Tôi quên New York rồi (P1)

(Đây là những dòng tôi đã viết từ nửa năm trước. Đáng sợ chưa, giống như tự nhiên lôi lương khô ra ăn khi khát nước, cứ thấy mắc nghẹn cái sự lười nhác của mình.)

Cuối tuần rảnh rang tôi tính ngồi coi phim bộ giết thời gian. Thực ra tôi cũng không có nhiều thời gian rảnh để mà giết, con cái thì bu quanh đòi chơi cùng cả ngày, tối 10h30 chị ấy mới chị phồng má cong mỗi khè khè ngủ. Tôi có tầm 1h30 để nhâm nhi một cái gì đó cho có vẻ thảnh thơi. Qủa thật đời không sợ gì chỉ sợ nhạt nhẽo: đánh cãi, giận hờn, yêu thương, gì cũng được, vẫn hơn là nhạt nhẽo. Sáng đi làm, tối về ăn cơm rồi lăn ra ngủ, cái routine đó tôi không thoát ra được. Nhiều đêm tỉnh dậy thấy phòng tối om, tự hỏi: Chết, mình đang ở đâu thế này, rồi nhớ ra là lúc ru con ngủ thì ngủ theo nó luôn, giờ chắc cũng 2-3h sáng dậy cũng không để làm gì, thôi thì ngủ tiếp. Đó, cứ gọi là siêu nhạt, người gì nhạt hơn cả nước sông nước suối, nước biển nước hồ, nước mưa nước khoáng, hẳn là nhạt như nước cất hoặc bất kỳ thứ nước thanh trùng không mùi không vị. Thế là để cho bớt nhạt thì tôi nghĩ nên coi phim bộ, vì dạo này phim lẻ sao không thấy vừa miệng phim nào. Phim bộ thì kiểu tập này kéo tập kia, hấp dẫn luôn nằm ở cuối, khiến mình cứ bị cuốn đi cuốn đi, cuốn về với tuổi trẻ cày phim.

Nói đi nói lại thì tôi đã chọn bộ Mr Robot theo như vài trang phim khen ngợi là hack não, hy vọng giúp thông minh hơi chút vì dạo này thấy ngu muội dễ sợ. Chồng coi được nửa tập đầu thì ngủ, không hiểu do tập 1 ít kịch tính hay nhiều tính kịch, hay do con vợ cứ ồn ào: chỗ này em biết, chỗ này em có qua rồi. Bởi cái anh chàng trùm áo đen cool ngầu ấy thường đi lang thang  ở các bến metro quen tên như Church Ave rồi Broadway Ave. Tối chàng về ngủ lại trong căn hộ thuê ở cạnh những quán Tàu, nhìn là biết China town, y chang như tôi hồi mấy tháng trước. Tự nhiên lại thấy nhớ New York và có cảm giác rõ ràng là mình đã tới đó. Dù khi đi về chả có cảm giác gì là trở về từ nước Mỹ, nó cũng như chỉ là vừa dạo chơi London cuối tuần ấy mà (à cuối tuần này tôi lại lên London).

New York, theo như Tuyết nói là: New  York takes a cake, sau khi đi vài vùng ở Mỹ. New York là một thứ phù phiếm xa hoa mà nhiều người mơ mộng. New York là thứ lộn xộn hổ lốn mà ai cũng sẽ nhìn thấy thứ mình cần ở đó. Cô nàng Lady Bird bỏ Sacramento để đi tìm cái mà cô cho ở đầy văn hóa và sống động ở đây (Lady Bird). Cô nàng Adele thoáng có ý nghĩ mình phải tới đó để thoát thực trạng đáng chán của việc không biết mình muốn gì, làm gì, là ai, thậm chí giới tính là gì (Blue is the warmest colour). Thời sinh viên, chúng tôi ngồi uống bia bàn chuyện phiếm và nghĩ mình là Rachel xinh đẹp hay Joey khờ khạo đang buôn chuyện trên cái sofa ở một căn hộ nào đó trong một tòa nhà cao chọc trời nào đó ở New York (Friends). Hàng năm dân sành điệu đổ xô tới New York fashion week, người nổi tiếng với với MET gala để chưng diện những bộ cánh xa xỉ hợp concept nhất, những kẻ háo đẹp ngồi trước màn hình chờ Victoria show ở NYC mỗi cuối năm, còn phần đông chúng ta tự đếm ngược từ 10 tới 1 chờ quả cầu thủy tinh rơi vỡ trên Time quare đêm giao thừa. New York có thể là tất cả, nhưng cũng đồng thời cũng không là thứ gì cả. Một thứ vô định hình, không phải đen, hay trắng mà mang sắc cầu vồng.

