Ước mơ làm vườn

image12

Anh chồng tôi lúc nào cũng có giấc mơ: anh muốn làm nông dân.

Khi tôi sắp hoàn thành PhD thì mới phát hiện ra 1 trang web xin đi làm nông. Đại loại mình sẽ tới các trang trại, làm việc cho họ và được bao ăn trong vòng 1 đến 2 tháng. Các công việc rất đa dạng từ cắt cỏ, tưới cây, tới chăm ngựa hoặc phụ sửa nhà sửa cửa, trông em bé, tới dạy các em học. Tôi hào hứng nói với chồng: “Bảo vệ xong em sẽ đi vài tháng. Em sẽ xin đi làm vườn trồng cây cho thoải mái. Cái ghế là đường tắt dẫn tới thiên đường mà em còn muốn sống dài lâu.”. Chồng thấy thế thì ủng hộ lắm “Em đi đi rồi Noel anh xuống giúp”.  Anh chồng bảo “Chắc cả 2 đứa cùng đi đi, chứ em thế này ai thuê, phí cơm phí gạo”. Vậy là hai vợ chồng lao vào tìm việc phù hợp. Chồng mê đi nuôi ngựa, vợ mê đi phụ trang trí mấy nhà nghỉ vùng núi.

Trước khi bảo vệ tầm 3 tuần tôi phát hiện mình có bầu. Tôi nằm vật vã ở nhà, ngủ và ngủ. Chuyện làm vườn đi vào dĩ vãng. Đến cả công việc mơ ước là làm ở quán bia Frog and British Library được gọi cũng không vác xác đi được. Thực ra làm ở quán bia cũng không có gì thú vị, ngoài chuyện được học tiếng Pháp và  món tôm chiên vô cùng ngon, cứ nghĩ đi làm sẽ kiếm được ít về cho chồng và em ăn nên mới ham. Cả cái ham muốn làm 1 chuyến châu Mỹ cũng tan tành. Trong năm cuối PhD, tôi đã viết từ du lịch cho Thegioidienanh, autocar, review phim cho Cafebiz, tới văn hóa, điện tử, thời trang, du học cho Truyền hình Hà Nội, rồi ra sách, gom gom cũng đủ cái vé 2 chiều đi Peru và tiền ăn cho 1 tuần, vậy mà cũng không thể tiêu (thực ra Tết vừa rồi về đã tiêu bằng sạch).Mọi giấc mơ con đổ sụp, cho một cuộc đời lớn ra đời.

Mỗi mùa xuân, anh chồng lại ươm ít hạt giống. Năm ngoái anh ươm hoa thủy tiên và cà chua. Chẳng có gì lên cả. Anh mua cây dâu tây về trồng, đợi con ra đời sẽ chơi. Con ra đời thì ba mẹ cũng được ăn vài lứa quả. Qủa ngon vô cùng, nên nó làm dậy lại ước mơ năm nay sẽ trồng nhiều nhiều dâu cho Lucie tự hái. Trước khi về ăn Tết, anh cũng hì hụi gieo củ hoa thủy tiên xuống đất. Đến khi vợ chồng con cái sang lại paris vào cái ngày ủ dột, mà ai cũng buồn thiu ấy thì những bông hoa màu vàng nhỏ nhoi ấy thực sự đã làm bừng lên chút sức sống trong người. Năm nay hứa hẹn sự làm vườn sẽ thành công.

Vấn đề là nhà không có đất. Cái vườn dưới nhà là vườn chung không thể tùy tiện trồng. Vợ chồng nghĩ đủ kiểu xem phải làm sao để thỏa giấc mơ nông dân. Vùng chúng tôi sống là zone 3 của Paris, gọi là Choisy le roi, nghe rất vương giả. Sáng sáng tôi hay đẩy xe cho con ra công viên và đi dọc trung tâm. Một hôm hai mẹ con đang lang thang thì tôi thấy biển chỉ dẫn vào Permaculture jardin, tôi tò mò đi theo thì thấy đó là một khu vườn nhỏ xinh, có nhiều luống rau và các hộp xốp. Về nhà lên mạng tìm thông tin mới biết Choisy le roi có dự án vườn chung. Ở một số chung cư và công viên, họ khoanh vùng một mảnh đất cho dân tới cùng làm vườn. Nghe đến là thú vị, anh chồng tôi thì chẳng thiếu gì hạt giống, chỉ thiếu đất để làm. Tôi thảo ngay cái thư xin làm vườn chung, thậm chí còn xin làm dự án J’adopte un abre, tức là tôi nhận nuôi 1 cái cây. Chính quyền sẽ phát cho người nhận 1 cái cây cao bóng cả, và họ có nhiệm vụ trồng hoa dưới gốc cây để làm đẹp cho nó. Dễ thương hết sức, hi vọng Lucie sẽ có một cái cây làm em.

