Mùa xanh

IMG_20170523_231642_072

Sáng hôm qua,  tôi tỉnh dậy, cảm thấy không khí mùa hè đã về, dù trời không có nắng. Sự sống động của mùa ấm áp nhất năm đụng đậy từng ngón chân. Tôi nhảy ra khỏi giường, thay đồ nhanh chóng, uống một cốc nước ấm, hôn tạm biệt con, rồi đi làm. Bấy giờ là 8 giờ 12, sớm hẳn 15 phút so với giờ ra khỏi nhà hàng ngày. Bởi hôm nay, tôi quyết định bỏ tàu, đi bộ.

Hàng ngày đứng trên tàu tới chỗ làm, tôi thường tò mò về dòng kênh bên kia. Bức tường gạch quá lớn khiến tôi không thể nhìn thấy gì, chỉ tưởng tượng mùa này chắc kênh xanh lắm. Nước có lẽ đang chảy thầm thì, cây có lẽ đang đổ bóng dày, hoa dại có lẽ đang dâng nhẹ nhàng, và người ta có lẽ đang tấp nập chạy bộ. Tôi tưởng tượng con kênh cũng xanh mướt lụa là như Canal du Midi ở Toulouse và tôi muốn được sống lại những ngày xanh tươi đó.  Và thế là tôi quyết định bỏ chuyến tàu 5 phút, rồi dành 50 phút tươi đẹp cho một cuộc đi dạo dài buổi sáng.

Bắt đầu từ Five Ways, tôi đi xuống cầu thangvà chút nữa đâm sầm vào vài em gái đang chạy ngược lại. Sinh viên trường Birmingham sống gần đây khá nhiều, đa phần là dân thể dục, cứ sáng ra là thấy ầm ầm cả binh đoàn đua nhau chạy, quần sóc, áo bó, giầy êm, đeo thêm máy móc trên cánh tay cho thêm phần chuyên nghiệp. Tôi lách qua, đi tiếp thì nghe  tiếng chuông xe lách cách từ sau. Một em gái lao lên, ngoáy đầu lại. Tôi cứ tưởng mình sắp bị ăn mắng vì tội đi nghêng ngang thì ai ngờ em quay lại mỉm cười “Ê, quần đẹp đấy”. Đúng là đàn bà mà, lướt qua nhau nửa giây thôi là cũng biết ngay đứa kia mặc quần áo gì, dùng nước hoa gì, màu son môi gì, để kiểu tóc gì, có đẹp, có hợp mốt hay bất cập ngứa mắt. Thế là ngày mới của tôi bắt đầu mát mẻ lồng lộng với lời khen dành cho cái quần rộng thênh thang mua ở Thổ Nhĩ Kì.20170524_083110

Con đường dọc kênh được rải nhựa khá nhỏ hẹp, chỉ đủ 3 người đi mà không vô tình cầm tay nhau. Xe đạp ở đây đi phải nhìn trước nhìn sau, nếu thấy xa xa có bóng người là phải chậm rãi dừng lại đợi bạn đi rồi mới tới mình. Đi bộ thì nếu thấy xe đạp là phải nép mình khe khẽ vào hàng rào hoặc tường gạch để đảm bảo không ai rớt xuống nước. Và thế là tôi đã nép vào bóng một cây hoa vàng. Nền trời xanh thẳm, giàn hoa vàng, tôi trong “tà áo trắng, mái tóc đen lánh buông trên cổ nhỏ”, thôi xong, cô Nga hàng xóm của Thạch Lam trong Dưới bóng hoàng lan đột nhiên xuất hiện. “Nàng nhìn Thanh, nắng như tụ lại những hình ảnh tự bao giờ, và sẽ vuốt mấy sợi tóc mai ra một bên. Thanh thấy quả tim đập nhẹ nhàng”. Đọc về thứ tình cảm mộc mạc cũ kĩ ấy, dường như có cái gì dịu ngọt chăng tơ ở đâu đây, khiến ta vương phải.

