Cappadocia – trái tim của đá (phần 2)

9h thì xe tour xuất phát, thành phần đoàn hơn cả nồi thập cẩm. Anh guide tóc xù mì tôm đeo cặp kính đen tròn tôn thêm cái mặt bánh bao. Anh mặt to mà thân hình thì còi khẳng, càng còi hơn trong cái áo đen bó. Giọng anh nhấn nhá, lên cao xuống thấp, nghe còn xóc hơn xe. Vài ba cặp đôi ngồi hàng đầu thật kì quái, phía trước mặt 1 em gái Mĩ to bổ chảng thừa tầm 20kg so với chuẩn IBM, em đang nằm ngủ gục bên cạnh em Scotland tóc xoăn xinh tươi cùng em Đài Loan cò hương nhanh nhẹn. Cuối xe 4 cô gái Úc duyên dáng nói chuyện tung trời, còn kế bên cạnh một anh Nhật bệnh thật bệnh đang dóng chân lên gãi sồn sột. Anh Nhật tướng to cao, đen trụi, đầu tóc bù xù bẩn thỉu, cười nhăn nhúm mặt mày, để lộ 32 cái răng xỉn, vài cái vàng sáng loáng. Khi đi, anh vác 1 máy ảnh xịn, 1 chân máy to mà không nề hà gì. Thấy anh hiền, hai đứa cũng làm quen, anh chỉ cười gật gật, tưởng anh dễ thương, sau này mới biết anh dốt tiếng Anh. Bạn Đài Loan thân thiện ở phía trước cũng ghé xuống nói dăm ba điều, thế là thành hội lố bịch.

Esentepe

Xe tour đưa cả lũ đi tới điểm cao Esentepe để ngắm toàn cảnh Goreme. Thung lũng dưới chân hiện ra với muôn ngàn khối đá được tạo nên từ những dòng lava đông đặc, từ khói, từ bụi, từ đá của thời kì Neocene. Qua hàng nghìn năm xói mòn không ngừng nghỉ, các khối đá như được nặn, được tạc thành các hình kim tự tháp, hình nón. Màu sắc hoa văn của các kim tự tháp đá được chuyển đổi nhẹ nhàng từ trắng sang rêu, sang xám, chen lẫn giữa màu xanh của cây cỏ. Cả lũ hí hửng ra chụp ảnh, tạo dáng, hội lố bịch cũng không thoát được. Chưa được 5ph thì anh Mì tôm tới xách cổ cả lũ lên xe. Xe chạy tới hồ Nar, xanh tròn như một viên ngọc giữa sa mạc. Lại 5 phút rồi tất cả phải yên vị, anh Mì tôm mở nhạc cho nghe. Nhạc vui vẻ mà êm ái, cả xe chìm vào lúc ngủ lúc nào. Hai bạn Việt Nam đêm qua đường trường, tới từ 6h sáng còn chưa kịp tắm gội, ngủ nghỉ, nên lịm ngay trong giấc mơ cát bụi.

Thỉnh thoảng tôi mở mắt trông ra, chỉ thấy xung quanh bụi mù, cát vàng bay ngập trời xanh, nắng cháy như thiêu như đốt. Trong xe có điều hòa mà vẫn thấy mồ hôi rịn áo, không chảy được thành dòng cho bớt bí bách. Xe như cái lò lửa di động, càng đi người càng cháy khét, ai cũng bải hoải, không nói được lời nào, muốn khích lệ đứa bạn đường cũng không nhấc môi nổi. Không khí o bức, nghẹt thở, chán nản, cảm giác như đang bị đi khổ sai hơn là du lịch. Bạn Đài Loan gục lên gục xuống, coi chừng gẫy cổ. Tôi ngồi cạnh cửa kính, cũng đập cửa choang choang, muốn vỡ đầu. Lúc cuối bạn Việt tỉnh hơn 1 chút, thấy tôi tội tội, kéo đầu vào vai bạn “ Cho mượn tạm gối này, không lại bể gáo”, chắc bạn thương cho khoa học nước nhà. Tôi tỉnh cả ngủ, vai bạn thấp quá, mượn còn đau cổ hơn.

Xe lắc lư lắc lư gần 2h thì cũng tới thành phố ngầm Derinkuyu. Được xây từ thời Hitties, được nhiều nền văn minh sử dụng, cùng với Kaymakli, đây là 2 thành phố ngầm lớn nhất ở Cappadocia. Trước đây có đường hầm nối kết 2 nơi với nhau, nhưng bây giờ chính quyền đã chốt lại thành 2 nơi riêng biệt, làm lợi cho du lịch. Thành phố ngầm có tới 8 tầng. Anh Mì tôm dặn “đi tới tầng 2 là tầng rộng nhất, cho tất cả mọi người ngắm, nếu ai mà thấy vẫn khỏe thì được đi tới tầng 8, không thì ở lại”. Thế mà cuối cùng cả hội vẫn đi hết, ai cũng trâu bò, chỉ cần 1 khăn quàng cổ, 1 áo rét là xong. Thật kì vĩ khi nhìn thấy nơi đây, nơi mà cái gì cũng có, y như trên mặt đất, với sức chứa 20 000 người cùng gia súc. Họ có phòng ngủ, có phòng ăn, có tủ lạnh cất thịt tươi, có nơi giữ rượu, có nhà thờ, có cả nơi đựng xác. Khi xưa dân nơi này sống trên mặt đất là chính, chỉ khi có biến mới xuống thành phố ngầm. Nhưng để chắc chắn rằng cả bộ lạc có thể sống trong thời gian dài dưới này, họ đã phải thiết kế cho mình được sống đầy đủ như trên kia. Đặc biệt là hệ thống ống thoát khí để tránh cho nơi này bị bí bách, ẩm thấp. Mỗi cột khí chòi lên cao là một cột đá mảnh khảnh, họ gọi đó là các fairy chimney. Niềm tự hào của dân Cappadocia. Ai mà biết được bình địa nơi chỉ  lẻ tẻ vài cột đá lại ôm trong lòng cả một thành phố hoành tráng, đủ đầy. Điều duy nhất gây khó chịu của thành phố ngầm là đường vào quá bé và tối. Vào ngày thứ 7 nắng nôi như ngày hôm nay, thực sự là khủng hoảng lượng người, tắc đường lên xuống đến nỗi ai cũng than trời, nhất là khi chúng tôi đang dấn bước đi lên thì phía trên vọng xuống “ Tránh đường cho bà chửa”.

Thung lũng Ihlara

Rời khỏi chỗ ẩn nấp mát mẻ, xe bus lại long xòng xọc, bụng đứng nào cũng kêu ỏng ỏng. Đói mờ mắt mà anh Mì tôm còn bắt đi bộ 3 km qua thung lũng Ihlara chỉ vì “ Nó đáng xem và chúng mày có 1 bữa trưa ngon tuyệt đang đợi ở cuối con đường” . Thung lũng Ihlara có màu đỏ quạch, được tạo nên bởi bụi núi lửa, giống như đất đỏ Balzan xứ mình. Hai bờ vách dựng đứng, bị cắt gọt ngọt lịm thành những đường gồ ghề ra vào giống như bậc thang. Giữa thung lũng, con suối chảy lí lắc qua bãi đá sỏi và những hàng cây xanh. Anh Mì tôm dẫn cả hội vào những ngôi nhà thờ được đục trong vách đá. Riêng thung lũng này đã có tới vài trăm nhà thờ, được xây dựng từ hồi Early Christian, từ hồi con người còn mộ đạo và nhiều niềm tin. Mãi sau này khi dân Ả rập tới thì nhà thờ mới tang hoang, tiêu điều, hoang phế thế này. Những nhà thờ ở tít trên cao nằm im lìm cạnh những hốc đá vuông thành sắc cạnh. Họ bảo hốc đó do con người khoét ra để làm tổ cho bồ câu.