Ngoài ra 2 vợ chồng cũng tính cho con tham gia sự nghiệp hái lượm và từ thiện. Ở đây có tổ chức gọi là ACAC, cứ mỗi chủ nhật, sau 2h chiều họ lại tụ tập lại các gian hàng rau củ ở chợ trời để xin những rau củ ế. Sự haỏ tâm của người bán hàng sẽ mang lại những sạp rau mới cho người nghèo. Rau quyên góp được mang ra quảng trường gần đó, để người nghèo, người vô gia cư, người thu nhập thấp tới lấy. Thậm chí người tàn tật hay có con nhỏ sẽ được mang rau tới tận nơi. Nếu rau củ không được cho hết thì mang về làm phân bón cho các khu vườn rau chung. Ý tưởng tiết kiệm đó làm tôi nhớ bà cô giáo dạy tiếng Pháp.

Cô đã 65 tuổi, ngày ngày nhận tụi trẻ con Việt theo bố mẹ qua đây tới nhà học tiếng Pháp, ăn ngủ, chơi cùng cô. Những đứa sinh viên mới sang còn bỡ ngỡ thì cô tới tận nhà. Cô đạp xe tới, trên đường đi, cô thấy người ta vứt đồ liền nhặt lại, khi thì khăn tay, khi thì đồ  trang trí nhà, khi thì ly cốc. Thứ nào thích thì cô để lại, còn đa số cô mang về làm sạch rồi mang ra Emaus quyên góp để họ bán hoặc cho những người nghèo. Cô nói “Sao bây giờ, họ có thể lãng phí vứt đồ như thế nhỉ, đồ không dùng của người này có thể là đồ dùng của người khác”. Cái cách cô lọ mọ nhặt và rửa đồ làm tôi ngạc nhiên. Nước Pháp giàu có có lẽ vì người ta không sống phí phạm. Kiểu sống lãng phí và thể hiện giàu có chỉ dành cho những kẻ nghèo thích chứng tỏ. Đằng sau cái áo veste đắt tiền lại là cái áo may ô rách toạc.

 

Advertisements

Cây cherry nở hoa

12959483_10209047837619141_788215323_o

Mùa xuân đến thật rồi. Mùa xuân đến thật rồi. Đã đến với Paris.

Mấy hôm nay Paris thời tiết thật đẹp. Sáng ra trời hơi âm u, trưa hơi có tí mưa nhẹ, chiều nắng rực rỡ. Thực ra lúc 8h sáng nắng đã về. Ô cửa sổ phòng ngủ để nắng tỏa vào đầu giường. Kéo cái rèm trắng ra thì nắng xòa nguyên 1 giường. Ban Mai đá chân vào ngực ba 1 cái, rồi đè mông vào mặt mẹ. Chị ả gọi ba mẹ dậy chào ngày mới cùng mình. Ba mẹ cứ ườn ra đó còn con bò trong một khoảng nệm nho nhỏ, quanh chăn gối và mấy con thú nhồi bông. Dần dần, ba tỉnh dậy rồi mẹ dậy. Ba thay bỉm, mẹ rửa mặt. Ba quắp con vào phòng khách, mẹ đi pha cacao nóng và chuẩn bị ít bánh ăn sáng. Ban Mai được ba cho gặm cái bánh con con rồi con bò lên khắp nơi từ trong thảm ra chân bàn, thậm chí theo chân mẹ bò vào bếp. Ba lôi con lại, cho uống ít cacao. Ba trả con cho mẹ rồi đi làm. Con theo ba ra cửa, mẹ bắt đưa tay lên vẫy. Một ngày của chúng ta bắt đầu trong ánh nắng chan hòa.