Xong màn chìm đắm trong thơ văn thì tôi trở mình lại thực tại khi vô tình đụng phải mấy đám hoa dại xanh dương bên vệ đường. Ở đây có nhiều loài hoa sắc lạnh thật, hết hoa chuông xanh là tới mùa hoa diễn vĩ tím rịm, rồi hoa bạc hà tím nhạt, rồi hoa dại xanh màu biển trời này nữa. Hoa cây cao tới nửa hàng rào không đủ che đoàn tàu màu đỏ đang lao mình vun vút bên kia. Đôi khi tàu lao sầm sập sau lưng, nghe tiếng cứ tưởng như nó sắp đâm vào mình. Một sự buông mình trong không gian sẽ diễn ra sau sự bay lên cao vút, cứ tưởng tượng thế thì vụ va chạm cũng không phải điều đáng sợ lắm. Điều đáng sợ nhất trên đời này là màu xanh biến mất. Đó là khi phải đi vào hầm Edgbaston, tối tăm ẩm thấp, nước nhỏ rọt từ trần, đường nhỏ chỉ đủ 2 người len nhau. Xe đạp đi từ đầu hầm đã phải bật đèn, réo chuông, xuống xe, lẹ làng dắt qua. quá hẹp làm cho người đi ngược đường nhìn thấy nhau đều phải mỉm cười chào hỏi. Có con vịt nhẹ nhàng rẽ nước.

IMG_20170525_083955_260

Kênh nước đang xanh vô cùng. Cây cối rủ xuống gần thật gần, nhiều khi chạm vào cả khuôn nước long lanh ấy. Nhìn xuống nước tự nhiên lại có cảm giác không biết cuộc sống của mình có thực không hay chỉ là hình ảnh phản chiếu của một cuộc đời khác. Thế giới bên kia mặt nước thậm chí còn lung linh và gợi cảm hơn nhiều. Dù thế giới nào thì cây cũng nên luôn xanh để ta cảm nhận thấy sự sống luôn bên mình. Sống ở Việt Nam, nhà cửa phố xá nhiều, nên cuộc sống dù sung sướng thì vẫn thấy thiêu thiếu. Sống bên này có chút kham khổ nhưng thiên nhiên bao quanh, thấy rộng rãi trong lòng và thấy gắn bó hơn với đất đai cây cỏ. Cỏ đoạn này mọc thành đám, mở rộng hơn con đường. Có cái cầu gạch xây cong ở xa, sau lưng lấp ló vài chiếc thuyền đậu. Tôi hiểu mình đã tới The Vale. The Vale trên mặt đất là khu sống của sinh viên trường Birmingham, còn dưới kênh này là khu sinh thái của ngan vịt. Ngan vịt dàn hàng đi từ mẹ tới con, lông tơ rung rung trong nắng, nhìn thấy thương. Ở những bãi cỏ nhỏ, con nằm con đứng rất đáng yêu. Cây cầu cũng đáng yêu không kém khi kéo được một đường cong ngọt ngào, có cầu thang dẫn lên hồ nước bên kia đường tàu.

IMG_20170523_231842_873

IMG_20170523_232009_305

Tới the Vale tức là đã được nửa đường rồi. Thuyền đậu đã nhiều hơn, hôm qua thấy một, hôm sau đã thấy 2 3. Trên thuyền nào là xe đạp, cây hoa, rồi cả lò BBQ nữa. Nhiều người bỏ nhà, mua thuyền, không bị tính thuế ở nếu đậu ở mỗi nơi chỉ vài ba ngày. Chỗ này xanh thanh bình thế thì ai chẳng muốn neo đậu, sáng xuống chạy một đường dọc kênh, chiều nổi lửa làm BBQ trong nắng, tối mang đàn ra hát dưới ánh nến vàng. Họ chọn cuộc sống lênh đênh nhưng không cơ cực. Thú đi thuyền trên kênh rất phổ biến ở Anh. Nhiều người tới hè là thuê thuyền làm chuyến nghỉ vài tuần trên nước. Hệ thống kênh rạch của Anh chằng chịt, có thể đưa ta tới hầu hết mọi thành phố, từ lớn như London, Birmingham tới bé nhỏ như những ngôi làng ít biết tên. Ngày xưa thuyền là phương tiện vận chuyển và buôn bán hữu hiệu nên dân Anh đã đào khắp nơi. Người ta cứ theo dòng nước đi Đông đi Tây, đi Bắc đi Nam, đi khắp đất liền, đi ra biển lớn ở Liverpool hay Bristol. Ở một số nơi, để chuyển độ cao người Anh xây dựng hệ thống Lock rất phức tạp, điển hình như Caen Hill Flight, một trong 7 kì quan đường thủy của Anh, có tới 29 locks, khiến tàu bè phải mất 1 ngày mới đi qua hết các bậc thang này. P1060446

