Những thành phố khác

Tháng trước khi ngồi làm hành trình đi chơi cho mẹ, Antwerpt được đưa vào thành 1 điểm đến, tôi mới nhớ mình thật có lỗi với nước Bỉ, khi đi nhiều vậy mà viết chẳng bao nhiêu. Bruxelles hay Bruges thì mọi người nhớ mặt đặt tên cả rồi, nhưng những Dinant, Namur, Liege, Antwerpt, Ostenden hay Leuven thì cũng cần có một chỗ đứng trong bản đồ du lịch xứ socola. Entry này chỉ dành cho sự tận hưởng của ai đang ở Bỉ, còn những người ở nước khác thì châu âu rộng lớn lắm, tới Bỉ chỉ cần lướt 2 thành phố nổi tiếng kia là đủ rồi.

Nói về chuyện đi nhiều thì tại ở Bỉ có loại vé Gopass giá 100e, cho phép bạn đi 10 lần, mỗi lần có thể giữa 2 thành phố bất kì trong nước. Khi tôi vừa sang đây đã được các anh chị khuyên mua nên cố gắng cuối tuần giong tàu đi một chút cho đổi gió, mặc dù thấy chỉ có cái giường trong ngôi nhà bìa rừng ở Louvain la neuve là thích nhất. Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ cái cảm giác vào ngôi nhà đầy mùi mới, khệ nệ kéo đồ ăn lên trên cầu thang, kéo quần áo đi giặt, khuôn mặt của cặp bạn hàng xóm, cái mùi ấm áp khi nấu ăn, tuyết rơi ngoài cửa sổ, sàn nhà đầy quần áo và sách vở, đi chợ qua đường quốc lộ, đi bộ xuyên qua rừng tối, lội trong vũng tuyết, thấy ngựa thả ở thảm cỏ sau nhà, khóc như mưa vì lần đầu tiên trượt môn và ngồi buồn xo ở Grand place đợi có ai đó gọi tên mình. Tôi đã lảm nhảm về nỗi nhớ này rất nhiều lần, nhưng quả thực chúng rõ nét như in cả âm sắc và mùi vị của cuộc sống đơn độc đầu tiên. Tôi thấy biết ơn quãng thời gian này.

Quãng thời gian ấy tôi bắt đầu có những người bạn nước ngoài. Người đầu tiên là Alex ục ịch, râu quai nón, tóc tai bờm xờm, chạy chữ bát, nói chuyện rất buồn cười, ăn nhiều nhưng không thích đồ ăn châu á. Nó không thích phở cũng như nhăn mặt trước cà ri, vậy mà lại chơi thân với 1 con việt và 1 thằng ấn. Nó mê bóng đá nhưng chả thể dục thể thao gì sất, suốt ngày nằm nhà xem tivi, và thi thoảng cuối tuần lại biến mất. Sau này nó mới kể là nó đi lên Bruxelles ăn kebab. Nó bảo ngày đầu qua Bruxelles, nó ở trọ ở một khách sạn, sáng đi ra hay thấy người ta vào hàng kebab này đông, nó cũng thèm thuồm nhưng không biết là món gì nên chẳng dám thử. Nó tự nhủ khi nào có cơ hội quay lại sẽ ăn bằng được. Thế nên khi ổn định học hành là nó lao lên đó ngay để thử hương vị tò mò. Cái này rất đáng khen ngợi bởi nó vốn không liều lĩnh mấy vụ ăn uống lắm. Sau này thành thói quen, nó thích ghé lại chỗ khách sạn cũ ấy, lại con đường cũ và ăn kebab quán cũ để nhớ những ngày cũng thật cũ. Nó là thằng bạn thân o nhất của tôi khi tham gia các cours học giống hệt nhau lại còn làm bài tập nhóm cùng. Khi qua Bỉ được tầm 2 tháng thì hai đứa mới rủ nhau đi khám phá đất nước này một chút. Tôi chọn Namur, nó bảo ừ, đi đâu cũng được.

IMG_0938

Namur được tôi gọi là phố bên sông, nghe cho lãng mạn như Trần Tiến. Thành phố nhỏ xinh có con sông chạy ngang này nằm ở vùng Wallonie, chỉ cách ngôi làng tôi ở có 2 giờ tàu. Khi chúng tôi tới là ngày gần giáng sinh, đường phố cuối tuần có chút đông vui vì sự góp mặt của ông già noel cùng tụi trẻ con. Thành phố này không có công trình nổi bật, chỉ có nhà cửa xinh xinh, loại nhà gạch đỏ mái ghi giống Louvain la neuve. Nhưng dọc con sông Sambre nhà cửa nhiều màu sắc xen kẽ in bóng nước loang loáng nên nhìn nên thơ, nhất là từ trên cao. Sông chia thành phố thành hai bên, bên nhà dân thấp, và bên citadel cao nhiều cây cối, cũng giống cấu trúc như Torino, Verona hay Budapest. Trên ngọn đồi citadel, vào mùa thu cây cối vàng ươm, mùa xuân thì nở hoa anh đào trắng hồng, mùa tôi đến thì chỉ còn cành khẳng khiu và ít lá đỏ nhưng vẫn đẹp. Leo lên cao tít sẽ thấy đồng hồ mặt trời, rồi tới tòa nhà cổ nơi họ vẫn sản xuất và bán nước hoa Guy Delforge.

IMG_0907IMG_0857  IMG_0916 IMG_0952

Nước hoa ở đây không đa mùi như các hãng nổi tiếng mà chỉ đơn thuần hoặc nhài hoặc lan hoặc hoa hồng. Những chai nước hoa mẫu làm bằng kim loại chứ không phải thủy tinh như bình thường để tránh sự ảnh hưởng của ánh sáng mặt trời. Sau này khi tới xưởng nước hoa ở Grasse của Pháp thì tôi cũng thấy những chai lọ như vậy. Mùi thơm dễ chịu ở khu bán nước hoa làm tôi xiêu lòng, mua ngay 1 lọ mùi hoa linh lan mang may mắn. Lọ nước hoa đầu đời này làm tôi thấy xốn xang, giống như ngày đầu mặc áo chiết eo vậy. Nó đánh dấu sự trưởng thành tột bậc của tính nữ. Sau này dù có dùng Burberry, Givenchy, Lancome hay Dior sành điệu và thơm nức thì cái mùi hoa linh lan ấy vẫn giữ vị thế của một thứ đầu tiên khó mà quên được. Giờ có lẽ nó vẫn nằm trong tủ gương của mẹ, vì sau khi mua xong thì chẳng thấy có dịp nào để ăn diện nên mang về tặng mẹ và mẹ chê đơn sắc không xịn. Lọ nước hoa đầu tiên có lẽ cũng giản đơn như mối tình đầu tiên  – chỉ để cất giữ.

Alex hỏi khi buổi chiều hai đứa đi tàu về “Mày có thích Namur không?”

“Có chứ, mày thì sao?”

“Tao cũng vậy, chắc là vì nó là nơi đầu tiên mình đi du lịch”

“Và nó cũng dễ thương nữa” tôi tiếp lời và cậu ta gật đầu.

IMG_0961

Đó là lần đầu hai đứa đi khám phá nước Bỉ và cũng là lần cuối, bởi sau đó tôi toàn tranh thủ đi sau mỗi môn thi cho đỡ mệt đầu.  Tôi thi buổi sáng xong là xông ra ga lên chuyến tàu gần nhất và trở về khi trời tối mịt. Alex thì khác, nó thường chẳng có tâm trí nào sau mỗi lần thi, lại còn bận lao vào ôn môn tới. Khi đi một mình, tôi thường đi mải miết, ít khi dừng lại nghỉ hay ăn, đó là khi người ta còn trẻ và nghèo.

Tôi tới Antwerpt vào một hôm trời hè nóng oi ả. Thực ra vì nóng nên mới muốn thành phố cảng sầm uất này. Họ hay nói tới Antwerpt để mua kim cương, tôi tưởng họ đùa vì xưa kia nghĩ về kim cương toàn chỉ có từ Nam Phi hiện lên trong đầu. Hóa ra họ nói thật. Ở  Antwerpt kim cương bán ở khắp nơi. Cửa hàng nào cũng ghi kim cương thật, có giấy chứng nhận đàng hoàng dù là kim cương vài chục euros cho tới vài chục ngàn. Kim cương bụi nhỏ thì rẻ, vừa túi tiền sinh viên nhưng lại không hợp mắt đứa chỉ chuyên đeo đồ hầm hố hoặc tự chế như tôi. Tôi đi băng băng qua các cửa hàng đó, thi thoảng tự hỏi có nên mua cho mẹ không nhưng lại sợ đồ rởm. Sau này khi mẹ qua Antwerpt mẹ cũng sợ y chang nên chẳng mua được gì. Mẹ còn bảo Antwerpt chẳng có gì hay, thà đi Bruxelles, người ta còn biết tiếng, ít nhiều cũng là thủ đô. Mẹ có vẻ không ưng cái lịch trình tôi phải vắt óc ngày đêm để làm ra, thỏa mãn tiêu chí đi nhiều nước, giá rẻ, lại gần của mẹ.