Chỉ một tiếng sau khi mẹ chuẩn bị cho Ban Mai đi ngủ lại 1 giấc nhỏ thì trời xầm xì. Trời nổi gió ào ạt, dù mình ngồi trong nhà mà vẫn cảm thấy sự mãnh mẽ của gió qua đám cây thông cao. Mẹ bế cho Ban Mai ngủ 1 chút rồi đợi khi có nắng lên mình sẽ ra ngoài. Tầm 10h hơn trời có nắng lại, mà kiểu nắng mây, lúc có lúc không. Trời sáng và hơi lạnh. Mẹ con lôi nhau xuống vườn. Vườn giờ này đã có cỏ xanh ngắt. Hoa crocus đã tàn hết. Hoa tulip đang nở vàng ở dưới chân cây. Cây cherry hoa nở trắng xóa cành. Hoa nở líu díu bám chùm với nhau. Sự chen chúc nảy nở đầy hơi thở mùa xuân. Ban Mai rất thích hoa cherry, cứ với tay lên hái mà không được. Con vừa với tay vừa cười thật vui. Con để lộ 5 cái răng vừa mọc. Trong 1 tháng con mọc tù tì 5 cái răng không quấy, không khóc, không sốt, cực kì dũng cảm. Con bò thông, ngồi thạo, rạo rực đứng lên, cứ thấy tay ba mẹ là bám vào đòi đứng rồi bước đi dẹo dẹo, khi khác lại thả tay ra đứng tênh tênh, 20 giây là ngồi phịch. Con rất buồn cười và rất mê hoa cherry.

Cây cherry có bạn thân là cây mirabelle cao, gầy gộc. Cây mận có hoa nhỏ đã bắt đầu nhường chỗ cho lá xanh ra, những chiếc lá non tơ mơn mởn. Kể cũng lạ, cây mận ra hoa trước mà lại có quả sau cây cherry. Năm ngoái khi con ra đời cây mận mới ra quả, năm nay khi con 1 tuổi con sẽ được ăn mận trong vườn. Cây mận thuộc phần đất nhà bạn Lucien, năm nay hai bạn có thể cùng nắm tay nhau ăn mận rồi. Dưới gốc mận này, gần 2 năm trước ba mẹ trang trí bàn tiệc, dọn lên cupcakes, cờ hoa, rượu, tranh, rồi đồ ăn la liệt để làm tiệc cưới. Tiệc cưới trong vườn luôn là niềm mơ ước từ xưa của mẹ và mẹ đã làm nó trong cái vườn nhỏ này. Cái vườn nhỏ bé chỉ có vài luống hoa, luống dâu, hai ba cái ghế, một cái bếp nướng và những cây cao ơi là cao. Mùa đông cây khẳng khiu nhìn từ cửa sổ là thấy hết vườn, mùa hè cây mọc um tùm nhìn mãi chẳng ra khu vườn. Khi đó mới chuyển nhà tới tìm mãi không thấy vườn nên gọi là khu vườn bí mật. Nếu hồi đó chuyển nhà vào mùa xuân thì đã gọi nó là khu vườn ma thuật. Bởi khi xuân về, những cây cao mọc lá non xanh mượt mà, xinh đẹp vô cùng. Có lẽ lá non là thứ đẹp đẽ nhất trần đời, còn đẹp và tươi hơn cả hoa nữa. Lá non cũng như trẻ con vậy xinh xắn, tràn trề, cần được cưng nựng.

Mẹ con thơ thẩn ở vườn 1 lúc rồi đi siêu thị. Trưa con vừa ăn vừa vứt đồ đầy nhà. Mẹ mệt mỏi quắp con lại vào giường, cho con cởi đồ, rồi hò hét trên giường. Con thích trò trùm chăn và bị thổi gió. Con cười rất nhiều. Trưa con ngủ được  1 ít, trong khi bên ngoài gió và mưa in ít. Chiều đến, trời càng chiều càng nắng. Nắng đốt khô những con đường chỉ mới hơi ẩm. Nắng ào lên như mùa hè sắp về. Chiều cứ thế kéo dài ra miên man. Có chiều mẹ địu cho ra quảng trường ngồi. Trên đường đi, con cầm 1 miếng táo nhỏ, vừa đi vừa gặm rất dễ thương. Ra quảng trường con được xem những rạp rau củ nhiều màu và người ồ ạt đi chợ trời. Con thích thú sờ vào rau củ rồi thích thú ngồi ở bậc thang nhìn mọi người. Con cái gì cũng lạ, cái gì cũng hiếu kì. Còn cả thế giới rộng mở chờ đón con. Khi mẹ địu con về, gió thổi lộng lên, bay cả mũ cả tóc. Con cười và nói ê a, con dễ thương vô cùng. Mẹ nói chuyện và hát vài bài với con.

