New York là nơi đắt đỏ nhất mà tôi từng đi qua, chỉ có vé máy bay bay qua đó là rẻ. Khi mua vé xong, tìm khách sạn thì quả thật hoảng loạn, khách sạn, airbnb, tới dorm cái gì cũng đắt. Sau một hồi tính toán thì cuối cùng tôi quyết định quay lại thời sinh viên, chọn 1 cái giường trong dorm 4 nữ, ở một hostel tuềnh toàng của khu China Town với giá 50 đô 1 đêm, rất phi lý, với giá đó ở châu Âu tôi có thể thuê được một phòng hoặc thậm chí 1 căn hộ sạch đẹp rồi.. Không có tiền nhiều thì chấp nhận thôi, nhất là từ đó tới Brooklyn lại gần. Tôi ôm mộng sáng dậy sớm chạy ra cầu ngắm mặt trời lên, nghe đồn đẹp lắm, nhưng sau đêm chạy như ma đuổi vì những hình dáng vật vờ và hình ảnh con đường nhớp nháp thì làm tôi nhụt chí ngay. Sáng hôm sau mặc dù dậy sớm nhưng chỉ loanh quanh trong phòng, dọn dẹp sạch sẽ, cất valy vào kho chứa của khách sạn, rồi tìm một quán bánh mì nhỏ mua ít bánh và cafe. Những ngày ở Mỹ gần như tôi không có một bữa sáng thảnh thơi ngồi quán nhâm nhi gì hết, vì lúc nào cũng ở tâm thế vội vã, đi xem chỗ này, nhìn ngắm chỗ kia. Khi thời gian chỉ gói trong 2 ngày thì New York phải vội vàng thôi.

Buổi sáng phơi bày đầy đủ bộ mặt của khu phố Tàu. Nước cống chảy hai bên lề đường, tiếng nói cười ồn ào, mùi rau củ thối nát, những sạp hàng bày ra vỉa hè như ở Việt Nam, những người đàn ông mặc áo ba lỗ khiếm nhã, những biển báo và nhà băng chỉ có tiếng Trung, cảm giác như mình đang tới Trung Quốc hơn là tới Mỹ. Nó gợi nhớ tới bộ phim Đường Mật Mật, khi Lý Kiều bỏ trốn cùng ông trùm sang Mỹ nằm một góc trong căn phòng trống, hạnh phúc vì được ăn món gà quay vị ngon như ở quê nhà, mà ông trùm mua từ 1 tiệm trong phố Tàu, hóa ra lại được làm từ Tiểu Quân – tri kỉ của cô, người khi không thấy cô trở về đã bỏ cả vợ, bỏ cả quê hương, bỏ cả ước mơ, tiền bạc, nhà hàng, cuộc sống sung túc để sang đây lưu vong. Ông trùm bị đâm cũng tại khu phố này, rồi Lý Kiều bỏ chạy khỏi cảnh sát khi thấy bóng dáng Tiểu Quân đi đưa hàng lướt qua – một ảo ảnh như sợi hy vọng mong manh để cô bấu víu. Rồi họ gặp lại nhau cũng ở khu phố Tàu New York khi nghe tin Đặng Lệ Quân chết và bài hát Đường Mật Mật vang lên. Trong cái mùi xú uế của khu Tàu, tôi đã thấy lại hình ảnh đẹp nên thơ đó. Một bộ phim tình yêu lãng mạn và thực tế. Trương Mạn Ngọc không bao giờ làm người ta thất vọng với nụ cười duyên hơn hoa nở trăng lên.

Bắt một chuyến metro dài thật dài thì tôi đến được Central park – trái tim xanh của New York. Một chuyến đi dạo sáng bắt đầu. Cũng như mọi công viên đầu hè khác thì nơi đây chỉ bao phủ bởi một màu xanh mướt thay vì hoa rực rỡ như khi mùa xuân. Chỉ có lác đác vài người chạy bộ, không gian gần như tĩnh mặc, không nghe nổi một tiếng động cơ từ phố 5th Avenue, con đường đồ hiệu sầm uất ngay cạnh đó. Công viên đi đi mãi hết cỏ, tới cây, tới đồi, rồi đài phun nước, hồ, rồi lại cỏ lại cây, tưởng chừng không bao giờ dứt cái chuỗi xanh mát dịu dàng đó. Có một ngôi nhà nho nhỏ mọc lên, thông báo tối nay sẽ diễn kịch Shakespeare ngoài trời giá rẻ, khiến tôi thèm muốn. Dù biết nghe cũng chẳng hiểu gì nhưng lần trước lỡ hẹn coi ở London, lần này trong tầm tay phải bỏ vì giờ công chiếu là lúc tôi cần yên vị trên chuyến bus ra sân bay Newark rồi. Tôi đi tưởng chừng như lạc lối, cứ chút chút lại ghé tìm bản đồ, chút chút lại nhìn đồng hồ. 10h MET mở cửa, tôi tới 10h5ph, hàng xếp đã dài thật dài.