Lũ chúng tôi lê lết dưới nắng, nóng, đói, chỉ mong được vục mặt vào làn nước xanh mát mà không được. Giấc mơ về bữa ăn trưa càng làm đôi chân thêm nặng. Khi tôi lết tới nhà hàng thì trời nắng cực điểm. Nhà hàng đặt ngay trên bờ suối mà cũng không hạ được cái nóng. Cả lũ hổn hển, uống hàng lít nước cho đã cơn, trước khi lao vào xâu xé cá, bò, gà. Trời chưa đủ nóng, dân Thổ còn bưng ra hàng đĩa đồ nướng thơm lừng, tưởng không thể nuốt trôi, vậy mà ăn tới cái xương cuối cùng của con cá cháy. Lùa xong cốc Ayran thì tôi vội vàng trở lại cái lò bát quái. Xe bây giờ nóng hơn bao giờ hết, hâm hấp bực mình, cả lũ vừa sống động là thế mà lên xe đã lờ đờ, nằm ra như những con cá trên lò hấp, giống như cây cỏ bị rút cạn nước trong thân. Mới 3h chiều mà mong sao đồng hồ quay thật nhanh để còn về khách sạn.

Quần thể Selime

Khách sạn thì không thấy nhưng khu quần thể nhà nguyện, nhà thờ to bự hiện ra, đó là Selime. Cả lũ nhảy khỏi xe, lao lên bấu víu vào những tảng đá, leo như  khỉ lên trên nhà nguyện. Đẹp quá, to quá, hùng vĩ quá, hội lố bịch vừa đi vừa hò reo. Sức sống cuộn chảy lại hơn bao giờ hết. Lại nhảy nhót, lại reo hò, lại chụp ảnh, lại thấy mình cheo leo giữa hốc đá, hay bơ vơ ngay kè, chỉ một nhón chân nữa là rơi xuống banh xác. Kiệt tác của đá đấy, tôi quay sang cô bạn Đài Loan, còn bạn Việt đang bận chụp ảnh cho anh Nhật bù xù. Tối nay, cô bạn Đài Loan lên xe đi Pamukkale, bạn Việt đi về Istanbul, tôi còn chỉ biết bấu víu với anh bù xù. Hẹn hò ngày kia sẽ đi Pamukkale cùng anh, anh biết chụp ảnh, có máy ảnh xịn, đi 1 mình, còn tôi chẳng có gì, thật là sự kết hợp hoàn hảo. Thời kì nào thì có một con trâu tốt trong nhà cũng không bao giờ là thừa cả.

Chỉ có hành trình Green tour này hơi thừa chút xíu, vì họ cho chúng tôi lướt nhẹ qua thung lũng Bồ Câu vài phút rồi đưa ngay sang nơi thử Turkish delight. Cái thung lũng bồ câu trắng đẹp mát mắt chưa được với tay tới đã phải quay về với sự phồn thực. Những bàn đầy kẹo dẻo, kẹo gôm, hoa quả khô, hạt muối la liệt, cho mọi người thưởng thức. Ai đó mua về làm quà cho bạn bè, rồi xe chạy lại về thị trấn. 2 tiếng ròng rã dưới nắng 37 độ, làm mọi người bơ phờ, ngủ gà gật, cảnh hoang mạc khi ai cũng nản lòng. Khi mở mắt thì xe đã về tới khách sạn. Hai bạn lao vào các gian hàng mua sắm, bạn Việt còn bận lựa khăn cho người yêu, cho mẹ, cho chị dâu, còn tôi bận mua cho bản thân. Khi hoàng hôn cheo leo trên đỉnh núi đá thì phát hiện ra sắp tối rồi,  hai đứa vội về khách sạn tắm gội. Một bữa tối lãng mạn được kì vọng hơn bao giờ hết.

Cứ tưởng tượng, ngồi ở ban công rộng, trên một nhà hàng đá trắng, thấy mặt trời lặn ở sau lưng, đối diện là một kẻ có thể nói chuyện được từ A tới Z, uống rượu nho ấm áp, gió thổi hiu hiu, bánh mì nóng giòn, một hũ thịt bò nấu rau đang sôi sùng sục trước mặt, thơm ngất ngây, không lãng mạn thì là gì chứ. Thế mà hai bạn thay vì ngồi tâm sự, ngắm cảnh thì ăn hùng hục như hai con trâu con. Chưa hết món khai vị đã đòi người ta mang món chính, chưa uống xong rượu đã đòi món tráng miệng. “Mau lên với, xe bus của chúng tôi sắp rời đi rồi”. Hai đứa cuống làm cho mấy anh bồi cũng cuống theo. Ăn như bay, như kẻ trộm, không kịp sạch bách đã phải xách valy chạy, để lại ánh mắt khó hiểu của mấy anh bồi. Hai bạn chạy hộc tốc, xốc cả dạ dày mà tới nơi vẫn chưa có xe bus. Thật ức nổ đom đóm mắt. Đến cả khi bạn lên xe rồi, tôi vẫn ức, mấy khi được dịp ăn tối ngon miệng và vui vẻ thế. Hai đứa ngậm ngùi tạm biệt “ Đi nhé, ăn chơi vui” biết rằng sẽ khó gặp lại ở trời Tây nữa. Lần tới gặp sẽ có 3 người, dù trong thâm tâm mong là 4…

Nơi Cappadocia núi đá, trái tim không thể hóa đá, mà dù là đá cũng có tâm hồn.

“ Ngày sau, sỏi đá cũng cần có nhau” – Trịnh Công Sơn.

Advertisements

Cappadocia – trái tim của đá (Phần 1)

Mặt trời mọc từ đâu?

Mặt trời mọc từ đất, đỏ, đỏ, đỏ hơn nữa với quầng sáng bao quanh. Mặt đất nhìn như hoang mạc, đá sỏi, cỏ lưa thưa. Mới sớm đã thấy bụi nhiều phía. Xe chạy đua với mặt trời xem xe tới đích trước hay mặt trời lên cao trước. Tôi ngủ gà gật, bị lay dậy ¨Mặt trời kìa¨, khi thằng bạn Trung Quốc đáng ghét ở phía trên thủ thỉ xuống. Cái thằng phá đám giọng như hoạn quan. Tôi nhắm mắt tiếp, kệ xác nó, ai thèm ngắm bình minh với thái giám. Lúc sau, bạn Việt lại lung lay ¨Ê dậy nhìn kìa¨. Tôi hé mắt, lần này mặt trời lên cao rồi, mọi vật đã sáng rọi. Xe bus đi xuyên qua bóng tối thần kì. Những ngọn núi đá hiện ra từ xa. ¨Ôi này, nhìn đi ¨ tôi hào hứng quay sang bạn. Những khinh khí cầu nhiều màu sắc đang bay cao trong ánh ban mai da cam hồng đỏ. Khinh khí cầu bay trên những ngọn núi đá, bay qua những thung lũng, những vùng hoang sơ. Cảnh sắc thật rực rỡ, hơn cả phim Up, hay bất kì bộ phim nào. Theo dấu khinh khí cầu, xe dừng lại tại lòng chảo Cappadocia, nơi đó gọi là Goreme, trái tim của đá.

