Tuyết Stockholm

Khi nghĩ về Noel, tôi hay tự hỏi ¨Sao Noel nào cũng đi?¨. Noel là lúc người ta nghỉ ngơi, chơi với gia đình, thì mấy đứa học sinh cù bơ cù bất cứ thấy ngày nghỉ là phốc lên đường. Mà kì lạ là cứ tìm chỗ nào lạnh lạnh, tuyết tuyết để đi cho lấy không khí. Tôi đã tưởng mình sợ tuyết lắm rồi, nhất là sau vụ đi Thụy Điển hưởng cái âm 15 độ, về nhà nằm nguyên tháng. Thế mà năm nay lại tìm đến tuyết tiếp. Không hiểu lần này về có nằm bẹp ra không, để mà nhớ dài lâu, như nhớ cái lạnh thấu xương và buồn thấu tim như ở Stockholm hồi ấy. Cái đó liệu có được xếp vào hội chứng Stockholm không nhỉ? Hội chứng Stockholm là hội chứng diễn ra đối với những người bị bắt cóc, bị  đánh đập nhưng lại nảy sinh sự thương cảm dành cho những người đã giam cầm hay hành hạ mình. Họ có những tình thương yêu, gắn kết với những thứ mà họ đã từng khiếp sợ. Có khi nào tình cảm cho tôi dành cho Stockholm cũng vậy, thấy thích thú với những trải nghiệm lãnh lẽo, đáng sợ.

Vụ đi Stockholm cũng chỉ bắt nguồn từ mong muốn: tôi cần đi tàu phá băng. Em trai tôi cũng vậy, mà Thu cũng hưởng ứng. Dù biết là sẽ lạnh không chịu nổi, nhưng cái háo hức thấy băng vỡ òa dưới mũi tàu là không sao kìm lòng được.  Tôi và Thu lập kế hoạch cho 1 cuộc đi chơi tới bến. Ở Stockholm, đi tàu phá băng lên Helsinki, rồi ngược lại đi lền Denmark. Bạn bè ở đâu cũng sẵn nên không phải lo nghĩ gì nhiều. Thế mà tôi đau tim ra phết, khi vừa bước chân xuống xe bus từ sân bay vào, thì một anh chàng nhỏ con từ đâu ào tới xách con valy của tôi chạy thẳng, sau lưng là 1 cô gái ngắn ngủn, áo bông, áo len to sụ, tai còn đeo bông ủ ấm, quay sang tôi ¨Ấy chạy nhanh lên, sắp có chuyến metro cuối¨. Thế là 3 chân 4 cẳng, hai chị em tôi chạy theo hai con người đang lao vèo vèo phía trước. Sau khi chạy lên xuống cả đoạn cầu thang dài ngoằng, thằng em với đôi giày mới đau chân, đứng thở hổn hên ¨Sao khổ vậy?¨. Tôi lúc đó mới lơ ngơ quay sang Thu. ¨Đây là Lĩnh, bọn mình sắp bắt chuyến cuối về nhà bạn ấy¨ Thu chỉ sang cậu bạn nhỏ con mà tôi còn tưởng là trộm 5 phút trước. Tàu dừng xịch trước mắt, cả lũ nhếch nhác đi lên, mồ hôi rịn cả áo len, trong khi trời đang rét tới -10 độ. Màn chào hỏi bắt đầu. Tàu vèo vèo qua những con đường cắt ngang dọc, tàu chạy trên cao, ánh sáng đèn từ những ngôi nhà cao tầng, Stockholm rực rỡ hiện đại như Hàn Quốc hay trong các bộ phim Mỹ. Bắc Âu thật khác với phần châu Âu già  cỗi dưới kia.

