40554428_10155517330537007_5468537560257003520_n

  1. Đặt sữa nông trại mang tới nhà

Một hôm anh giai nhà mình phát hiện ra là có cái nông trại có trang web cho đặt sữa organic tới nhà, hình như tên Milkandmore. Chai thủy tinh ngon lành đầy thèm muốn nhảy nhót bên đống trứng gà tươi ngon và những bịch khoai tây béo ú, làm anh phải nhanh tay đăng ký cho những lần giao định kỳ theo tuần. Thực ra cái ý định đặt sữa chai thủy tinh thay vì chai nhựa ở siêu thị đã được nhen nhóm trong đầu sếp thì rất lâu, khi mà sáng đưa con đi học hay thấy mấy xe tải chở sữa đi giao cho mấy nhà trong khu. Những chai trong suốt, chứa sữa trắng tinh, xếp chật chội óng a óng ánh dưới nắng,  Khi nhìn ông giao sữa mang từng chai sữa tươi nguyên xuống để cổng nhà hàng xóm, tôi lại nhớ ngày xưa. Hồi đó thằng em tôi mê sữa đậu nành nên trưa nào cô bán sữa đậu nành dạo cũng ghé quá gọi tên. Cô có cái xe đạp cà tàng, đầu đội nón lá, sau xe là một thùng các chai sữa đậu nành được phủ vải màn bên cạnh một nồi nhôm thật to chứa tào phớ sánh mịn mềm mại . Những chai màu xanh lá, cổ thon gọn, chứa sữa đậu thơm lừng, đậy bằng nút giấy báo hoặc giấy các bài kiểm tra của học sinh ( ngày xưa nhà tôi giáo viên chuyên đi bán giấy vụn bài kiểm tra thế mà). Thằng em tôi uống muốn đuối vì cô nhiệt tình trưa hè nóng nực nào cũng í ới gọi. Tôi nghĩ những chai sữa thủy tinh này cũng lớn lên cùng kí ức những người hàng xóm ở đây.

Bà hàng xóm Magaret 86 tuổi người mà giữa trời tuyết tháng 12 ghé nhà tôi với đúng một cái áo phông mỏng và một sơ mi khoác hờ ngoài, kể là hồi thằng con bà nhỏ như Lucie đáng yêu vô cùng. Một bữa nhà hết tiền mà ông đưa sữa tới đòi, bà nói con là ra bảo mẹ đi xuống cuối đường rồi nhé. Thằng con chạy ra nói y chang. Ông đưa sữa nói: Thế mẹ đi bao lâu, để chú ngồi đợi?. Thằng con nói vọng vào nhà:  Mẹ ơi thế mẹ đi bao lâu? Thôi xong, bà mẹ đành lò dò đi ra xin lỗi, xin nợ lần sau. Thằng con bà ấy sau lớn học trường chuyên lớp chọn (hẳn là King Eward ngôi trường xịn nhất nhì Birmingham), rồi làm sếp to ngân hàng, lấy vợ đẻ con, một ngày kia lại tòm tem em khác, quay về đòi bỏ vợ. Bà má nói thôi con về ở tạm với mẹ vài bữa suy nghĩ cho kĩ. Ở thế mà tới nay đã 20 năm :)). Bà má giờ giữ dịt ở nhà, không cho đi ở riêng nữa.

Cạnh nhà bà có bà lão 94 tuổi, bà này ghê hơn, sống mỗi 1 mình, không biết internet là gì, mỗi tuần lại rảo bộ xuống cuối đường mua đồ ăn trong cái siêu thị tiện ích gần như chả có thức ăn gì. Bữa tôi gặp bà, bà nói: Còn khỏe thì cố mà đi, con cháu tôi nói chắc bà sống cả đời. Mình lại thật thà: Bà khỏe mạnh như nữ hoàng luôn. Bà bảo: Gì? nữ hoàng mới có 92 mà dạo này ốm yếu lắm rồi. Ý là bà còn hơn đứt. Qủa là thế bà còn minh mẫn và đi lại vững chãi lắm dù dùng gậy. Dù bà ít khi ra khỏi nhà nhưng bà nắm tình hình rất vững, bà biết tụi tôi mới chuyển tới, có con nhỏ Lucie cục cưng, Noel bà biên ngay cho nó tấm thiếp chúc ở nhà mới vui. Đó là tấm thiệp đầu tiên chúng tôi nhận được từ người xa lạ. Tôi hỏi bà có cần tôi đi chợ online hoặc đi chợ siêu thị giúp không thì bà lắc đầu. Tôi nghĩ hẳn là bà vẫn giữ thói quen đặt sữa tới nhà từ ngày thơ bé để giúp nhẹ bớt cái xe đi chợ mỗi tuần. Một nét đẹp quê kiểng không thể bỏ được và chúng tôi thì mới bắt đầu.