36229610_10155371770977007_4426758745434882048_o

NewYork ngoài Broadway còn nổi tiếng với nhiều bảo tàng nghệ thuật, cái nào nhìn cũng muốn vào nhưng cái nào cũng giá cao. Tôi chọn MET vì mua vé ở đây có thể đi thêm được Beurer một bảo tàng nghệ thuật đương đại nhỏ hơn, có vẻ cũng không xa đây lắm. Đó là theo kinh nghiệm xem bản đồ ở các thành phố châu Âu khiến tôi nghĩ vậy, nhưng sự thật thì NewYork quá to, nên chỉ 2 điểm nhỏ trên đó cũng là một khoảng cách lớn vô cùng, thậm chí có thể là hai đầu của 1 thành phố ở Thụy Sĩ rồi. Nói chung đi coi xong MET là tôi bải hoải chân tay, đầu óc mụ mị và chỉ có ngồi 1 chỗ và thở thôi, lúc đó có bảo tàng nào cho vào miễn phí nữa thì cũng chịu, xin cảm ơn anh chị, anh chị cho em cốc nước chanh đá còn hơn.

Tôi biết tới MET chủ yếu do việc đọc báo lá cải về MET gala diễn ra hàng năm dưới bàn tay đạo diễn của bà trùm Anna Wintour – chủ biên tạp chí Vogue Mỹ. Người đàn bà cả đời chỉ để mái tóc ma nơ canh hơi uốn cong chân và mái, luôn mặc váy kín cổng cao tường thanh lịch và đeo kính đen to bản ấy cảm tưởng quyền lực vô song trong giới thời trang. Ở Anh bà được phong tước hiệu Dame cao quý, thật sự không phải dạng vừa đâu, hét ra lửa thở ra khói đó. Mỗi năm bà nghĩ ra một chủ đề dị dị rồi mời đống khách khứa nổi tiếng tới, ăn vận cầu kỳ bay lướt trên thảm đỏ để đi vào bảo tàng MET, phóng viên thi nhau chụp ảnh, người dân thì nhau trầm trồ về sự sáng tạo của thời trang. Năm ngoái chủ đồ là Heavenly body, được dịch là Cơ thể địa đàng, đó nghe qua chẳng hiểu nổi, thực chất là sự bắt tay giữa thời trang và giáo hội. Jared Leto hóa thành chúa Jesu, Lily Colin hóa Đức mẹ với giọt nước mắt u sầu, để rồi Rihanna bước vào khiến dân tình trầm trồ với bộ đồ Gi o hoàng sexy nhất mọi thời đại. Chẳng ai coi đó là báng bổ mà coi đó là sự sáng tạo tột bậc khi biến những trang phục vốn khổ hạnh ấy trở nên bay bổng khác thường. Năm nay mới là dị khi chủ đề Camp: notes from fashion, lại không hiểu gì rồi phải không, tôi cũng vậy, họ dịch ra là sự lố bịch kệch cỡm mà thời trang. Đại loại bạn phải mặc thứ gì nhìn rất lố lăng, khoa trương làm quá, hoặc bắt bước một hình tượng lố bịch nào đó nhưng vẫn phải thời trang chứ không phải mấy bộ cánh Halloween kệch cỡm. Đó các celeb được mời đi gala cứ gọi nổ tung đầu.