Đêm đầu tiên ở nhà Lĩnh, bạn nấu cho món bánh đa cua, nhiều bún, nhiều thịt, ít nước. Thằng em tôi ăn ngon lành, sau này cứ nhắc lại ¨Chị nấu giống anh Lĩnh đi¨ mà tôi chịu. Lĩnh cũng Eramus Mundus, học IT, gầy mà khỏe, bê valy của tôi chạy ầm ầm, dù trước đó mới vác tới 30kg valy của Thu. Lĩnh tiếp bia bọn tôi đúng 1 đêm, ngày sau thì bay đi trú rét mất. Thế là 3 đứa còn lại phá tung nhà bạn và tận hưởng tuyết. Tuyết đúng là thứ đặc sản của Bắc Âu. 1 năm 12 tháng thì 10 tháng lạnh, 6 tháng có tuyết. Người ta ngán tuyết, chỉ có xúc đổ đi thì mấy đứa từ vùng nhiệt đới tới lại ham mê vô cùng. Khăn mũ đầy đủ là lao ra đường chạy đua với mặt trời. Khi mà sáng 11h mới rõ đường, 4h chiều đã tối mịt thì con trẻ không có nhiều thời gian tận hưởng khí lạnh. Cũng thật may, vì nếu trời sáng lâu thì chắc tôi với Thu nhiễm lạnh sưng phổi lâu rồi.

Cả sáng của ngày sau vụ rượt tàu, chúng tôi tìm đến Haga park. Công viên nằm khá xa thành phố có phần heo hút và lạnh lẽo ghê người. Tuyết ở đây phủ kín cây cỏ, có những chỗ đi ngập tới đầu gối. Tuyết trải dài cả một cánh đồng nhưng không dám chạy lên vì sợ dưới kia biết đâu là hồ nước. Tuyết bao la trắng xóa, mênh mông, bất tận, sáng tinh tươm. Ở Ý hay Bỉ, tuyết chưa bao giờ nhiều tới thế, mà có thì ở trong thành phố họ cũng mau chóng dọn đi vì sau vài ngày người qua lại đã làm đen bẩn và ướt nhèm nhẹp. Hiếm có khi nào thấy tuyết còn tinh khôi và bát ngát đến thế này. Lồng ngực cứ căng tràn sự  sảng khoái, còn mặt mát lạnh, tay chân chưa kịp cóng. Cây cối bớt chút khẳng khiu khi đã được tuyết che chắn phần nào. Còn công viên cứ mênh mang, mênh mang.

168985_480063797006_3659970_n 166335_480064707006_7444661_n169086_480063662006_7240203_n

164721_480065472006_4793121_n

Cả lũ lạc lối trong công viên vì quá khó để đi trong tuyết. Công viên lại rộng như cả thành phố, dường như chỉ nhìn màu sắc mà đi. Chỗ nào không phải màu trắng thì tiến tới. Haga park được xây dựng từ thế kỉ 18 bởi vu Gustav III với nhiều khu kiến trúc khác nhau. Ở đây có Royal Pavillon theo kiến trúc đương đại, có Koppartalten kiểu kiến trúc Ý, lại có Kinesiska  kiểu chùa Trung Quốc. Những khu lều trắng xanh kiểu Vikings, rồi những lều kiểu Thổ, thêm những công trình mang dấu ấn Đức. Chỉ vào quần thể này đã có cảm giác đi toàn châu Âu. Haga rất to, đẹp, thú vị nhưng quá lạnh. Tôi vẫn nhớ sự rét run khi tôi và Thu tiến vào lều kiểu Vikings hay khi ném tuyết lên chôn thằng em vì nó có mơ ước được chôn sống. Cái lạnh ngấm hết vào găng tay, vào giầy, vào tất, thấy lạnh chạy dần dần, từ cứng tay tới buốt óc. Lúc đó mới thấy mặt trời đã xuống sâu rồi, chắc là quá trưa. Lượn lại vào trung tâm kiếm ăn, tận hưởng cái ấm nóng của nhà hàng. Tuyết vẫn ở khắp và rơi vào đêm nhiều lắm.