IMG_5208  IMG_5189 IMG_5179 IMG_5161IMG_5159 IMG_5135IMG_5125 IMG_5095IMG_5061

Tôi thì khác, không hiểu sao ấn tượng của tôi về Antwerpt rất tốt. Khi mới tới, thấy quảng trường trung tâm với các ngôi nhà ống, xây gạch san sát, mang hơi hướng Hà Lan là tôi đã thích.  Quảng trường này có tòa thị chính to, treo cờ quạt của nhiều quốc gia rất rực rỡ, làm tôi thấy sức sống tràn trề và càng tràn trề hơn khi đi tới biển. Biển ở đây không có bãi tắm mà chỉ có cảng cho thuyền neo đậu. Tới biển lúc đó trời nổi gió mát lạnh, bao nhiêu nóng bức, tóc tai, khăn mũ bay vèo vèo. Gió lộng làm lòng người cũng rộn ràng, làm trí não của tôi lập tức lưu lại cảm giác về thành phố này. Sau cùng khi trí nhớ của ta suy giảm, hình ảnh đọng lại không nhiều thì vẫn còn cảm giác ở lại. Cảm giác về Antwerpt là sự vui vẻ, thích thú, hớn hở có lẽ phần nhiều bởi đó là chuyến đi sau một môn thi cuối cùng của năm học đầu tiên.

Môn thi đó tôi đã làm tốt,  làm tốt hơn nhiều cái môn Tín hiệu mà tôi đã khóc ròng ròng sau khi ra khỏi phòng. Đề thi có cả vấn đáp và thi giấy, cả hai đều tôi hoảng loạn vì không biết trả lời thế nào. Không chỉ tôi mà gần như cả phòng thi bị nhốn nháo như vậy, mặt mũi đứa nào cũng mếu máo khi nhìn sang nhau. Chỉ có Amit đáng ghét là có thể trả lời tàm tạm, 1 năm sau đó cậu ta ở lại làm tiến sĩ với chính ông thầy Luc. Môn thi ác ôn đó đã làm toàn bộ lũ học sinh bơ phờ và bấn loạn về chính bản thân mình. Đứa nào cũng tự hỏi cả kì qua mình đã học cái gì, để mà đọc đề lại không thể hiểu nổi. Trời lúc đó hơi mưa nhẹ, thảm lại càng thảm. Tôi muốn bỏ về nhà, cuốn chặt chăn mà khóc rồi ngủ cho đã. Thế nhưng khi đi qua gare thì lại nghĩ, về nhà bây giờ thì buồn thêm buồn, chẳng biết bao giờ hết buồn. Thế là chọn ngay chuyến tàu gần nhất, tới Liege.

Đúng là chuyện đó chỉ có thể có ở LLN, chuyện mà đi về nhà phải đi qua gare ấy. Cái làng đó bé quá, gare lại to ngay trung tâm nên đi đâu cũng phải ngang qua, tiện chân là lên tàu, đâu như ở Paris rộng lớn này. Lần nào đi chơi cũng vội vã tất tưởi mà vẫn trễ tàu, vẫn lạc tứ tung giữa 5, 6 cái gare bự, làm nhụt cả chí của đứa ham chơi. Đứa ham chơi đó trong một ngày mưa đã khóc ướt cả mấy cái khăn giấy trên chuyến tàu vùng. Đường tới Liege chắc chỉ tầm 2h mà tôi phải khóc tới 1:50 phút từ khi tàu bắt đầu chuyển bánh. Tôi khóc vì giận mình kém cỏi, lại khóc vì ấm ức đã học kĩ như vậy, rồi khóc vì sợ thi lại, phải phá vỡ cái thành tích ảo lâu nay – chưa bao giờ nợ môn. Nước mắt cứ thế túa ra, tôi 23 tuổi đầu mà ngớ ngẩn như đứa trẻ cấp 1 vì sự hiếu thắng của mình. Khi tàu tới gần Liege tôi mới tĩnh tâm và nghĩ. Gì chứ, chẳng ai chết vì một môn thi lại, họ chỉ chết vì hối tiếc đã không biết vui khi còn có thể. Vậy là Liege chào đón tôi với vài giọt mưa và một nụ cười gượng.

Liege có gì không nhỉ? Liege có bánh waffle nổi tiếng. Kiểu bánh làm từ bột hơi giống bột bánh mì, với tạo hình oval dày cùng bề mặt vàng nâu do đường nên ăn ngọt và đã miệng hơi bánh waffle Bruxelles – vốn hình chữ nhật, nhẹ bông do bột lên men xốp, và có màu vàng nhẹ. Điều kì quặc là Liege có nghĩa là nút bấc mà bánh waffle Liege lại không nhẹ tênh, và ở Bruxelles thì bánh waffle Liege lại ở khắp nơi, phổ biến hơn lại waffle mang tên thành phố này. Trên thực tế khi nói đến waffle hầu như người ta nghĩ tới hình ảnh waffle Liege. Mỗi lần bạn tới Bỉ, tôi hay rủ đi ăn waffle Liege với kem tươi và dâu tây phủ, không phải rất ngon sao. Vậy mà khi tới Liege tôi chẳng thấy mấy hàng waffle để thử vị nguyên gốc.

IMG_8847 IMG_8850 IMG_8855

Waffle Bruxelles và Waffle Liege

Bây giờ bảo tôi tả Liege thì tôi sẽ không biết nói gì. Tôi chỉ nhớ nhà thờ lớn theo phong cách Gothic và những đường cầu thang cao ngất. Thành phố này không bằng phẳng nên có những bậc thang cao để đi lên trên cao. Dọc những bậc thang này họ xếp hoa vàng cam đỏ rực rỡ. Những con đường này rất đẹp. Người ta không chỉ đi qua mà còn ngồi dọc đó đọc sách, nói chuyện, như trong phim Hàn quốc ấy. Đó cũng là ấn tượng đẹp nhất của tôi về Liege – những bậc thang có hoa. Những bậc thang ấy đã làm tôi vơi rất nhiều cái nỗi buồn trẻ thơ về bài thi không tốt. Tôi ngồi lại đó lúc lâu, ngắm người ta qua lại, ngắm hoa, ngắm trời, chẳng nghĩ gì cả, chỉ nghĩ xem liệu mưa có quay lại sớm không. Mưa quay lại sớm thật, đẩy đứa có ô mỏng lên tàu về nhà khi trời còn chưa hết sáng.

IMG_5022 IMG_5001 IMG_4989 IMG_4979

 IMG_5032 IMG_5040

Nói về mưa thì cái xứ Bỉ này lúc nào chẳng mưa, chỉ là mưa to hay nhỏ, ô của bạn đủ chống cự hay không? Tôi tới Leuven 3 lần thì cũng 2 lần bị mưa. Tại sao tôi lại tới thành phố này nhiều vậy? vì ở đó có Ngân. Và tôi đã kể về Ngân rồi đấy. Bây giờ tôi sẽ kể về Leuven. Leuven là gì chứ, là Ngân dễ thương, là quê hương bia Stella Artois mà tôi đã uống 1 lúc 5 chai liên tiếp, 1 chai 1 lần ực, là ngôi trường cổ kính từ năm 1428, là những ngôi nhà trắng cổ, là Grote Markt sầm uất bia rượu, là những con đường mua sắm, hay ly socola nóng của Leonidas đối diện tòa thị chính. Kể đơn giản vậy thôi nhưng Leuven có lẽ là 1 trong những thành phố đẹp nhất và đáng sống nhất của Bỉ. Nó đủ nhỏ nhắn, thân thiện để thấy ấm áp mà cũng đủ rộng rãi, thoải mái để cựa mình dạo quanh. Có vài người nói Gent cũng vậy.