Cappadocia là 1 vùng rộng lớn ở Thổ Nhĩ Kì, chứ không phải cái làng nhỏ bé ở Abruzzo nước Ý. Cappadocia gồm nhiều thành phố, làng mạc, thị trấn, nhưng ít thời gian nên tôi chỉ ghé Goreme. Sau này gặp anh cao bồi thì anh lên lớp “ Mày cần ít nhất 1 tuần để đi hết Cappadocia, ít nhất 3 tháng để đi hết Thổ Nhĩ Kì”, cô bạn người Thổ của tôi ở Ankara thủ thỉ “ Năm nào tao cũng tới Cappadocia chơi 1 lần, đi bao nhiêu rồi vẫn chưa xem hết”, Godze thì bảo “ Cappadocia là một cái gì đó rất khác, rất khác, không thể không đi, tại sao có ít ngày mà mày dám liều tới nơi kì thú ấy”. Thật quê kinh khủng với kiểu cưỡi ngựa xem hoa của mình.

Hành trình đá lần này tôi lôi theo bạn Việt. Bạn tính từ Ankara thì về thẳng Istanbul chơi 1 ngày rồi bay về nước, tôi liền ngăn cản “ Istanbul 1 ngày thì xem được gì, Cappadocia đặc sắc như vậy không đi phí lắm”, thế là bạn theo lên xe bus. Sau này ai hỏi bạn sao lại ở đây, bạn đều chỉ tôi “ Tại đứa này này, thảm họa đấy”. 3 thằng châu á duy nhất trên xe, tôi bạn Việt và thằng tàu thái giám. Ngày đầu khi mới quen thái giám thấy nó cũng hiền lành, tử tế, liền hứa hẹn cùng nhau đi Cappadocia. Ngày hai nói chuyện lại thì thấy nó quá là hoạn quan, ngày ba thì phát hiện ra thằng này không chỉ giọng eo éo mà còn tính đàn bà gà mái. Mọi chuyện đã quá muộn, nhưng không thể không cứu vãn. Vừa bước xuống xe bus, tôi và bạn Việt đã bày mưu tính kế, bỏ rơi thái giám ngay tắp lự. Thực ra vụ xử lý thái giám cũng khiến 2 bạn có nhiều băn khoăn, nửa thấy có lỗi, ăn năn, nửa lại thấy lưu luyến nó vì chỉ nó có máy ảnh. Bạn Việt không có máy, còn tôi để quên pin và sạc lại Ankara. Thật là trời đày. nên đi chơi cho vui vẻ, hay đi với cái gánh nặng ấy mà được chụp hình. Cuối cùng quyết định đưa ra là phải bỏ rơi thật khéo léo. Tuyệt vời, bạn Việt là 1 đồng bọn chân chính, cũng xấu tính và mưu mô.

Khệ nệ mang đống hành lý tới nhà nghỉ vào lúc 6h sáng, khách đang ngủ mà chủ cũng chưa dậy. Thằng ku phục vụ lon ton ra mở cửa phòng để đồ rồi rón rén vào bếp chợp mắt thêm chút nữa. Vì đã được Trang khuyên là nên đi và phải đi 1 tour ở khách sạn, tour cực hay, đi được nhiều nơi mà không quá đắt. Lựa chọn giữa Red tour và Green tour thì 2 bạn thống nhất Green tour cho hấp dẫn, giật gân, giá 90 lira ( cũng xấp xỉ 40e). Tour kéo dài từ 9h sáng tới 6h chiều, đúng giờ chạy của xe bus quay lại Ankara của thái giám, và khá xa giờ xe bus về Istanbul của bạn Việt. Vậy là chuẩn. Hai bạn sau khi thống nhất chọn tour thì giả bộ tiếc rẻ quay sang thái giám “ Bọn tao đi tour cho lẹ, cơ mà mày đi thì nhỡ xe về Ankara mất”. Thái giám có vẻ tiếc lắm, nhưng nó vẫn rất kẻ cả, đòi đi xem những agency khác. Trong trung tâm Goreme, agency nhan nhản như gà con ngoài vườn. Agency nào cũng có tour giống hệt, giá y chang ở khách sạn, thậm chí có chỗ kết thúc tour lúc 5h chiều. Thái giám đòi theo tụi đó, tôi bèn liến láu “ tao ở khách sạn nên đi tour khách sạn cho an tâm, lại còn được giảm tiền”. Thế là tình ta chia tay từ đây. Thái giám đi 1 agency, chúng tôi đi cùng khách sạn. Để ăn mừng sự kiện thoát thái giám, vua và hoàng hậu quyết định cả 3 cùng ăn sáng, uống café, uống ayran no say rồi mới nòng nọc đứt đuôi từ đây nhé.

Khi đã ướt miệng, hai bạn quyết định đánh mặt trận nước bọt trên tinh thần giao lưu vui vẻ với anh chủ nhà trọ. Anh trọ nói “ Giá tour 90lira là rẻ nhất trần đời, mời gọi rồi. Đi cả Red và Green tour thì tao giảm, chứ đi một thì tao chịu”

Tôi thỏ thẻ “ 1 người đi 2 tour thì được giảm, vậy 2 người đi 1 tour cũng phải được giảm chứ?”

Anh trọ cười sáng trắng, lấp lóa cái răng vàng trong góc, lắc đầu nguầy nguậy, tay không thôi phe phẩy điếu thuốc. Nói một hồi lạc cả giọng, anh cũng giảm từ 90 lira xuống 85 lira, và bớt cho 1 đêm tiền nhà. Vậy ra lãi được vài chục ơ, coi như có bữa tối, hai bạn lấy làm hí hửng lắm. Hơn hết anh chủ còn tốt bụng, cho mượn con Nikon xài tạm, kèm theo bữa sáng miễn phí. Gió sớm nhè nhẹ, ban công vắng, ghế tựa dễ thương, đồ ăn đa dạng, dù đã ăn rồi các bạn vẫn nán lại ăn thêm. Cuộc sống thật tươi đẹp, thoát thái giám, có máy ảnh, trời không phụ người hiền.

Goreme của anh cao bồi (Phần 2)

“Tại sao mày chọn Cappadocia?”