168245_480065387006_7129857_n167218_480064602006_3217090_n 166111_480063907006_7639077_n

Tôi còn nhớ ngày hôm sau, khi thằng em tôi hoàn toàn đầu hàng cái lạnh của trời, cái đau của chân, thì mình tôi và Thu ra đường. Vừa ra cửa đã thấy lạnh cóng, -15 độ không phải trò đùa, nhưng sợ xấu hổ với thằng em vì vừa mắng nó hèn, nên hai đứa dấn thân đi tiếp. Đi trong thành phố ngày Noel, khi mọi người đều đang trong nhà, bên bàn ăn nghi ngút khói, nói những câu chuyện thân thương thì chúng tôi giốn như cô bé bán diêm vậy. Cứ lang thang góc này góc kia, nhìn dòng người thưa thớt mà thấy buồn lòng cho sự không-thuộc-về-đâu-cả. Có vài người vô gia cư đứng xếp hàng trước quầy phát thức ăn miễn phí. Tôi cũng vào để nhận một ly cafe đen, khói nghi ngút, 90% nước nóng, 10% vị cafe, nhưng cũng làm bớt lạnh bởi ánh mắt trìu mến của chị rót cafe. Không phải là cái nhìn hằn học, khinh rẻ, thương hại, mà nhìn thật cảm thông, nó làm cho ly cafe dở cũng bớt dở phần nào. Có ly cafe, hai đứa có thêm chúthơi ấm để đi vào Galam Stan.

164592_480064747006_7215265_n

 164034_480064962006_7194977_n 164847_480064827006_4690448_n

164048_480065227006_3920881_n

Galam Stan

Galam Stan là khu phố cổ của Stokholm, nằm ở hòn đảo nhỏ, giữa thành phố, giữa dòng biển Baltic. Nó cũng hao hao như Notre Dame nằm ở đảo giữa Paris vậy. Ở đây nhà cửa nhỏ nhắn, màu sắc khác nhau, đẹp đẽ nhưng không có dáng vẻ nghệ thuật đa dạng như ở Venice hay đâu đó của Ý, mà nó vẫn cứng nhắc khuôn khổ rất Đức, rất Bắc Âu. Ngay tới các lâu đài hoàng gia cũng vậy, không phức tạp cầu kì, lộng lẫy mà chỉ là tòa nhà màu vàng, đơn giản, nghiêm trang. Galam Stan nhà nhỏ, phố bé, bán các hàng hóa dễ thương, được trang trí thật noel cho khách du lịch nên đi vào đây ai cũng cảm mến. Ai cũng thích cái hình ảnh ấm áp, giản dị của nó, hơn sự trang trọng, hiện đại, mới mẻ còn lại của Stockholm. Stockholm sạch sẽ, quy củ, đẹp nhưng không gợi nhiều xúc cảm. Tôi không cảm thấy quyến luyến nơi này, chỉ nhớ tuyết và cái lạnh cắn răng. Tôi cũng không nghĩ sẽ quay trở lại, dù biết đó là một thành phố rất đáng sống. Tôi hợp với những thứ lộn xộn như Ý, hoặc thật nhiều quá khứ như Paris ấy.

164069_480061872006_904365_n

Dạ khúc biển băng

163756_474029262006_7289759_n

Thật là tuyệt nếu được làm cướp biển. Công kênh con vẹt, tay đeo móc sắt hoặc giả chột 1 bên như Jack Sparrow. Hoặc làm Vikkings cũng đã, để ria vểnh, râu dài tết bím hay đội nón sắt cắm sừng như Asterisk, uống rượu trong vại lớn, răng vàng ệch cái khuyết cái sâu, đêm chao đảo trên biển và hò hét giống lũ con nít trong Đảo giấu vàng ¨7 thằng ku trong quan tài thần chết, ô hô hô và một chai rượu ruhm¨ (chẳng biết nhớ đúng hay không, cơ mà say thì ai quan tâm). Chỉ vì cái ước mơ điên rồ, xấu xí đó mà ba bạn (bạn Nga, bạn Thu và em ku) đã vượt biển lên tới Stockholm xa xôi vào mùa giáng sinh giá lạnh. Thuê một khoang trong tàu Vikkings khổng lồ, làm chuyến phá băng Baltic. Rào rào rào, băng vỡ vụn dưới chân tàu, rẽ nước sang Helsenkei.