36062826_10155371770952007_3122391136283394048_n

35118946_10155371769717007_7850411064092000256_o

Sau khi MET gala diễn ra thì các bộ cánh đặc sắc được đưa vào trưng bày ngay sảnh chính tầng trệt của museum. Những Givenchy, Dior, Balmain, D&G, Cartier sáng lấp lánh, lần đầu tiên tôi được nhìn gần những thứ Haute-couture như vậy. Biết nói gì nhỉ, sự kết hợp của thời trang và tôn giáo hòa hợp không tưởng. Những bộ cánh mới nghệ thuật làm sao, khiến người ta cảm thấy cái quyền lực và hào quang tỏa ra từ nó. Tôi thật sự mê đắm trong không gian địa đàng đó, khi ngước nhìn những bộ váy áo thêu tinh xảo từ những sợi vàng, ánh sáng óng ánh lên giống như thiên sứ xuất hiện vậy. Chỉ loanh quanh tầng trệt giữa những bộ váy áo lộng lẫy ấy đã hết cả tiếng. Thời gian tiếp theo tôi chỉ men theo các tác phẩm đương đại và trường phái Impressionist, cái gu của tôi vẫn thế, chả thay đổi được, và sức khỏe vẫn thế dồi dào đi không ngơi nghỉ, trừ lúc dừng lại ở khu tái dựng kim tự tháp và Pharaoh, với một mặt kính thu trọn ánh sáng từ Central Park vào.

36230892_10155371770202007_2197718697890545664_o36124279_10155371770902007_8584976047961800704_o

36087878_10155371771042007_1123668160231243776_n

Tháng 6 New York nóng đổ lửa, khi lên tới tầng thượng của MET thì tôi chóng mặt luôn, Trên này là một quán bar ngoài trời, mọi người đang xếp hàng kiếm thức uống mát rồi chạy vào một bóng râm giả tạo của ô dù để giải tỏa sự mệt mỏi của mình. Từ đây nhìn thấy New York lổn nhổn nhà chọc trời vươn lên sau rừng rậm xanh mướt của Central Park. Những tòa nhà cao tầng thể hiện tinh thần trẻ mạnh mẽ của thành phố, một thứ quá xa xỉ ở Châu Âu nhưng lại thành thứ chán ngắt ở đất nước này hay những nơi đang ngồn ngộn phát triển lên như các quốc gia châu Á. Khi rời khỏi MET thì 2h chiều, nóng đỉnh điểm, mệt đỉnh cao, tôi đuối càng, ngồi lại bên hồ phun nước trước cửa, mua hotdog và 1 chai nước mát. Ăn đồ ăn nhanh là một thứ khiến tôi luôn thấy thật Mỹ, hơn nữa vào nhà hàng một mình lại có phần kì quặc. Kì quặc, nghĩ về điều này tôi lại nhớ tới lời dặn của thằng em, nhớ lên High Line, nơi có thể coi là kì quặc, bởi khác hẳn sự xô bồ của thành phố này. Tất nhiên trước khi tới High Line thì tôi cũng phải dành kha khá thời gian shopping điên cuồng ở phố 5th Avenue, sao có thể bỏ qua được.

36188162_10155371769872007_3310267466965319680_o (1)

High Line, vốn là đường ray tàu hỏa cũ, chuyên chở hàng cho các warehouse và factory, nhưng do làm ắc tách giao thông nên chính quyền NYC quyết định bỏ hoang. Phần nhiều đã bị đập đi làm việc khác, khi chỉ còn dài tầm 8 blocks nhà thì bỗng có 2 anh giai đẹp 1 cong 1 thẳng, nghề ngỗng không liên quan gì tới kiến trúc hay tàu hỏa, thậm chí không liên quan tới nhau, nhưng duyên kỳ ngộ gặp nhau trong một buổi giao lưu tổ dân phố nói. Hai anh sau một hồi nói chuyện thì tìm thấy điểm chung ở việc quan tâm tới hiện trạng cũng như mong muốn tái sử dụng những đường ray tàu hỏa. Các anh không muốn chúng bị đập đi bởi chúng đã hiện diện trong đời sống của các anh lâu nay, kiểu như  sự lưu luyến của chúng ta khi thấy cây vông đầu ngõ bị chặt đi, ta muốn nó giữ nó trong cuộc sống hiện hữu hơn là trong kí ức vui vẻ. Hai anh liền phác thảo kế hoạch, đứng lên kêu gọi cải tổ cấu trúc này thành một tổ hợp đường cây, với nhiều kỳ hoa dị thảo, có ghế nghỉ gỗ, có chỗ ngồi ngắm xe cộ chạy chơi như kiểu cinema ngoài trời, có chỗ nước chảy cho trẻ con nghịch, có chỗ bán bia, bán kem, có người chơi đàn, rất vui nhộn. Ốc đảo xanh tươi giữa NYC chật kín bẩn bịu và nóng nực được ra đời. 