Càng chiều trời càng sáng. Tới khi ba gõ cửa thì trời vẫn nắng chang chang. Con ra mở cửa cùng mẹ, thi thoảng mới nở nụ cười đón ba. Con không cười mà chỉ nhoài cả người về phía ba. Ba trông con, mẹ nấu cơm tiếp. Cả nhà ngồi ăn, con lại phá. Con bị lôi đi tắm với cá và vịt nhựa. Con nhoài người ra chơi và vỗ nước. Con được lau khô, sấy tóc rồi ti mẹ và nằm khò. Con nằm nhỏ xíu giữa đống chăn. Cái xương sống của con nhô ra dưới lớp áo. Mẹ thấy thương con vô cùng. Cả ngày con chỉ quẩn quanh trong tổ, với mẹ. Con đi ngủ mẹ mới thấy một ngày đã trôi qua và mẹ chưa làm được gì cho con hết. Mẹ chỉ chỉ cho con cây cherry nở hoa. Từ cửa sổ con cũng thấy, ở dưới vườn con cũng thấy. Hoa cây cherry đang nở hoa trắng ngập Paris cùng hoa mơ, hoa mận, hoa mộc lan.

Con ạ, mùa xuân về rồi.

Đừng phán xét những người mẹ

tinh-me-con-2

Nếu người ta hỏi làm mẹ ở đâu là khổ nhất.

Chắc tôi nói Việt Nam.

Tại sao làm mẹ ở VN lại khổ? khổ vì luôn nơm nớp sợ con bị bắt cóc, sợ con bị bắt nạt, sợ con bị ngộ độc thực phẩm, sợ con bị nhiễm độc đồ chơi, sợ con bị lạm dụng, sợ con bị tai nạn giao thông, sợ con bị phản ứng vaccine rởm, v..v 100 nghìn thứ sợ. Tôi cứ hở miệng nói sẽ về VN sống, mọi người lại qươ tay đứng về, vì con thì đừng về. Vậy đó, vì con thì đừng về, vì bố mẹ thì đừng ở lại. Tôi thì còn quá ngớ ngẩn và lạc quan kiểu người sống được thì ta sống được nên nhiều khi không lường hết những nỗi sợ tràn lan trên báo kia. Thế mà nghĩ về VN, tôi vẫn sợ, tôi sợ thứ khác vô hình hữu ngôn. Tôi sợ sự phán xét.

Sinh ra một đứa con là một điều thần kì. Nếu sinh ra được con khỏe mạnh không sao, nếu con yếu ớt hoặc có dị tật, người ta sẽ nói do mẹ nó đã không biết kiêng, không ăn thực phẩm lành mạnh, hoặc kinh dị hơn là ăn ở không tốt. Người mẹ chịu chưa hết cú shock vượt cạn thì bị ngay một cú sốc khác khó vượt hơn nhiều, đó là miệng lưỡi người ta. Người ta mà, chả trách nhiệm, chả tình thương, họ nói gì chẳng được. Người ta mà, mình nghe hay không tùy mình, mình phớt lờ sao chẳng được. Cái đáng sợ là người thân, người nhà, vì thân quá, thương quá nên thành ra xét nét quá.

Em bé sơ sinh còi, mẹ bị nói là sữa nóng. Em bé ăn dặm còi, mẹ bị nói là không biết chăm con. Con bỏ ăn, mẹ bị chê là nấu dở. Con ti ít bị nói là sữa mẹ hết chất. Con chậm nói, mẹ bị quy kết là không biết hát kể chuyện, tâm sự với con. Con chậm lẫy, mẹ bị nói là không cho con đủ vitamin D. Con chậm bò là do mẹ không biết cách hướng dẫn. Con chậm đi là do mẹ không nâng đỡ. Còn con mà đi nhanh thì mẹ lại quá hấp tấp để con đi sớm, con yếu xương sẽ vòng kiềng, mặc váy không được. Con nhai kém, rõ ràng là vì mẹ bắt ăn xay nhiều, nhưng nếu cho con ăn thô vội thì là mẹ mìn chứ còn gì nữa. Con chưa răng nhai sao được mà cho con ăn, nó hóc, nó nghẹn, nó bỏ ăn, nó đói, nó còi, thương nó.