Khi cả 3 đứa kì cạch tới được bến tàu, cũng là lúc chuẩn bị xình xịch ống khói. Lao như bay vào cửa check in thì vướng ngay cái dớp: vé và không vé. Dù đã kì cạch đặt vé online cả tháng trước nhưng nhân viên tàu vẫn nhất quyết 3 đứa không có vé. Sau một hồi chửi nhau trong hòa bình, xì tiền để cho nhanh thì cả lũ cũng mua được một khoang tuềnh toàng trên cái tàu hạng nhất, với giá rẻ hơn cả mua trước đó 1 tháng. Nàng Jack cố đi tìm cho được chàng Rose khí chất trên một con tàu 12 tầng, 2000 khách …

162944_474029347006_4005658_n167086_474029932006_6656686_n

Tàu vikking lines là một loại cruise sang trọng, nhìn đô con như Titanic. Với thiết kế như cái thị trấn di động thì tàu vikking thế kỉ 21 cũng có đầy đủ  là khu mua sắm, quán bar, nhà hàng, casino. Nay là ngày 25, mới qua noel nên trang trí noel vẫn còn rực rỡ lấp lánh. Ở tầng 7, 30ph một lần sảnh lại rộn ràng váy áo hát múa, xiếc, ảo thuật và các nhóc đứng coi ( có chúng mình bon chen trong đó). Có một chị dễ thương hay ngồi đó đánh piano những bài giáng sinh vui vẻ, với cái cốc thủy tinh đầy ắp tiền. Không có việc gì làm, 3 bạn hay ra đó ngồi bệt ở sàn gỗ, hóng chị, và chờ những màn biểu diễn tạp kĩ tiếp theo. Đi mua sắm, đi bar, lượn qua Casino, rồi vèo vèo lên cả tầng chót vào sauna và ra ngoài boong. Họ đặt tên là Moonlight deck ban đêm và Sun deck vào ban ngày.

166856_474031257006_4780315_n164107_474030547006_4995896_n

Ôm nhau đi qua đám tuyết trơn trượt, tôi và Thu cố lên mũi tàu. Con tàu chạy êm ru, nhưng đã xé nước lao vào đêm. Xuang quanh bóng tối mịt mù, đại dương bao la. Trời không ánh sao, xung quanh không còn nhà cửa, không thuyền, không ánh sáng. Trước trước biển khơi vô tận, trong lòng người cái sợ hãi bao chùm, thấy mình bé nhỏ và may mắn. Vấn đề  lớn nhất khi đó trong đầu 2 đứa chỉ là dưới cái rét âm độ thế này, làm sao mà giang tay, nhoẻn miệng để  chụp ảnh như Jack và Rose cơ chứ. Hai đứa co ro, ra mạn tàu nhìn từng tảng băng trôi. Những tảng băng mỏng, nhỏ, rời rạc,  lướt qua 20% nổi, 80% chìm. Thật chẳng ai biết hết cái 80% đó. Chết mất thôi, nụ cười cũng đóng băng rồi, khi bọn tôi lôi nhau tới xuồng cứu nạn. Nếu là mùa hè thì lãng mạn lắm đấy nhỉ. Răng va lập cập, em trai bước sầm sập, cả lũ hùa nhau vào ngồi nghỉ, lấy hơi ấm rồi ra boong nghịch tiếp.

165680_474031502006_2197547_n167607_474029802006_3008396_n

Bọn tôi về lại cabin khi 12h đêm. Lạnh rét buốt hết các đầu ngón chân. Để đồng hồ để sáng mai dậy cho sớm ngắm mặt trời, thế mà tới khi tàu cập bến, tiếng thông báo vang lên dõng dạc cả lũ mới lòm ngòm bò dậy. Tôi lăn nhanh xuống coi đồng hồ, đã qua múi giờ khác rồi cơ đấy. Một ngày với Helsenkei bắt đầu trong cái rét -20 độ. Bước xuống khỏi tàu được 10 phút thì em giai yêu quí hét lên ” Em lạnh chịu hết nổi rồi, em về lại tàu”. Sau đó một mình nó lết về lại thuyền. Tôi nửa muốn về theo em, nửa muốn thử sự chống chịu của mình, nên lại dấn thân tiếp.