36233414_10155371771537007_1358719771742306304_o

Ra khỏi metro, tôi phải lần mò mãi mới tìm tới những bậc cầu thang leo lên High Line. Số hên vừa leo lên tới nơi đã đến đúng khu sầm uất, có quán bia ngoài trời, có chỗ bán sách về con đường này. Mua ngay 1 cuốn nói về sự ra đời kì diệu của High Line làm quà cho em trai, tranh thủ đọc trên máy bay nên mới có cái mà kể về chuyện 2 anh giai kia đó. Sau đó cứ theo đường mà đi, qua những cây cối, nước róc rách, những ghế gỗ ngồi coi xe cộ chạy chơi, thấy mát mẻ từ da thịt tới tận tâm hồn. Trời gì nóng quá, Không có High Line thì chắc thân mập của tôi cong queo mất rồi. Tôi ngồi thư giãn ở đó tới 6h chiều, rồi mới mò về khách sạn, kéo hành lý ra đợi bus ra sân bay. Trời càng lúc càng nực, xe bus lại bị chậm nữa, khiến tâm trạng bực bội hết sức. Đường ra sân bay dài hơn cả tiếng đồng hồ cũng không làm đôi chân tôi đỡ nhức mỏi và mắt không tài nào ngủ nổi. 8h tối đã có mặt ở đó, mà chuyến bay tận 11h đêm nên tôi tự thưởng mình một suất ăn cuối thật tử tế, sau khi đã được chồng tiếp thêm đạn dược vào chiều nay.

36054106_10155371771287007_2459954785210597376_o

Chen lấn một hồi thì mới có chỗ trong quán ăn nhanh ở sân bay. Một phần hotdog và một cốc bia cỡ đại. Tôi duỗi dài chân ra và bắt đầu cho dòng chảy lạnh vào tưới mát cổ. Chân tay mỏi nhừ, đầu óc lâng lâng, giống như đang bị mộng du trong đêm vậy. Có thằng người Uc đi vòng quanh thế giới tìm hoài không được bàn, xin ngồi cùng, rồi cho ngồi, nó cũng một bia một hotdog và bắt đầu tràng ca thán nước Mỹ với đầy đủ các mĩ từ chửi thề. Mỗi cái gật đầu của tôi như redbull tăng lực cho lời nói của thằng bé, nó được thể làm tới, nước Mỹ thật nông cạn và moi tiền, tao vào bar gặp gái, mời 1 cốc gin mà nó charge 20 đô, bằng nguyên chai tao mua ở Úc. Ok kung, về Úc mà chơi với kanguroo, đã bao gái còn nhiều chiện. Nhưng lúc đó tôi đang lâng lâng nên thôi, tha thứ, coi như ăn uống được xem hài kịch. Sau phát hiện ra nó bay cùng chuyến về Anh, để từ đó nó đi bus qua Manchester rồi bay qua Ý. Nó bảo tao thèm tới Ý quá rồi, rẻ đẹp tuyệt vời. Cái này thì tôi đồng ý. Nước Ý tuyệt vời.

Máy bay bắt đầu cho khách vào chỗ ngồi. Tôi vô khoang, lại duỗi chân, bịt mắt, ngủ luôn khi máy bay chưa cất cánh, bia rượu quả là người bạn an thần tuyệt vời. Sau một giấc tỉnh dậy thấy máy bay đang từ từ hạ xuống. Ôi trời 8h bay nhanh bất ngờ, đúng là rượu bia thần thánh, giúp ngủ ngon 1 giấc là tới nhà gặp chồng con, khỏi nói tôi mừng sao. Trong cơn nửa mê nửa tỉnh tôi nghe tiếng xung quanh ồn ào, chửi bới, gì kì vậy, xuống êm ru vậy rồi còn kêu la gì. Tiếng loa phường bỗng kêu lên: máy bay bị trục trặc, mời hành khách xuống đợi thêm thông báo. Sét đánh ngang tai, vậy là sau 1 vòng bay đẹp dài 1h tôi lại về lại sân bay Newark. Hóa ra tôi ngủ như chết vậy mà mới 1h, trời ơi, chuyện gì vậy. Mọi người bắt đầu âm ĩ, la ó, lộn xộn, nhộn nhạo. Tất cả bị dồn ra ngoài máy bay ngồi chờ thông báo tiếp theo. Tói 1h đêm thì thông báo là hãy đợi thông báo tiếp. Mọi người lại ầm ĩ la ó, lộn xộn, nhộn nhạo lại như lúc nãy. Tôi ngồi với mấy bà già nói chuyện phiếm cho qua cơn buồn ngủ. 3h đêm, trời bắt đầu lạnh, tôi mặc hết mấy thứ quần áo trong valy vẫn thấy lạnh run. Mùa đông cách mùa hè chỉ 2 tiếng đồng hồ, thật kì diệu.  Nhân viên mặt đất thông báo có chút đồ ăn nóng là sandwich và cafe đen. Mọi người đang co ro rên hừ hừ, bỗng nhiên như uống tăng lực, chạy nhanh như báo đốm tới quầy check in, ai nhanh thì nước bọt được hoạt động, ai chậm thì chỉ khô môi. Tôi vẫn tiêu hóa cái hotdog đắt tiền nên lười rời khỏi ghế. Mấy bà già cắt cử 1 người đi lấy được miếng bánh về chia nhau, thấy tình người dạt dào như cơn mưa rào màu hạ. 

