8935086844175-1

Cuốn sách thứ 3 đã lên kệ được 2 tuần, vậy mà tôi chưa có thời gian để khoe, thực tế vì không có cảm giác muốn khoe lắm. Cảm giác giống như ăn chocolate vị ớt, vừa ngọt vừa cay, vừa cười vừa khóc vậy. Tại sao lại thế?

Khi cuốn sách đầu tiên ra đời, đó là một điều kì diệu. Tuổi 25 , 26 nhiều mơ mộng nhớ nhung, lúc nào cũng muốn viết, viết là dạt dào, viết xong còn tự thấy bùi ngùi :)). Hồi đó lên lab là ngồi viết nửa ngày, nửa ngày mới làm mô phỏng ăng ten, thầy bà cứ gọi là đứng ngồi không yên, ra vào ý kiến, mà mình thì cứ kệ, bởi không hiểu sao ngồi vào bàn làm việc mới nhiều cảm xúc viết :)). Hồi đó lúc nào viết cũng là lưu luyến thời thơ ấu, thương mẹ, nhớ bố, yêu em, và loanh quanh trong đống cô đơn vì cơ bản là không có bồ :)). Hồi đấy chỉ đơn thuần là viết blog, ghi lại cho mình và để vài bạn đọc cho vui. Tự nhiên một hôm chị Vân gửi email, quăng cho link giới thiệu cuộc thi Văn học tuổi 20 rồi nói em thi thử đi. Mình thì nhìn thấy hệ thống đoạt giải mấy năm trước toàn Phan Việt, chị Tư thì hốt hoảng, khấp khởi, có khi nào được giải xong văn tự hay như mấy chị :)). Thế là cũng mất 2 đêm hì hụi chọn lọc tinh hoa gom gom lại, thêm 1 tuần viết thêm 1 truyện mới cho vào, chứ không lại mang tiếng quăng blog lên giấy. Truyện đó sau thành tên sách “Chộn rộn xứ người”.

Nghe vụ này thấy quen quen, vì giống vụ Ngô Thừa Ân viết Tây du kí. Theo báo chí thì  khi Ngô Thừa Ân viết xong truyện, thằng con trai nuôi liền lén lút mang bán cho NXB lấy tiền. Ông tức quá vì tính để làm hồi môn cho cô con gái ruột, nên tức chí ngồi viết thêm 1 chương nữa – 1 chương hay nức nở tạo sự đột phá khác hẳn ngàn trận đánh yêu quái hao hao nhau. Nhờ chương sách hay nhứt trần ai này mà cô con gái mang đi bán thành công, thu về bao nhiêu danh tiếng cho bố. Chính là chương Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung. Kể ra so sánh sách của mình với một trong tứ đại danh bổ quả là mặt dày :)), nhưng mà tự nhiên kể chuyện mình lại nhớ ra cái giai thoại thú vị ấy.

Quay về vụ Chộn rộn xứ người, sau khi đã được biên tập hơi chu đáo thì tôi gửi ngay cho đứa bạn tên Ngọc khủng khiếp cư ngụ tại Sài Gòn. Nó có nhiệm vụ in ra, dập lại, mang bản thảo đi nộp. Nhờ hồng phúc của nó mà sách được chọn in, xong còn được vô chung kết top 18. Ngày thư mời tới dự giải thưởng tới tay, tôi còn run run nghĩ rằng sắp được tay bắt mặt mừng với chị Tư và ngó coi mấy nhà văn trông thế nào. Hồi được quay clip phỏng vấn là tại sao tham gia thi VHT20, tôi thậm chí mặc áo sầu riêng rùi hớn hở chỉ vô nói “Tại muốn gặp chị Tư sầu riêng” :)). Thế nhưng trời không cho cơ hội rửa phèn, bữa trao giải tôi bận đi dự đám cưới … chính mình. Dưới ánh mặt trời Quy Nhơn tôi thầm mong ước được cái giải khuyến khích thôi cũng được. Thôi cũng được là được thế nào, tưởng được giải dễ vậy sao, tay trắng hoàn toàn, may mà không mất oan tiền vé vô Sài Thành, chưa kể tiền váy áo lóng lánh tới dự giải. Cũng coi là may. Quyển sách được in đã là một may mắn vô bờ.

Cuốn sách đầu in 1000 cuốn, được vài tháng được tái bản thêm 1000 cuốn nữa, còn gì vui hơn. Vô Tiki thấy có tận 6 bình luận, 85 likes, không bằng 1 post FB vu vơ, thế mà thấy xúc động vô cùng. Có người chê là truyện không đồng đều, có cái hay sâu sắc, có cái dở không muốn đọc. Có người lại khen thật chân thành, lãng mạn. Có người còn kịch liệt hơn nói: sao mọi người chê dở, mình thấy rất hay và sâu sắc. Độc giả khen chê gì mình đều thích với lòng biết ơn. Chứ vô Tiki không thấy cảm nhận gì cứ buồn buồn như sách bán ế, mà có khi là ế thật :))