167523_474034687006_699003_n167745_474034462006_2605264_n

Trời rét căm căm, gió thổi khô cứng mặt mũi. Thu đi vẫn hăng say nên tôi cũng cố lết theo bạn. Vào nhà thờ lớn trên đỉnh đồi thì đã bị đóng cửa, hai đứa lại lập cập chui vào bảo tàng. Đến giờ trí não tôi đã xóa sạch, không biết mình xem gì trong đó. Chỉ nhớ đúng một điều hai đứa đã đến Helsenkei đúng mà sales nên lượm lặt được kha khá thứ. Tôi mua găng tay cho em, Thu mua áo, rồi mua một món quà cho cậu bạn tốt bụng cho ở ké nhà ở Stockholm. Thời gian trôi qua vèo vèo, tới khi đến được con đường trung tâm thành phố thì đèn đã bật lên. Cuộc đua với mặt trời chính thức chấm dứt. Helsenkei có đẹp không?hình như có, chẳng biết nữa, ấn tượng nhỏ như đầu kim vậy. Chỉ nhớ nụ cười dễ thương của em bé người Việt Nam bán hàng trong chợ. Một cái chợ nhỏ nhỏ ngay ở cảng, bán đủ thứ đồ ăn thức uống. 2 đứa lạnh quá, rét quá liền xà vào mua mấy chiếc bánh, trú ấm rồi lấy sức lê ra tàu.

5h chiều mà ngỡ như đêm, hai đứa vội vàng đi lên, kẻo tàu nhổ neo mất. Tha nhau về tới cabin thì mới an tâm đã an toàn về lại Stockholm. Cả ngày tôi đi mà cứ nơm nớp không biết thằng em về tới cabin không, tìm được đúng tàu đúng phòng không?khi gõ cửa mãi không thấy nó đâu thì còn sợ hãi khéo để em ở lại xứ lạnh rồi. Mãi sau cu cậu lò dò ra, mặt tươi tỉnh ” em ngủ được một giấc đã đời, hết cả đau chân”. Tôi mới thở phào, may quá, ít ra thì nó vẫn ổn, mình ổn, Thu ổn, cái tàu này cũng ổn. Ấm áp, bình yên thế. Những bài ca, tiếng hát lại vang lên từ đâu đó. Chạy một lèo lên tầng 4, ngồi cheo leo trên 1 cái ghế cao, tôi ngất ngưởng nghe chị xinh đẹp đàn hát. Nguyễn Công Trứ cưỡi lừa thì cũng ngông nghênh tới thế.

Tàu lại đi vào biển rồi. Bóng tối lôi theo những háo hức tuổi trẻ, dìm nó vào đáy sâu. Những con sứa biển phát sáng đâu, những cái đập đuôi mạnh mẽ của cá voi đâu, còn cá mập nữa liệu có rình mò dưới chân vịt. Hành trình hạnh phúc của tôi sẽ kết thúc ở nơi nào? Tôi sợ cập bến đất liền, không ai chờ đợi, con hổ phiêu lưu lại tìm cách bỏ chạy, chạy mãi, chạy đi không ngoảnh đầu trở lại. Nó đi mang theo những niềm tin, hy vọng, những mộng mơ, mang theo cả hoài bão tuổi trẻ. Phía chân trời, mặt trời ló rạng. Trắng trắng hồng hồng, mặt biển lay động màu sắc. Nhà cửa hiện ra hai bên, có cây cối nữa. Đẹp Thu nhỉ?đẹp chứ, nhà cửa, con người, cuộc sống, chộn rộn chút thôi nhưng ở đâu có sự sống, ở đó có cái đẹp, và cảm hứng hạnh phúc, vui tươi của ngày mới bắt đầu. Xin cho tôi đứng đây, đón chờ một bình minh đẹp, giống ông già ấy ra cánh đồng ngô. Pautopski quả là phi thường, ông ấy cho một ông già ra hóng từng bình minh đón sự sống cùng hạnh phúc, để tôi thấy biết ơn hơn những điều tưởng như hiển nhiên đang có.