2. Mua hàng sale Next lúc 5h sáng

Next là một nhãn hàng quần áo rất được yêu thích tại Anh, đặc biệt là quần áo trẻ em. Tôi đưa con đi công viên thì hầu như những bé gái ở đó đều mặc váy hoặc áo Next. Với người mẹ bị mê mùa đồ cho con thì mùa sale của Next là dịp trông đợi nhất trong năm, hơn cả nghĩ lễ Noel nữa. Mỗi năm sẽ có hai ngày Next mở cửa từ 5h sáng để xả hàng giảm giá. Nếu 9h sáng mò tới thì gần như chẳng còn gì, hoặc còn lại những thứ không đúng size hoặc không mê nổi. Hồi mùa đông trời lạnh, dĩ nhiên tôi chẳng dại gì vác thân mập này đi qua bão tuyết để tốn thêm tiền.

Mùa hè thì khác, mặt trời lên từ 4h sáng, 5h trời đã sáng trưng, và khi tôi dậy 6h thì tưởng như đã 8-9h sáng. Tôi ngay lập tức xỏ giày, mặc đồ chạy, giả bộ đi thể dục sáng. Chạy qua công viên vào giờ này thấy nó tuyệt đẹp. Mặt trời lên chênh chếch bên phải, buông ánh sáng mờ nhạt bao phủ cánh đồng cỏ, khiến cánh đồng trở nên tĩnh mặc hư ảo. Một thứ không gian đặc sánh mềm mỏng huyễn hoặc kì lạ. Màu cỏ xanh bỗng trở nên úa tàn, nhưng không buồn đau mà mang nét đẹp vàng son sóng sánh, như một thước phim của Trần Anh Hùng trong Belle epoque. Phim của Trần Anh Hùng thường có màu quá khứ, đẹp buồn, nhưng nhiều khi chỉn chu tới mức mang cảm giác rất giả, giống như một đứa trẻ 3 tuổi mà lúc nào mặt mũi cũng sáng bóng sạch sẽ như một con búp bê nhựa thì thường lấy đi thiện cảm của người thực tế. Cánh đồng thì không như vậy, nó hoang đường nhưng rất đáng yêu, thiện cảm, gần gũi muốn người ta nhảy luôn vào đó nằm hít hà thứ không khí trong lành mới mẻ.

Buổi sáng tháng 7 ấy thì không được, tôi đang vội vàng đi tới Next. Khi tôi tới, parking đã đầy 1/3, những người phụ nữ hối hả ra vào tay cầm một túi to bự khiến chân tôi cuống cuồng. Nếu không mau thì chỉ còn nước về nằm lại nơi cánh đồng cho bõ buổi sáng dậy sớm. Thế là tay cầm túi bự, tay cầm điện thoại, chọn, chụp, nhặt, nhặt, chọn lại, chụp, nhặt để báo cáo các bạn hữu – những người nhờ đi mua hộ. Một mẹ đi sắm đồ cho 3 con cật lực như đi thi thiathlon 3 môn phối hợp. Khi hoàn hồn đã thấy mình ở quầy tính tiền, mồ hô túa ra, hai tay mỏi nhừ bởi sức nặng hai bao tải và túi tiền bỗng nhẹ tựa không. Con cái đảm bảo mặc quần áo đủ đẩy tới mùa sale tới.