36063925_10155371771367007_2229946367248171008_o

Đêm đầu tiên đến New York là lúc 11h30 đêm. Điện thoại không có internet, địa chỉ ghi vào một cuốn sổ, tôi bắt đầu kéo valy mò mẫm trong đêm. Tôi đã vẽ lại các đi đường google map trong cuốn sổ, có vẻ rất đơn giản chỉ 10 phút là tới. Tôi hiện ở đường thứ 40, cần tìm về đường số 2, sau 20ph lê lết, tôi thấy mình mới ở đường thứ 34, sao google nói có 10ph thôi nhỉ, có gì sai sai ở đây. Tôi lôi hotel booking ra, á trời, là đường thứ 42, vậy mà khi sao chép lại tôi ghi đường số 2, con số 4 bỏ chạy đâu rồi. Ngu ngốc, ngu ngốc, đại ngu ngốc, tôi lội ngược lại. Gõ cửa phòng lúc gần 1h đêm, con bạn 10 năm hơn chưa gặp ra mở cửa với vẻ mặt ngái ngủ “Sao tới muộn vậy, ăn gì chưa?”.

Thời đại này, không có thư tay, không có điện thoại, chỉ cần FB thì hầu hết tình hình bạn bè cũ đều nắm trong lòng bàn tay. 10 năm xa xôi gặp lại cứ ngỡ như mới gặp nhau hôm kia, cùng trốn áo dài chụp ảnh tốt nghiệp cấp 3. Hồi Hải Linh đi Bỉ, tôi với Hà còi lúc này mới vào năm nhất đại học, có hôm mua thẻ internet 100k ra chỉ để gọi điện cho bạn, còn sụt sùi nhớ nhung. Sau đó tới Hà còi đi Anh sau năm nhất, vẫn còn chat với nhau, mỗi năm bạn về, Hà Gô lại lọc cọc chở tôi qua thăm. Cũng được vài ba năm thì mỗi người đều có bạn mới, đời sống mới, tới khi tôi qua Bỉ sau khi tốt nghiệp đại học thì lại xôm tụ lại, vì lúc này Hải Linh cũng ở đó, thi thoảng lên bạn nấu cho ăn. Rồi Hải Linh về Việt Nam, tôi qua Anh, Hà đi Mỹ, cứ thế xa xa tít, chả hiểu ai làm gì, FB tôi còn rộn ràng chứ FB các bạn cứ im lìm, chả hiểu đi đâu, làm gì, yêu ai. Đợt này đi New York, tôi ới lại, qua chơi với tao ko? Bạn đi bus 4-5h từ Boston lên mặc kệ say xe, thuê cái khách sạn thật to đẹp, đối diện Empire State building, thứ mà chả bao giờ tôi nghĩ tới, rồi mang đồ ăn tối về nằm đợi. Tất nhiên trong lúc đợi, nó đã ngủ hai ba giấc đã đời.

Nửa đêm thì tôi cũng mệt rồi, ko ăn uống gì, hai đứa chỉ ngồi buôn chuyện update tình hình nhau một tí rồi ngủ khò khò trong niềm sung sướng vì bạn khen mình vẫn thon gọn như ngày nào, còn mình khen bạn vẫn trẻ và còn đẹp hơn xưa. Sáng tỉnh dậy, cô bạn Lara cùng phòng của Hà còi mới nhập cuộc, bạn này được cái vui vẻ dễ gần và mê chụp ảnh, nên được còi rủ đi chơi New York lần này luôn. Hà còi lôi ra cái váy đỏ rực rỡ, bó ngực chiết eo bảo: Mày phải mặc cái này, đi với chồng mới mặc váy dài lượt thượt đó, đi với tao phải mặc rực rỡ. Lần đầu tiên tôi cảm nhận rõ đúng là đã 10 năm chia xa, con bạn nhút nhát chăm học ngày nào sợ mặc áo dài lộ ngực lép giờ đam mê quần áo, son phấn trang điểm, diện balo hiệu, thích váy ngắn váy hở và buôn chuyện thị phi như thần. y như mình. Thế chúng tôi xúng xính váy áo rồi lên đường đi gặp bà cô Tự do.