165537_474035697006_1963006_n162955_474033442006_8254831_n

Kopenhagen hay chủ nghĩa lấy được

 (viết cho Thu, anh Dũng và thằng em khó trị, bắt đầu chuỗi những ngày thương nhớ biển từ  Baltic, tới Normandy, Atlantis rồi Địa Trung Hải)

Đời được mấy lần nói chữ “giá như”?

Gía như không đi Copenhagen mà từ Stockholm về thẳng nhà, chí ít tôi cũng tiết kiệm được nửa tiền chuyến đi. Giá tàu từ Stockholm xuống Copen đắt trên trời , vé máy bay từ Copen về Milan  đắt dưới biển.

Gía như không xuống Copen thì Thu đã có thể về thẳng nhà để làm cho xong đống bài tập lớn cao tựa núi của bạn ấy. Chẳng phải vừa đi vừa than khóc.

Và giá như không đi Copen thì chúng tôi đã không phải khổ sở dậy chạy hộc tốc trong trời tối mịt mù, lạnh ngắt -20 độ, mồ hôi  đầm đìa như tắm. Thoát khỏi Copen cả lũ lăn ra cảm lạnh, ốm thối phổi. Ngu gì đâu. Vậy mà chúng tôi vẫn đi lấy được. Đời mà, cứ ¨giá như¨ thì nát bét rồi.

Tàu của chúng tôi sẽ chạy lúc 6:30, dự định dậy lúc 5h mới mong kịp chuyến.

1:00 sáng ngày rời Stockholm, chúng tôi quyết định giặt hết mớ quần áo cùng chăn màn gối nệm đi mượn.

3:00 cả lũ còn đang lọ mọ với cái máy giặt chết tiệt ở Campus Krystal của cậu bạn. Máy giặt đình công, các bạn đình ngủ.

4:00 mặc kệ quần áo giặt còn ướt, chúng tôi tung hê tất cả ra sàn, ghế, bàn, rồi đi ngủ.

5:47 tất cả còn đang mê mệt trên giường.

5:48 cả lũ bật dậy như lò xò, hối hả cuốn tất cả đồ đạc ra đi. Tiên sư cái đồng hồ báo thức không chạy, hoặc đứa nào đã dậy tắt chuông theo thói quen hàng ngày.

6:20 tôi thấy mình đang lang thang bên ngoài khu nhà, lạc đường không biết bến tàu ở đâu. Đêm trường bất tận, tuyết bao la, không bóng người, 3 đứa lặc lè kéo valy. Thằng em trai tôi  ầm ĩ “ em để quên kính rồi, vậy là giờ vừa mùa vừa điếc vừa què” ( nó vốn đã bị đau chân do giày và điếc tai do tắm)

7:00 tôi tới bến tàu và phát hiện chúng tôi để quên tất cả chỗ lương thực trong tủ lạnh.

7:02 tôi nhớ ra là chúng tôi quên chưa lắp ga giường vào nệm cho cậu bạn người Pháp và quên luôn viết tin nhắn để lại cạnh hộp chocolate quà tặng. Thu than trời.

7:03 tôi kéo valy chạy hùng hục trong lòng thầm mong tàu bị delay.

7:04 tôi phát hiện ra là tàu của chúng tôi bị delay thật và theo như bảng thông báo thì chúng tôi còn 1 phút để tới kịp line tàu.

7:05 chúng tôi lao lên line kịp nhìn tàu rời ga. Tôi hét ầm lên như điên.