Caen Hill Flight (internet)

Ở Birmingham thì gần nơi neo đậu có chỗ là chốn ăn nhậu, nhạc xập xình, quán ăn chình ình hấp dẫn như khu Mailbox nhưng cũng có chỗ yên ả trìu mến như The Vale. Nếu chưa đọc Ba gã cùng thuyền thì bạn phải đọc ngay, để cười ha hả cả ngày với phong thái hài hước của người Anh. Truyện thú vị vô cùng mà kể ra thì lại không biết kể thế nào, bởi nó không có cốt truyện, chỉ có những dòng lí thú.  Truyện đọc mà gật gù, hay quá, vui quá mà cũng chí lí quá, bởi xen giữa những đoạn ngớ ngẩn là những dòng triết lí chuẩn mực. Đến the Vale là tôi biết đã đi được 1.4 km, còn 1.7 km nữa là tới đích. Trong 1.7 km đó thì có hơn nửa kilomet thế giới hiện đại dành không gian cho đại cổ sinh.

16174847_10154092903097007_2596758211516474562_n

Loài cây từ thời tiền sử lan mình rộng rãi. Dương xỉ chen chúc cùng lá han thành từng đám dày đặc, xanh sẫm. Lá han là loại cây mà chỉ đụng nhẹ vào cũng khiến bạn đau ngứa cả ngày. Thế nhưng nhiều người đeo bao tay vào hái lá về, vò hết lông cứng đi, nấu súp lại rất ngon. Chắc giống như rau bầu Việt Nam vậy. Tôi mà cứ thấy lá này là phải tránh xa, như tránh sâu róm. Trong khi những mầm dương xỉ thì thật hiền hòa, mọc cong cong xinh đẹp. Tôi nhớ có đọc một cuốn truyện nào đó mà tụi trẻ con bẻ ngọn dương xỉ để hút ngon lành. Tôi thì chưa dám mộng mơ tới vậy dù đang xem series Anne with an E chuyển thể từ Anne tóc đỏ ở Trái nhà xanh. Cô bé mơ mộng ấy lại đánh cắp trái tim chúng tôi một lần nữa, đưa tôi về với thời những năm cấp một. Thời mà thấy trời mưa, tôi chạy ra ngắm cây cối và chú ốc sên nhỏ xíu trắng tinh đang bò chầm chậm. “Sên sển sền sên, mày lên công chúa, mày múa tao xem, tao may áo đỏ áo xanh cho mày “, tôi và Thu tình vẫn luôn hát thế. Bên cạnh chúng tôi còn là mấy bạn trai dễ thương, mà cũng khiến trái tim trẻ thơ có tí rung rinh vì bạn học giỏi. Ở đây ngay lúc này cũng có một chú ốc sên nho nhỏ như thế.

Tôi đi tiếp, trước mặt và cây cầu gạch đã nhuộm đen, còn xa xa là cây cầu hai nhịp. Công ty ở ngay phía trên cây cầu hai nhịp ấy, nhưng ở đó không có cầu thang lên nên tôi phải lên ngay từ đây. Tôi xa rời con kênh để bước vào đường phố. Con đường này khá đẹp, cây cối cao lớn, nhà cửa rộng rãi, có vườn, có rào, có hoa, có sự thèm thuồm của đứa bên ngoài. Tôi tự nhiên cũng muốn cho mình một căn nhà. Nhà không cần to, không cần đẹp, chỉ cần là có một cái ban công nho nhỏ để có vài cây hoa, vài cái ghế, vài cốc trà. Căn nhà đầu tiên tự mua sẽ thế nào nhỉ? Bố mẹ tôi cũng phải có tới 2 đứa con mới mua được căn nhà đầu tiên, 16 m2, hình vuông, không có toa lét, tắm chậu, bếp bé chừng 1m2 nóng hầm hập cả mùa hè. Thế nhưng chẳng ai phàn nàn kêu ca gì vì đó là căn nhà của chính mình. Sau bao năm long nhong, lần đầu tiên tôi muốn neo đậu lại.