Tại sao không ai nghĩ đơn giản hơn? Con còi vì con lười ti. Con còi vì con lười ăn, con nghịch, con ham chơi. Con bỏ ăn không vì mẹ nấu dở mà con tự nhiên hôm nay chán món đó rồi. Con chậm nói vì lúc đó con bận phát triển kĩ năng khác như đi như chạy. Con chậm lẫy vì con yếu cổ mà đầu lại phát triển hơi quá. Con chưa bò giỏi vì cơ bụng con chưa đủ gồng. Con chưa đi vì chân con chưa vững, con sợ ngã. Con đi vội vì con thích thế. Người ta lớn, người ta đu bàn đứng dậy sáng lòa, rồi người ta bước đi hiên ngang, đó là cái quyền của người ta, sao ba mẹ lại ép ngồi. Con nhai kém là vì con lười, nuốt ực cho nhanh, còn con đòi nhai sớm vì con thích vậy. Người ta lớn rồi, cái hàm nó chắc rồi thì nhai, cần gì răng, cứ thử cho ngón tay vào xem, người ta nghiến ra nát bằng cái hàm lợi không là lợi.

Em bé là do mình sinh ra nhưng tính cách của nó là do nó tự tạo. Nó cũng là một cá thể riêng biệt, phát triển tính cách rất đàng hoàng và sắc nét từ bé. Không phải vì con mới vài tháng tuổi là con không biết gì. Ngược lại, con biết rất nhiều và con có quyền quyết định xem hôm nay ăn hay không ăn, chơi hay không chơi, đi hay bò, ngủ hay không ngủ. Có ngày con tự nhiên chẳng thích ăn gì hay  làm gì cả vì con hâm đơ hoặc rơi vào tuần Wonder week. Ba mẹ con tôn trọng con, sao người ta không tôn trọng ba mẹ.

Tại sao cái gì cũng là lỗi của người mẹ? Tất nhiên người mẹ sẽ không hỏi sao không đổ lỗi cho cả ba nó? vì người mẹ biết mình đang bị án oan, sao còn bắt người khác chịu cùng. Người mẹ trong 6 tháng đầu đời sẽ dành gần như 22/24h cho con, 2h còn lại hoặc dọn dẹp nhà hoặc ưỡn ẹo vặn người cho đỡ đau lưng. Dường như sự tận tụy ấy là chưa đủ. Người mẹ sau 6 tháng có thể đi làm, thấy người nhẹ tênh vì đẩy được bao phần trách nhiệm và mệt mỏi cho người khác. Người mẹ sau 6 tháng có thể ở nhà vẫn dành 22/24h chăm con và bị lên án cho những cái u đầu hay xước mắt. Tòa án lương tâm của người mẹ mỗi đêm lại dấy lên khi thấy một vết đỏ trên tay con hay vết thâm ở chân. Người mẹ ôm con ngồi khóc, một giọt nước mắt thương con, một giọt nước mắt sợ hãi bị phát giác.

Áp lực của người lớn tuổi giống như túi ép chân không, người mẹ bị nhốt tới ngạt thở. Người mẹ mệt mỏi quên cả tình thương, chỉ còn nhớ trách nhiệm. Nhiều người mẹ sợ hãi mà không còn sự thành thật, họ giấu những điều không hay và chỉ khoe những điều kì vọng. Người lớn tuổi lười bận tâm tới cảm xúc người mẹ, họ chỉ quan tâm tới đứa nhỏ yếu thế cần bảo vệ – đứa nhỏ mà họ dành cho tình thương nhiều vô vàn. Họ la mắng mà quên mất điều: mẹ mới là người thương con nhất. Họ quên mất rằng mình từng là người mẹ có con nhỏ, ngơ ngác trước bao điều mới, mắc phải những sai lầm, luôn áy náy vì mình chưa đủ tốt với con, luôn tìm hiểu để nuôi con được đúng đắn nhất, luôn lo lắng cuống cuồng trước những triệu chứng nhỏ nhặt, luôn khóc trước cả con khi thấy con vấp té, luôn thương con hết mình và hơn bản thân mình. Lâu quá, họ quên rồi, quên thật rồi, là do tuổi già hay do cách nghĩ mình lớn tuổi, mình thông thái, cách nuôi con của mình là đúng nhất, mình cần phải định hướng, chấn chỉnh, áp đặt.