7:06 tôi phát hiện ra là tàu đó bị hỏng, rời bến đi sửa, tàu thực sự chưa tới. Tôi hét ầm hơn một kẻ điên.

7:30 tôi lên tàu, bắt đầu hành trình vượt biên của mình, miệng càu nhàu “Tàu gì mà delay đến lâu”. Tàu lao đi, còn tôi thiu thiu ngủ bởi giấc ngủ đêm kéo dài có 2h làm tôi không thể không điên loạn. Đến khi có vài hành khách lên tàu, họ đòi chỗ, thì tôi chính thức nổi xung. Tàu của tôi đáng lẽ đi từ trước đó 1h nhưng vì nó bị hỏng nên tất cả hành khách của 2 chuyến bị tống lên đi cùng nhau, dĩ nhiên thừa người thiếu chỗ. Tôi cáu kỉnh tìm chỗ ngồi mới, sau một hồi tôi đã an phận dù nơm nớp lo sẽ có kẻ mới lên cướp chỗ tiếp. Vì bất an mà tôi không ngủ được, thay vào đó lại được ngắm Thụy Điển bình minh.

Thụy Điển kéo dài xuống phía nam là một phần cực kì khác so với Stockholm hoa lệ. Mặt trời đỏ ối hơn cả trái cam cứ lẽo đẽo theo tàu, tỏa ánh sáng lên cả vùng tuyết trắng. Tuyết đúng là đặc sản xứ này, tuyết ở khắp mọi nơi, phủ trắng hết các khoảng không mênh mông. Cây cối ngập chìm trong sắc trắng, chỉ có những ngôi nhà dễ thương nổi bật lên. Những ngôi nhà gỗ hồng nhạt, xanh lơ, vàng mơ đẹp như đồ chơi ngày bé. Thật sự là lãng mạn không tả nổi, tôi vẫn luôn thèm muốn được ở trong những ngôi nhà gỗ đáng yêu như thế. Dễ thương thật, và nếu được ngủ trong cái giường to to của ngôi nhà nho nhỏ đó thì còn dễ thương hơn nhiều. Chỉ có điều các ngôi nhà như đúc từ 1 khuôn, sơn màu khác nhau. Dân Thụy Điển có lẽ là vậy, đẹp đẽ và rập khuôn sạch sẽ.

1:30 tàu chạy qua cầu vượt biển, cuối cùng đã tới ga København H. Tôi uể oải kéo lê đống hành lý, chỉ ước mình có thể về ngủ một giấc dài thật dài. Nhưng khi mà mặt trời đi ngủ từ 4h chiều thì tôi buộc phải chạy đua với nó.

Sau khi check in ở Dan hostel, chúng tôi theo chân anh Dũng, một người trong hội học bổng EM đi trong cái rét cắt da cắt thịt trên những con đường nhớt nháp, bẩn thỉu. Chúng tôi lướt nhẹ qua vườn hoa Tivoli. Đang là mùa đông, vườn trơ trọi như thành phố này vậy, không màu sắc, ngoài tái tê của tuyết tan. Chán nản, cả lũ chạy sang Københavns Rådhus – tòa thị chính thành phố được trang trí bởi các con quái vật truyền thuyết. Những con quái vật to lớn có đầu của con khủng long tam sừng, mình cong vẩy cá và có cánh như con rồng. Có lẽ nó thuộc về truyền thuyến Haga. Một loại thú vật làm người khác phát sợ, nhưng ai cũng thích chụp ảnh cùng. Cũng như chụp ảnh với tượng Ardersen gần đó. Ardersen này, thành phố cổ tích của ngài chạy đâu mất rồi?Ardersen lắc đầu, thời nay ai đọc cổ tích, họ chỉ thích ăn ngon mặc đẹp. Ái dà vậy thì đi ăn uống mua sắm thôi.