“Vì nó hoang sơ, kì vĩ”

“Ừ, Cappadocia là nơi còn nguyên vẹn nhất, cả vùng đất này được Unesco công nhận là di sản, bởi từng tấc đất, từng ngọn núi, từng ngọn cỏ đều là kết tinh. Những thung vũng đỏ quạnh là sản phẩm của núi lửa, trong khi núi đá lại là sự kết tủa của thứ hợp chất kì lạ, bên ngoài cứng cáp mà bên trong xốp mềm. Chỉ cần lấy dao cạo nhẹ vào thành đá có thể thấy những mủn đất, những hạt bụi trắng liti như muối, đó là lí do vì sao dân ở đây có thể xây dựng được nguyên cả thành phố trên mặt đất và dưới thâm sâu. Nó cũng dễ dàng như thái một quả xoài thôi. Cappadocia mùa hè thì nóng ấm thế này, nhưng mùa đông tuyết phủ trắng xóa, lấp đầy hết. Lúc đó tao trở thành tay hướng dẫn trượt tuyết. Chẳng có nơi nào mà du lịch quanh năm suốt tháng như ở đây đâu, tao dù đi làm guide ở Đức, Hà Lan, hay những vùng khác của Thổ vẫn phải trở về đây”. Vốn là kĩ sư, tốt nghiệp trường xịn ở Ankara, vậy mà vì tình yêu với vùng đất này, anh cao bồi trở thành người hướng dẫn du lịch chuyên nghiệp. Anh luôn tự hào về nó, từ đất, tới người, tới những hạt dẻ cười rang muối, hay cốc rượu vang nồng trên tay.

Uống hết nửa chai thì anh rủ lên tầng 8 ngồi ngắm toàn cảnh. Tôi leo lên lần nữa, sống chết uống hết chai rượu mà vẫn chưa được ra về. Anh cao bồi bảo tao say rồi, tôi sợ quá chạy vèo xuống. Một phần vì thận biểu tình. Gặp ông chủ quán dưới mặt đất, ông hỏi “ mày thấy tầng 8 thế nào, tầng honey moon của tao đấy”. Nhìn ông cười hiền hiền mà run sợ, nhắn tin cho anh cao bồi giục xuống, cảnh dưới này đẹp hơn nhiều. Cảnh vật hoang sơ, nhà cửa nhấp nhô giữa núi đá, những lọ sành sứ, xe đẩy chơ vơ. Ông chủ quán lại đưa ra bao nhiêu bánh kẹo mời mọc. Tôi đang ăn dở chừng thì thấy anh cao bồi xuống, tưng hửng.

Anh đòi tôi lái xe mà tôi nhất quyết không chịu. Thuyết phục mãi thì anh cũng chắc tay, vèo vèo tới thung lũng Tình yêu. Love valley là nơi đáng tới xem nhưng lại chẳng một bóng người. Đường vào gập gềnh đá, bụi mù, cây cối chen ngang, đâm quàng đâm xẹo. Không một cửa hàng, một quán nước, không một người dân đi qua lại, tôi đập trống ngực ầm ầm. Xe scooter ì ạch lên dốc, tôi phải nhảy xuống vì quá tải. Leo hết con dốc thì quán cóc hiện ra. Quán bị bỏ rơi, chủ đi vắng từ lúc nào. Tôi thấy ớn lạnh, thì từ đâu có đôi vợ chồng người Ý tới, nên cũng vững dạ. Chúng tôi đi bộ vào con đường độc đạo dọc theo thung lũng. Những hòn đá dài khẳng, nhọn hoắt, cao vút, chọc thủng vào trời xanh. Đá trắng xen đá xám, co cụm từng đám, như những bó đũa khổng lồ. Những đám cây nho, cây bí ngô, cây almond nằm san sát mặt đất cứa chân người qua lại

“Mày thấy đá này giống gì?”

“Giống ngón tay vươn lên” tôi làm điệu đưa 5 ngón tay lên dọa.

“Ha ha, nhầm rồi, giống cái ấy ấy, mày không thấy giống sao?Xưa tao dẫn đoàn các bà người Bỉ, các bà nhìn rồi cười ầm lên, so sánh của trai Đức, trai Ý, trai Bỉ khác nhau điểm nào”

Tôi cười trừ, trong bụng bực bội “ thế quái nào mà tao biết được nó giống cơ chứ”. Anh cao bồi nhân nhượng “ Thôi thì cứ coi như ngón tay đi” nhưng chắc nghĩ con này nó giả nai. Rồi anh dẫn tôi đi len qua đám cây bụi lùm theo dọc con đường. Tôi kêu nắng nóng, mỏi chân đòi về. Anh mới tha con scooter đưa tôi tới bảo tàng Goreme, trên đường đi luôn miệng “ Mày hứa với tao là sẽ ở lại tối nay nhé, tao sẽ làm thịt nướng đãi mày” . “ Để tao nghĩ” trong khi bụng bảo dạ “ Làm sao thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt”

Love valley

Goreme open museum quả là nơi không thể bỏ qua ở đây. Là bảo tàng ngoài trời to lớn nhất vùng, nơi có đầy đủ quần thể nhà ở, nhà thờ, nhà nguyện. Những nhà thờ cũng cùng chung số phận như hầu hết những ngôi nhà thờ khác ở đây là bị đốt cháy hoặc những hình ảnh chúa và các vị thánh đều bị mất con mắt. Thế giới thiên chúa giáo nói người đạo hồi đã phá hủy những hình vẽ này. Người đạo hồi bảo không có, nếu tao phá hủy thì phá hủy nguyên cả người, cần gì mình con mắt. Sự thực là khi người công giáo di chuyển từ vùng này tới vùng khác, họ đã cậy con mắt mang theo tới vùng mới. Họ đắp vào những bức vẽ mới vì tin rằng những con mắt của chúa và các vị thánh có thể che chở họ qua khỏi hiểm nguy, ma quỉ. Ngày nay ở Thổ Nhĩ Kì, hình ảnh con mắt quỉ dữ màu xanh da trời, lòng trắng, điểm đen luôn được treo mọi nơi, mang theo mọi chỗ để tránh điều xấu xảy ra. Có lẽ tập tục này có từ thời đó.

Gorem open museum

Anh cao bồi dẫn tôi vào dạo quanh một vòng, xem qua những buồng ăn tối, nơi ngủ, gian bếp của các thầy tu. Giống hình ảnh những khu kí túc xá, bởi giường tầng, bàn ăn dài, ghế đá, cả những tủ lạnh dưới hầm. Anh cao bồi nói qua loa cho xong chuyện rồi chuồn ra trước, cho con bé tự tung tự tác, chụp, ngắm, ngắm, chụp. Ra cửa thấy anh tội tội, mua cây kem cho anh ăn xong, anh vẫn năn nỉ “ Tao xin mày đấy nghĩ lại đi làm, ở lại thêm 1 đêm, không có hostel thì qua nhà tao. Để tao có thêm thời gian bên mày”. “ Không được, tao hứa với đứa bạn là đi cùng nó rồi”. Anh ỉ ôi phát mệt, kết quả là anh buông xuôi, lái xe về bản, trên đường không thèm nói câu nào. Anh im ắng, tôi mặc kệ cho tới khi xe đậu bến 1 quán café ở trung tâm Goreme tôi mới thở phào “ từ đây biết đường về nhà rồi, chả sợ gì nữa”. Thế là ung dung, vào quán gọi hai cốc trà đen, nói chuyện luyên thuyên với ông chủ quán.

