôi qua tim rong đầy trí nhớ” và cứ thế họ đọng lại trong tâm hồn chúng tôi. Họ là loài chim không có chân, khi mệt thì tựa vào gió, lần duy nhất  đậu xuống là khi chết – đó là những gì nhân vật của Trương Quốc Vinh tự nói về mình trong Days of being wild.

Days of being wild của Vương Gia Vệ là một câu chuyện không quá đặc sắc nhưng cách kể chuyện thú vị, xem rất cuốn và rất buồn. Một anh chàng playboy vạn người mê, để lại đau thương cho hai cô gái: một cô hiền lành cam chịu, một cô hư hỏng đấu tranh. Chẳng cô nào muốn rời đi dù bị phũ hết sức, kẻ thì âm thầm níu kéo, kẻ thì dữ dội lao vào. Một anh cảnh sát đáng thương lặng lẽ dõi theo, đợi chờ 1 tình yêu từ bốt điện thoại. Anh đợi chờ ngày qua ngày, để rồi rời đi khi tiếng chuông thực sự đến.  Nghe nội dung có vẻ đơn giản và hơi bị phổ biến, nhưng cách thức thể hiện lại đẹp thương vô cùng. Thực ra điều đầu tiên ấn tượng với tôi đó là Trương Quốc Vinh quá giống thằng Hiệp bạn ghẻ của mình, không hiểu là ở nét gì, bờ môi cong hờ hững hay ánh mắt nhìn  diễm lễ :)), có điều anh đẹp đỉnh cao thì bạn mình tầm thường xuất sắc. Cứ cho là cả hai cùng có những tâm hồn mỏng manh đi vậy. Ai mỏng manh hơn thì ra đi trước.

Days of being wild dán mác cho Trương Quốc Vinh là chàng trai hư mãi mãi của điện ảnh châu Á, bởi nhân vật Húc Tử của anh chả nghề ngỗng gì, chả đam mê gì, chả thiết tha gì, thậm chí chả yêu ai, cũng chả yêu bản thân mình. Nếu nhìn bề ngoài thì anh ta đúng là kẻ bỏ đi, bởi việc duy nhất anh giỏi là nhảy, tán và đá gái. Thế mà cô nào cũng mê anh, từ cô trong phim tới mấy cô trước màn ảnh nhỏ. Một tâm hồn đa sầu mà bất cần, điều duy nhất anh cần là nguồn gốc của mình. Khi Húc Tử biết mình là trẻ bị bỏ rơi, cuộc đời anh sụp đổ, khi anh tìm về mẹ mà không được chấp nhận, cuộc đời anh kết thúc. Anh ra đi trên một chuyến tàu dài vô tận, chuyến tàu trôi trên những tán cây cao. Một cái kết lơ lửng đẹp tuyệt.

Hongkong từ bộ phim của Vương Gia Vệ giống như thành phố của những kẻ lông bông. Những kẻ đi tìm ý nghĩa cuộc sống của mình, tìm tới chết có khi cũng chưa thấy. Tôi đã từng nghĩ người ta chỉ nổi trôi khi không được ở vùng đất của mình. Những kẻ tha hương không hòa nhập được vào xã hội hoặc có hòa nhập mà không thấy mình trong đó thì họ luôn coi mình như những kẻ trôi dạt. Thế nhưng hóa ra vùng đất không chỉ nói về địa lý mà còn vùng đất của tâm hồn và tâm tưởng. Những kẻ lông bông kia lạc trong tâm hồn yếu đuối, còn lạc trong hồi ức quá khứ thì có nguyên 1 thế hệ, trong The Sympathizer của Nguyễn Thanh Việt.