Có khó không khi nói những lời động viên? Có khó không khi giảm bớt những phán xét? Người mẹ, họ chỉ muốn thương con, chăm con bằng hết tình yêu thương của mình. Đừng đổ thêm những áp lực.

Trần Lập – que diêm đã từng bùng cháy

20160117090418-lap4Ngày hôm qua, Trần Lập ra đi. Ngày hôm qua như trong giấc mơ. Ít người muốn tin đó là sự thật.

Từ đầu năm đến giờ tôi đón nhận vài sự ra đi, bố của Nur, Lisa con anh Nhân, rồi giờ đây là Trần Lập. Thật lạ là Trần Lập được đưa ngay ngắn vào danh sách những người thân quen ra đi trong khi chúng tôi chẳng biết gì vì nhau. Đơn giản anh đã hát trọn tuổi trẻ của anh cho chúng tôi, anh hát về chúng tôi và anh hát cho tôi. Có lẽ ai trong chúng ta cũng từng nhận vơ anh Lập hát cho mình mà, bởi những lời hát của anh sao mà đúng tâm trạng mình tới vậy. Bức Tường nói hộ lòng chúng ta.

Khi thất tình nằm bẹp nghe Giọt đắng hay lẩm nhẩm Nếu em hiểu,  trong thời kì cưa cẩm nghe chàng hát Mắt đen tự thấy mình rưng rưng, khi vui cùng bạn bè thì ầm ầm Đừng sống sống như hòn đá, hội họp thì Đường tới đỉnh vinh quang, nhớ nhà thì muốn nghe Trở về hay Cha và con, có đêm nằm nghe xoneFM giật mình vì nghe được Bài ca sông Hồng sao đã quá, và giờ đây khi anh ra đi lại vang vọng trong đầu Tiếng gọi.

Họ gọi anh đi thật rồi, để kí ức trong tôi trở về.

Những ngày tháng cấp 3 hay một thời đại học nhiều đam mê, khi mà học hay chơi đều không biết mệt mỏi. Thời kì đó làm gì cũng thấy hứng khởi vì nghĩ tới một cái đích thật xa. Nói như anh: Bên kia dỉnh dốc. Người ta đồn thế thôi ở nơi kia chỉ là ẩn số. Cái ẩn số ấy làm chúng tôi sống nhiệt huyết để tìm cho ra. Thực ra tìm bao giờ thì mới thấy cái ẩn số đời mình, chỉ là người ta kịp hết ước mơ, ý chí, hay năng lượng thôi. Thật sự nhạc của Bức Tường đã tiếp lửa cho nhiều thế hệ với những bài ca có chút hô khẩu hiệu nhưng không khô khan mà giàu hình ảnh, giống như bài toán viết thể lục bát vậy. Sinh viên nghe rồi hát, thấy phấn chấn đầy mình vì một cái bình minh sinh viên nào đó ở xa xa, vì một cái Đỉnh vinh quang nào đó sắp tới gần. Thời chúng tôi có ai không nghe, không biết Bức Tường.

Sinh viên Bách Khoa thì lại càng phải nghe, phải biết, phải hát theo. Thời kì đó có bạn nam nào hát Bức Tường là mê lắm, sao thấy bạn đẹp bội phần, dù bình thường nhìn tụi nó cứ xấu xấu bẩn bẩn, thế mà bập bùng ghi ta hát Bông hồng thủy tinh lại thấy cũng lung linh như pha lê như ngọc. Hát Bức Tường là mốt của ngày hội trường, hội lớp hay phòng karaoke. Nhạc của họ không khoa trương, không phức tạp, thậm ra chí không thật sự rock, nhưng là âm nhạc chân thành nên dễ được mến mộ. Ngày đó thấy liveshow có BT là phải cố đi xem, có CD là cố mua, để rồi buồn rã rời khi nghe BT giải nghệ.