“Sao mày không ở lại?”

“Tao hứa đi cùng bạn rồi”

“Nhưng mày không muốn ở lại chơi với tao sao?chẳng bao giờ tao có được cảm giác này. Biết đâu là định mệnh, là tình yêu đấy”

Tôi sặc nước trà “ Ôi, cảm xúc của mày là nhất thời thôi”

“Mày có bạn trai rồi đúng không?mày đang chạy trốn cảm xúc, tao biết”

Lần này thì sặc nước bọt luôn, miệng cứng đơ, gật đầu lia lịa “ ừ tao có bạn trai rồi”

Anh cao bồi liền cầm tay tôi lên, vuốt nhẹ, thơm thật nhẹ nhàng, tôi rụt tay lại “ Ôi mày làm tao sợ”

“Hả” anh cao bồi choáng váng, rút tay lại, xin lỗi rối rít, tỏ vẻ chạm lòng tự ái. Anh giận tím mặt, uống trà như hỏa tốc, rồi đứng dậy đi về. Anh vứt tôi về gần hostel rồi phóng xe đi mất. Thoát nát, con bé mừng tíu tít, thì 20 phút sau nhận được tin nhắn “ Ê, mày có muốn qua nhà tao chơi không?ngay cạnh hostel của mày ấy, qua uống trà và tận hưởng vài phút giây cùng nhau”. Mặc dù cực kì biết ơn anh về những kiến thức lịch sử thú vị, về việc anh đưa xe máy đi hang cùng ngõ hẻm, về sự tận tụy của anh nhưng tôi vẫn phải chối từ. Tắm mát, rồi chui ra trước cửa hang ăn kem, gió thổi hiu hiu qua mỏm đá. Thật tuyệt không gì bằng. Sắp xếp hành lý, ngồi đong đưa trên xích đu, tôi ngồi đợi từng con gió qua thị trấn này, qua hẻm đá kia, qua hoàng hôn đang bắt đầu rực rỡ.

Tôi đợi một chuyến xe bus đêm, lại một chuyến xe với một người bạn mới, tới một vùng đất mới. Lại một ngày mới nữa rồi…

Hostel đá và những căn nhà truyền thống ở Goreme

Goreme của anh cao bồi (phần 1)

Chuyện vì sao tôi quen anh cao bồi rất đơn giản.

Cũng như anh lon (Can Ulugag), tôi quen anh cao bồi do lên couchsurfing. Dù đã thuê phòng ở một hang đá trong thị trấn Goreme, tôi vẫn liên hệ với anh để hi vọng sẽ có dân bản xứ đưa mình đi hết các hang cùng ngõ hẻm. Trên couchsurfing, anh tóc dài, râu rậm, cưỡi con ngựa trắng, không giống hoàng tử, mà nhìn hao hao phù thủy Mustafa trong Aladin. Tôi vẫn liều một phen làm nàng Jasmine ục ịch.

Tôi hẹn anh cao bồi vào buổi sáng ngày thứ 2 ở thị trấn Goreme. Sau 1 đêm nằm trong hang, con cóc nhảy ra thấy mặt trời đã lên cao lắm rồi. Ăn uống no say, nhắn tin cho anh cao bồi hẹn gặp sau đó cóc cụ vác máy ảnh lang thang. Ngày đầu ở Goreme còn bận đi tour, nên tôi chưa có thời gian khám và phá nó. Hôm nay đi mới thấy cái thị trấn tí hin này cũng xinh quá là yêu. Nhà cửa trong hốc đá trắng muốt, những cửa sổ nhỏ cỡ 2 mặt người mọc lộn xộn trên tường, bậc thang dẫn lên nhà màu xám nhạt, và những hàng hoa hồng phớt, tím nhạt nổi bật trên cái cửa gỗ sờn màu. Vài người dân đi dọc con đường cười nói hân hoan. Tiếng cười làm tôi lạc vào căn nhà của người thợ nhuộm.

Thị trấn Goreme và cây điều ước

Anh chạy ra chỉ tôi những vại thuốc màu, xanh đỏ tím vàng, mấy cái khung cửi giống ở vùng cao. Chỉ có điều ở đây họ ngồi trên chiếc ghế thấp tè, vươn tay vươn cổ lên kéo con suốt chạy khắp khung vải tới 2m. Tôi cũng xâu suốt, cho chạy từ trái qua phải, những họa tiết bắt đầu hình thành. Thảm, khăn, đồ thêu dệt là mặt hàng nổi tiếng của dân Thổ, khăn vải thô, lụa, casmir bày bán khắp nơi. Nhất là trong galery thảm ở Goreme, galery rộng chừng vài trăm mét vuông, đầy những thảm dài từ trần tới sàn. Trước cửa galary có cây cổ thụ, cây khô khan như đã chết lâu rồi, không lá, chỉ những cành khẳng khiu buộc chằng chịt dây vải. Tôi hỏi vài người ngồi uống trà gần đấy “ Này sao cây được buộc vải nhiều vậy”. “ Mỗi người phụ nữ ở đây đều buộc một mảnh vải lên cây để cầu cho ước nguyện của mình thành sự thật”. Ơ thế à, tôi tìm quanh quất không được mảnh vải vụn nào, không lẽ xé váy. Mấy người uống trà nhanh nhảu vào xưởng tìm ra đoạn vải thừa cho con bé “ Đây, buộc cao lên nhé”. Tôi nhón hết 8 đầu ngón chân, buộc vào một cành hơi cao, để hi vọng không ai sẽ tháo nó xuống. Để xem cái ước mơ ấy bay cao bay xa được tới đâu.

Xong vụ ước nguyện thì tôi ba chân bốn cẳng, theo các bậc thang chạy xuống trung tâm. Anh cao bồi đứng đó, cạnh cái scooter nhỏ như Mio, đeo kính mát, nhìn gần anh còn hom hem, yêu quái hơn cả ảnh. Anh cười tươi, nhe mấy cái răng đã đen thui vì thuốc lá, đưa cái tay gầy khẳng lông lá ra bắt “ ah, chào cô bạn VN, chào mừng tới Goreme nhé”. Tôi cười tươi lại, rồi vén váy ngồi lên sau xe máy. Thật là duyên dáng, bởi anh cao bồi bảo, tao không lái nổi nếu mày ngồi 1 bên, còn tôi chẳng muốn ôm thân cò.

Anh cao bồi đã ngoài 30, có mái tóc dài giữa lừng, cứng còng như rễ tre, đen thui và nồng mùi dầu gội X-man. Mỗi lần muốn nói chuyện, tôi phải nghiêng sang bên, vén tóc anh ra, để nó không bay vào mồm mình. “ Mày thích tóc tao lắm hả?mà cứ đụng vào” anh lại giàu trí tưởng bở rồi, tôi cười ha hả “ Không ạ, tóc mày cứng đâm thủng mặt tao rồi”. Anh có vẻ không hài lòng, lên ga rù rù, bụi mù mịt. Xe chạy có 50 km/h mà cảm tưởng phân khối lớn trên đường quê. Bên tai tôi gió rít, bụi xè, xe chạy giữa núi và vực hùng vĩ lắm. “Ê mày chưa bị rơi chứ?” “Không, tao sợ cát vào mồm nên không nói thôi”. “ Ờ đừng rơi nhé, tốt nhất là ôm eo tao”, “ ờ cảm ơn, khỏi đi”. Anh lại gia tăng tốc lực, tôi ngửi thấy mùi nguy hiểm trong cát bụi sáng nay.