17140_305445737559_651307559_3309471_6065215_n 17140_305446142559_651307559_3309475_5335695_n

Tôi tới Gent 2 lần, chẳng thăm thú gì, ngoài nhà bạn bè. Lần đầu chỉ kịp đi xem lâu đài cổ trước khi về nhà chị Dương thăm bé Dâu Tây mới sinh. Lần hai thì đi cùng cả Giang, chồng râu và anh Tèo, tới thăm người bạn của anh. Nhà anh Khải ở ngay cạnh sông với cái cửa sổ to rộng bẳng cả bức tường. Tối ngồi đó ngắm xuống sông như cảm giác ở trên Avalon nhìn hồ Gươm. Cảm giác nếu sống ở nhà đó thì có thể ở nhà cả ngày: làm việc và nhìn ra sông. Anh Khải bảo đúng rồi. Anh Khải người ẻo ẻo, giọng hiền hòa, nhìn nhiều tính nữ mà hát hay vô cùng. Ngồi ở nhà anh, nhìn ra sông, nghe anh hát Tình anh bán chiếu, sao mà nhớ quê lạ. Lúc đó có cảm giác như mình ngồi ở thuyền trên sông Hương mà nghe hát. Sự thực thì tôi chưa bao giờ tới Huế và cũng chưa bao giờ nghe bài Tình anh bán chiếu cũng như thể loại nhạc này. Vậy mà khi nghe anh Khải hát thì thấy thấm làm sao, yêu làm sao. Chẳng phải mình tôi, cả 4 đứa, đứa nào cũng thấy rần rần trong huyết quản thứ tình cảm nhớ nhà, thương quê. Chỉ có thể xa xứ, giọng ngọt của anh Khải và bia Bỉ mới dễ làm người ta xao động vậy.

Những ngày cũ trôi về đâu rồi? tôi còn nhớ mà sợ là những con đường, những mảnh đất, những con người ấy đã quên tôi rồi.

IMG_0230Leuven
IMG_5488 IMG_5528

Ngân Nga ở Ostende

Ngân

Tháng 9 mùa thu lại nhớ tới những ngày đầu tới châu Âu, nhớ tới nước Bỉ, và tư nhiên nhớ tới Ngân. Có lẽ cũng vì tự nhiên tháng này lại liên lạc lại và nói chuyện với Ngân nhiều thế. Tôi đã từng kể rồi đấy, Ngân luôn nói “Tớ vẫn dõi theo Nga” dù giờ cả 2 đứa ở xa lắc xa lơ và nhiều khi tôi ích kỉ không đoái hoài tới bạn.

Hai đứa quen nhau lần đầu khi đến tụ tập những bạn được Eramus Mundus 2009. Sau đó gặp lại ở ĐSQ Bỉ, vẫn nhớ khi Ngân bỏ mũ, áo, khẩu trang ra da trắng, tóc dài, mắt to rạng rỡ, mặt hiền hiền, ăn nói nhỏ nhẹ, cười có lúm đồng xu rất duyên. Tôi thì hùng hục nắng nôi đi lên, thấy Ngân nhẹ nhàng bước xuống sau xe người yêu thì hâm mộ lắm. Nghĩ bạn này tiểu thư chắc luôn. Kiểu yểu điệu thục nữ này thì ai chẳng muốn che chở. Tôi có ý không ưng lắm vì xưa nay rất sợ bánh bèo. Cơ mà khi Ngân cất tiếng nói thì không hề điệu chảy dãi, cười cũng giòn tan lắm. Ngân đúng là kiểu ngấm ngầm mà đấm chết voi (tức nghịch ngầm ấy), loại nhỏ nhẹ bên ngoài mà mạnh mẽ bên trong. Sau khi lật tẩy được con người đối phương thì tôi giang tay ra kết bạn liền. Cặp đôi Ngân Nga của EM09 ra đời.

Hồi ở Bỉ, Ngân là bạn tâm giao của tôi. Chúng tôi  đầu tháng khi mà mà điện thoại còn guyên 2 giờ gọi miễn phí thì thường gọi cho nhau buôn mất 1h. 1h còn dó lại để dầm dề trong tháng và để dành cho những người khác. Ngân và những người khác. Hai đứa lần đầu lạc lõng ở những thành phố mới cần bấu víu vào nhau, chuyện học, chuyện chơi, chuyện yêu nữa. “Tớ mới chia tay bồ”, “Tớ mà không bận là tới ôm Nga ngay” Ngân sến rện, tôi thà ôm chăn còn hơn là ngồi nhìn bạn ướt át theo mình. Ngân thì kể có anh bên này để ý, khi giảng bài còn vuốt nhẹ tóc, Ngân gạt ra rồi lại sợ không biết anh có phật ý mà không làm bạn nữa không. “Anh đó là bạn thân nhất của tớ ở Leuven”. “Kệ chứ, Ngân làm thế là đúng rồi, Ngân còn tớ là bạn thân nhất ở Bỉ thì xá gì bạn Leuven”. Thế là Ngân làm lơ anh đó luôn.

Bây giờ anh ấy là đương kim người yêu của Ngân. Chẳng mấy chốc họ sẽ cưới và nếu chuyện này bị lộ thì không biết tôi có được mời đi ăn không.

24814_378197562559_3126278_n 183285_201229397559_5876510_n 1917460_201229127559_7075253_n

Leuven 12/2009

Tôi kể chưa nhỉ, cái thành phố Leuven bé tẹo ấy, tôi tới những 3 lần, chỉ vì Ngân mời gọi. Lần đầu tới Leuven, Ngân phi ra gare đón, dẫn đi chơi chợ Noel, dẫn ra nhà thờ lớn bắt đứng các điệu để chụp ảnh, cho tới khi mưa thì đưa về nhà cho ăn cháo hải sản. Đợt đấy tôi đi cổ vũ bóng đá nên hai đứa ít thời gian chơi với nhau. Lần hai tôi tới cùng chị Dương, ba chị em đi vào phố chính, đi qua các ngôi nhà kiểu Hà Lan, đi mua sắm quần áo, rồi đi tìm tiệm bia nổi tiếng để uống. Ngân uống bơ pha rượu, tôi uống bia nhà làm, còn chị Dương là loại bia trái cây. Ba đứa má đỏ hồng hào, tíu tít chẳng nhớ đường về. Sau đó 2 người cũng kéo xuống làng tôi 1 lần, đi thăm trường đại học và cái phòng trọ ấm cúng.

24404_385576702559_6646774_n

Keukenhof 4/2010

24404_386038792559_7662136_n 24404_386038987559_7566770_n

Praha 5/2010

27232_379773187006_6791940_n 27232_379774347006_6164525_n27232_379774342006_2178681_n Budapest

27232_380717532006_4913119_n (1)

Vienna

Chúng tôi lại gặp nhau ở Keukenhof ngắm hoa, rồi tôi rủ Ngân đi Đông Âu 1 tuần chơi Phục Sinh cùng hội bạn nham nhở của mình. Lần 3 3 chị em gặp nhau là ở Ghent khi chị Dương sinh em bé Dâu Tây. Ôi cái nước Bỉ nhỏ xinh, đi thăm nhau sao quá dễ dàng. Lần đó tôi với Ngân vừa về từ Ostende. Bắt đầu kì nghì hè, hai đứa rủ nhau lên biển Bắc nhảy nhót, mua sắm rồi về thăm chị. Đêm đó hai đứa trễ tàu phải ngủ lại ở gare Bruxelles. Nói là ngủ nhưng thực ra là gà gật ở phòng chờ. Ngân cứ sợ hãi mỗi khi có bước chân tới, còn tôi ngồi tê tái chân. Chúng tôi thức, bắt chuyến tàu sớm nhất về nhà. Hai đứa đi hai hướng khác nhau. Ngân về Leuven rồi mai mốt sẽ lên Copenhagen học năm 2. Tôi về Louvain la neuve để chuẩn bị hai ngày nữa về nghỉ hè, rồi sẽ sang Torino năm tới. Chúng tôi chẳng biết bao giờ gặp lại.

34063_408891312559_5133167_n

Ostende 6/2010

1 năm sau chúng tôi gặp lại ở Toulouse với cả bố mẹ tôi nữa. Khi đó tôi sắp sang Pháp làm tiến sĩ, còn Ngân chưa biết sẽ làm gì sau khi tốt nghiệp. Chúng tôi nói chắc sẽ còn lâu mới gặp. Ai ngờ chỉ 1 tháng sau, tôi phải về VN làm visa, còn Ngân về đợi giấy tờ để sang Đan Mạch. Chúng tôi gặp lại ở Hà nội mùa thu. Cùng đi ăn chơi 1 buổi và kết thúc bằng việc tôi đưa bạn vào viện do ngã xe máy. Ngân cũng dũng cảm lắm, chỉ khóc tí ti cho dù cái bàn chân thủng 1 lỗ, tôi thì tái xanh mặt. Buồn cười nhất là khi tiêm vaccine bác sĩ hỏi “Cháu có thai không? có là không được tiêm đâu” thì Ngân quay sang mếu máo “Bác ấy bảo bụng tớ to”. Ngân sến rện thậm chí không giận tôi đã góp phần làm bạn ngã xe mà khi khỏi chân còn chạy vòng quanh HN, chụp ảnh, tạo một album “Hà Nội cho Nga” để tôi sướt mướt giữa Paris.