Đoàn quân tiến chân vào con đường Strøget mà em trai tôi nghe tên đã phát hoảng – đường dành cho khách bộ hành. Khu đường  tập trung mọi loại hàng quán và đang mùa giảm giá nên dĩ nhiên sầm uất kinh khủng dù đắt đỏ bậc nhất. Con đường được trang trí đèn màu sắc và trái tim đỏ rực ngay giữa. Thật kì lạ ở nơi đô thị bậc nhất này mà kiểu trang trí sến rện đó vẫn còn. Con đường quá ư hun hút, hơn cả cái thở dài của bà khi mùa lũ về sớm. Chúng tôi đi tới tê tái chân. Em tôi bắt đầu làm ầm “sao anh chị đi lấy được thế nhỉ?” khi mà Thu cứ bước thoăn thoắt hết đường này tới phố khác còn cái chân đau của thằng nhóc lại lên cơn. “Để cho em có cái mà chụp ảnh lấy được” Em tôi có mục tiêu mỗi ngày 4G ảnh. Chụp cảnh mà không đủ 4G thì về hostel nó cũng lôi tôi ra để chụp.

Tuyết rơi mỗi lúc một nhiều, từ khẽ nhẹ trên tóc tới dày đặc trên tay. Tuyết nhẹ tênh mà bước chân người nặng nề, vội vã. Tuyết bay, bay chậm dần, rồi chậm hẳn xuống khi có tiếng nhạc bên đường. Từ accordion những bản nhạc réo rắt tuyệt vời. Thu khoác tay tôi. Thật khó tin dưới cái lạnh cóng người cũng có lúc thấy ấm áp tới vậy.

Người chơi đàn dừng, chúng tôi bước tiếp. Điểm danh tẹo nào, à thì Kongens Nytorv (King’s square), rồi Skuespilhuset (Play house), bên kia bờ kênh là Operaen (Opera house). Ai cũng lặng lẽ mải miết dọc bờ biển, sợ nói hóa đá răng, sợ dừng hóa đá chân. Vậy mà cũng đi được tới Amalienborg Slot (Amalienborg Palace), một trong hai cung điện chính của Hoàng gia Đan Mạch, và kết thúc hành trình tại cảng Nyhavn. Thật là đi lấy được. Cảng chiều đông tối mịt như đêm ba mươi. Gió thổi heo hút từng cơn, dặm vào những thuyền buồm đã thu cánh. Những ngôi nhà màu sắc rực rỡ tan biến theo mùa hè, giờ nhìn xám buồn, lạnh lẽo. Vài ba quán ăn nghi ngút khói, thơm lừng, ấm áp sắc vàng. Tôi như con thiêu thân, muốn lao vào đó mà chân không nhấc nổi. Trong trí nhớ, tiếng bố ngân nga “ Đêm đông, xa trông cố hương, buồn lòng chinh phu”. Vậy đấy, giữa lòng Copen nhớ nhà, giữa lòng Copen hứa với lòng phải quay lại lần nữa.

Lần tới phải đến vào mùa xuân hoa nở, xem cảng biển rộn rang tấp nập thuyền xe. Ngồi nhấp café, xem biển vỗ bờ nhè nhẹ, để thốt lên như Dương “ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi”. Để lại bắt xe bus đến nhà máy Carlsberg Danmark, ngắm phiên bản nàng tiên cá tí hin (nghe đồn ông chủ hãng bia đặt làm riêng, dựa trên hình ảnh vợ mình, bức to ông tặng thành phố, bức nhỏ để trưng nhà). Để xem lại quá trình làm bia, uống bia miễn phí, rồi ngà ngà thì lượn về khu trung tâm xem bảo tàng Nationalmuseet ( Có tí men xem nghệ thuật sung hơn hẳn). Lần tới sẽ phải đến vuốt ve nàng tiên cá thật, bởi lần này nàng đang chu du Expo tận Thượng Hải xa xôi. Và lần tới sẽ đến vì có Ngân ở đó.

Có quá nhiều thứ phải làm với Copen. Dù thế nào nó vẫn là chủ nghĩa lấy được, đi lấy được, làm lấy được, xem lấy được, vui lấy được. Và bài này cũng viết dài lấy được.