Quyển sách thứ 2 lên kệ, cũng đợi chờ ngắc ngoải, cũng thi thố, rồi được giải 3, tuy nhiên báo chí giật tin là giải nhất. Rồi cũng có bài phỏng vấn, hỏi tùm lum, hài nhất là lại nhấn vô cái nhược điểm của bản thân đó là tiến sĩ. Tại sao nói tiến sĩ là nhược điểm, bởi 3 năm đó người ta đi làm đã lên senior,mình thì thoi thóp xong cái luận án, ra trường xin việc chỉ ngang thằng freshmen. Đêm ngày làm hộc bơ, lương vẫn thua xa mấy thằng nhóc em học xong thạc sĩ ra đi làm ở Paris. Làm tiến sĩ nước ngoài, ai cũng bảo khó, bảo oai, mình làm xong thì tự nhiên cảm thấy như chưa có gì. Khi bắt đầu đi làm, 1 tuần có khi tự design được 2 con ăng ten không cần dựa paper nào, vậy mà 3 năm tiến sĩ dựa paper làm được 2 con ăng ten ngắc ngoải :)). Làm xong bỏ xó vì chả có cái điện thoại nào đi xài con ăng ten bự chảng đó, thấy 3 năm ấy quả là phù du, không giúp ích gì cho khoa học, cũng không giúp ích gì cho thầy cô, chỉ giúp ích cho bố mẹ là mình có chồng :)), và giúp cho mình là mình có thời gian tìm hiểu bản thân để phát hiện ra niềm vui viết lách.

Giờ viết lách là cái gì xa xỉ lắm. Đi làm thì không thể viết trên công ty. Về nhà thì bận con tới 10 rưỡi, lúc đó người rủ như liễu, chỉ nằm bò trên sofa, bật Netflix và coi hết phim bộ này tới phim bộ khác. Tự nhiên hôm qua coi được bộ phim Alias Grace dựa trên tiểu thuyết của Magaret Antwood, thấy lòng buồn lạ, sao người ta lại viết hay được thế nhỉ. Xong vô FB đọc Thuận lại thấy sự dày công nghiên cứu và kiên định viết lách là thứ mình thiếu, thiếu vô cùng. Có mấy cuốn sách muốn đọc mà cứ cầm lên rồi bỏ xuống, vì sợ. Nếu sách hay quá mình sẽ không còn muốn viết vì chẳng bao giờ đạt được tầm đó, nếu sách hay vừa mình dễ bị a dua muốn viết theo kiểu giọng văn đó, còn nếu sách dở thì lại thấy bực mình là sao mình biết hay biết dở mà viết còn dở hơn họ :)).

Vì cái tự ti là mình viết dở nên chẳng bao giờ tôi đọc lại sách của mình. Quyển sách thứ 3 ra đời. Tôi còn chưa được cầm mà cái hình thức của nó làm mình không muốn tới gần. Một lần đưa hình cho chị sếp xem, chị này không hiểu gì tiếng việt, nhìn hình bảo sách du ký à, nhìn lãng mạn đó, kiểu cô gái đi du lịch Paris phải không. Tôi buồn cả sáng bởi rõ là sách của mình không như vậy. Sách của mình về những sự thật trần trụi của Paris, những gì gai góc và buồn chán, chứ không phải là những mộng mơ hão huyền tuổi mới lớn. Có hôm được bên First News gửi cho cái ảnh có em bé mặt xinh tươi búng ra sữa đang cầm cuốn sách của mình, thấy lòng buồn vô hạn. Tuổi 14,15 thì đọc sách này làm gì, nó đâu phải du ký, hay ngôn tình, hay sách triết lý ba xu mà các em đọc vô là hừng hực khí thế đối mặt với đời. Cái bìa sách rạch một cái rãnh to đùng giữa mối quan hệ của mình và chị họa sĩ, tới nỗi khi giới thiệu sách thì người ta tag mình sẽ không tag chị kia. Cả 2 bên đều câm lặng, mình chịu đựng sự mơ mộng sến súa của chị phủ lên, chị ngấm ngầm tức giận sự không hiểu chuyện của mình.

Đứa bạn đọc sách xong kêu đúng là tay nghề có lên, văn chương chau chuốt, có vẻ sâu sắc và khó hiểu hơn :)). Nói chung mình chưa bao giờ thích nghe phản hồi từ những đứa bạn thân, bởi chúng nó dễ tìm thấy nét này nét kia từ chúng nó, từ mình, từ những người bạn chung, hay từ những kẻ xung quanh mình. Mặc dù mình đã bớt kể chuyện mình và gia đình, giờ đi kể chuyện xóm làng :)). Mình đã bớt bơi bơi trên bề mặt, đã chịu lặn ngụp sâu hơn vào văn chương, nhưng vẫn có điều gì đó gợn gợn. Đến quyển thứ 3 cuộc chơi văn mới bắt đầu, mình vẫn mò mẫm và mày mò để luôn là một người viết tận tâm. Mình mua thêm sách và bắt đầu đọc lại. Mình cầm bút lên và phác thảo vài truyện ngắn mới theo những chiều hướng đa dạng hơn. Thời gian trong ngày của mình ít, nhưng trong đời thì nhiều, đủ để mình từng bước chau chuốt cho tinh tế và mượt mà. Sách xuất bản thực ra chỉ là một thứ phù du, có người thích, có người không, quan trọng là phải tự làm hài lòng mình trước đã.

sach

Dù chưa hài lòng về sách của mình, vẫn thấy vui vô cùng nếu có người thích nó như thế này :))

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s