Sau đó đáng lẽ chúng tôi đã gặp lại ở Copenhagen khi tôi đã mua vé rồi mà phải bỏ vì bận bù đầu với năm 2 tiến sĩ. Năm mới đó Ngân về lại Bỉ chơi nên tôi cũng cố bắt bus sang. Đấy là lần thứ 3 tôi về lại Leuven. Lần này có thêm anh Lê cùng đi. Chúng tôi lôi nhau ra Grote Markt, chọn một hàng bia đèn mờ nhất, gọi vài ly bia Bỉ và luyên thuyên. Ngân vừa thất tình, tôi vừa có tình, tâm trạng chẳng giống nhau nhưng gặp nhau là vui cười. Ngân đợt đó trẻ con tệ, cứ nhõng nha nhõng nhẽo làm tôi nhiều lúc bực cả mình. Không hiểu con bạn ngày nào của mình biến đâu rồi. Điểm sáng của chuyến đi là lần này Ngân đã dẫn chúng tôi vào trường đại học KUL cổ kính. Trường với kiến trúc đẹp đẽ, có hào nước, có liễu xanh, như trong truyện, trong tranh vậy. Cạnh trường có khu nhà cổ, nhà gạch sơn trắng, mái nâu, đơn giản, mộc mạc mà bí ẩn. Khu vực ấy có lẽ là đẹp nhất của Leuven, vậy mà 2 lần trước tôi đã bỏ lỡ thật tiếc.

65189_10200355503755969_1042720487_n

Grote Markt Leuven 1/2013

Sau lần 3 đó, tôi có chút bực mình. Ngân thay đổi hoặc do tôi cứng đầu nên tự nhiên thấy không hòa hợp. Phải bẵng đi một thời gian lâu, hai đứa mới gọi điện cho nhau.Khi gọi điện cho Ngân lại thấy vui vẻ, lại thấy bạn mình đã trở lại. Tự hứa với lòng là mỗi tuần hoặc mỗi tháng gọi một lần, vậy mà cứ cái này cái kia cuốn đi mà xa rời. Thi thoảng viber biết tình hình của nhau, để biết vẫn dõi theo nhau là được. Hôm nọ Ngân bảo sẽ sang thăm Nga và Lucie nhé. Tôi đã chờ đợi, nghĩ cũng vui ghê, lâu rồi chưa gặp. Ngân giờ thế nào, tôi giờ đã là bà mẹ sề đầu bù tóc rối. Xưa tôi cứ nghĩ Ngân sẽ lấy chồng sinh con trước, ai ngờ mình lại cán đích sớm hơn bạn tới vài năm vậy. Ngân vẫn đang đợi 1 đám cưới mà bạn bảo là còn hơi xa xa. Bạn giờ có nhiều chuyện vướng bận lắm. Tôi nghĩ Ngân phải kiên cường lắm mới chịu đựng được hết những nỗi buồn, chỉ riêng nỗi cô đơn ở cái xứ tê tái đó là cũng đủ phục rồi. “Ngân giỏi quá”, Ngân bảo “Tớ không muốn giỏi mà phải vướng vào phức tạp thế này đâu”. Thôi cứ gặp nhau rồi phân bì xem giỏi kém thế nào nhé.

Cuối cùng Ngân không qua được. Ngân nói xin lỗi, tôi thấy Ngân chẳng có lỗi gì, chỉ tiêng tiếc. Tự nhiên tối nay lại thấy buồn, sao vậy nhỉ, vì Ngân bảo rằng “Tớ mang cái váy trắng của tớ mà Nga khen trên instagram để tặng cho Nga đấy. Giờ tớ không sang được, sẽ gửi bưu điện nhé”. Sự quan tâm của Ngân làm tôi thấy buồn. Tôi mới chính là người đã thay đổi.

Đám cưới quê


¨Em ơi, những hẹn hò từ nay khép lại, chị 30 tuổi rồi, phải lấy chồng, sinh con thôi ¨

¨ Chị, em mua váy đẹp về mặc làm phù dâu rồi nha ¨

¨Ê ê, không cần bận đồ đẹp, về sớm một ngày nấu đồ giúp, cưới quê mà¨. Thế là tôi có cái hẹn 25/8 về Bỉ ăn cưới với valy đỏ gồm váy trắng, giầy hồng và giò chả cho món xôi thập cẩm.

Đám cưới chị diễn ra ở 3 nơi : Pháp, Bỉ và Buôn Mê Thuột. Chị xứ cafe lấy anh xứ rượu nho, rồi cùng nhau thề hẹn tại xứ sô cô la đắng. Đời lạ mà vui. Chị quyết định làm đám cưới ở Bỉ vì đại gia đình to lớn ở Louvain la neuve, những kẻ ham ăn ham chơi, hú là có mặt, nhanh gọn nhẹ, vì ai cũng yêu chị hết lòng. Với những kẻ đương thời như tôi, thì LLN là chị, chị là LLN. Chị hiền lành, dễ thương, lúc khó khăn thường cuống quít như con gà con mắc mưa ” làm sao, làm sao giờ em?”, còn khi vui thì cười ha hả ” thật là gay cấn, hấp dẫn phải hông?”. Chị 30 mà như con nít, vẫn 1m48 nặng 48 kg từ hồi lớp 6 tới giờ, chẳng lớn lên phân nào. Anh vẫn tự hỏi mình sao có thể lấy 1 cô gái dưới 1m50 được nhỉ, còn tôi chê chị bụng ỏng đít eo. Chị gắn kết mình với Louvain la neuve 4 năm, cũng là 4 năm yêu thương say đắm của anh chị, còn nơi nào xứng đáng để làm đám cưới hơn thế.

Chị quen anh ở Lyon, khi hai người cùng học master. Những ngày chị sắp chia xa đất Pháp, anh lò dò làm quen, hết xin đường rồi lại xin muối, lần nào cũng bẽn lẽn đáng yêu. Lần cuối thì đánh liều xin dạy chị tiếng Pháp. Đêm trước hôm chị về VN, anh sang, mặt buồn buồn, rồi anh ngồi khóc, anh bảo chị về anh nhớ. Chị thấy cảm động mà thương anh. Rồi sáng hôm sau, anh đưa chị lên Paris, vậy là thành người yêu. Chị về VN rồi vẫn không hết xốn xang, mà biết duyên không thành đành nói lời chia tay. Anh bay về VN  để gặp mặt chia tay rõ ràng. Anh ở chơi một tháng, tình càng đậm sâu. Chị apply học bổng, rồi sang Bỉ, đi theo tiếng gọi nơi anh. Anh Pháp, chị Bỉ, hàng tháng anh bắt bus 14 tiếng đi sang chị, chị bắt tàu, bắt máy bay qua anh. Họ yêu nhau như thế.

Ngày anh chia tay chị, tôi đi học tạt qua. Thấy chị nằm trên giường khóc sưng mắt, chị vật vờ, không ăn không ngủ, chị nói anh chia tay chị rồi. Anh bảo anh không thể chịu được nữa, anh vì chị mà thay đổi quá nhiều. Vì chị mà anh phải tíu tít nấu ăn, phải ăn đồ Việt, vì chị mà anh phải suy nghĩ chuyện ngày mai. Anh vốn yêu người cao mà sao chị lùn tịt, mũi tẹt, người gì mà đi xe 1 tí là say, đồ nặng không mang được. Anh lôi những lí do tí hin để che đậy tình yêu lớn. Anh là bác sĩ tâm lí mà không trị nổi cho mình, còn bị lây stress từ bệnh nhân khi mới thực tập nghề. Ai cũng có những tháng ngày đau khổ.

Sau này, khi nào kể về chuyện đấy chị cũng tức tối, nói khốn nạn, không hiểu nổi, còn tôi lúc nào cũng thấy vụ chia tay ấy quá buồn cười dù rất nghiêm trọng. Rồi anh chuyển sang Bỉ với chị, mặc kệ cả việc xin việc bên Bỉ không được, mặc kệ việc phải đi làm ở siêu thị mệt mỏi, mặc kệ tất cả.  Một buổi sáng, anh đưa chị đôi nhẫn và cầu hôn, chẳng giống trong sách vở hay phim ảnh. Chị đã từng nghĩ mãi sao hắn không cầu hôn mình, giờ nhận nhẫn rồi thì lo lắng ¨ Đính hôn rồi thì làm quách đám cưới cho rồi, còn sinh con cho mau ¨. Thế là kế hoạch đám cưới lập ra, diễn ra rầm rộ 3 nơi, thế thì thiên hạ mới ói máu chứ. Trâu chậm uống nước đục là thế nào. Chị viết email điều động cả đội quân hùng hậu từ Pháp, từ Hà Lan về cùng nhau chung tay xây dựng đám cưới.