“Người ta chỉ cần một mảnh đất nhỏ để thấy vui vẻ khi còn sống, và cần còn ít đất hơn thế khi qua đời” – Goethe

20170523_181550

Advertisements

Những mùa hoa tràn về

Ngày xưa ở nhà tôi thường nghĩ sao con người có thể sống ở mấy cái xứ lạnh lạnh, 0 độ rồi âm độ như thế. Ở xứ nhiệt đới có phải sướng không, nắng ấm quanh năm, có điều nhiều khi hơi nồng cháy quá. Thế nhưng khi sang tới bên này thì tôi nhận ra rằng, mùa đông khắc nghiệt đấy, người ta căm ghét đấy, nhưng cái cảm xúc ghét bỏ ấy sẽ dễ dàng trôi vào quên lãng khi mùa xuân chào sân. Mùa xuân mang theo những cơn gió mát lành mơn trớn trên da thịt và tâm hồn.  Sự sống len lỏi dâng lên từ mọi ngóc ngách, từ đất tới trời.unnamed (3)

Bắt đầu từ những mầm hoa Crocus. Hoa Crocus còn gọi là hoa xuyên tuyết bởi nó xuyên tuyết đi lên. Tôi nhớ trong một bộ phim hoạt hình từ hồi nhỏ, có cô bé bị dì ghẻ bắt vào rừng nhặt hoa giữa mùa đông, bà chúa tuyết thương tình đã cho mọc lên những bông hoa nho nhỏ, xinh xinh từ mênh mông tuyết trắng. Hoa Crocus có rất nhiều màu: vàng, trắng, tím, hồng, mà phổ biến nhất có lẽ là màu tím xanh. Giữa đám cỏ xanh hay quanh những gốc nổi lên những đám hoa crocus căng tràn. Hoa thấp bé như hoa dại, như daisy, như bồ công anh nhưng không ai nỡ dẫm lên. Crocus quá mỏng manh, quá đáng yêu, trông như đóa tulip cỡ nhỏ, trông như đóa Lily the valley cỡ lớn, trông như những giọt nước, giọt mưa, giọt đẹp. Khi Crocus mọc lên thì mọi người biết chắc mùa xuân tới rồi, dù ra đường quần áo khăn mũ vẫn kín mít, gió vẫn thổi lộng, và mưa lúc ngắn lúc dài.

17203252_10212437945493065_6001909557387003011_n

Crocus chỉ tươi đẹp được chừng 1 tới 2 tuần là để lại những buồn thương trên cỏ. Lúc này cây trên cao bắt đầu tô điểm trời. Những loài hoa trắng là khởi nguyên của những giấc mộng mị. Hoa mơ, hoa mận, hoa keo, hoa nến, hoa xoan, những đốm li ti trắng ken ngày một dày, đến một ngày sau những tất tả bận bịu, ta ngước mặt lên thì thấy bầu trời đã trắng xóa hết. Trắng tinh khôi, trắng hơn cả bông, cả mây, cả gió. Cây cối như phủ tuyết lên mình. Ngay cả mấy cây bụi lùm cũng loi choi đơm hoa trắng có hương đậm. Dọc đường tàu là là mấy cây vô tên trắng len lỏi giữa màu xanh đậm của mấy bụi thường xuân. Đi trên đường, thi thoảng lại có những đốm trắng bập bềnh trôi giữa những đám xe cộ đường xá xám ngoét, biết chắc có cây mơ hay cây mận đang trổ mã. Màu trắng làm cuộc sống trong lành quá đỗi.

unnamed (4)