36088073_10155371768837007_355880680908914688_o

Người ta thường nói: bạn cứ nghĩ bạn tự do nhưng thực ra bạn không bao giờ tự do cả. Bà cô đó cũng vậy, Tự do gì mà chỉ đứng 1 chỗ cả đời. Chúng tôi bắt ferry đi chừng nửa tiếng thì ra đảo nơi có bà cô Tự do. Đây là nơi những người di dân đầu tiên tới khi muốn xâm nhập vào New York, nơi họ nghĩ là sẽ đạt được Tự do, nên quý bà mới có tên mỹ miều vậy, nhưng phần đông họ kết thúc dưới biển. Sự di dân nào cũng khởi đầu bởi những tang thương mất mát.

36189096_10155371768862007_6727066752984809472_o

Khi đọc cuốn Người cha im lặng của Đoàn Bùi, bà kể về những bài báo về người nhập cư mà bà viết, có bài được giải lớn là Những bóng ma trên sông, ở đó đoàn người đi thất thểu, người cha đi đầu im lặng băng qua bóng đêm, cổ cõng đứa nhỏ, tay kéo đứa lớn, từ từ kéo cả gia đình qua một vùng đất mới. Những người nhập cư hợp pháp như chúng tôi cũng vậy, sẽ vẫn là những người cha im lặng dẫn lối đi vào xã hội mới, họ có thể  là những người có việc làm, có giấy tờ ổn định để kéo cả gia đình đi theo, nhưng họ câm lặng với xã hội, để những người mẹ hùng dũng tiến lên cố gắng đẩy con mình hòa nhập vào guồng quay mới. Họ làm thân với hàng xóm, những phụ huynh, những người bạn của con, họ giả bộ như một phần xã hội này, tự hào khi con mình dần trở thành thứ mà Đoàn Bùi gọi là những quả chuối, da vàng, ruột trắng. Có gì họ cũng phơi bày ra hết, để những bí mật ẩn giấu trong những người đàn ông. Đó là một cuốn sách hay, tôi đọc cứ bị buồn vì thấy mình trong đó, thấy thế hệ F1 loay hoay của mình trong đó, những kẻ khi sống ở đây sẽ không có lịch sử, không có nguồn gốc gắn bó trong mình, tuổi thơ luôn thấy mình khác với bạn bè và thèm được như họ. Để rồi khi lớn lên lại tìm về nguồn cội và thấy sự khác biệt của mình là một nét hay. Con gái tôi hẳn sẽ như vậy, nếu tốt đẹp thì tôi sẽ được nghe chia sẻ, nếu không sẽ có những bức tường niên thiếu dựng lên, và niềm đam mê chung của chúng tôi sẽ chỉ còn có Phở.

36176569_10155371769367007_6665561292297732096_n36063819_10155371770822007_5044975423193088000_n

Sau khi rời đảo, chúng tôi đi bộ về nơi tòa tháp đôi sập. Giờ nơi đó có cái hố nước chảy thì thầm. Thực ra tôi luôn rất hâm mộ những người xây dựng các đài tượng niệm, bởi họ luôn tạo dựng những câu chuyện đằng sau với kiến trúc. Như hôm coi phim tài liệu khu tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong chiến tranh Việt Nam tại Washington DC. Cô gái thiết kế còn rất trẻ, ngưỡng tuổi 20 nói rằng cô ấy muốn làm một cấu trúc mà khi người ta đi vào đó sẽ có trải nghiệm về cái chết. Rồi cô ấy làm hai bức tường cẩm thạch đen, nối nhau, ghi tên các liệt sĩ, ở giữa gồ lên dạng đồi để khi người ta đi tới những bước tường sẽ có cảm giác đi vào một con đường sâu hun hút đen. Mội trải nghiệm chết cho người sống. Câu chuyện về khu tưởng niệm những người đã chết ngày 9/11 thì tôi chưa được đọc hay nghe, nhưng có lẽ những dòng nước đang chảy kia cũng như cuộc sống đang tiếp diễn, và có lẽ cũng như một mạch nguồn mát mẻ dập đi ám ảnh khói và lửa của ngày kinh hoàng.