Tôi về tới làng sớm 1 ngày thì đã thấy đội quân nhí nhố đông đủ, già trẻ gái trai đã tụ hội anh tài từ ngày trước. Mọi người đã tập hát cho đám cưới, còn tôi cho vào làm cảnh khỏi cần tập. Ngày tôi tới nơi, thịt gà, lạp xưởng, gạo nếp đã đầy nhóc, mọi người tay dao tay thớt sẵn sàng. Anh Hưng rửa gà, tôi cắt, chị Dung ướp ướp nhào nhào.  Tiếng dao băm băm, chặt chặt, vang lên đều đặn. Tôi cuống quít đồ xôi, trộn xôi, nóng ran. Minh quay cuồng với nồi bún bò Huế nóng hổi phục vụ bữa tối cho các lao động. Chị Vân đổ coca vào nồi phá lẩu lưỡi.  Mùi xả, mùi hành, mùi tỏi, mùi ngũ vị hương trộn lẫn trong không gian, thơm như ngày Tết. Người chạy tới chạy lui, đi chợ, rửa rau, ầm ĩ râm ran. Cô dâu còn bận xào tôm, chú rể còn lăn xả vào đống bánh cupcake cùng bà mẹ. Ông bố lo cốc chén, rượu bia. Đội quân hùng hậu những tiến sĩ, thạc sĩ đang  tay làm chân chạy cho đám cưới không phải của mình.

Mỗi người một tô bún, húp vội vàng, tay không kịp gặm móng giò, miệng còn rệu rạo miếng thịt cứng, đã lao vội ra phòng cưới. Có 3 tiếng cho việc xếp bàn ghế, trang trí, làm đẹp nhất có thể. Chị ong đầu với ý kiến sắp xếp của mọi người, của bố mẹ chồng, của lũ bạn. Anh vẫn bê bết giữa đống kem nhiều màu, muốn trang trí làm sao cho cái bánh cưới 3 tầng đẹp tuyệt. Anh Việt, Vũ, anh Hưng phồng mang trợn má thổi bóng hồng, bóng tím để Zoé đập bùm bùm. Jean Pierre mang tới dàn loa cồng kềnh, dây rợ, chuẩn bị làm DJ. Các ông bố bà mẹ trải ga bàn, trắng hồng, sắp đĩa, sắp socola. Trang bắt đầu đi thắt nơ. Tôi cắt dán tường, xe ô tô con bọ, khói tỏa ra là những trái tim bay bay, ngôi nhà nhỏ, cây cầu, dàn hoa tim, hàng rào, và ông mặt trời vẹo vọ. Dễ thương quá nhỉ, cả phòng một màu hồng trắng. Mỗi người 2 tay 2 chân nên công việc nhanh gọn đẹp. Ai cũng xuýt xoa sao mà yêu quá, căn phòng bỗng chốc ngập tràn yêu thương.

Xong xuôi, cả bọn dẫn nhau về Kot ăn đêm. Bún bò lại được bưng ra, phá lấu, sương sáo, hì hục ăn, đập phá, chụp ảnh. Chú rể trước khi về còn buông câu ¨Cảm ơn tất cả các người¨ bằng tiếng việt thật dõng dạc. Tối đó ai cũng thức thật khuya để chuẩn bị cho ngày trọng đại. Anh chị bận ủi đồ. Đồng bọn bận làm slides chiếu tình yêu cô dâu chú rể. Phương Anh cắt gọt cà rốt ngó sen làm gỏi. Chị Vân dọn lại chiến trường hồi đêm. Tôi trang trí bảng tin nhắn. Lên giường chỉ mong trời sáng nhanh nhanh.

Chị dậy thật sớm, mắt nhắm mở tự mình tô vẽ bản thân. Chị Mĩ Anh tới gò đầu vấn tóc, đeo thêm mành trắng, giúp mặc chiếc áo dài trắng thêu hoa, vậy là thành cô dâu xinh đẹp. ¨Mẹ dặn đi đâu thì cũng phải mặc áo dài VN làm đám cưới¨. Tôi tỉnh dậy cũng không kịp làm gì, mặc váy, đánh son, quên cả dùng nước hoa, chạy sấp ngửa trên đôi giày 9 cm để đi cho kịp, anh Stephane đang đợi. Đến nơi gặp Phương Anh mặt mũi còn bơ phờ vì chưa kịp đánh cả son, tay còn lủng lẳng bộ đồ trang điểm. Rồi cả lũ giông thẳng tới commune xem lễ cưới chính thống. Commune dù là thứ 7 mà đông nghịt những đôi tới đăng kí. Thấy chỉ dân VN mình là đông nhất, ngôi chật cả phòng, căng thẳng bao quanh. Anh chị cùng bố mẹ ngồi trên bàn cùng người thành hôn. Chị quay xuống cười tươi ¨Hồi hộp gay cấn qúa ¨ làm mọi người hết cả hồi hộp. Buổi lễ diễn ra trang trọng, giản dị, ngắn gọn, tôi chẳng hiểu chữ tiếng Pháp nào cả, cũng thấy bùi ngùi. Chỉ mong mau mau về ăn trưa, đói chết đi được.

Súp, salade, bánh Quiche, gà nướng, xôi thập cẩm, chè trôi nước, bánh su sê, cupcake, coctail hoa quả, bánh gateau, những tét bia tươi phủ phê, champain mở không ngừng, vin đỏ, thật là đầy ngập chân răng. Cả phòng cụng ly tanh tách chúc mừng đám cưới, đâu đó tiếng việt tiếng pháp đá nhau chỉ tiếng zô zô là không lẫn vào đâu được. Cả làng cùng lên đồng ca Happy together, rồi Phương Anh và anh Điệp ngọt ngào trong Aimer. Mọi người hứng chí uống bia, hát karaoke, nhảy nhót, rồi lại uống, lại ăn, ầm ĩ rộn ràng. Các anh Tây cũng bắt đầu hát tiếng việt. Chị nói cảm ơn mọi người, chị kể tượng cô dâu chú rể cho bố mẹ anh, mang về phải hì hục sơn tóc vàng cho chú rể, kẻ mắt xếch cho cô dâu, chỉ vậy thôi chị biết mình được yêu thương rất nhiều. Tôi thấy mình cũng xúc động, nhưng tới khi chị Mĩ Anh đọc lời kết bằng tiếng Pháp về tình bạn tình yêu, chị ôm chầm lấy chị Mĩ Anh khóc, anh cũng khóc, mẹ anh cũng khóc, thì tôi cũng khóc theo dù thật chẳng hiểu chị Mĩ Anh nói gì. Tôi khóc, lúc sau về nhà vẫn khóc vì cứ nghĩ mãi làm sao để được yêu thương nhiều như thế, làm sao để học cách yêu thương. Một mai, ai sẽ đến đám cưới tôi, hát nhảy cho tôi, đọc những lời yêu thương chân thành đến thế.

Chị à, hạnh phúc mãi nhé.

Nơi chúng ta gọi là nhà

Louvain la neuve la nơi đầu tiên tôi đến khi đặt chân sang châu âu, nên khi nhắc về nó lúc nào lòng cũng dồi dào cảm xúc, khi trở về lúc nào mắt cũng rưng rưng. Chỉ cần tàu dừng két lại, nhìn ra ngoài thấy ngôi nhà gạch đỏ, bảng tên Louvain la neuve université sừng sững, lòng lại miên man, mắt nhói lại, tưởng như bị bệnh viêm mạc kinh niên.
Nhanh hơn cả bóng câu, thời gian phủ áo mình qua khắp nơi, tôi chui dưới nó ấm áp như cách người ta trùm chăn tránh bom, để tránh sự quên lãng. 3 năm trước, cũng khi gió thu thổi nhẹ qua hàng phong, tôi ngây thơ non nớt bước chân tới ngôi làng bé nhỏ, thấy chạnh lòng khi bị chuyển khẩu từ thủ đô về chốn hoang sơ, quê của quê ấy. Lại vác valy lên cầu thang, đi dọc qua gare tới Place université, nơi rực rỡ những chùm hoa rủ, mà chỉ hè sang thu tới mới có. Quán hàng đồ ăn Việt Nam vẫn đậu bến mỗi sáng thứ 7, vẫn y chang trong cái ảnh Alex khoe tôi ¨Này cô bạn VN, tao nhìn thấy có quán ăn dành cho mày ở LLN đấy nhé¨ trong những email đầu tiên, khi tôi đang háo hức chuẩn bị đi tây. Nhìn lũ sinh viên theo đuôi nhau đi tìm hiểu thành phố, tôi thấy lại mình – con bê con lạc lõng giữa đống sinh viên mới hòm xiểng hôm nào. Những ngày đầu vật lộn với nhà cửa, giấy tờ, internet, chăn màn gối chiếu, với nỗi nhớ nhà thoảng chốc và nỗi dằn vặt không nhớ người yêu.