Xe đi dần vào một khu làng nhỏ. Không chắc đó là cái làng, chỉ là một khu buôn bán đồ lưu niệm, chắc là gần địa điểm nổi tiếng. “ Xuống đi, tao đưa mày tới gặp bạn tao”, rồi chúng tôi đi lên một vùng đất cao, ở đó có một khối đá cao to lừng lững. Quán cafe có một không hai đấy nhé. Vốn là một khối đá lớn, người chủ quán đã đục sâu vào lòng  biến nó thành quán cafe 8 tầng, kì thú. Ông chủ hiện tại được thừa kế quán từ đời ông nội nhưng vẫn giữ quán y chang như lúc mới, bởi đá mà, tồn mãi với thời gian. 2 đứa leo thang sắt lên tầng 2 là gian to nhất, có những bàn thấp trên thảm, gối dựa màu sắc và một gian bếp xinh xắn. Tầng 3 tới tầng 8 chỉ là những gian phòng bụi bặm giống nhau dành cho khách uống trà. Tôi leo mải miết 8 tầng, tranh thủ chưa có khách. Leo tới tầng 8 thì có chút mệt mỏi, cố hít hà lấy tí không khí thì thấy toàn khói là khói. Cái tầng chóp nhọn, nhỏ xinh này được tập hợp các cô gái xinh đẹp đang dùng làm phòng hút thuốc. “ Lên hút cùng cho vui”, tôi đành rón rén đi xuống.

Cafe 8 tầng

Anh cao bồi đã ngồi yên vị ở tầng 2, cũng đang phì phèo ống khói. Anh chỉ tôi mấy tờ báo viết về quán cafe này, “độc và đẹp”. “Chủ quán là bạn thân của tao, xưa lũ tới nhà tao ở ké mà đông quá thì tao vứt tụi nó ra quán này ngủ, thích lắm” anh làm tôi cũng liêu xiêu về vụ được ở tháp lầu 8 tầng như Rapuzel này. Ông chủ quán người thấp bé, đeo kính dễ thương, mang trà đen cùng các loại hạt rang muối tới mời, rồi lăng xăng đi mua giúp chai rượu. Vùng này trồng nho nên rượu vang cũng là đặc sản, phải uống, phải uống. Mỗi kẻ một chén, anh cao bồi và tôi ngồi nói chuyện về đất nước mình.

 “Kể tao nghe 1 chút về VN đi, tao chẳng biết gì cả”.

“Tại tất cả những gì chúng mày biết chỉ từ phim Rambo”

 “ờ phim Mĩ lãng xẹt ấy mà”,

 “Vậy thì nước tao thế này nhé, 4000 năm dựng nước giữ nước … chữ việt khác chữ tàu… tiếng việt giống tiếng pháp…. vân vân và vân”. Anh cao bồi nghe chăm chú “ Thật là hay vì mày ở đây, thế mày biết gì về Cappadocia”. Tôi lắc đầu “ Chưa kịp đọc Lonely planet” . “ Fucking book, mày đừng tin, Lonely planet chỉ là thứ rẻ rách, không đáng 1 xu, thứ làm hư hỏng kiến thức của người ham du lịch, làm họ quay lưng lại với những tour guide chân chính” anh giận dữ. Thế rồi anh kể…

Cappadocia không phải là một thành phố, một thị trấn cụ thể, mà là tên gọi chung của một vùng, bao bọc bởi các thị trấn Aksaray, Nevsehir, Nigde, Kayseri và Kirsehir, ở vùng Trung Anatolia (Central Anatolia để phân biệt với East và West Anatolia). Trung Anatolia cũng chính là cái rốn của Thổ Nhĩ Kì, chỗ giao thoa giữa Âu và Á, là nơi cư trú của nhiều nền văn minh khác nhau như Hattis, Hittites, Phrygians, Galatians, Romans, Byzantines, Seljuks và Ottoman. Anh cao bồi vốn là dân guide chuyên nghiệp, mất tới 5 năm đọc sách lịch sử, ôn luyện qua bao cuộc thi lấy chứng chỉ hành nghề ( tới tận bây giờ năm nào cũng phải thi để làm mới bằng) nói rằng vùng Trung Anatolia là nơi phức tạp nhất, lịch sử văn hóa đều rất lâu đời, đa dạng, học tới 5 năm cũng chưa dám chắc mình biết gì. Nó hấp dẫn thú vị và khó nhằn hơn lịch sử của bất kì vùng đất nào trên thế giới. Đất nước Thổ Nhĩ Kì tới 13000 năm lịch sử được viết trên không biết bao nhiêu sách vở, cái đúng cái sai, cái vừa vừa, bao nhiêu tranh cãi lập luận vẫn chưa biết thực sự đâu là chính xác. Chỉ biết nó được khai thiên lập địa từ thế kỉ 11 trước công nguyên, bắt đầu từ khi bộ lạc Oguz Turk xâm chiếm vùng Trung Anatolia. Anh nói Anatolia có nghĩa là vùng đất chăn ngựa, bởi xưa kia khi dân châu Á tới chiếm đóng vùng đất này thì ở đây chỉ là các thảo nguyên rộng lớn, nên họ mang gia súc tới đây để chăn thả. Trong sách báo, wikipedia thì Anatolia chỉ có nghĩa là phía Đông, nơi mặt trời mọc, hay bộ lạc châu Á, nghe chừng anh cao bồi có vẻ đúng đắn và uyên thâm hơn. “Còn Goreme nơi mày đang đứng chính là trái tim của Cappadocia, trung tâm của Anatolia, trái tim của Thổ Nhĩ kì, nơi những ống khói đá vươn lên kiêu hãnh, thần thoại”

Cùng làm thịt gà Tây

Gà Tây là Turkey, Turkey không phải là Thổ Nhĩ Kì sao?

Thổ Nhĩ Kì đất nước nghe đầy mê hoặc, ai chẳng muốn một lần đi cho biết, kì thú lắm đấy.

1.      Làm visa

Tôi là chúa ghét mấy cái trò giấy tờ hầm bà lằng nhưng nói đi phải nói lại nước nào đòi visa thì cũng hơn cả thú vị. Khi đã ngán ngán mấy thứ đẹp đẹp xinh xinh mơ mộng của Paris thì tự nhiên người ta lại muốn vác xác sang chơi với muỗi vàng, ruồi giấm Ai cập hay bụi bặm nắng nôi Thổ Nhĩ Kì. Ai mà biết được hàng năm có mấy vạn khách Tây mò đến hưởng khói Hà Nội? Con người chỉ toàn thích thứ mình không có và không hiểu.

