bia sach 2-1

Cuộc đời này phải thỏa hiệp quá nhiều và tôi lại là người quá dễ dàng thỏa hiệp.

Tôi tự thấy chán ghét mình về điều này. Tại sao tôi không thể nhiệt huyết đấu tranh tới cùng cho ý tưởng của mình, tại sao lại dễ dàng để nó bị rơi vào lãng quên, tại sao có thể chấp nhận một điều mà mình cực kì không thích? Tại sao có thể cứ sống cả nể, mủi lòng và thỏa hiệp, thỏa hiệp, thỏa hiệp. Phản bội lại chính bản thân mình, còn gì khốn khổ hơn.

Quyển sách thứ 3 đang thành hình. Việc ra đời nó dễ dàng đến nỗi việc nó lên kệ trở nên phức tạp không tưởng. Gửi bản thảo đi, 2 tuần sau được chấp nhận, cuộc đời cứ như màu hồng pastel vậy. 2 tháng sau ngày sách ra tiệm đã có, cuộc đời không thể tươi đẹp hơn. Mọi việc vẫn chuẩn cho tới khi cái bìa sách tới. Tôi không thích, không thích, không thích. Một sketch mới ra đời từ bàn tay tài hoa của thằng em. Một thứ phải gọi là tranh vẽ chứ không chỉ là minh họa đơn thuần, quá đẹp, quá đúng, quá tôi. NXB không chấp nhận. Tôi nhún nhường gợi ý kết hợp nó và bìa chính. Họa sĩ không đồng ý, mà khi đọc thư của chị ấy, thấy sự vất vả chị ấy đã dành cho cái bìa hiện tại mà tôi nghĩ thôi mình từ bỏ đi. Từ bỏ hẳn thôi, bởi thứ mình không thích thực ra lại là tâm huyết của nhiều người. Cái thứ mà mình nghĩ là cũ kĩ đơn điệu ấy thực ra được đánh giá là bám sát thị trường và đánh đúng thị hiếu. Dường như nghệ thuật vẫn cần sự rộng rãi đông đảo, hơn là chút cá tính nửa vời.

Vậy là tôi sai, tôi đi ngược đám đông, tôi tự coi mình tài giỏi, tôi tự coi mình là đúng, tôi nghi ngờ xu hướng, tôi và cái vũ trụ vẫn xoay quanh mình thực ra chẳng là cái gì ngoài cái ego quá lớn. Tôi tự nhủ mình, đơn giản mọi việc đi, đón nhận với tâm hồn rộng mở hơn. Vậy mà vẫn chưa làm được, hoặc không muốn làm được, bởi tiếc cái tâm trí và thời gian của em trai bỏ ra.

Một bức sketch khác rất đẹp dành cho bìa cuốn Trái tim trên những con đường, mà họa sĩ của NXB đó phải thốt lên đẹp và cá tính quá, muốn em tôi làm nó hoàn chỉnh, thế nhưng nó không có thời gian nên họa sĩ phải phác lại cho mềm mại và mộng mơ hơn. Bìa hiện tại của Trái tim trên những con đường được đông đảo bạn bè nói là đẹp và chúng tôi cũng thấy đẹp bởi nó bám sát ý tưởng và kết hợp thành công với kiểu màu sắc thu hút thị trường. Đó là thành công.

Bây giờ thì sao chứ? thất bại, rõ là thất bại của tôi, bởi không bảo vệ được điều mình tin tưởng. Ai biết được thị trường sẽ đón nhận nó thế nào? có lẽ nào tôi mới là người sai lầm, sai lầm tuốt tuồn tuột.

 

COVER2-page-001

P/S: Ai chưa mua Trái tim trên những con đường thì mua đi nha 😀

 

2 thoughts on “Học cách thỏa hiệp

  1. Quá trình làm bìa nhiều lúc cũng căng thẳng lắm Nga à (cho tất cả các bên: họa sỹ, tác giả, biên tập …). Vì cảm nhận về một quyển sách của mỗi người không giống nhau, có khi lại còn trái ngược. Mà họa sỹ và nhà văn thì cái tôi của ai cũng lớn. Kinh nghiệm của mình là sau tất cả thì “thời gian là liều thuốc” hihi. Từ từ rồi các bên có sẽ chút thời giờ để ngẫm nghĩ sâu hơn về ý kiến của người kia và rồi sẽ cùng hiểu ra, cùng nguôi ngoai thôi.
    Vài dòng chia sẻ cùng Nga.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s