Trời trắng còn đất vàng. Dưới chân lúc này hoa thủy tiên nở rộ. Thủy tiên từ vùng đất ẩm gần các con nước bị di cư về công viên, đồi nhỏ, bãi cỏ, vệ đường. Thủy tiên vàng rừng rực, phản sáng lên bầu trời, làm ngày xám xì cũng có chút rực rỡ. Mơ hồ người ta hiểu rằng những đám hoa ấy đã giấu nắng, chứ không phải những đám mây. Thủy tiên tươi tắn, mỗi đóa hoa như một nụ cười buổi sáng, làm người qua đường cũng ngập ngừng đứng lại, tự hỏi xem hôm nay có phải là một ngày may mắn. Có hôm, trời chợt mưa đá, mưa to dày nặng nề, làm dập phần nhiều bụi thủy tiên. Lá hoa bị ép xuống gần mặt đất, nhưng không tiêu điều, xơ xác, mà vẹn nguyên vẻ sống động đáng yêu. Thủy tiên luôn tượng trưng cho sự ích kỉ, nhưng cũng là niềm hi vọng, muốn làm yêu đời yêu người thì phải yêu mình trước đã.

unnamed (2)

Thủy tiên vàng còn tươi thì thủy tiên trắng ngấp nghé lên. Thủy tiên màu trắng, nhụy màu cam, nhẹ nhàng, đơn giản, thân thương hơn, nhưng không mang lại nhiều thay đổi về tâm trạng như thủy tiên nguyên bản. Ở xứ sương mù này nhất thiết phải có thủy tiên vàng, cũng cần thiết như những chiếc xe bus màu đỏ vậy. Lúc này hoa anh đào trắng bắt đầu nặng trĩu còn hàng cây mận lá đã xanh mởn. Hoa anh đào đu theo chùm, chùm nào chùm nấy chắc nịch như chùm nho, nhưng tao nhã bởi cánh mỏng manh nhè nhẹ. Xen kẽ giữa trời hoa ấy là vài chiếc lá biếc xanh. Phải rồi, cây bắt đầu đơm lộc. Tháng 4 mới về. Cây cao thật cao, xanh thật xanh, xanh non tơ, mơ màng. Chẳng có gì đẹp bằng những chiếc lá tí hin mới nhú ấy.

unnamed (1)

Cây anh đào trắng vừa đổi màu úa thì anh đào hồng đỏ rực lên. Anh đào màu hồng mang nguyên trên mình một đám mây hoa. Thời tiết dạo này kì lạ, cuối tháng 4 mà có mưa kèm tuyết. Trong cơn mưa tuyết ấy, gió phần phật, cánh anh đào chấp chơi trong không gian, đó chính là mưa hồng. Không có giấc mộng hay bộ phim nào đẹp đẽ hơn thế. Cả lũ đang làm việc mà nhìn ra cửa sổ, thấy hoa, tuyết, mưa cùng nhau rơi trên cỏ thì chạy vội ra ngắm, đấy dù già dù trẻ, dù trai dù gái, chẳng ai cầm lòng được trước thiên nhiên, và không ngại tự nhận mình thật sến rện. Mẹ đã gần 60, cứ thấy hoa là mê mẩn tâm trí. Mẹ thích anh đào, hoa lê, hoa táo và tulip.

Tulip đủ màu, đợi tháng 4 là bung lụa. Chẳng cần đi Hà Lan, ở công viên nào của nước Anh cũng thấy tulip ngập tràn. Ở Pháp thứ hoa này ít được chuộng mà ở đây là một phần không thể thiếu của tháng 4. Hoa tulip có những màu rất sặc sỡ như cam, đỏ, có thể làm lóa mắt nhưng có những màu lại rất lại nhẹ nhàng tinh tế như hồng phớt, trắng ngà. Tulip mà trồng thành luống dày dặn thì khó loài hoa nào bì kịp độ tươi tắn lung linh. Nước Anh cũng có nguyên 1 vùng ở Northfolk trồng tulip để xuất khẩu, cũng giống như Quimquer của Pháp ít nổi tiếng nên không có khách du lịch lai vãng như Hà Lan. Tôi đang ước một ngày có ô tô để lên đó ngắm cho thỏa thích.

