Hà nội thu chưa mẹ?

(ngồi trong căn phòng 9m2 làm thơ vì nhớ mẹ cồn cào)

Hà nội vào thu chưa mẹ?

Mà con đã có cốm ăn

Hà nội vào thu chưa mẹ?

Mà ở đây, lá đổ trời chiều

Hà nội vào thu chưa mẹ?

Sen đã bớt hồng và nắng đã nhạt phai?

Hoa sữa đã thơm lừng nơi góc phố?

Đêm rộng dài thêm chút hanh hao.

 

Hà nội vào thu rồi mẹ nhỉ?

Tay mẹ khô còn môi mẹ trầm

Gót chân mẹ lại thêm phần nứt nẻ

Tóc mẹ rụng theo mùa lá bay.

 

Nhưng mẹ có một mùa thu đầy nắng

Một Hà nội yêu kiều để nhớ với thương

Còn con, có gì khi quay đầu nhìn lại?

Sau lưng là con đường hút gió

Trước mặt là vô định thời gian.

 

Con chông chênh sau những năm tháng xa nhà

Niềm tin đánh rơi, nỗi buồn đong đầy mắt

Hạnh phúc như con diều xa cách

Con thả nó rồi, nó còn trở về không?

 

Con chê mẹ chỉ quanh quẩn góc nhà

Như xưa kia bà gắn mình với đàn gà, con lợn

Gánh lúa mùa này, sợ mùa sau thóc còn mẩy hạt

Đếm tháng ngày vẫn theo mùa trăng.

 

Mẹ của con còn là người âm lịch

Nghĩ điều gì cũng lo, thấy bóng mình hãy còn sợ sệt

Chỉ biết tìm và nắm giữ một bờ vai.

Con bay xa khỏi mái hiên nhà

Chẳng còn là đứa trẻ khóc nhè bên bậu cửa

Như Thánh Gióng vươn hình hải lớn dậy

Một mình con vần vũ giữa cuộc đời

Biết đi đâu để tìm và bắt

Khi ảo ảnh dối lừa bủa vây mỗi bước chân.

 

Con lang thang hết mọi ngả đường

Chỉ tìm được ngả dẫn về ngõ nhỏ

Ngôi nhà chênh vênh, mẹ ngồi ở đó

Đợi con về trong từng bữa cơm.

 

Con đi xa, đi lâu, tới mệt nhoài

Thèm nhấp chút mùa thu Hà Nội

Mẹ gửi con hương hoa sữa nồng nàn

Gửi con chút hanh khô lành lạnh

Mẹ gửi cả ba sáu phố phường, cả bờ đê sông Hồng gió lộng

Gửi thêm chút tình yêu của mẹ

Trong con, kẻ khổng lồ ngã gục

Con dừng chân và òa khóc “Mẹ ơi”.

Mai Thanh Nga

Toulouse 26/8/2011

Advertisements

Tình yêu, liệu có là đủ

“Tôi yêu cái thành phố này

Mỗi sớm mai thức dậy

Có tiếng chim sẻ chành chọe ban công

Có tia nắng xọc nghiêng rèm cửa

Còn tôi,

Mải bắt giấc mơ

Mắt nhắm mở, tính ngày trốn học.

 

Tôi yêu cái thành phố này

Mỗi sớm mai bên Statuto

Lũ chim câu xòe đôi cánh rộng

Mùa xuân ào về trên tàng lá xanh rực rỡ

Còn tôi,

Đợi chờ mơ màng

Rồi mải miết chạy theo chuyến xe rời bến

 

Tôi yêu cái thành phố này

Mùa đông ghé qua

Dòng Dora không còn xanh biếc

“Đừng đụng vào cây mùa lá rụng”

Bởi cây hai hàng đã xơ xác quá rồi

Còn tôi,

Ngồi bên khung cửa

Ngắm nắng nhạt chiều phai

 

Tôi yêu cái thành phố này

Những chiều hè thằng đứng

Sông Pô chảy dạt dào

Vào thành phố những ngọt ngào bất tận

Còn tôi,

Ngồi bên Grand Madre

Ngất ngây Moretti và bàn chuyện nước Ý.

 

Tôi yêu cái thành phố này

Thu chớm vàng trên cành cây kẽ lá

Khỏa lấp Valentino

Những cái nhìn thàng thốt

Còn tôi,

Chơi vơi nhìn theo

Những mộng mơ tuổi trẻ rời cành

 

Tôi yêu cái thành phố này

Tình yêu lớn đủ để ra đi

Bởi ở lại biết đâu không còn yêu được nữa

Vẫn biết cuộc sống cần có tình yêu

Nhưng chỉ tình yêu, liệu có là đủ”

Torino, 6/2011

Viet cho Torino trong nhung dem thao thuc nghi xem minh nen di hay nen o??

Tháng năm Louvain la Neuve

Khi đàn ngựa trở về

Lũ chim cũng ùa mình trên cành táo

Nhà mái ngói ấm nâu lên trong nắng

Và cánh đồng rực rỡ hoa vàng

Bỗng chốc

Hoá bồ công anh

Chông chênh trong gió.

 

Em, vẫn đan ngón tay trong tóc

Dệt sợi tơ hy vọng trong khung cửi thời gian

Bắt tia nắng của ngày sắp mới

Gọi tháng Năm tràn về.

 

Con đường lại rả rích mưa

Cánh đồng lại bát ngát gió

Em, dần xa ngôi nhà mái nâu ấm mình trong nắng

Thấy nhớ thương như mảnh đất của mình

Em, còn bao giờ trở lại?

Cứ lang thang như bồ công anh

Chông chênh trong gió

Thuơng về những tháng Năm …..