Nhìn chung thì visa đi Thổ Nhĩ Kì khá đơn giản. Yêu cầu cần có: vé máy bay, đặt phòng khách sạn  hoặc giấy mời đi học (khoe khéo lần này không phải tôi đi chơi đâu đấy), bản sao thẻ cư trú, bản sao hộ chiếu, 1 cái ảnh và 45e. Thế là xong, mang lên nộp ở đại sứ quán, 2 ngày sau được triệu tập lên lấy về. Người ta than sao mà nhanh thế, nhìn vào hộ chiếu thấy hóa ra cái visa được cấp từ hôm lên nộp. Chẳng qua các bác làm hàng, giữ lại 2 ngày cho có vẻ quan trọng. Điều đáng ghi nhớ là lên đại sứ quán nộp thì đi từ 9h sáng tới 12h trưa các ngày thứ 2, thứ 4, thứ 6. Lên lấy  hộ chiếu về thì đi từ 16:30 tới 17:00 cũng các chiều 2,4,6. Chệch là mất ăn.

2.      Vé máy bay

Nhìn chung vé máy bay đi TNK có thể rẻ bất ngờ, như bạn tôi đi từ Milan-Istanbul mất có 130e 2 chiều. Cứ rình tụi Pegasus, bao giờ có vẻ rẻ thì đi thôi. Tôi thì trường mua nên nói thế này có hơi ngượng thật nhưng mình chả quan tâm giá nó thế nào, các bạn ạ.

3.      Đi lại trong ruột gà

Trong ruột con gà tây thì có nào là lòng mề gan cật, còn trong ruột TNK thì có nào là xe khách, tàu, máy bay. Tàu ở TNK đang thời kì không hoat động, máy bay thì đắt, nên xe khách coi bộ là rẻ và tiện nhất. Bến xe khách ở Ankara còn được coi là bến xe lớn nhất châu âu với lượng trung chuyển cao ngất ngưởng mỗi ngày. Chỉ cần ra trước giờ xe chạy 5ph là có thể đặt mua ngay tại đại lý mà nếu thích thì cứ mua trước trên mạng ở web của Pamukkale Metro, Nevsehir, hay Ulusoy. Thứ tự trên không theo alphabet nhưng theo chất lượng tăng dần đều. Tuy nhiên không phải hãng nào cũng có chuyến từ thành phố A tới thành phố B như mong muốn. Gía cả thì gần như y chag nhau, chỉ có các anh phục vụ đẹp trai là khác. Anh ở Nevsehir thì nói tiếng anh tốt, anh ở Metro lại đáng yêu, cho ăn bánh nhiều. Anh Pamukkale lại có thể phục vụ wifi tại xe. Thích anh nào thì chịu mất tiền cho anh đó.

4.      Kế hoạch ăn chơi

TNK có nhiều nơi đáng xem như vùng Istanbul và lận cận gọi là vùng biển Marmara, khu vực trung tâm, đông, nam Anatolia, vùng Ege và vùng Địa Trung Hải. Tùy quỹ thời gian mà đi. Tôi thì Ankara dã chiến 1 tuần học, 2 ngày Cappadoccia, 1 ngày Pamukkale và 3 ngày Istanbul, là hết nửa tháng trời rồi. Vậy là đủ để ở nhà đá ở Cappadocia, tắm hồ Pamukkale và cầu nguyện ở Haga Sofia – Istanbul.

Đi lại giữa các thành phố xinh đẹp toàn 10 tiếng ngồi xe bus. Mông chưa kịp ê, chân đã kịp mỏi, đầu đã nổi nóng. Không nóng sao được khi trên tuyến đường tới Pamukkale dài đằng đẵng, có đôi Thổ ôm hôn và làm abc xyz ầm ĩ bên hông. Chị bên hông còn lại thì ngáy to ngáy nhỏ. Không nóng sao được khi mình muốn tè thì họ không dừng, khi mình đang ngủ thì họ xua xuống đi tè. Đời thật lắm gian nan, mà vì ăn chơi phải chấp nhận hết, kể là việc yêu những chuyến xe bus dài đằng đẵng. Xe bus đi xuyên đêm tới sáng, mặt trời mọc đỏ lựng bên ngoài,  trồi dần lên từ mặt đất mềm mại. Bạn bên cạnh khẽ kéo đầu mình vào vị trí, lôi con Mp3 ra khỏi tai vì sợ mình điếc rồi bảo “ Ê, mặt trời rồi kìa, ngắm 5s rồi ngủ tiếp”. Tôi hé mắt mơ màng, sau 4s thì lại díp dịp. Xe à, cứ chạy êm ru đi nhé.

5.      Ăn ở

Về mục ở thì ở Istanbul rất đơn giản và vui. Chỉ cần bạn gửi thông báo “ Có 1 cô gái đi 1 mình, sắp tới Istanbul” thì sẽ có cực nhiều anh giai trên couchsurfing gửi lời mời tới nhà. Phải ngồi cả ngày để lọc anh này anh kia như chọn chồng vậy. Anh này có xe, anh kia có nhà trong phố chính, anh nọ lại biết nấu ăn, có anh lại đẹp giai như cao bồi. Đau đầu muốn chết, nhưng rồi cũng phải chọn thôi. Tôi chọn ở nhờ nhà 1 cô bạn, vốn ở cùng nhau ở Ý. Đăng thông tin chơi, để biết mình còn giá làm nộm.

Ở Cappadocia, không có gì tuyệt hơn là ở 1 cái hostel trong hang. Trong hang đá, giường được xếp tầng, tối ngủ, tay chạm trần thấy mát rượi. Cảm giác mình giống bà Nữ Oa, ông thần trụ trời, hoặc anh Hercules ngây dại ngày xưa. Gía phòng mỗi đêm 10e cũng đáng lắm.

Pamukkale thì nhỏ xíu, đi lòng vòng mất 4h. Uống một lon bia, ăn một cái sandwidch kiểu thổ, rồi quẩy mông về. Ngồi xe bus 10h để tới những thành phố khác, vậy là tiết kiệm được một đêm hostel.

6.      Cạp… đất mà ăn

Nói đi nói lại thức ăn vẫn là chủ đề có thể nói không ngừng nghỉ. Đồ Thổ ngon, dễ ăn, đa dạng, cứ nghĩ lại thèm. Ai bảo ăn đất không ngon chứ.

Món nổi tiếng nhất đương nhiên là Kebab, nhưng là kiểu hoàn toàn khác những thứ trá hình đang ở khắp nơi từ Pháp tới Việt Nam. Kebab ở đây là những miếng thịt được xắt nhỏ từ cuộn thị nướng lớn, được xiên lại vào những xiên nhỏ, mang nướng thêm chút nữa cho mỡ cháy lèo xèo. Khi dọn ra kèm với salad cà chua băm nhỏ, salad dưa chuột, ớt xanh nướng, bánh mì siêu mỏng tròn xoe như cái mâm. Ăn thật là ngon khi uống kèm Ayran, một loại thức uống làm từ sữa chua loãng nguyên béo có muối. Ban đầu tôi uống thấy thật kinh tởm, thế mà tới lần 2 thì mê mệt, mua ngay chai 1.5L về uống dần dà. Trời 37 độ mà có ly Ayran thì thấy tê lạnh cả lòng, dù có là kebab hay ăn hòn lửa thì vẫn mát rượi chứa chan. Để xoá tan cái nóng bức, dân Thổ  chuộng những xe chạy rong bán các loại nước củ quả muối, nhìn chua khè, mằn mặn như chanh muối, cà rốt muối, hành muối. Nếu là đêm hè thì cứ ra biển, hóng gió táp vào mặt, trăng lơ lửng trên đầu làm một chia Efes – loại bia nổi tiếng nhất của Thổ, nhẹ mà không nhạt.