Chạy về phía Grand place, thấy mình ngồi một mình, đợi nghe một tiếng gọi tên những ngày đông giá lạnh mà đợi hoài không có. Rồi dọc đường cây anh đàolên L’hocaille  nơi nhà thờ vẫn uy nghiêm, không bóng người, tượng thầy tu âu sầu, với hốc mặt xóay sâu như lỗ đen hút trọn cái sinh khí người đối diên. Tôi từng ngồi đây khóc sau ngày chia tay, gặm nhấm tất cả sự xấu xí ác độc của mình. Có lẽ vì thế mà mãi sau này tôi không tìm được ai thực tâm nữa.  Tình cảm dễ đổi thay, những người bạn cũng có lúc thay đổi, nhưng K thì dường như không. Khi lũ chúng tôi đua nhau ùa đi khắp châu âu, Thụy Điển, Đức, Pháp, Anh thì chỉ còn K ở lại bám trụ với LLN, là người bạn duy nhất còn lại trong đống bạn thập cẩm.

Bước qua nhà K, K rủ vào uống trà, bày ăn sáng. Bạn kể đã lâu không liên lạc được với gia đình. ¨Mày không biết chiến tranh ở Syrie sao?ở đó ngày nào bom đạn cũng nổ ra trên mái đầu những người thân, một ngày có 200 người chết. Giá vụ cách mạng này cũng nhanh chóng như ở Ai Cập hay Tunisie nhỉ¨. ¨Thế không email, điện thoại gì được à ?¨. ¨Bị phá sập hết hệ thống điện thoại rồi, huống gì internet¨. ¨Thế gửi thư tay thì sao? ¨. ¨Ở Syrie chưa bao giờ có bưu điện, thùng thư, tụi tao không có số nhà, nhà chỉ có tên chủ thôi, ông A ở cạnh ông B, không có số 1 ở cạnh số 3¨. K buồn buồn ¨ Tao có nước mà không được về, tình hình trầm trọng quá rồi¨. Lúc đó tôi mới thấm thía nỗi khổ của chiến tranh, thứ mà nghe bố mẹ kể cũng chỉ xa xôi như những đoạn tư liệu. Xa quê đã khổ mà không có quê để về còn khổ hơn. Những ngày này tôi lại đang đọc ¨Ai đã ăn hết những cây sing a ngày ấy ¨ về cuộc chiến nam bắc Triều nên lại càng thấy khốn khổ vì thèm một vốc đất quê. Trong tôi dấy lên thứ muộn phiền không chỉ vì thương cảm cho bạn mà còn thấy mình tự nhiên bơ vơ vì chưa bao giờ hình thành thứ tình cảm quê hương thật sự thấu đáo và trọn đầy. Thế rồi tôi luyên thuyên chuyện Arnab, chuyện Vengat, chuyện Alex cho K quên cái nỗi buồn không nhà. K vẫn tốt thế, hồ hởi phấn khởi mỗi khi gặp bạn bè, tốt hết sức có thể. Amit vẫn trêu ¨ K là anh hùng của mày ¨, cũng đúng phần nào khi cậu ấy giúp tôi làm tôi bài tập cho môn anten, cùng nhau làm nhóm môn mạch điện tử, và hơn bao giờ hết cậu ấy đang dạy cho tôi yêu thương hơn những thứ mình đang có mà không trông thấy. Tôi gọi điện về cho mẹ và thấy thương hơn tiếng nói mẹ mình, bớt phù phiếm với những ảo tưởng xa vời.

Rồi tôi chuồn khỏi ngôi nhà của người anh hùng, tôi cũng muốn mình thành anh hùng như thế. Lần nào gặp tôi, cô cũng bảo ¨ Gặp cháu cô thật vui, chỉ thấy nó cười là mình cũng vui lây ¨. Thế là tôi cuốc bộ lên nhà cô, tít trên cao tận Centre sportif. Cô vẫn hớn hở thế vì chẳng mấy khi lại được ngồi buôn với người Việt. Ai cũng thấy cô đáng thương nhưng lại sợ cái nếp cổ hủ, sự ấu trĩ, ham nói của cô. Cô kể ¨Năm sau cô phải rời khỏi căn nhà này rồi, thuê tới 11 năm rồi đấy. Vậy mà phải chuyển đi, trường không cho ở nữa, chẳng biết sẽ đi đâu về đâu ?¨. Cô kể mà không vướng bận, không buồn rầu như mọi năm, thấy vui tươi lạ. Cô bảo ¨ Cháu nói đúng, cô giờ vui tươi rồi, cô về VN đi học thiền, học yoga, lên chùa vẫn không thấy sáng ra, nhưng giờ lại ngộ ra nhiều điều ¨. Đơn giản một lần cô ngồi nghĩ ¨ Nếu con người sống tốt kiếp này, kiếp sau lại được thành người, không thì thành súc vật, vậy sao dân số vẫn tăng? ấy là vì có nhiều con vật cũng đã tu thành người. Nhưng bọn nó vẫn mang thú tính¨. Tôi bộp chộp ¨ Vậy là với những hạng người vậy mình cao hơn hẳn, không phải chấp nhặt nhỏ nhen, sống thế thì khỏe ¨. ¨Thì đúng là như vậy, cô ngộ ra vài điều như thế, nên giờ thấy mọi việc đơn giản, sống khỏe và không lo nghĩ nhiều¨. Cô vẫn thế, vẫn suy nghĩ những việc không đâu, vận vào mình cho mệt, rồi lại vận vào mình cho vui. 3 năm khó mà đổi khác được, nhưng có vẻ cô cũng khá lên nhiều. Tôi coi là nhiệm vụ của mình hoàn thành nên thèm về lại nhà cũ. Chuyện K không có quê, cô không có nhà, chỉ làm tôi háo hức về lại 302 Place des Girofleés.

Tôi đi dọc lên Centre sportif một chút, nhìn lại nhà của Dương, của Arnab. Vẫn nhớ cái cửa vào nước nhỏ giọt mà chị Dương kêu ầm lên là tại mình sống cùng lũ đen mà bị ngược đãi thế này, còn Arnab than vãn ¨thật là tao đang sống trong shithole mày ạ¨. Giờ thì chị Dương đã ở VN, Arnab thì đâu đó ở Damstat, suốt ngày í éo ì xèo gọi tôi sang chơi. Tôi nhớ ngày đông trước Noel, Arnab dẫn tôi đi trong tuyết, sợ trơn trượt, tặng món quà do bạn tự gói, thiếp bạn tự làm và đống chocolate truffle ngon ơi là ngon. Chẳng hiểu sao chocolate nào Arnab tặng ăn cũng thấy ngon, chị Dương cứ trêu mãi vì thấy hai đứa bisou tạm biệt ngay gần cửa nhà chị. Kể thì Arnab cũng làm tôi xốn xang đôi chút trước khi bạn đi theo Mirea xinh đẹp. Nhưng đó chưa bao giờ là sự yêu thích mà là sự ngưỡng mộ cho một con người tài giỏi, thông minh, chẳng phải ai cũng có được.

Tôi chạy ngược lại hồ, giờ đã đóng rêu, tù đọng bẩn thỉu, khác xa với những ngày thơ mộng, đầy tiếc nuối. Dọc lên con đường tới nhà Vengat, những hàng cây vẫn xanh, vẫn thênh thang mưa hạt nhỏ. Vengat sống bừa bộn bẩn thỉu, nhưng nhà to đẹp vẫn là chỗ cả lũ tụ tập hàng tuần, ăn pizza uống bia, ăn nem, ăn bryani. Cô bạn gái của cậu ấy nấu ngon tuyệt, khiến cả lũ lúc nào cũng chầu chực ở cửa. Alex nhăn mũi vì Anesh tử tế lấy tay trộn cơm sữa chua bón cho ăn còn Mirea thì gào thét vì cay quá. Tôi bá cổ Christine, còn Saru choàng vai trong bức ảnh Noel. Ngày đó người yêu Vengat dặn tôi sang Torino nhớ thuê nhà ở chung để chăm Vengat giúp cô ấy. Tôi không làm, cô ấy không biết giận tôi hay giận Vengat mà bỏ rơi cậu ấy khi năm hai chúng tôi tới Ý. Cậu ấy đi máy bay vội tới níu kéo mà không thành, để về nhà chìm đắm trong bia rượu. Khi say, Vengat xoa đầu tôi bảo ¨ Chỉ có mày là bạn tốt thôi, tao yêu mày lắm¨, thế rồi mai tỉnh dậy quên hết.