Giờ thì chỉ ngụp lặn trong bồ công anh và hoa bơ vàng rực. Bồ công anh thì ở đâu cũng có, cứ tháng 4 tháng 5 là tràn ngập bãi cỏ. Lucie rất thích hoa này. Em lăng xăng hái về tặng mẹ, để mẹ làm mứt mà mẹ lười bỏ quên trong tủ mãi không làm. Em thích hoa mà lại sợ nhụy hoa, ba chỉ em thổi mà em không dám, chắc thấy nó cứ bay bay lại không hiểu vì sao. Em cũng thích hoa bơ, hoa daisy và vô vàn hoa dại ở công viên. Em mà ngắt được bông hoa nào là giữ khư khư trong tay cho đến tan nát thì thôi. Có một hôm mẹ đưa em đi rừng chơi, chỉ cho em hoa chuông xanh và hỏi “Màu gì đây con”, “Tím”, em làm mẹ hoang mang sao người ta lại gọi là hoa chuông xanh.

unnamed (5)

Hoa chuông xanh chỉ ưa mọc ở rừng già, nơi cây cối um tùm, đất đai màu mỡ vì xác cây khô. 80% hoa chuông xanh là ở Anh nên có thể nói đây là đặc sản của xứ này, như đền bù lại sự thiếu hụt của Lily the valley loài hoa tháng 5 thơm ngát ở Châu Âu. Vùng West Midland này thì khỏi nói, rừng nào cũng có hoa chuông xanh, rừng càng to thì thảm hoa càng rộng, thế nhưng người Anh chỉ tận hưởng nó cho riêng mình mà không quảng bá rầm rộ như khu rừng Hallerbos ở ngoại ô Bruxelles. Thảm hoa xanh mà rộng khắp thì cảm tưởng như vào chốn thần tiên vậy. Cả nhà kéo nhau vào rừng Moseley Bog tuần đầu tháng 5 thì hoa đã héo phần nhiều. Khu rừng này nổi tiếng vì gắn liền với tên tác giả cuốn Chúa tể của chiếc nhẫn, nghe đồn tuổi thơ của ông trải qua ở đây và sau đó làm cảm hứng để viết tác phẩm huyền thoại này. Moseley Bog không lớn vì bị thành thị bao vây, thảm hoa chuông xanh cũng không lớn, chỉ có một đám kha khá ở ngay cửa rừng và những đám nhỏ le te ở mọi gốc cây cổ thụ. Lucie cũng hứng thú không kém gì bà của em, ước gì đưa được cả hai tới đây sớm hơn để ngắm trọn sự tươi tràn của màu xanh tím.

Mẹ cũng ước đưa được cả hai tới những khu rừng xa hơn trong vùng Warwickshine hoặc Worcestershine, leo lên đồi Clam thâm thấp hay lên Great Malvern cao cao để thấy hoa chuông xanh vẫn còn tươi, còn ngập tràn ở phía trên cao mát lành ấy. Hôm cả nhà đi Worcester có đi qua Kidderminster, thấy mọi người xuống đông để tham gia những hiking, trekking hay camping cạnh sông mà thấy thèm muốn. Trời ấm lên 1 tẹo, Lucie lớn hơn 1 tẹo để chúng ta lại về với thiên nhiên.

Mùa hoa hồng sắp tới, mùa hoa lavender cũng không xa, giờ là mùa hoa hoàng yến và tử đằng. Tử đắng tím leo dây, hoàng yến vàng cây lớn, đều thích buông rủ hoa mê muội người qua đường. Ở xứ này chẳng mùa nào đẹp như mùa xuân. Birmingham cũng tự nhiên thấy đáng yêu gấp bội khi con đường đi làm là muôn vàn loài cây hoa trắng, muôn vàn bãi cỏ hoa vàng, và muôn vàn khuôn mặt non tơ của những đứa trẻ còn bận bịu thi cử. Chúng ta không thể mong mình trẻ mãi, không thể ước mình quay lại thời xưa, chúng ta chỉ có thể giữ cho suy nghĩ và tâm hồn tươi trẻ. Sống giản đơn và vui vẻ. Mùa xuân tới rồi, hoa cỏ nở rộ rồi, chuẩn bị những trận dị ứng thôi, huhu.