Sách in thì cũng in rồi, ế thì cũng ế rồi :)), thế nhưng blog cũng không nên meo mốc mãi, mỗi ngày tôi sẽ up 1 trích đoạn truyện ngắn để mọi người đọc cho vui. Bắt đầu thứ 2 bằng câu chuyện vui nhứt trong sách Paris trong hộp giày.

b57cb3fe060b4e365f4756e99b2b4287w-c238055xd-w685_h860_q80

Ngồi khóc trước cửa

“Lúc đấy là 18h30, tức là 1h30 sau 17h – giờ tôi rời khỏi cơ quan.

Hôm nay tôi về sớm hơn thường lệ, đúng là vậy, chỉ thoáng thấy sếp nhấc cái áo măng-tô lên là tôi cũng kéo vội điện thoại khỏi dây sạc, đút nhẹ vào túi quần rồi lẹ làng mặc áo khoác ra về. Chẳng có gì là lạ cho sự nhanh nhẹn này, bởi tôi vẫn luôn đi làm tay không như thế. Cặp táp hay túi đeo vai chỉ là thứ đồ trang trí bảnh chọe cho lũ trai mới lớn hoặc tập tành làm người thành đạt. Tôi đủ già và đủ mệt để không muốn gánh gồng theo bất cứ hành trang nào ngoài vợ dại, con thơ. Mọi ngày tôi cứ nhàn nhã làm việc, lướt Facebook, chat với những đứa bạn cũ rồi đợi khi xe bus bớt đông, tàu điện bớt chen chúc thì về. Sự thật thì chuyện bớt đông ấy là không tưởng ở Paris khi mà tàu vừa tới thì người ta có thể túa ra từ mọi ngóc ngách, ào ào như gián chạy trời mưa. Tôi chỉ cố trì hoãn cái sự bị sai vặt được chừng nào tốt chừng đó. Tuy nhiên hôm nay mệnh lệnh cấp trên đã đưa ra là tôi phải có mặt ở nhà trước 19h vì một sự kiện quan trọng nào đó mà vợ tôi đã lải nhải từ đầu tuần nhưng tôi vẫn không thể nhớ nổi. Cô ấy bảo tôi không đặt tâm trí vào cái nhà này, tôi thì nghĩ cô ấy đặt hơi nhiều quá.

Vậy là hôm nay lúc 18h30 tôi đã có mặt trước cửa tòa nhà. Theo dự kiến 18h35 tôi sẽ bấm xong hai lần code cửa và có mặt ở cầu thang. Dự trù là thêm tầm hai phút nữa tôi sẽ leo được lên tầng hai của khu nhà, với tay bấm chuông cửa, chuẩn bị một nụ cười tươi rói, bế đứa con bé bỏng lên hôn nó chùn chụt, quay sang âu yếm vợ vài câu, cởi áo khoác, tháo giầy kèm tất, vứt tất cả ra sàn nhà và mặc vào bộ pyjama nhầu nhĩ. Năm phút sau, tôi yên vị trong ghế sofa, bật tivi lên xem tạm chương trình Đoán lời bài hát của kênh France 2, trong khi con tôi chơi quẩn quanh và vợ chúi mũi vào mấy cái nồi bốc khói. Cô ấy trông thật đẹp giống như thầy Snape pha độc dược. Sự bình yên nhỏ bé ấy sẽ bị phá vỡ khi vợ tôi bất chợt gào lên:

“Anh còn nhớ lần cuối anh tắm là khi nào không?”

“Mới sáng thứ Hai”

“À, ra là sáng thứ Hai, còn bây giờ là tối thứ Sáu, anh có điên không vậy?”

“Không, anh bình thường”

“Cám ơn anh bình thường, mời anh đi tắm, cắt tóc cạo râu, phục sức tươm tất cho sự kiện tối nay”

Thật buồn tôi vẫn chưa nhớ ra là sự kiện gì để kể và còn buồn hơn là vì sự kiện này mà tôi bị thúc giục đi tắm sớm vậy. Bình thường phải tới tối Chủ nhật vợ tôi mới phát hiện ra sự trì hoãn bạo hành hệ sinh thái sống trên bề mặt cơ thể này. Cô ấy vẫn thường bị áp lực vệ sinh nhà cửa, con, và chồng mỗi khi có khách. Tôi không muốn nói xấu cô ấy nhưng rõ ràng đó là một tính xấu khi sống không thật với bản thân. Tôi ù ì quay ngang quay dọc, tìm xem liệu có cớ nào trốn thoát. Đứa con nhìn lên kêu a gi gi, nó đã sạch bong từ lúc nào. Báo hiệu đã tới lúc mình cũng nên sáng loáng như đống đồ thìa nĩa đang được xếp dần trên bàn kia. Như vậy khoảng là 18h45 tôi sẽ ngâm mình trong bồn tắm cùng chút tinh dầu quế xả dùng lén của vợ. Tôi có cảm giác như mình là con gà trong nồi nước phở, thật bóng bẩy và thơm ngon. Sau đó con gà mặc lên mình những thứ đồ trang trí hợp mắt vợ, hư cấu thêm vài nụ cười đầy sức sống để đón đoàn người vừa bấm chuông cửa. Buổi tối không bình yên bắt đầu.

Đêm nay đáng lẽ sẽ phải xảy ra như thế nếu như không có sự kiện mới phát sinh, nằm ngoài tầm hiểu biết và kiểm soát của vợ tôi.

Vào lúc 18h30 khi tôi đứng trước cửa nhà thì đã có thứ giữ chân tôi lại, khiến 18h35 tôi không thể đi xuyên qua hai lớp cửa để vào nhà.

— trích Ngồi khóc trước cửa —

4 thoughts on “Ngồi khóc trước cửa (truyện ngắn)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s