3. Thăm các cánh đồng hoa

36529966_10155388502922007_1124039893945679872_o36576907_10155388503332007_4253028327628996608_n

Tháng 7 nào dân tình cũng hò hét nhau tới cánh đồng hoa oải hương ở Broadway, Cotswold. Thứ cây hương liệu thơm từ gốc tới ngọn cộng thêm màu tím mơ mộng ấy chưa bao giờ làm người ta hết thích. Nhà tôi cũng trồng vài cây phía trước, vài cây phía sau để nhớ về nước Pháp, nhưng hoa nhà mình ra chưa bao giờ đẹp như hoa nhà người ta. Thế nhưng có một chút ở nhà rồi thì cũng chấp nhận năm nay không đi thêm nữa, vì cánh đồng hoa này rất khó đi nếu đi tàu hay bus, taxi thì lại đắt mà dù sao năm ngoái cũng chiêm ngưỡng đủ rồi. Năm nay cùng nhà Phương, chúng tôi đi coi hoa phi yến. Cánh đồng hoa Phi yến Confetti nằm ở vùng Worcestershire, chỉ tầm 40ph lái xe từ Birmingham, có cái hay là mỗi năm chỉ mở đúng 1 tuần. Bạn bỏ tuần đó là bỏ cả mùa hoa. Hoa phi yến không thơm, chỉ đẹp, không sắc sảo, chỉ mộng mơ, không ấn tượng, nhưng thiện cảm thân tình,  kiểu như thần tiên tỉ tỉ Lưu Diệu Phi, chỉ được cái thoát tục mà đóng phim đơ dở. Hoa Phi Yến khi mới đến thì miệng cứ há ra ồ à, không ngớt vì những màu sắc chen nhau: trắng, hồng, xanh tím, đẹp ngỡ ngàng, vậy mà đi về lại không thấy đọng lại hình ảnh gì đặc biệt.

Có lẽ vì người ta chen nhau quá nhiều trong lễ hội hoa, có lẽ vì nắng nóng rất mệt, và các em nhỏ thấy chán ngắt mà sau các mẹ cứ ồ à. Thế nhưng nếu có thể thì nên tới với Confetti để thấy một mùa hoa thật thơ ngây ảo diệu. Nhất là sau đó theo xe đi tới Clive’s fruit farm để hái những quả cherry to mọng ngon ngọt. Cây cherry thấp như đứa trẻ cấp hai, chỉ cần đứng dưới với tay là hái cả rổ, ngay cả em bé lên 3 giơ tay chút xíu là hái còn nhanh hơn mẹ. Những quả đỏ au lúc lỉu ngọt và ngon chưa từng thấy, khiến buổi đi chơi ngày hè hết cả nóng bực. Cầm cherry ra ngồi sông Severn gió lộng, thêm que kem từ xe dạo thấy trời ơi là sướng. Lúc đó tôi đã nghĩ chắc năm 40 tuổi sẽ không đi làm antenna nữa, mua xe kem dạo như Ron Weasley, đông bán bánh crepe, hè bán kem, mùa thu bán hạt dẻ nướng, mùa xuân bán bánh cuốn việt nam. Xe đặt tên là Chóp chép :))

4. Lạc vào mê cung ngô

40603760_10155517305707007_5434371735367450624_n

Giờ ngó máy tính tôi chỉ toàn kenh 14 với ngoisao. net, nhưng hồi nhỏ tôi khá lắm. Bố thường đặt cho Tài hoa trẻ và Tia sáng để đọc, cuốn sách yêu thích và nằng nặc đòi mua khi có tiền mừng tuổi là Almanach, khi có máy tính thì phần mềm đầu tiên cài  là Encyclopedia, nếu có thời gian xem tivi thì hẳn là coi Discovery. Hồi đó một trong những series yêu thích là về Trung Hoa cổ đại và những kì bí ở cánh đồng ngô nước Mỹ. Em nhỏ ngày đó chỉ mơ một lần được lạc lối trong mấy mê cung ngô kì lạ ấy. Ngày nay em nhỏ đã thành bà già, một chồng, một con, người chồng mê mệt phim Interstellar và những cánh đồng ngô cháy chụi trong truyện của John Steinbeck, còn người con rất thích con thỏ Peter rabbit nghịch ngợm. Thế nên khi biết The great maize maze ở Worcester năm nay làm mê cung ngô theo chủ đề Peter Rabitt và Beatrix Porter thì cả nhà rồng rắn nhau tới ngay.