Hôm đó là tối t7. Tôi, Hà Gô và 1 bạn của Gô nữa rủ nhau đi xem show The last Saturday giải nghệ của BT. Chưa bao giờ thấy đông như vậy. Em trai cũng đi cùng tụi bạn mà hứa với nhau là ko gặp, gặp giả vờ không quen cho đỡ quê, mặc dù cuối buổi diễn thì hẹn gặp để chị đèo em về. Trời xúi thế nào đêm đó tôi nhảy hăng quá giẫm lên chân 1 thằng, đúng thằng bạn thằng em luôn. Đen thật. Đêm đó ai cũng hát, hát vang dội, hát hết mình, hát gào tới khào tiếng. Khi show kết thúc cả lũ không quen biết bá vai bá cổ vừa đi vừa nghêu ngao hát các bài của BT rồi tới cả quốc ca. Hát cười từ sân vận động ra nhà xe, chưa bao giờ thấy tình đồng bào lại cao đến thế. Có cả nước mắt rơi nữa vì buồn quá, buồn làm sao khi từ giờ không được hóng album mới của các anh.

Trần Lập quá sướng. Anh sống được bao lâu, 42 năm chứ mấy, mà làm được bao điều. Anh sống có đam mê và truyền được ngọn lửa ấy. Anh tạo dấu ấn của mình, thứ dấu ấn chắc không bao giờ phai, không bao giờ bị che lấp trong đời sống âm nhạc và đời sống sinh viên. Có cảm giác như bao giờ còn sinh viên, thì nhạc của BT còn vang lên giòn giã. Anh tạo kí ức cho bao nhiêu thế hệ: anh chị tôi, tôi, em tôi và có lẽ còn nữa. Họ nghe nhạc của anh và nghe những bâng khuâng ngày xưa dội về, những hình ảnh một thời non nớt ngây dại lại rạo rực trong trái tim trẻ. Anh hát, anh phượt, anh hết mình, anh có cuộc sống riêng thật rực rỡ. Anh được yêu thương, được tôn vinh, được có mặt trong muôn vàn cuộc đời khác và được thương tiếc trong lòng hàng triệu con người. Mấy ai được như thế. Anh mãi mãi sống trên đỉnh vinh quang.

Kurt nói ” And I swear that I don’t have a gun” trong Come as you are còn anh nói “Anh sẽ tới vượt qua ngàn cái chết”. Thế nhưng Kurt tự tử bằng 1 khẩu súng, còn anh đã không vượt qua được dù một cái chết. Anh đã tới với ẩn số bên kia dốc rồi.

“Phận người que diêm trước gió”, dù gió thổi tắt, que diêm ấy cũng bùng cháy rồi.

 

Bay trong gió

blowing_in_the_wind

Haizz, cuối cùng thì mình cũng về lại với đất Pháp. Thực ra là về được 2 tuần rồi mà lòng vẫn chưa về. hững ngày cuối ở Hà Nội, ngày nào mình cũng cầu cho chuyến bay được hoãn vài ngày, thế mà cuối cùng lại thành bị bay sớm 30 ph. Khi bước xuống sân bay mình đã muốn khóc, đã muốn bay ngay ngược về Việt Nam. Cái bầu trời xám xịt đó, cái sân bay thênh thang đó, cái dòng người ào ào đó, không phải là mảnh đất của mình. Vậy mà khi về tới nhà thuê, bước vào cửa mình lại nói với con “Lucie à mình về tới nhà rồi”. Đúng đây là nhà của con, nhưng đâu mới là nhà của mình?