Có tiếng em bé khóc than không dứt. Đứa bé con nhỏ xíu, chắc 6-7 tháng tuổi, còn đang bế ngửa trên tay, được ba mẹ truyền tay nhau ru ngủ. Mấy bà già ngồi cạnh thủ thỉ: tội nghiệp đứa bé, tội nghiệp ba mẹ nó. Tôi bảo: giá như ba mẹ nó cho truyền nhau bế đứa bé thì tốt, đứa bé giống như cái máy sưởi di động, chúng ta tha hồ ấm. Mấy bà cười ha ha, đúng, hay là ra xin bế nhỉ. Đứa bé vẫn than khóc, làm không khí càng căng hơn dây đàn. Bánh cafe đã tan hết trong dạ dày, mọi người lại vùng lên tiếp. Một bà hét lên: Ông captain mới ra nói không thể sửa động cơ được, động cơ hỏng rồi, chúng ta sẽ không bay bẳng máy bay này được nữa. Mọi người ào lên như sóng thần bao quanh nhân viên mặt đất. Mấy người đó mặt xanh lét vẫn cố trấn an: Không đâu, chúng tôi vẫn đang sửa. Dòng người vẫn không dịu nổi, một bà khác lại lao lên dí cái điện thoại vào tai một anh nhân viên: anh nói chuyện với chồng tôi, giải thích đi, chồng tôi đã lo lắng không biết chuyện gì xảy ra. Anh kia quạt tay ra, không tôi không nói gì hết. Thông báo vang lên từ muôn phía: 6h sẽ có thông tin chính thức. Các nhân viên bỏ chạy hết khỏi mặt trận, để lại những chiến binh hiếu chiến gào thét với nhau. Thằng ku người Uc duỗi cái chân dài 1m5 của nó ra ngủ như chưa từng có sự cố. Các bà già lại quay lại nói chuyện tiếp.

Sân bay bắt đầu hoạt động trở lại, shop mở cửa để cứu đói những người khốn khổ. Các bài hát được bật lên trên loa. Bỗng nhiên có bài Who lets the dog out? bà già thấp thấp tóc ngắn ngồi cạnh tôi bắt đầu hú lên: ouf ouf ouf.  Haha như một chú chó thực sự. Bà già bên cạnh vỗ vai: bà đúng là của quý trong những tấn bi kịch như thế này. Sau đó tất cả lại cười nói, quên luôn chuyện đã 6h mà không có thông báo gì. 7h rồi mọi người lại nổi sóng. Có nhiều người đi đi lại lại gọi điện cả đêm để xử lý việc sẽ bị trễ những chuyến bay kế tiếp, rồi tìm cách gọi bảo hiểm, gọi an ủi người thân. Một bà già có vẻ trẻ nhất hội nói, thôi tôi đi mua vé British airway để bay ngay đây, tôi không thể chậm đám tang của người họ hàng. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng động cơ đã hỏng kia, nếu sửa được cũng chẳng an toàn gì cho  mình, tôi không muốn có người sẽ baytới đám tang mình. Tôi gọi cho chồng nói ai coi có vé máy bay giá phải chăng nào để đưa tôi về nhà (tôi vẫn ko có 3G, trời ạ, còn wifi ở sân bay chỉ đủ chat gọi messeger chứ ko lướt web nổi). Chuyến bay hợp lý nhất là chuyển qua sân bay Kenedy rồi bay về Manchester sau đó đi tàu về nhà giá 400 bảng. Thomas Cook một cứu cánh tuyệt vời. Thật buồn rằng hãng hàng không giá hợp lý, dịch vụ tốt, đồ ăn ngon, máy bay sạch đẹp này đã tuyên bố phá sản năm nay, để lại sự hụt hẫng khôn nguôi cho người dân Anh. Rất nhiều người Anh đã nói, nhờ Thomas Cook mà họ biết tới đi nghỉ nước ngoài, hãng hàng không lâu đời này đã thay đổi thói quen nghỉ mát của người Anh.