35985872_10155371769377007_6304074841548914688_o

New York đúng là đang nóng kinh hoàng tới hoảng loạn. Ngoài trời chừng 37, 38 độ dù mới giữa tháng 6, nhiệt độ đáng mong mỏi mà nước Anh không bao giờ có được, vậy nhưng nó đang làm khô cong chúng tôi, tới nỗi đi qua cây cầu Brooklyn huyền thoại tôi cũng chẳng buồn tới gần. Hà còi dẫn chúng tôi đi xếp hàng lấy số ở 1 tiệm dimsum nổi tiếng, tất nhiên để tưới mát sự chờ đợi chúng tôi đã làm ngay một cốc trà sữa Gongcha. Đồ ăn vừa ngon vừa rẻ khiến tâm hồn giản đơn của chúng tôi vui vẻ lạ thường, lại hào hứng buôn những chuyện thị phi và có sức để đi tiếp về phía Time square, nơi nhốn nháo như Hàng Ngang Hàng Đào. Hẳn khi mới tới quảng trường này ai cũng sẽ bị sốc vì sự lố lăng của nó. Nơi này là một nhóm tập Taichi, nơi kia là những thầy tu truyền giáo, xa xa các cô em váy ngắn khoe chân, các chàng trai vâm váp khoác vai bá cổ, những người Trung Quốc mũ nón găng tay đầy đủ như đi dưỡng sinh, lũ trẻ con kêu la í ới, các bảng hiệu quảng cáo to chảng, Harry Porter và đứa trẻ bị nguyền rủa sáng bừng trên đầu tôi. Một nơi tạp nham, tạp hóa, tạp bí lù không thể tưởng, nhưng nó lại tạo nên sức sống thương hiệu cho nơi đây. Một cái chợ vỡ, rất vui nhộn, khiến người ta phải nhớ lâu. Tôi tới đây thì cảm giác như được trở về châu Á, cảm giác như chui vào mấy bộ phim về Hong Kong ngày xưa, lấp lánh biển quảng cáo khắp nơi, nhất là ban đêm, màu sắc neon chen lấn tiếng nói cười. New York đây rồi, đây chính là New York.

34963006_10155371771182007_3458483025958928384_o35026332_10155371768887007_6515067343347908608_o

Chúng tôi định tới Central park nhưng đã hơi muộn, Hà còi và Lara có chuyến bus phải về lại Boston, đó là 2 đứa đã hủy chuyến sớm 4h để đi chuyến 8h tối cho có thêm thời gian chơi với nhau, vậy mà vẫn phải ba chân bốn cẳng chạy về khách sạn, rồi lại hì hục kéo valy trên đường bỏng rẫy đi kiếm một con taxi vàng thật New York còn tới bến xe cho kịp. Tôi quá giang đi xem kịch, khi taxi thả tôi xuống rạp, Hà còi cầm tay nói: Nhớ qua chơi với tao nữa đấy, và phải nhớ đi taxi khi về buổi tối, nhớ đấy. Tôi gật đầu ừ ừ, dù trong túi lúc này còn mỗi 5 đô tiền mặt, tất nhiên không đủ một cuốc taxi, và sau lần gặp đó thì Hà chuyển tới Toronto nên việc hẹn qua Mỹ chơi lần nữa với bạn cũng coi như không thành hiện thực. Sau 2 cái gật đầu qua loa, tôi kéo cái valy đỏ to huỵch vô rạp, à trước đó là di lòng vòng thì người phe vé, chẳng là tôi mua vé qua 1 app cho rẻ, họ giảm cho từ 60 đô còn 50 đô một suất ngồi trên cao tít, nên thay vì vào quầy mua trực tiếp, tôi phải đi tìm tay cò vé kia, may mà tìm đường chứ không cũng chỉ biết bắc thang lên hỏi ông trời. Có vé trong tay, gửi xong valy cho bà chị trông áo khoác của rạp, tôi thoải mái duỗi chân ngồi coi kịch. Nhà hát này khá bé nên ghế trên cao tít vẫn nhìn rõ ràng, nét căng, thật mừng quá. Vở kịch Chicago nhiều người chê dở (cả Hà còi và Dương đều bĩu môi trước nó), nhưng với tôi đứa lần đầu được coi Broadway thì đó là cả một trời hạnh phúc.

