We all live in a yellow tiny house
Yellow tiny house, yellow tiny house ♪ ♫ ♩ ♬ (Beatles is all around)
When you have a deep love for Van Gogh and your hubby is as crazy as Vincent, your house must be damn yellow !!!

IMG_20171129_160244_159

8 năm lưu lạc, 6 lần chuyển nhà thì bạn Nga bê tha đã hết mộng mơ bay bổng, ghim mình lại mặt đất với một con nhà tí hin vàng khè để thấy mùa hè quanh đây 🙂). Ở cái nước âm u tù mù này, một căn nhà màu vàng chính là phương thức tự chữa bệnh trầm uất hiệu quả, thật đấy.

Câu chuyện bắt đầu bằng một hôm tôi đi đo ăng ten ở Cambridge, trong khi ngồi chờ kết quả, rảnh quá mới cầm quyển sách của bác kĩ thuật ở đó lên đọc. Quyển sách về Investment, dĩ nhiên không phải chủ đề khoái khẩu cơ mà có còn hơn không. Quyển sách có chừng 100 trang, ngắn gọn súc tích, tôi đọc được 10 trang thì nghiệm ra rằng nếu không biết kiếm tiền thì phải giữ tiền, và cách giữ tiền hiệu quả dễ dàng nhất đó là mua nhà. Vì sao, vì tiền phải trả ngân hàng mỗi tháng rẻ hơn tiền cho thuê, mình có 1 căn nhà, mai này bán lại có lời, coi như ở không mất gì. Xuôi tai, xuôi tai, đêm về nói ngay với chồng: Anh à mình mua nhà.

Thế là ngay tuần sau, hai vợ chồng lọ mọ từ Zoopla tới Rightmove, coi hết những nhà trong khả năng có thể vay, rồi coi web cảnh sát địa phương về tình hình tội phạm, coi báo chí Birmingham về các khu nên sống. Tiêu chuẩn là nhà chất lượng ổn, khu dân cư tốt, sạch đẹp gần công viên, tiện trường học, tiện đi làm. Nghe thì đơn giản mà khó quá trời. Những ngày đầu nhà nào ưng ý gọi điện đặt lịch đi coi cũng bị phũ phàng từ chối là nhà bị bán rồi. Trời ơi đây có phải đất vàng đâu mà mới đăng 2 hôm trước hôm sau bị bán rồi, còn không cho người ta cơ hội trả giá. Thế là lại tìm, lại xem, đi xem chừng chục cái nhà thì quyết con nhà này. Bởi khu dân cư đẹp như mơ, công viên to rộng, nhà cửa cũng mới và chủ nhà thì dễ thương hết xảy.

IMG_20171129_075906_483

Sau khi tìm xong nhà thì tới đi tìm broker giúp vay tiền ngân hàng và solicitor lo thủ tục pháp lý với mấy cái kiểm tra ống thải, đường nước, lụt lội, ô nhiễm, kế hoạch làm đường. Nói chung mất thêm 2 tháng giấy tờ mệt mỏi thì cũng xong xuôi. Thêm gần 1 tháng cho chủ nhà về căn nhà mới, thế là mình chính thức thành chủ 1 cái nhà. Ông chồng vẽ lên kế hoạch sửa sang rất hăng say, thế là mình lại cho ổng 2 tuần, thích làm gì thì làm, nhưng đừng làm hỏng nhà em.

Mất cả tuần lột giấy dán tường tới đơ ngón tay cái, chà vết bẩn, lấp chỗ trống, rồi sơn trắng lớp 1, sơn trắng lớp 2, sơn vàng chung cuộc, với sự trợ thủ của hai ông chồng tuyển 30 năm của 2 bạn hữa mới thân thì căn nhà màu vành (theo lời ngọng của Lucie) cũng ra đời. Hai vợ chồng vốn mê màu vàng từ hồi vẽ bức tranh con cá sardine ở nhà bên Pháp. Hai đứa luôn nghĩ màu vàng thật cá tính, thật sáng tạo và thật điên khùng. Khi nhà được sơn màu vàng tự nhiên thấy đúng là nhà của mình rồi :)). Tường vàng xong tới chọn rèm cửa, không thể nâu để thành tông cũ trầm 1970, không thể xanh lá để thành lòe loẹt 1990, lại phải ghi chớm vàng cho nó 2017. Rèm ghi lại phải thảm ghi, rồi tiện thể làm luôn cầu thang ghi. Cầu thang vốn được trải thảm nâu nhạt mà qua bao năm tháng đã thành màu đất, ông chồng vất vả tháo đinh lột vải rồi trát lỗ, lau gỗ, xong 3 ngày 2 đêm cả ba cả bà nội hì hụi sơn bóng nữa thì mới xong. Lucie mỗi lần bước lên cầu thang lại nói : Ba lau cầu thang, ba sơn cầu thang, cho sạch để Cie đi. Cầu thang ghi quá lại phải mua viên gạch thiệt vàng hình xương rồng gắn vô, lại phải lấy bức tranh hoa hướng dương 2 đứa vẽ năm nào ra đặt cạnh, để ghi vàng hòa quyện 🙂) . Cứ tỉ mà tỉ mẩn thế để cảm thấy sống ở đó thật dễ chịu thoải mái, hợp nhãn mình.

IMG_20171128_224054_231
Nhà nhỏ, vườn to, người sống được thì thiên nhiên cũng phải được sống. Mỗi sáng đi làm qua công viên khổng lồ dưới làn sương mát lạnh phổi, hay mỗi tối đi chợ hì hục trên con xe đạp màu xanh lại thấy đời mình như về tuổi 15 yêu dấu (quyết không học lái xe để thấy mình mãi trẻ =)) ). Không phải mình chọn đất, mà đất chọn mình, mới ở đây 1 năm, chưa yêu thương gì nó, thậm chí chưa thấy nó đẹp mà đã tạm gắn bó. Gì chứ thích thì vẫn bán nhà ra đi được, dễ ợt à, đừng để cái nhà nó bó chân mình lại. Ai còn trẻ còn khỏe thì đi chơi nhiều vào, tới tuổi rồi cũng sẽ có chồng có con có nhà thôi mà. Đừng nóng vội, bình tĩnh sống, mà phải là sống động ấy.


Căn nhà đầu tiên 70 tuổi, thương căn nhà già như ông bà mình vậy.
IMG_20171129_160442_093

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s