Paulownia forestbig

“Khi tôi tỉnh dậy, đoàn tàu đang ở đâu đó gần Bordeaux. Ở đây thiên nhiên không còn mượt mà nữa mà có vẻ khô hạn. Không khí nóng và khô cằn tưởng như chẳng hợp với giống loài nào, thế mà nho vẫn mọc lên xanh rì.

“Anh nói xem đó là cây gì”, cô ấy chỉ vào đám cây mọc san sát nhau thành từng cụm lớn bên đường.

“Là cây để làm giấy”

“Cây làm giấy sao?”

“Ừ”

“Em chưa bao giờ để ý xem cây đó là cây gì. Em cứ nghĩ nó tự mọc nhưng không thể nào lại mọc thành hàng như thế kia được. Nhiều quá anh nhỉ”

Cô vợ yên lặng một hồi. “Anh nghĩ nó tội không?”

“Ai tội cơ?”

“Cái cây làm giấy ấy. Nó không có tên, không được nhận dạng, không được để tâm. Cây phong lá đỏ, cây thông lá kim, cây bạch đàn thân trắng, cây hoa sữa mùi thơm, cây mận ra quả, cây liễu rủ cành. Cùng là cây mà có cây được biết, được trồng, được nâng niu, có cây lại phải co cụm thành từng đám, đợi ngày chặt đi vào nhà máy.”

“Con người cũng vậy mà”, anh chồng quay sang.

Con người, con người, con người thì sao chứ? Chúng ta đến thế giới này, mỗi người một việc, không ai giống ai. Có người sinh ra để nổi trội, có người sinh ra chỉ khiêm nhường nằm trong bóng của người khác. Có người có tài không ai thấy, kể cả bản thân, có người không có gì nhưng được mọi người để ý. Tại sao lại như thế? Những người đó sinh ra có ánh hào quang để thu hút xung quanh. Chúng ta đứng đó nhìn ngắm ồ à và công nhận họ là một điều không thể thiếu của xã hội. Trong khi chính chúng ta lại loại bỏ mình khỏi các mấu nhô, hòa mình vào trong cái phông nền sẫm màu của thực tế. Đôi khi chúng ta nhìn họ và nghĩ “Họ có gì hơn mình”. Chẳng gì cả ngoài ánh hào quang của số phận. Chúng ta quá an bài trong số phận giản đơn của mình, bởi biết có muốn bật khỏi nó cũng không được. Chúng ta cười những kẻ không tuân theo số phận. Đó là sức mạnh bất diệt nhất trong vũ trụ này.

“Nhưng có thể cái cây này nổi tiếng với những người làm giấy”, anh chồng tiếp tục.

“Em đã từng muốn nổi tiếng”, cô vợ tiếp tục.

“Ai cũng vậy”, anh chồng bâng quơ

“Thật không? Có người thích danh, có người thích tiền, có người thích cả hai. Em chỉ thích một. Nhưng em nghĩ đã quá muộn để làm điều gì đó”

“Chúng ta còn chưa 30. Em muốn làm gì?”

“Chúng ta chưa 30 nhưng em thấy trống rỗng rồi. Em không tìm lại được những ước mơ nữa. Em thấy mình kiệt quệ về tư tưởng và lòng tin”.

Anh chồng không nói gì. Tôi thấy kỳ lạ. Đáng lẽ câu nói đó phải thốt ra từ anh chồng chứ. Cô vợ với cái dáng vẻ trẻ con như vẫn còn sống trong thế giới ấu thơ của cô ấy mà lại già cỗi đến thế sao. Bao nhiêu người trẻ đang tự đào mồ chôn mình? Nhiều người đang làm trầm trọng hóa cái vấn đề nhỏ nhoi của họ. Họ chỉ là loay hoay quá lâu trong mớ tư duy hỗn độn mà không thể bước chân nổi vào thực tế. Họ nghĩ ra nhiều thứ để làm rồi ngay lập tức nghĩ về những trở ngại. Họ âu sầu nghĩ rằng thời đại này đã quá phát triển đến nỗi không còn chỗ nào để chen chân. Đôi khi họ mong có chiến tranh để được tái tạo lại thế giới. Những con người trẻ, họ thật quá nhạt nhẽo và đơn côi. Họ thậm chí không thể kết thân với bản thể để hiểu mình cần gì hay làm được gì trong cuộc đời. Cô vợ kia là vậy. Tôi cũng vậy. Anh chồng thì sao?

“Giờ anh chỉ muốn kiếm tiền nuôi con”

“Con mình sau này sẽ làm được nhiều điều”, cô vợ phấn khởi

“Đúng vậy, con sẽ làm thay chúng ta”

Vậy là xã hội được hình thành, từ những người cha, người mẹ lười nhác và những đứa trẻ sinh ra đã phải mang trọng trách. Hai người đặt tay lên đứa trẻ đang nằm tròn trong tổ. Họ truyền giấc mơ của họ vào đó. Ngày xưa cha mẹ họ cũng từng làm như vậy. Cha mẹ của cha mẹ họ cũng làm vậy. Lớp sóng này đẩy sức nặng lên lớp sóng kia. Chỉ có những giấc mơ như cát vẫn ở lại mãi trong bờ.

Chúng tôi còn quá trẻ, mà chỉ biết đứng yên đợi vận mệnh mình. Có lẽ tất cả sẽ cùng nắm tay nhau chìm xuống như Atlantis. ”

——–

Sách có thể mua tại bất kì nhà sách nào từ trên đường tới trên mạng, quá rẻ với việc viết miệt mài cả năm

https://tiki.vn/paris-trong-hop-giay-p1031912.html?src=search&q=paris+trong+hop+giay

https://www.fahasa.com/paris-trong-hop-giay.html

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s