Quay lại buổi sáng thất thểu hôm đó. 7h sáng email được gửi tới, máy bay không sửa được, mạnh ai người ấy chạy đi, chúng tôi sẽ hoàn tiền. Vậy là ngay lập tức anh chồng mua vé máy bay cứu vợ về nước, thậm chí Lucie khi nghe tin máy bay hỏng đã đòi ba cho tới Mỹ sửa máy bay cứu mẹ về :). 8h sáng trong cơn đại loạn ở sân bay, lại email khác tới, xin lỗi hay quen email kia đi, máy bay sẽ được sửa và chúng ta sẽ bay vào lúc 8h tối nay, giờ thì hành khách tới quầy lấy voucher ăn uống. Loạn loạn thật, tôi vừa mua vé máy bay kia mà. Tôi muốn bùng cháy. Nhưng vì sinh mạng và niềm mong đợi của 2 ba con thì thôi về sớm được chút nào mừng phút đó. 8h30 sáng quầy mở, các nhân viên ra phát voucher, mỗi người 10 đô cho ăn trong sân bay, một thứ bố thí rẻ mạt, khi mà đồ ăn ở đây đắt lòi bản họng. Còn phòng khách sạn để nghỉ cho tỉnh 1 đêm kiệt quệ ở sân bay đâu, còn bữa trưa bữa tối nếu phải đợi tới 8h, chưa kể cần có phòng mát xa để làm dịu thân thể mệt mỏi này, ồ tôi đã đi quá xa rồi. 10 đô, ừ thì 10 đô, tầm này sĩ diện gì nữa, tay cầm voucher, chân đi tới hội những cô em nhiều lời. Đó là hội các em gái này đang đi du lịch, với một hành trình dài cả cây số những điểm nối chuyện, 1 chuyến chậm là hỏng cả thế cờ Domino nên các em hung hăng hơn bất kì ai, tôi là tôi thích. À nhấn mạnh các em gái này là gái Mỹ, phải là Mỹ nhé, mới mạnh mồm, mạnh miệng, miệng nói, tay khua, môi rung bần bật, đang phỏng vấn mấy anh mặt đất, để quay phim, chụp ảnh, ghi âm, làm bằng chứng đưa lên báo. Tất nhiên 1 tờ sớ dài cũng được phác ra, anh em thi nhau điểm chỉ vô, để còn đi kiện trong tương lai. Tôi chưa bao giờ biết được sau đó có bài báo nào đã lên sóng không, tên tôi có chềnh ềnh trên một bản cáo trạng nào không, tôi chỉ biết trong cơn điên loạn sau đó tôi cũng đã viết dài ơi là dài trên Tripadvisor để phản đối hãng này, kèm theo một lố chữ kí vào các petition.