Broadway là một thứ văn hóa không thể không thưởng thức khi tới New York, giống như đi Sài Gòn thì phải cố mà đi coi một vở kịch. Âm nhạc, nhảy múa, câu chuyện, tất cả hòa quyện tạo sự hưng phấn cho người coi. Broadway với tôi lúc đó không chỉ thuần túy là thứ giải trí cao cấp, hấp dẫn, cuốn hút mà nó còn là sự tự do thiếu thốn bấy lâu. Từ ngày có con, đêm lúc nào cũng chôn chân ở nhà, tới đi xem phim cũng phải lấy nửa ngày nghỉ để không lẹm vào cuối tuần của con,  nói gì tới nhạc kịch. Ở New York đông người ấy, tôi chỉ là một kẻ bé nhỏ cô đơn và tự do, tôi có thời gian cho chính mình, thăm những nơi mình muốn, ăn hoặc không cần ăn, gặp những người bạn, và thưởng thức âm nhạc trong đêm, thậm chí còn sức thì có thể tới quán bar làm một cốc về khuya. Vì thế Broadway lúc bấy giờ mang nhiều giá trị tinh thần lớn lao mà lâu lắm rồi tôi mới có được, tôi trân trọng nó hết sức và mang cả cái lâng lâng ấy vào việc thưởng thức vở kịch Chicago. Thế nên nếu hỏi tôi có thấy nó hay không, có thích nó không thì một nghìn lần tôi vẫn hét to: nó hay và tôi thích lắm.

Đêm ấy sau khi xem kịch xong, tôi cũng muốn làm một ly nhưng mệt quá, cả ngày đi dưới cái nắng bức và sự lo lắng dâng lên khi tiền sắp hết, điện thoại vẫn không internet và nhà trọ thì chưa biết ở chỗ nào. Nên tôi lết ngay valy ra metro, dùng nốt cái thẻ mua hồi sáng đi về bến metro ghi trong sổ. Sau đó tôi cứ như vừa đi vừa chạy trong đêm trên một đường cũng to nhưng ít người ít xe, lại nằm trong khu phố Tàu nên bẩn thỉu và gờn gợn. Cứ bất kì có người nào đi ngược về phía mình lại khiến tôi giật thót, thành phố này có cảm giác nguy hiểm bởi tôi không biết gì về nó. Đi bộ hơn 30ph thì mới tới nhà trọ, 11h đêm mà vẫn nóng và mồ hôi ướt áo, không biết đó là mồ hôi nóng của việc đi bộ nhanh hay mồ hôi lạnh của sợ hãi nữa. Phòng trọ là loại dorm 4 của nữa, đã có 2 người đang ngủ, tôi tìm cái giường trống bên dưới, bỏ đồ đạc ra, đi hỏi mượn sạc pin điện thoại, tắm, bật internet lên tìm điểm đi chơi ngày mai, và dĩ nhiên nhắn một vài cái tin cho chồng. Chúng tôi không gọi điện vì sợ Lucie nhớ mẹ và mẹ cũng nhớ Lucie mà không vui chơi được. Hãy cứ giả bộ như mình là một kẻ độc thân vui vẻ. Đêm thứ 3 ở Mỹ tôi lại lên giường lúc nửa đêm sau 3 lần mò mẫm tìm nhà trọ. Ngủ thẳng cẳng chứ còn gì nữa.

36188162_10155371769872007_3310267466965319680_o