Thật may đường đi cũng không khó lắm, chỉ cần một chuyến tàu ngắn tới Worcester, sau đó đi bus là tới cánh đồng ngô mơ ước. Đợt này Worcester đang trong campagin  Worcester stays high với biểu tượng là con hươu cao cổ, nên tượng hươu cao cổ có thể thấy ở khắp nơi với đủ hình thù trang trí thú vị. Campaign này gần giống Bearmingham ngày nào, khi mà các chú gấu xinh đẹp được vẽ muôn màu đặt khắp thành phố, để kêu gọi quyên góp cho bệnh viên nhi đồng. Lucie chạy khắp nơi để tìm các bạn hươu cao cổ mẹ, hươu cao cổ con, rồi còn được chơi trong khu trẻ em có sách truyện cùng đồ chơi Paw patrol yêu thích. Thế nên thời gian đợi bus ra cánh đồng trôi qua rất thư thái nhẹ nhàng. Trên đường từ bến bus vào cánh đồng ngô còn may mắn hái trộm được ít táo và mận nữa, thêm bao nhiêu sức lực để chơi mê cung.

40586940_10155517330592007_5838780328335900672_n

Mê cung chia làm 2 phần: phần nhỏ chỉ mất nửa giờ để đi tìm các bảng hoa, đếm ong trên nhụy, phần hai đi mất hơn tiếng rưỡi, đi tìm các quiz về thỏ Peter và Beatrix Porter, rồi sưu tập các dấu mộc các bạn của Peter. Trò này thì Lucie khoái, chạy khắp nơi, bắt được cái dấu là hồ hởi đóng hết lên giấy, lên bàn, rồi lên cả tay. Quiz thì mẹ Lucie lo giải, nhưng kiến thức hạn hẹp nên chơi mánh, dùng google bị đối thủ phát hiện ra la lối, may mà con gái đối thủ ngoan trước khi đi nhả lại cho câu trả lời. Nhờ chơi xấu và chơi láu nên gia đình giải được hết quiz, nhờ chân khỏe đi hùng hục mà gia đình lượm đủ con dấu, tìm được mật mã mở cánh cửa bí mật. Sau đó là hơn nửa tiếng đi vòng vòng để tìm cánh cửa bí mật,  mồ hôi đầm đìa phải xin trợ lực mấy cái kem mút, vợ chồng con cái tan tác, mới đến được cái cửa. Tưởng phải thú vị hay độc đáo thế nào, ai ngờ đúng chỉ là 1 cái cửa, lúc đó bực tức chỉ muốn đập cho nó 1 nhát, mà lại sợ đau chân.


40623232_10155517305117007_5635208172814729216_n5. Ăn sushi ở chợ cá

Nước Anh chắc là đất nước có nền ẩm thực nghèo nàn và chán chết nhất, nếu kể đặc sản thì chắc chỉ có đậu hầm và thịt xông khói tức thịt ham, gồm Notting-ham, Birming-ham, Bucking-ham …  Birmingham cái miếng thịt xông khói này thì hoàn toàn chả ngon tí nào, mọi người tới đây chỉ biết đi ăn burger hoặc vô China town ăn lẩu, ăn dim sum, ăn vịt quay Quảng Đông, hết. Chúng tôi ở 2 năm mới phát hiện ra được quán ăn ưa thích của mình: đó là sushi Otoro.

Tiệm sushi này rất lạ, không nằm ở phố lớn phố bé gì, mà nằm ngay trong chợ cá. Birmingham chẳng gần sông, gần biển gì nhưng lại có cái chợ cá to nhất vùng miền trung lam lũ này. Dân khắp nơi phải đánh xe lên để mua cá ướp thùng đá: từ cá phổ biến như cá trích, cá ngừ, cá thu, cá hồi, cho tới cá ngon đặc sắc như cá bống mú, cá chim trắng, cá chim vàng anh, tôm hùm, bào ngư, nhum biển, móng tay, ghẹ xanh, cua hoàng đế đều có cả. Cuối tuần  tôi cũng cố bắt tàu vô mua cho được chục ký hải sản các loại ăn dần. Những chuyến đi chợ thường rất đau lưng chán nản cho tới một ngày có tin mật là quán sushi ngon nhất Birmingham tọa lạc trong đó.