Khi đã an phận trong một quán bán muffin, hẳn là muffin mới biết mình ở Mỹ, chứ cupcake lại là Anh, tôi chọn mấy chiếc kèm caffe, chuối, táo vẫn chưa hết tiền, lúc đó mới thấy hóa ra 10 đô lợi hại phết. Tôi ngồi ăn cùng nhóm mấy em người Ấn thế hệ F1, khuôn mặt kì bí như Ngàn lẻ 1 đêm nhưng chân thon dài miên man như phớt Ăng lê. Các em hoảng loạn tột độ vì không mua vé Thomas Cook sớm nên giờ hết sạch vé, không biết phải về nhà thế nào, kèm theo cái sợ hãi về cái động cơ đang chờ sửa kia. Thật vi diệu, Primaera không hề có thêm máy bay mới mà chỉ chăm chăm xài sửa cái này, sau này tôi mới biết gần như chuyến bay đi Mỹ nào cũng bị sửa. Tôi ngồi an ủi các em chút, bảo các em đi kiếm chỗ nghỉ thôi rồi 8h ra lại, nhưng các em bảo thôi cứ chờ tiếp ở sân bay, chẳng còn tiền đâu mà tiêu xài, sau đó kể về những đại tiệc ở căn hộ thuê chung trong 1 tuần ở Mỹ. Qủa là tuổi trẻ tài cao. Tuổi bớt trẻ như tôi chỉ biết lê xác và valy đi chuyến bus dài xuyên thành phố tới sân bay Kenedy cùng 1 gia đình người Anh, thằng cu người Úc, 1 cặp vợ chồng trẻ. Tât cả chúng tôi sẽ bay tới Manchester chiều nay lúc 5h trừ thằng ku người Úc, thằng này đã khá mệt và chán ngán không buồn nói xấu nước Mỹ nữa, nó sẽ bay về London nên xuống ở terminal trước. Khi đi qua gần Times square tôi đã nghĩ hay mình xuống ở đây cho rồi, thêm 1 ngày chơi, sao phải ra sân bay lay lất, nhưng rồi cái tuổi 31 bỗng ập xuống muốn gãy cổ bắt tôi đi kiếm một nơi ngủ bù cho cái đêm lạnh cóng bởi sợ hãi kia.

Người ở sân bay gọi điện cho mấy nhà nghỉ gần đó để tìm chỗ cho chúng tôi. Họ báo giá, dù cao nhưng đồng ý, 100 đô 1 buổi trưa, nhưng biết sao được thường thì khách sạn chỉ cho check in sau 2h, ở đây họ đồng ý cho vào lúc 10h30 sáng là ngon rồi. Tôi lại lên xe khách sạn của gia đình người Anh kia, chúng tôi cùng về 1 chỗ trọ, tôi 1 phòng, nhà kia 4 người cũng chỉ 1 phòng. Bà mẹ ngoài 50 nói: phòng đôi là đủ rồi, vợ chồng chúng tôi ngủ giường, hai thằng kia ngủ đất. Một thằng 18, thằng 20 cao to lực lưỡng chả thấy có nét mệt mỏi gì, được ba mẹ bao đi New York một chuyến nhân kỉ niệm 20 năm ngày cưới. Tôi còn phục lớn vậy vẫn đi cùng ba mẹ thì bà mẹ thẳng thừng: được bao mà, đi chứ. Tôi về phòng, tắm xong nằm gục xuống như đá đè, ngủ một giấc ngon say đặc biệt, tỉnh dậy mới 1h chiều. Kì lạ, cứ tưởng ngủ quên cả giờ ra sân bay rồi. Trời lúc này nóng kinh dị. Tôi lết ra đường tìm tạm nhà hàng nhỏ vào ăn đĩa mì, điện thoại báo tin nhắn từ Primera chuyến bay lúc 8h sẽ hoãn tới 3h sáng, ác nghiệt, tội nghiệp mấy bé người Ấn lay lất sân bay. Tôi về lại khách sạn thì thấy gia đình kia đã sẵn sàng ở cửa. Lại rồng rắn lên mây, có sân bay đấy, xếp hàng dài dằng dặc vì chuyến này đông nghịt người quen, toàn anh em hoạn nạn chuyến trước gặp nhau tay bắt mặt mừng, vui vẻ như chưa từng có vụ delay. Lại yên vị, không biết có thật sự yên vị, lại bay không biết có thật sự được về nhà. Lần này tôi phải đợi qua 1h hiểm hóc, rồi mới an tâm đi ngủ. 8h nhanh như chớp mắt, thật sự, nhanh vô cùng. Nước Anh xám xịt đã ở dưới chân mình. Nắng ấm xa rồi, nước Mỹ xa rồi, trò vui hết rồi, quay về với những người mình thương nhất.

2 thoughts on “Tôi quên New York rồi (P2)

  1. MET cho chụp ảnh cũng đỡ buồn cháu nhỉ? Cô đi Nhật cái gì cũng cấm chụp ảnh, nhiều khi chỉ muốn chụp cái bảng minh họa bằng tiếng Anh để khi về mình có thể nhớ cái mình xem là cái gì cũng không được nên phát cáu.

    1. Dạ MET thoải mái lắm, cháu chụp cả 100 tấm mà lười up lên quá :). Cháu mong được đi Nhật lắm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s