Kebab thường làm từ thịt cừu nướng, có mùi thơm và hoi đặc trưng. Thứ mà thịt gà nướng chạy nhanh như đà điểu cũng không đuổi theo kịp. Tuy nhiên nếu ăn cá nướng thì cũng ngon lắm. Cá nướng hơi cháy, được đặt trên chảo gang, kèm ớt nướng, salad, ăn nóng mà mát trong lòng. Từng thớ cá trắng tinh thơm lừng sau lớp da cứng lộ ra, khiến trời nắng cũng hết ngột, nước miếng thì tứa ra như suối. Cá, tôm, ngêu, sò, hải sản luôn là niềm vui bất tận. Cầm con moule to cỡ 2 ngón tay lên, mở miệng nó ra bất ngờ thấy có cơm cùng thịt moule trộn lẫn với gia vị như của dân ấn độ. Ăn mát, mềm, cùng ít nước chanh vàng, Gozde cô bạn từng ở cùng phòng với tôi, ăn tới tập cả hộp “ Ngon nhỉ, tao biết mày sẽ thích mà”

Nếu ăn không nổi thịt cừu nồng, thịt gà nhạt, cá tanh, thì thịt bò thơm không thể bỏ qua được. Thịt bò băm, được nắm thành như viên thon dài, nướng hơi cháy, gọi là Kofte, giống y chang Keftedes của Hy Lạp. Có thể ăn không, hoặc kèm sốt kem, hoặc cà chua. Bạn Việt khoái nhất món này, làn nào cũng gọi rồi tấm tắc một mình, không cho người khác miếng nào.

 Tuy nhiên bạn Việt rất tội vì chưa được thưởng thức đặc sản Istanbul, gọi là kokoreç, đó là món bánh mì kẹp ruột già cừu. Ruột già cừu được cuốn lên thanh nướng, trong y chang như cột kebab bình thường. Người bán sẽ cắt từng thớ ruột, băm nhỏ cùng xả, ớt, sau đó trộn cùng cà chua băm hạt lựu, cho vào giữa ổ bánh mì. Tôi thích mê món này, ăn ngon kinh khủng. Kể không biết nguồn gốc thì cũng chẳng ai kinh tởm đâu vì vị ngon tuyệt hảo. Godze nhìn tôi nhăn nhó, trong khi em gái cô ấy, con người thanh lịch như Audrey Herpun ăn ngon lành. Cô ấy bảo “ Món này tuyệt đỉnh, mày ăn thì cũng mê thôi. Khi bọn tao xuất khẩu cừu vào châu âu, châu âu từ chối tiêu thụ ruột già cừu. Chúng tao mê Kokorec quá nên không thèm tham gia luôn. Đây là đặc sản Thổ, ai cũng thích hết”. Thật là chết vì món ăn, khác gì cụ Khuyến rớt đũa với cái lòng cá quả. Tự nhiên thấy thèm canh chua.

 

Mùa hè mà có chút chua mát của chanh thì còn gì bằng. Cầm một miếng pide mỏng toẹt, bên trên có chút thịt bằm,hành, vắt chanh lên, ăn đỡ ngán hơn hẳn Pizza Ý, mặc dù Pide được coi là Pizza Ý phong cách Thổ. Đế và nhân Pide mỏng chỉ bẳng nửa để pizza Napoli dù đây đã là loai đế mỏng, chứ Pizza Piemonte dầy cộp thì khỏi nói rồi. Pide là món ăn lót dạ qua đường cho vui, dù cũng có thịt có rau.

 

Trong khi Kumpir nổi tiếng như đồ ăn chay thì lại no bá cháy. Kumpir vốn chỉ là khoai tây và khoai tây. Củ khoai tây to bự, cỡ chừng nửa cân được mang ra khỏi lò nướng. Người bán khéo léo bổ đôi nó, nhét vào ít phô mai sợi rồi nhanh tay dùng thìa đảo đều cho khoai và phô mai hòa tan quyện lẫn vào nhau. Hỗn hợp deo dẻo thơm thơm này, có vẻ giống Puré của Pháp nhưng đặc và mướt hơn. Sau đó người bán hỏi luôn miệng, làm luôn tay “ Mày thích cho vị gì vào khoai tây nào”. Người mua tay chỉ, miệng liến thoáng trước cái tủ kính 7 màu những ngô ngọt, đậu hà lan, xúc xích đỏ, nui, dưa chuột muối… Tất cả đều được băm nhỏ hạt lựu. Khi các vị thêm thắt đã đầy ú củ khoai tây, thì khách tay muỗng tay thỉa, bắt đầu đảo đều khoai và các loại rau cùng xúc xích. Vị ngọt của khoai, dẻo của phô mai, chua của dưa chuột muối, bùi của đậu hà lan, mằn mặn của xúc xích sốt đỏ, làm tôi ăn một lại muốn ăn hai. Cơ mà nhiều tinh bột quá đành thòm thèm chịu chết.

 Ăn thứ gì ít tinh bột hơn như ngô nướng, hay ngô ngọt còn đỡ. Ngô luộc kĩ, vớt ra, tách hạt cho vào cốc, trộn cùng muối, ớt ăn cũng ngon cũng hay, giống như thứ quà dọc đường. Bạn Thổ bảo món đó từ Phillipin, còn tôi bảo ngô nướng chắc từ mùa đông Việt Nam đấy. Kể có chút giá lạnh mùa đông thổi tan nóng nực thì tuyệt. Thì tôi đã chẳng phải lao đầu vào những hàng kem. Những hàng kem dẻo quẹo nổi tiếng, dẻo tới nỗi các anh bán hàng vẫn dùng những cây sào lấy kem dài ngoằng  chơi đùa với khách hàng, lúc thì cho kem, lúc lại cho mình ốc quế. Dễ thương hết sức, chỉ cần nỉ non 1 chút là các anh lại cho thêm, 1 chút, nhiều chút, rồi cả cây kem mới. Tuy nhiên kem ngọt quá nên anh có cho cũng chẳng dám lấy. Ngọt gì mà hơn cả kẹo, hơn cả Turkish delight nổi tiếng ấy. Delight là loại kẹo dẻo, có nhân hạt dẻ cười, hạt dẻ khô, lạc, phủ bột, đường hoặc dừa nạo. Loại kẹo này do Bekir Effendi sáng tạo ra, khi tới Thổ Nhĩ Kì  ông thấy toàn kẹo cứng như đá, nên tạo ra loại kẹo dẻo mềm cho đại chúng. Sau này nó đã trở thành 1 phần không thể thiếu ở đất nước 2 lục địa.

Ăn chơi ở đất nước Thổ thật tuyệt vời ông mặt trời. Ăn no say rồi thì ngựa ô thương nhớ lại lang thang trên những con đường.