Khỏi nói, tôi bất ngờ thế nào, sao mình đi chợ muốn mòn dép giày mà không bao giờ thấy quán đó chứ. Rồi nghĩ quán ăn trong chợ thì sao lại đẳng cấp được, nghe nó cứ mất vệ sinh làm sao. Thế nhưng một hôm cả nhà cũng lôi nhau vô tìm cho ra quán Otoro đó. Quán nhỏ xíu, nằm khép nép sau mấy cửa hàng bán rau, có thiết kế kiểu quầy bar với chừng 6 cái ghế gỗ cao, một tủ lạnh, một tủ đông, một cái nồi cơm bằng mây tre rất bự, một cái thớt gỗ to nặng trịch, một ông đầu bếp beo béo kiệm lời tay dao tay thớt ngay sau quầy, và một bảng hiệu tỏa sáng mặt trời Otoro, không thể đơn giản hơn. Lúc chúng tôi đến quán có 2 người đang ngồi đợi món, 4 cái ghế còn lại chúng tôi chiếm 3, vui mừng vì đã an vị. Chỉ vài phút sau vài người tới, ông chủ đều lắc đầu: Hết chỗ rồi, quay lại sau 1h30. Khác gì đuổi người ta khỏi ăn trưa, nhưng quy tắc là thế, một khách vô sẽ được tận tình phục vụ trong cái 1h30 đó.

Chúng tôi đảo qua cái menu muốn hoa cả mắt, bao thuật ngữ chuyên ngành phơi bày trước mặt. Chưa bao giờ đi ăn sushi mà thấy nhiều tên kì lạ vậy, cảm giác như được tới Nhật. Hai được chọn 2 set cho lẹ, thêm cốc trà bốc khói cho nó zen. Ông chủ lầm lì chả nói, chả cười, chả đon đả, chả thèm mời mọc, lầm lũi đơm cơm, thái cá, với sự nhiệt tâm đáng khen ngợi. Như kiểu ổng trút ruột gan, lòng mề, tâm huyết, đam mê ra để làm miếng sushi nhỏ xíu cho mình ăn vậy. Trời ơi là nó ngon. Ăn cái miếng cơm thôi cũng thấy nó dẻo hơn bình thường, ăn miếng cá cũng thấy tươi hơn, tới miếng củ cải cũng giòn hơn, còn wasabi có vẻ lại xanh nhạt hơn, thơm cay hơn, không giống mấy thứ bán đầy rẫy ngoài siêu thị hay ở những tiệm mang tên sushi khác. Hai đứa vừa ăn vừa xuýt xoa, đáng đồng tiền quá, không hiểu ngon thật hay cái chú tâm làm miếng sushi của ông chủ đã tỏa cái bùa mê làm 2 đứa này lú lẫn nghĩ sushi ngon đậm chất lượng hơn bình thường.

Khoảng nửa giờ sau, hai người đàn ông kia rời đi thì có một cặp đôi mới tới. Họ đặt bàn từ trước, nhưng ông chủ nói, 15ph nữa hãy quay lại. Ông bắt tay vào làm, thứ mà chúng tôi gọi là thần phẩm – set sushi tôm hùm. Ông chủ kể muốn ăn sushi tôm hùm là phải gọi trước 1 ngày, để sáng sớm ông đi mua, chọn con tôm tươi ngon nhất về làm. Ông trình bày sao mà đẹp ngất ngây, thật không phím nào tả xiết, hai đứa vừa no ứ bụng với bữa trưa của mình, mà nhìn cái thớt gỗ đựng sushi tôm hùm ấy thì nước dãi cứ nuốt ừng ực như trà. Tự hứa với lòng là phải quay lại đây ăn bằng được cái thần phẩm đắt xắt ra miếng ấy, rất đáng, rất đáng, rất đáng.

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s