Tôi bước qua Martin V đầy nhóc học sinh ra ra vào vào dù là kì nghỉ. Nhớ Tết đầu tiên xa quê tổ chức ở đây, tôi kéo Hiền tới ăn tết cùng làng. Mẹ gọi sang làm tôi khóc, chị Vân bảo ¨ôi con nhỏ này, năm đầu có khác ¨. Rồi Thu béo gọi sang đang lúc tôi chơi bài ¨Mày ơi tao đang cúng, tao có cầu chúc cho mày đấy ¨, tôi lại đỏ hoe, anh Việt cứ trêu. Tết gì buồn quá, chơi bài thua hết tiền.

Tôi dọc theo hướng Aldi mà tiến. Ngày nào mình còn kệ nệ cả túi đồ, những pizza, lasagna, kem, chocolate, ăn tới béo ú. Tưởng cái áo thạc sĩ là quá khổ với mình, ăn hì hụi, tới lúc bụng to mắt híp tăng 6kg thì biết rằng mình đã quá nuông chiều bản thân. Xuôi con đường cái rồi bắt đầu hì hụi trèo lên dốc cỏ, đi thăm nhà cũ thì cũng phải đúng bài, đi siêu thị rồi leo dốc để có cảm nhận như ngày đầu. Dĩ nhiên nhà vẫn nằm đó, tuy rèm cửa da cam đã thành màu đỏ. Thấp thoáng sau rèm cửa là cái bàn cũng đỏ, thấy là lạ vì cái bàn xưa của mình màu trắng. Tự nhiên ngồi khóc dễ dàng, nước mắt cứ chảy tuôn vì thấy nhà không phải nhà mình nữa, tới cửa rồi mà không có chìa khóa vào. Thèm ngửi cái mùi nồng nồng của những bậc cầu thang, cái loãng không của căn nhà lâu không ai ở, muốn kệ nệ bê valy lên rồi ngồi lau mồ hôi, co ro trong cái chăn mỏng đợi ngày lò sưởi bật. Nhớ ngày vật vã cô đơn, khóc lóc vì trượt môn học đầu tiên trong suốt 20 năm đi học, nhớ lúc day dứt chia tay mối tình đầu. Tự nhiên muốn nói thật, muốn kể rằng tôi cũng từng trượt 2 môn học trong cái bảng vàng thành tích của mình, cũng như tôi từng biết yêu mà không đầy đủ, nhưng lại được yêu thương vô cùng. Bố dạy ¨ Dù làm gì, làm điều xấu, ăn cắp ăn trộm, cũng có thể chấp nhận, nhưng không được phép nói dối ¨, vậy thì sao phải nói dối bản thân. Thấy mình quá tội nghiệp khi phải sống trong những cô đơn nhường ấy mà vẫn cười. Cũng như khi ngồi khóc ở ghế gỗ trước sân nhà cũ mà không biết phải gọi điện, nhắn tin cho ai. Sao phải đơn côi tới vậy.

Gió thổi khô nước mắt khi tôi băng qua cánh đồng sau lưng nhà. Sao xưa thấy nó to lớn vậy, giờ lớn rồi thấy nó cũng thường thôi. Nhưng vẫn đủ sợ hãi nên đi đêm về, nghe gió rít qua những tán cây cao lớn, vẫn ngập ngừng khi thấy từng vệt trắng dài của máy bay lượn trên bầu trời, Ngân bảo ¨cái nào sẽ đưa mình về nhà hả Ngố? ¨, ¨Chíp hôi ơi mình chịu ¨. Ngân giờ ở Copen lạnh lẽo còn chẳng có bạn bè, lại thèm được về Bỉ để sáng sáng hai đứa gọi điện cho nhau đi học.

Đường Neuville kéo dài lại ra Place d’université, tôi leo lên Rue de Wallons nơi bánh xe Velo 24h vẫn quay không dứt. Tôi ngồi lại Place de Wallons dưới mưa phùn, nghe nhạc, đọc tiếp cuốn truyện dang dở rồi bò lên phía khoa. Những phòng học Saint Barbe tối tăm với những giờ học khó nhằn và anh thầy Harold dễ thương đến thế. Tòa nhà Reaumur đáng sợ vẫn đáng sợ với những môn học bảo mật, mạng máy tính mà tôi hoàn toàn mù tịt. Thấy mình đã can đảm lắm mới học được ngần nấy thứ, không có một tí tị nền tảng, học chỉ vì thấy thú vị. Ở Stevin, tôi gặp những người bạn của mình, nơi Jean Pierre vỗ vai tôi bảo cố lên nhé khi tôi đuối hoàn toàn giữa biển kiến thức mênh mông. Ông lúc nào cũng tận tâm, tốt bụng, đáng yêu thế.

Vòng ngược lại, rẽ vào Rue de la gare, nơi lần đầu tôi ngơ ngáo gặp chị Hiền. Chị dẫn về Kot carrefour, chị cho ăn pasta và tiramisu ngon nhất. Anh Greg đang mệt nhoài sau chuyến xe từ Lyon tới, 14h có phải chơi đâu. Anh chị vẫn còn nguyên ở LLN, một mai chị về VN, chắc tôi chẳng còn ghé qua nơi này. Chị Hiền và LLN là 2 phần trong 1, không thể tách rời, về LLN là tới nhà chị, tới nhà chị là về LLN. Từng người một rời bỏ làng, làng không còn là làng nhưng chị Hiền đi thì tôi sẽ không biết đi đâu về đâu nữa.

Trên phòng gác mái của Service des lodgements vẫn sáng đèn, đó là phòng của Alex. Phòng gác mái như thiêu đốt vào mùa hè, mặt trời chiếu sáng chói qua cả tấm che, khiến Alex gần như không ngủ trong những tháng hè năm đó. Vì vậy cậu ấy không thể học, tôi đã cố giúp hết sức mà những môn thi vẫn không thể cứu vãn. Đó là người bạn thân nhất tôi từng có.

Khi trở lại Paris, tôi mởi mail nhận được thật nhiều thư sau 4 ngày đi vắng. Có email vui, emai buồn, lẫn trong đám đó có email của Alex ¨Ê mày tao xin lỗi vì mất liên lạc lâu nay. Mày khỏe chứ? tối nay tao buồn quá, tao nhớ mày, người bạn tốt của tao ¨
¨Alex à, tao vừa từ LLN về, ở đó tao nhớ mày vô cùng. LLN vẫn vậy, mãi là ngôi nhà của chúng mình và mày là 1 phần của LLN với tao. ¨
¨K à, đừng buồn, mày vẫn có một mái nhà, một quê hương LLN mà¨
Vengat, Arnab, Saru, Chengsui, LLN mãi nơi chúng ta gọi là nhà phải không?

Quay cuồng lễ hội (P1)

 

Tháng giêng là tháng ăn chơi, không chỉ ở Việt Nam mà cả ở châu âu cũng vậy. Tháng 2 và tháng 3 là tháng của lễ hội, tháng 4 là của lễ phục sinh. Nhưng tại sao phải lễ hội nhiều thế nhỉ, bởi đơn giản chúng ta phải ăn mừng chứ, mùa đông đang qua, mùa xuân đang về cùng những niềm vui không tên, có thể cảm nhận trong từng con gió. Và với kẻ luôn phơi phới niềm vui, ngập tràn hạnh phúc, đau đáu ăn chơi như tôi thì chẳng có gì tuyệt hơn các lễ hội.

 

Đến Binche để ăn cam …. ném

Đầu tháng 2 giá lạnh, tuyết dường như cứ muốn níu chân mùa đông mãi mãi. Học kì 2 năm nhất lại bắt đầu trở lại. Chúng tôi lại quanh quẩn với cái guồng quay, sáng học, chiều làm nhóm, tối tiếng Pháp nhộn nhịp. Để khuẩy động một kì mới vui vẻ, Nancy cho phép chúng tôi được đề xuất ý tưởng cho kì học. Tôi ngu lâu ngày bỗng thông minh bất chợt

“Cô ơi, mình đi xem carnaval ở Binche đi, để xem lễ hội và văn hóa luôn”

“Nga, superb”

Khỏi phải nói Nancy vui tới mức nào khi nghe một ý tưởng tuyệt thế. Vậy là chúng tôi phải dành nguyên 1 tuần nghiên cứu về carnaval du monde (lễ hội trên toàn thế giới) ở Ý, ở Brazil, ở Mĩ, ở Bỉ, sau đó là 1 tuần nghiên cứu riêng về carnaval ở Binche, để chúng tôi có thể tham gia lễ hội một cách đúng chất nhất.