Khi nghe tin cuốn sách của một người Việt được giải Pulitzer thì cũng thấy sung sướng lắm, vì Việt Nam được mấy giải kiểu toán, tin, kĩ thuật quốc tế thì chẳng có gì ngạc nhiên nhưng được giải thưởng về nghệ thuật thì đúng là một sự thú vị dễ chịu. Người Việt không chú trọng nhiều về nghệ thuật và thường gò mình trong cái két sắt không chịu để trí tưởng tượng và mộng tưởng bay ra. Thế nên biết tin là phải mua sách của Nguyễn Thanh Việt ngay, có điều khi cầm quyển sách trên tay thì tự nhiên cái buồn lại xâm chiếm, lại một quyển sách về chiến tranh và hậu chiến. Nỗi buồn chiến tranh của Bảo Ninh, Thiên đường mù của Dương Thu Hương và giờ là The Sympathizer, lại một lần nữa thế giới biết tới Việt Nam chỉ vì chiến tranh và những người Việt trong tâm trí họ chỉ toàn họ Nguyễn. Có khác chút là góc nhìn của Nguyễn Thanh Việt không ở bên phe thắng cuộc, mà nằm bên kia, nằm bên những người lưu vong sau cuộc chiến. Một góc nhìn về những kẻ nổi trôi.

Một vị tướng Ngụy sống trong cuộc sống bình yên ở Cali luôn nhớ nhung thời kì vàng son. Một mệnh phụ phu nhân rời ra chốn kẻ hầu người hạ, một tay gánh vác gia đình. Một người đàn ông mất vợ con sống tạm bợ dưới sự che chở của Chúa. Một điệp viên hai mang luôn trăn trở về người cha Mỹ chưa một lần gặp mặt. Họ chạy trốn khỏi Sài Gòn trên những chiếc máy bay chen chúc, giẫm lên đầu lên cổ kẻ khác để thoát thân, nhưng tới khi yên ổn lại không biết đây có phải sự lựa chọn đúng đắn. Tồn tại mà đánh rơi hết những giá trị cơ bản của uộc sống thì đó là là một sự trừng phạt. Những giá trị cơ bản hình thành nên bản chất con người, khi mất nó, chúng ta mất định nghĩa về bản thân mình. Bon của Sympathizer nói: ngày trước tôi là một người con trai, một người cha, một người chồng, một người lính, nhưng bây giờ tôi không còn gì cả, tôi không phải là chính mình.

Ở Mỹ Lost generation tồn tại trong thời kì chiến tranh Việt Nam, họ là những kẻ mới lớn thấy sự vô nghĩa của cuộc sống và trận chiến. Họ lang thang trên đường và trong tâm trí. Ở những đất nước khác, Lost generation là những kẻ lạc lõng trong cuộc sống phù phiếm thừa thãi vật chất. Thế nhưng ở Việt Nam chưa bao giờ tôi nghĩ chúng ta có một Lost generation. Sinh ra trong môi trường XHCN, khi lớn lên tôi đã nhìn thấy thế hệ cha mẹ mình gồng người để kiếm cơm ăn áo mặc. Họ sinh ra để làm con người của gia đình, trước khi làm con người chính mình. Họ bận rộn tới mức không có phút nào dừng lại để nghĩ xem mình muốn gì, thích gì, ước mơ gì, điều rõ ràng nhất họ biết là làm thế nào để tồn tại. Sự thiếu thốn về vật chất khiến con người cứng rắn trong tư tưởng, ít khi bị xao động, yếu mềm, hay chán nản về cuộc sống đang diễn ra. Thế nên tôi đã lầm tưởng người Việt không bao giờ lạc lối trong những cô đơn cá nhân.  Sự thật thì chúng ta cũng lạc lõng và trôi nổi làm sao.

Hôm qua tôi thấy yêu đời vì mọi việc suôn sẻ, hôm nay thấy chán chường thì cuộc sống không như ý. Chuyện đó là bình thường, là cách cuộc sống vận hành. Thế nhưng nghĩ tới chuyện một ngày kia mẹ không còn là người thương mình  nhất, chồng không còn là người hiểu mình nhất, em không còn là người thân mình nhất, con không  còn là người mình gắn bó nhất, thì chắc ngày đó tôi cũng sẽ vật vờ và trôi nổi trong cuộc đời này.