Những bông hoa bơ

DSC02967-1-bis

Fleur bouton d’or (source: internet)

Nắng ửng hồng

Những mái nhà ghi xám

Con đường lại đổ bóng mờ xa

Hàng cây trước nhà xanh xao lá

Hoa kì lạ xanh như lá ngác ngơ

Chúng ta, chẳng còn chút lơ mơ ngày mưa hôm trước

Chẳng còn chút thề ước,  mùa đông qua.

 

Ngày bắt đầu từ tinh mơ rất sớm

Tưởng như chẳng buồn tắt tiếng guitar

Lũ chúng ta như mặt trời nở hoa

Đang đứng đợi từng bình minh vỡ đỏ

Trong góc nhỏ, người đàn ông chơi đàn

Hè phố rộng dài, nồng ấm nắng thênh thang

Nắng chùm thủy tiên nhỏ

Nắng từng bước chân qua

Nắng mũ phớt ông già tội nghiệp bán hoa

Nắng cả những lưng gò buổi sớm.

 

Hương bánh mì thơm

Hương cafe đắng

Hương loài hoa không tên rất trắng

Hương người đàn bà tóc dài, sải bước nhanh

Nhanh rất nhanh, bóng thành vệt mong manh

Nắng đổ dài li ti vạt cúc

Hoa dại lại chen chúc, trên tầng lớp cỏ xanh.

 

Chúng ta khẽ thở

Paris vào xuân hối hả

Chẳng cánh én nào đi lạc giữa trời mây

Én không lạc, chỉ mùa xuân đi lạc

Xuân có lẽ đã tới từ lâu rồi

Từ khi crocus trở mình qua tuyết

Bồ công anh khẽ vàng, sao tím biêng biếc, hoa chuông bỗng xanh

Từ khi hoa bơ đậu nơi đầu cánh mũi

Chú bé nào bị mẹ quát mải chơi.

 

Những bông hoa bơ, những bông hoa bơ

Chỉ những bông hoa bơ biết

…thương mùa đông, những hy vọng, bầu trời xanh

Chỉ những bông hoa bơ biết

…yêu giẫm chân, những ngày nắng, mưa phùn

Chỉ những bông hoa bơ biết

..nhớ nhung cuộc sống hoang dại, tĩnh lặng, đơn côi

Có bao giờ lũ chúng ta tự hỏi

…thích một cuộc đời đơn giản, nhạt nhòa như cánh hoa bơ?

Chỉ những bông hoa bơ biết

…chúng ta không còn trẻ dại, ngập ngừng, ném đời mình vong liêu.

 

Chúng ta chẳng còn là những chú bé

Gọi hoa là chiếc cúc, lon ton ngắt về cho mẹ

Mẹ đơm áo, mẹ dệt váy, mẹ cài khăn

Mẹ mặc mùa xuân, mẹ ra phố

Nắng ngoài hè tắt, phố vẫn xôn xao.

Paris, 21/4/2013

MTN

Có những ngày

Có những ngày

Sáng thức giấc, thấy trong lòng ủ dột

Mở rèm ra, không tia nắng trên song

Tôi muốn lao ùa vào trong giọt nước

Thả rơi qua cửa sổ

Rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi….

Xuống tận đáy sâu của hạnh phúc tưởng như.

 

Có những ngày

Trong ánh sáng, tôi thấy mình hoang mang

Đám đông cười nói oang oang

Họ rút tôi lòng ruột hoặc phổi gan

Mang xào với dứa hành, thêm chút muối

Tôi rơi mãi, rơi mãi, rơi mãi….

Vào tận sâu niềm thất vọng xanh màu.

 

Có những ngày

Trong cuộc vui, tôi thấy mình ầm ĩ

Họ bảo thôi đừng độc thoại nữa mà

Nói ra chỉ thấy về mình

Về mình, về mình, về mình…

Trong sự chán chường khôn nguôi.

 

Có những ngày

Tôi chỉ muốn gọi về cho mẹ

Lúc này mùa xuân, thu, hay đang hạ?

Mẹ bảo chỉ có mùa xa con với mùa gần

Mẹ cười nói, nay mẹ mơ buồn lắm

Thức thấy cô đơn, tự nhiên mơ thấy buồn

Mẹ ơi, liệu sẽ có ngày?

Mẹ bông đùa “Thôi con ở nhà với mẹ. Đừng đi”

Chân líu ríu, con sẽ chẳng đi mãi

Đi mãi, đi mãi, đi mãi…

Đi mãi xa nỗi nức nở khôn cùng.

 

Ước gì có thể lặng câm

Ước gì được đam mê lần nữa

Ước gì có thể níu lại mọi hoài bão như con diều xộc xệch

Ước gì có một con đường

Ước gì không chối bỏ yêu thương

Ước gì chẳng còn là chính mình nữa…

 

Có những ngày như thế

Tôi chẳng muốn làm gì 

Chỉ muốn nằm lâu hơn một chút

Khóc cho mình một giọt hoặc là hai.

MTN

Paris 4/2013

Tất lẽ dĩ ngẫu

521550_10150863819227007_969394188_n

Elisơ, nàng làm gì trong hang đá sâu thẳm

Nàng dệt tầm gai

Cho ai?

Máu lã chã, ngón tay xước đau, những tình yêu lặng lẽ

Còn em?