Carnaval ở Binche là một trong những carnaval đặc trưng và lâu đời nhất ở Bỉ, cứ như carnaval ở Venice bên Ý vậy, tuy nhiên carnaval ở Bỉ có phần truyền thống hơn. Carnaval này thông thường kéo dài khoảng 3 ngày, trong 3 ngày đó các hoạt động diễn ra sôi sùng sục như chảo chiên dầu, và hấp dẫn nhất có lẽ là buổi diễn hành chính trong thành phố. Những kẻ tham gia lễ diễu hành là các gillet. Các gillet này phải là con trai, cha mẹ đều người vùng Binche, đặc biệt cha của anh ta cũng phải từng là 1 gillet. Thế mới gọi là cha truyền con nối. Tất cả các Gillet phải ăn mặc giống hệt nhau, đeo mặt nạ y chang để thể hiện họ cùng 1 nguồn gốc, không phân biệt giàu nghèo, đẳng cấp. Mặt nạ của các Gillet thật sự độc nhất vô nhị, trông qua giống như chú hề với gọng kính nhỏ xíu, má hồng, và ria mép cong rất kiêu. Nét đẹp đặc trưng từ những thế kỉ trước được sơn màu lên đó. Bộ trang phục cũng không kém phần độc đáo với cổ xếp ly, áo quần phồng to do độn các lớp quần áo khác nhau bên trong với sọc đen da cam bắt mắt. Trông qua 1 gillet như 1 kẻ khổng lồ béo tốt, điều này để thể hiện sự vương giả, sung túc, hưng thịnh. Ngoài những gillet, còn có 3 kiểu hóa trang khác, loại dành cho trẻ nhỏ với quần áo vải lụa màu hồng hoặc xanh, mũ chóp cao kéo dài theo một dải lụa, rất dễ thương. Còn loai khác dành cho thanh niên với màu áo xanh, mũ gấp, đeo túi xách nhỏ giống các anh đưa thư, vui mắt. Còn một kiểu nữa không giống ai, với áo blouse trắng dài, cổ xếp ly và mũ nồi đen, cực kì hài hước và ngộ nghĩnh, nên tôi chẳng thấy ai hóa trang như thế cả. Nó chỉ hiện hữu trên các hình nộm mà tôi đã nhanh tay mua về nghiên cứu.

Do carnaval đúng vào đợt xảy ra vụ đụng tàu thảm khốc ở Bỉ nên Nancy phải đưa ô tô chúng tôi đi. Sau 1 năm chỉ có đi bộ dọc LLN, cơn say xe của tôi trở lại dữ dội hơn bao giờ hết. Tới Binche thì tôi đã sống dở chết dở, nhưng cái giá lạnh tháng 2 cũng đủ làm mặt tôi tím tái và quên hết cơn say xe vừa hành hạ. Kết quả là tôi xuống xe tôi phải đeo ngay mặt nạ vào để che giấu cái vẻ thiếu sức sống khủng khiếp của mình. Không phải tôi khoe khoang gì đâu, nhưng cái mặt nạ kì quái do tôi tự trang trí rất là nổi bật nhất tại lễ hội. Khi mà tất cả những người kia chung 1 loại mặt nạ thì có tôi lạc loài, thật là cực kì đấy. Rồi đề hòa chung với đồng loại, tôi với cô ban Preeti mua hoa mimosa cài lên áo, bởi mimosa sẽ mang mùa xuân tới sớm hơn, đánh tan cái mùa đông lạnh tới bất tận này.

Thật buồn cười là khi chúng tôi đến nơi, chúng tôi gặp ngay một anh chàng phóng viên, anh ta giữ chúng tôi lại phỏng vấn và nói răng chúng tôi sẽ lên báo sớm. Với thứ tiếng Pháp khập khiễng của mình, tôi đã hy vọng vào 1 ngày nổi tiếng vậy mà không biết đó là báo gì và quả thực ko bít tôi có được lên báo không nữa. Mà tôi cũng chẳng bận tâm, tôi chỉ muốn sục sôi theo lễ diễu hành mà thôi.

Lễ diễu hành thường bắt đầu từ 10h sáng ngày hôm trước tới 5h sáng ngày hôm sau. Tất cả các Gillet tập trung ở quảng trường lớn, cùng nhau đi dọc mọi ngõ ngách của thành phố, họ chỉ tạt qua nhà một lúc khi tối muộn, để hưởng bữa cơm được chuẩn bị sẵn từ những người vợ người mẹ của các gillet, Đó cũng là bữa cơm đậm chất truyền thống. Nói chung phần lớn thời gian của ngày họ ở ngoài đường, vui chơi cùng những người bạn hữu dù cho cái rét căm căm vẫn luẩn quẩn, nhưng họ biết họ có thể quét sạch cái giá rét này với những cây chổi trên tay. Còn tay kia ư, là một giỏ cam vàng ruộm, để ném nhau khi tàn buổi diễu hành. Lý do vì sao thì tôi cũng không biết nữa, có lẽ để “trao cho nhau hạnh phúc lẫn thương đau”, chỉ biết hàng quán hai bên đường đèo phải có rào sắt để bảo vệ cửa kính nhà mình. Độc đáo là các Gillet đi giày gỗ như các cô gái Hà Lan, được gọi là sabot, mỗi bước đi của họ vang lên những tiếng lộp cộp vui tai. Âm thanh vui vẻ này hòa cùng điệu trống tambourine nhộn nhịp, như để báo hiệu nữ hoàng mùa xuân đã gõ guốc trên đường tới với thị trấn rồi đó.

Binche là một thành phố  nhỏ xíu, không có gì để tham quan, nên mọi người tới đây chỉ vì carnaval hoặc bảo tàng mặt nạ. Bảo tàng có 3 tầng, tầng 1 ưu ái cho các mặt nạ tới từ xứ Trung Hoa. Các mặt nạ kịch sĩ trắng bệch cho tới mặt nạ các nhân vật quen thuộc như tôn ngộ không, phật bà đều có ở đây. Tôi gặp chúng như gặp lại người quen, ra vẻ hiểu biết tôi giảng giải cho Alex về Tôn ngộ không và tất tần tật những gì tôi biết về lịch sử trung hoa, bấp chấp cậu bạn Trung Quốc Chengsui ở ngay bên cạnh. Lầu 2 vui vẻ hơn nhiều, bởi la liệt mặt nạ và trang phục sặc sỡ ở xức Mĩ latinh như Colombia, Venezuela và dĩ nhiên Brazil không thể thiếu được. Tôi hớn hở quả là mãn nhãn, đỡ phải tới Brazil xem carnaval samba rồi. Màu sắc rực rỡ, mũ phục rườm rà, nhưng áo và váy ngắn gọn sexy là những điểm không thể chối cãi của bộ sưu tập này.

Tôi hỏi Alex “Đố cậu điểm chung giữa váy và một bài thuyết văn là gì?”

“Váy và bài diễn văn ư, đều là sở thích của mấy ông chính trị gia à, haha” Alex thông minh thật.

“Càng ngắn càng tuyệt” tôi lạnh lùng, quả thật không có sai.

Mọi sự đều rất đúng, kể cả váy, bài diễn văn và câu khẳng định “carnaval ở Binche là truyền thống nhất xứ Bỉ”. Bởi điều này đã được xác minh khi chúng tôi lên tới tầng trên cùng của bảo tàng. Tầng ba được ưu ái dành riêng cho carnaval xứ này. Những mặt nạ của các gillet, trang phục, hình nộm đầy đủ, trọn trịa như người thật. Lịch sử ý nghĩa của carnaval đều được đưa vào khung kính. Chúng tôi xúm vào chụp ảnh để ghi nhớ một ngày lạnh thấu gan ở Binche. Lạnh tới nỗi chỉ nghe Chengsui nói là cậu ấy có buổi học chiều, tôi vội giục mọi người trở về Louvain la neuve. Không hiểu vì tôi muốn giúp bạn, muốn tránh rét hay còn để tránh lễ hội ném cam lúc 3h chiều. Cứ nhìn hàng giỏ cam trên tay các gillet, các quả cam vàng ươm cứng ngắc cười ngão nghễ khiến ai mà không hãi hùng. Nhưng đôi khi đối mặt với sợ hãi mới là một phần của cuộc sống. Phải phiêu lưu thì mới có nhiều vui vẻ và biết đâu đấy sau đó là rất nhiều bất ngờ cùng hạnh phúc.

(còn nữa các lễ hội)