Nhà ở HN cũng không hẳn. 10 năm gắn bó ở đó, nhà mình là cái nhà ở ngõ nhỏ, nhiều chó chạy rông, nhiều người hàng xóm ầm ĩ, nhiều sinh viên nhộn nhạo và nhiều cái để chê bôi. Nhà bây giờ là nhà chung cư cao tận tầng 15, sạch sẽ đẹp đẽ, tới cả cái nhà tắm cũng sảng khoái khác thường. Khi mình về, mẹ còn mua chăn ga gối đệm mới toanh, bảo là cho Lucie ngủ cho đã (thậm chí mình đưa con về quê 1 ngày mẹ cũng sắm hẳn cái giường mới cho êm lưng cháu bà). Thế là mình được hưởng sái con đủ bề. Sáng dậy mẹ đã mua bún chả, bánh cuốn, hoặc nấu cháo lươn, khi thì bố lái xe cho đi ăn phở. Mình nằm chơi với con 1 lúc là tới trưa. Mẹ đã bày ra bàn la liệt đồ ăn, mỗi bữa một vài món, các bữa phải khác nhau. Ăn xong thì mẹ bảo cắp con đi ngủ đi ti đi, thế là thôi a lê hấp, chả phải rửa bát gì. Chiều mở mắt dậy là hoa quả ào ào đập vào mặt. Ở HN không bao giờ mình biết đói, lúc nào cũng ứ ự, dư chất. Chồng thì cứ vật vờ vì chỉ ăn với ngủ. Lucie thì sướng như tiên, lúc nào cũng được bế nựng, cưng chiều. Hai vợ chồng đi đâu chơi cũng taxi vì con xe Mio thần thánh đã bị ông chú mượn dài lâu. Chồng mình bảo đây đúng là cuộc sống xa hoa giả tạo.

Cuộc sống từ bơi trong cái nhà 43 m2 đầy bụi, hàng ngày đi chợ lụi hụi 3 tấng vừa bế con vừa xách đồ, thi thoảng nhặt đồ ngoài đường về dùng, trở thành một bước xuống lầu hai bước lên xe thì đúng là xa hoa giả tạo thật. Một cuộc sống không có thật, nhất là khi ở bên này chi tiêu cái gì cũng phải để ý, mà về kia tiêu tiền phóng khoáng như Việt kiểu thứ thiệt. Có hôm đi vào nhà hàng với tụi bạn ăn đồ nướng, khi tôm nướng xong còn có người ra bóc vỏ, hai vợ chồng nhìn nhau rưng rưng. Ước gì cuộc sống vương giả này là thật.

Đến khi vào Quy Nhơn thì hai đứa cũng chạm chân tới đất 1 tí. Một phần vì chân mình bị muỗi tới đâm chích từ cổ chân tới tận đầu gối, nhìn cứ như ghẻ lở hắc lào hơn là Pháp kiều hồi hương. Tối cứ 9h là cả nhà vào mùng, 6h dậy ra khỏi mùng là mình lẹt đẹt bê cái chậu quần áo ra sân giặt khởi động ngày mới. Ngoài chuyện tắm phải đun nước, tivi không có cáp xem thì cuộc sống ở xứ Chiêm thành cũng thiên đường như HN. Đó là mình cũng chả phải nấu cơm hay đi chợ, cái đó mẹ chồng lo hết, việc quan trọng của mình chỉ là cho con ti đúng bữa, ăn đúng giờ, ngủ đúng giấc. Ngày nào cũng có cá tôm mực tươi ngon ăn, nên mình chả biết vị ngán của thịt mỡ, dưa hành, bánh chưng xanh, câu đối đỏ gì hết. Tết Chiêm thành còn nóng lanh tanh bành nên hai vợ chồng xí xớn đi biển chơi sung sướng, thi thoảng còn tạt ngang tạt dọc ăn bánh bèo, ốc luộc, nem nướng, hay nước mía công viên. Cuộc sống trên cái xe máy vi vu rất thoải mái thênh thang.

Thế nên về lại với xứ này mình mới bị hẫng hụt tới thế. Quay lại với tất cả ngổn ngang của việc làm, nhà cửa, con nhỏ, mình thấy mệt mỏi. Cuộc sống lúc nào cũng thấy khó khăn vô cùng. Lucie ngày đầu về nhà còn không chịu nằm xuống giường hay cũi, lúc nào con cũng mếu máo khóc lóc. Con cũng cảm thấy sự trống trải buồn chán ở đây. Mỗi ngày trôi đi không có thêm khuôn mặt mới nào, chỉ có mẹ và mẹ. Ở VN con gặp nhiều người, con vui vười, con vui vẻ suốt ngày, mà sang đây thi thoảng mới nhoẻn miệng với ba mẹ. Chia cách con và ông bà làm mình thấy có lỗi với cả hai. Sự áy náy đó càng khắc đậm trong đầu mình cái câu hỏi to lớn mà năm nào cũng hỏi: ở hay về. Nói như Bob Dylan, câu trả lời có lẽ đang bay trong gió rồi.

The answer my friend is blowin’ in the wind
The answer is blowin’ in the wind.