 

Em ngồi bên khung cửa

Đợi gió mùa về, từng đợt…

Ngón tay tê dại, em đan khăn

Cho anh, cho anh, cho anh, cho anh nữa…

Mỗi mùa đông, mỗi tình yêu, mỗi niềm tin, mỗi hạnh phúc

Anh quàng khăn, anh khen ấm, anh khen đẹp, em cười xinh

Rồi anh đi, trên con đường vội vã

Anh hẹn người con gái khác, cuối đường.

 

Em rút ruột mình, như thần mặt trời rút từng sợi tóc

Đan thêm một chiếc khăn từ sợi tình còn ấm

Có sợi vui, sợi đợi chờ, sợi nỉ non

Anh cũng sẽ cười, sẽ đi, đi mãi…

Tất lẽ dĩ ngẫu, anh sẽ đi.

 

Ai cũng muốn được hôn những bóng hình

Muốn ôm trọn những mối tình vô cớ

Nhưng ai chẳng như ai…

Đi tới cuối con đường với người nào đó

Không phải người tình, chỉ là người mình cần có

Người lấp cô đơn hoặc người cuối cùng ở lại, chẳng sợ thất bại, cầu may.

 

Có ai khác ai?

Không vội vàng, vẫn đợi

Những khoảnh khắc vời vợi hạnh phúc, không bền lâu…

MTN

Hà Nội 3/2/2013

(Tự nhiên đọc Phong Việt và bị nghe quá nhiều Dệt tầm gai)

Hãy đừng gọi nhau là kỉ niệm

( Vừa nghe thấy 18&life, tự nhiên thấy buồn buồn, thấy lại cả thời sinh viên tươi đẹp. Rất củ chuối vì khi viết lại nghĩ tới 1 bạn tên Nga, cũng gù, cũng dân biển, nhưng còi, hehe)

Nơi đại dương gió lộng

Những chàng trai vùng biển vẫy vùng

Họ ngụp, họ lặn, họ đánh sóng tình lên cát

Họ đi cạn mái chèo

Cũng không cạn nổi một cuộc tình trong mắt.

 

Em sợ họ chống chếnh, em sợ anh chênh vênh

Đánh rơi mái chèo rồi lặn vào biển sâu thăm thẳm

Em bỏ anh

Đi chân trần qua khắp núi non làng mạc

Không còn những lênh đênh sóng nước ngoài khơi.

 

Để một ngày anh ra trước ngõ

Anh ới ời “Kỉ niệm hỡi, kỉ niệm ơi”

Hoa giấy rụng đầy sân thảng thốt

Em chạy như gió ùa, về mưa nguồn chớp bể

Em trốn trong đụn cát

Mặc con dã tràng xe cát nỉ non.

 

Con cóc nhảy ra, con cóc nhảy vào

Mặt trời xế bóng đỏ au

Em thét gào vào trong gió biển

Anh hỡi anh ơi, hãy đừng gọi nhau là kỉ niệm.

 

Hãy đừng gọi nhau là kỉ niệm

Kỉ niệm nào cũng đẹp và buồn

Em không đẹp, anh chẳng buồn như nước

Chỉ khi đời buồn, ta thấy nó đẹp thiết tha.

 

Anh hỡi anh ơi, hãy đừng gọi nhau là kỉ niệm

Kỉ niệm là phải nhớ, phải thương

Anh đâu nhớ cái nắm tay nào nữa

Em chỉ thương người,  đường về ướt mưa.

 

Kí ức ngày nào em bỏ vào thố đất

Em chôn chặt rồi, anh chẳng muốn lôi ra

Anh bảo rằng may vì em chia tay

Em cười khà khà ngễu nghệt

Ngày nào em làm anh say?

Cái thố vỡ toang, kỉ niệm rơi mất

Con cóc nhảy vào, con cóc nhảy ra.

 

Anh hỡi anh à, hãy cứ gọi nhau là kỉ niệm

Kỉ niệm chỉ tới có một lần

Thời gian trôi qua, chẳng ai còn biết

Góc chúng mình đã quá nhạt phai

 

Anh hỡi anh à, vậy hãy cứ gọi nhau là kỉ niệm

Kỉ niệm là của ngày hôm qua

Ngày hôm nay, ngày mai, ngày sau nữa

Em chẳng còn tồn tại trong chúng ta.

 

Paris 5/8

MTN

Dịu dàng

(Nhân dịp trằn trọc vì trời Paris đã 9 độ mà không chịu có tuyết. Gió thổi lạnh thấu óc, long xòng xọc. Sáng chat với Ly, Hà Nội có vẻ cũng lạnh, Ly bắt chước mình đang đọc Thư tình gửi một người :p. Làm mình nhớ sự dịu dàng của Trịnh, lấy ai viết được những lời thư ảo não mà yêu thương như thế)

Trời dịu dàng làn sáng

Gió dịu dàng thoảng qua

Sông dịu dàng uốn khúc

Hoa dịu dàng thơm hương

 

Em dịu dàng áo mới

Anh dịu dàng đợi trông

Cây dịu dàng ngõ nhỏ

Phố dịu dàng bước chân

 

Mây dịu dàng kết hạt

Mưa dịu dàng buông lơi

Em dịu dàng nép lại

Anh dịu dàng ô nghiêng

 

Nắng dịu dàng lên sắc

Em dịu dàng ngân nga

Anh dịu dàng vuốt tóc

Ngày mới tới dịu dàng

MTN,

Paris ương ngạnh 3/2/2012