Mình lại cầm bút lên vẽ lại sau 3 năm chửa đẻ nuôi con, lấy cái cớ là màu vẽ ảnh hưởng độc hại tới nguồn sữa :)). Thực ra vì quá lười. Mỗi lần cầm bút lên lại không biết vẽ gì đây, vẽ thế nào, muốn truyền tải ra sao, làm sao để vẽ xong cảm thấy hài lòng. Và hơn hết là vẽ lúc nào, con thức thì phải phục vụ ăn chơi, nó thấy màu vẽ là nó phá quậy, con ngủ thì mình cũng khò khò theo. Phải gắng gượng lắm mấy  lần đang ngủ lờ đờ với con, chồng vô gọi: em ơi, dậy vẽ :)).

Mỗi đêm ngồi vẽ là chong đèn tới 1h sáng, màu sắc ánh sáng khó mà được như mong muốn. Vẽ với mình cũng giống như dạng thiền, không nóng vội ẩu tả được. Ngày trẻ vẽ chỉ mong cho xong vì quá mệt, càng vẽ càng hỏng, không thể nào cứu chữa. Giờ ngồi vẽ là ngồi im ru, không nói không cười, chỉ nhập tâm vào việc tô màu sao cho khiến chính mình hài lòng cái đã. Nếu vẽ theo phong cách Impressionism thì phải chú trọng đường cọ, từng nét cọ ngắn nhỏ, màu sắc phối sao cho hợp lý, thể hiện được nắng, được bóng, cứ tỉ ma tỉ mẩn như người ngồi xâu chuỗi cườm. Khi vẽ mình không  còn nghĩ tới thời gian hay việc phải hoàn thành bức tranh, cứ vẽ và vẽ thôi.

Có buổi tối cả hai vợ chồng chui vào cái phòng làm việc 9m2, bật nhạc Ngọt, Beatles lên rồi cùng vẽ, mỗi người 1 bức. Chồng thì chỉ cố làm cho xong, mình thì cứ lượm lặt màu sắc cả đêm vậy. Mọi người hay hỏi mình đi học vẽ ở đâu, mình nói: chưa từng đi học, ngoài mấy giờ học họa năm cấp 2 với cô Kim. Mọi người lại có ý là mày giả bộ để được khen giỏi, thiên tài à? Mình không nghĩ mình vẽ đã đẹp, nhưng luôn thích vẽ và muốn vẽ theo cách của mình, không quá chỉn chu, cũng không được phép cẩu tả, xoàng xĩnh, vẽ một bức hình mà mình cảm thấy thoải mái nhìn vào nó là được. Trong việc vẽ quan trọng là phải quan tâm và quan sát. Mình chưa từng đọc một cuốn sách dạy cách vẽ tĩnh vật, vẽ người hay phong cách hay gì hết, mình chỉ quan tâm tới hội họa như mọi người quan tâm về âm nhạc. Mình có vài cuốn sách tranh của Van Gogh, của Sezanne, xong rồi mình xem và tự rút ra những gì tạo nên cái đẹp cho bức tranh và từ đó bắt chước theo. Khi mà rảnh rỗi thì mình lướt internet coi tranh của những họa sĩ mình thích: Rousseau, Klimt, Frida Kahlo, Degard, nói chung là trường phái ấn tượng, rồi sau này là trừu tượng rồi siêu thực như Dahli chẳng hạn. Mình quan tâm và quan sát để học hỏi và không phạm mấy cái sai lầm cơ bản khiến bức tranh nhìn ngu ngốc là được 😀

31218578_10155246515252007_9141592114327453696_n

Thủy tiên vàng và bình minh mưa.

Bức này mình tập vẽ tĩnh vật lần đầu, tập vẽ bóng trên lọ hoa và trên nền khung cửa sổ. Nền trời thì mình tinh giản, không vẽ những ngôi nhà hàng xóm sau cửa kính bên kia đường vì sợ rối và loãng chủ thể, chỉ để xám và xanh để thể hiện sáng mưa. Mình thích kiểu nền đơn giản này hay có trong mấy tranh siêu thực.

34189747_10155322159007007_6729845433616564224_n

Đây là bữa tối song kiếm hợp bích, mình vẽ bức bên trái theo kiểu ấn tượng còn chồng vẽ hoa diên vĩ theo kiểu siêu thực của ổng :))

34068397_10155322158812007_9199942616592941056_n

Mẹ và Lucie ở cánh đồng nho Saumur một mùa hè xa lắc

Mình vẫn thích trường phái ấn tượng vì nó cho mình được sáng tạo màu sắc để mô tả ánh nắng. Mỗi tội vẽ rất lâu, rất lâu, rất mệt 😀

34101782_10155322159072007_5722545452310593536_n

Một góc lộn xộn phòng khách

Lại theo trường phái ấn tượng  nhưng bức này mình vẽ kiểu ẩu thoáng, không tỉ mẩn như bức trên, vì muốn nhìn bức tranh đúng lộn xộn. Lúc đó đang bị mê Alberto Giacommeti và mấy cái sketch ngoắng ngoắng của ổng, nên đã vẽ cây đàn và bức tường theo kiểu đó. Đây vẫn là bức yêu thích nhất của mình, dù vẽ rất nhanh, chỉ bằng 1 giấc ngủ ngắn của chồng.

20180718_075834 (1)

Lucie ở Barry Island, là chuyến schooltrip đầu đời. Khi gió lên, con túm lấy cái mũ cố chạy ra khỏi ống kính. Trẻ lên 3 vẫn luôn cự tuyệt máy ảnh. Bức này thì chỉ cố tập vẽ nếp gấp váy áo sao cho mềm mại bay bổng. Cái nền Lucie chạy thực ra là xi măng nhưng như thế bức tranh bị nhàm chán nên mình đổi thành nền cát cho thêm không khí biển. Phần cát mình đổ màu trắng và nâu rồi vẽ loằng ngoằng vì muốn tạo sự chuyển động cho cát. Phần núi cây cỏ lại vẽ theo kiểu ấn tượng để tránh bị thành cục màu xanh nặng nề trên đầu bức tranh. Chồng nói bỏ bớt căn nhà màu ghi bên phải, biến thành trời biển mà sợ phi logic nên mình vẫn vẽ theo đúng như ảnh mình chụp 😀

Nói chung mình vẫn đang tự học, tự mò mẫm trong bóng đêm, và tự họa cũng trong bóng đêm 😀

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s