Brecon Beacons – Núi, hồ, thác

Dạo này lockdown cuồng chân quá, vườn nhà, nhà vườn lại nhớ về năm ngoái rong ruổi. Thôi thì lại kể chuyện cũ, nhâm nhi ăn lương khô dưới bầu trời xanh ngắt nắng vàng. Chưa bao giờ tháng 4 lại ấm và đẹp tới vậy.

Tháng 4, sau chuyến đưa con đi học về thế giới động vật ở Norfolk thì ông chồng tui lại vắt tay lên trán nói: Anh giao cho em 1 bài toán, tìm cho anh một nơi để con được học về thiên văn học. Hả? ý anh là tìm mấy chỗ có kính thiên văn phải không. Đại loại thế, rồi ổng lăn vào giấc ngủ. Bài toán gì mà mơ hồ, nếu muốn tìm mấy đài thiên văn thì không khó mà đài thiên văn thì phải đi vào ban đêm rồi ngủ nghỉ thế nào, đã vậy đài thiên văn chỉ mở cho các nhóm học sinh tới học, ít khi cho cá nhân vào, lại còn chỉ vào mùa đông thì mới mở vì trời lúc đó mới đủ tối để thấy nguyên dải ngân hà. Trời ạ, giờ tháng 4 thì phải làm sao. Sau một hồi tra trang web về những vùng tối (dark sky) của nước Anh thì tôi tìm ra được một khu nghỉ có kính thiên văn riêng cho những ai mê sao trời. Tuyệt vời, khu nghỉ nằm ở Brecon Beacons ở tận xứ Wales xa xôi nên chồng phê duyệt cho ở 1 tuần luôn. Hàng ngày vợ con đi chơi còn chồng thì ngồi làm việc, tuyệt vời. Thực ra vì ở 5 đêm chỉ đắt hơn nghỉ 1 đêm có 100 bảng nên không dại gì mà bỏ qua.

60594268_10156048349742007_1054844341559754752_n

Brecon Beacons nằm ở trung tâm của Wales, là nơi tập trung những kì quan thiên nhiên, đầy đủ từ biển, núi, hồ, và những con đường khô cẳn như bị thượng đế bỏ quên. Lần đầu tiên nghe về khu này tôi đã thấy háo hức, trời ạ đi xem sao cho hết nhỉ, có quá nhiều thứ mình muốn xem. Chồng tôi thì khỏi nói, mê đắm những nơi thiên nhiên hoang vu, kiểu như bị bệnh sợ thành phố lớn sao đó, người đã trông giống người rừng lại chỉ thích vô đó sống nên thật sự là một chuyến đi rất được mong chờ. Đứa con gái nhỏ ngày ngày đi nhà trẻ đã chán ngấy, nghe được tin đi chơi, ở bên mẹ suốt 1 tuần thì thích lắm, nhảy cẫng lên đòi đi ngay. Nhưng tất nhiên con đường dài hơn 3h ấy lại là một bài toán khó khác, làm sao để giữ cháu nó vui và háo hức trên xe.

Thực ra chuyến đi này đã được duyệt từ trước lâu, nhưng lại xảy ra sau một chuyến đi tự phát 3 ngày cuối tuần, mới trở về vào một ngày thứ 2 thì đến chủ nhật lại đi tiếp nên gia đình có hơi chút mệt mỏi và gấp gáp. Xách cái valy lên mà cảm giác như vừa mới nhấc nó xuống đây thôi. Lucie cũng hơi uể oải chút, nhưng lời hứa sẽ được đi gặp Gruffalo thì chị gái háo hức lên đường ngay. Queenswood park nằm ở Hereford được chọn làm điểm dừng giữa đường, đó là một công viên siêu to , siêu khổng lồ, ở đây có muôn vàn loài cây khác nhau, với các thiết bị hiện đại rải rác khắp nơi để giới thiệu về cây và tiếng chim hót. Sân chơi của tụi con nít cũng to đẹp, cầu trượt rồi tàu cướp biển các kiểu. Lucie vào đó chơi không còn muốn đi đâu, chơi quên cả Gruffalo nhưng mẹ vẫn bắt đi.

Khi đi thì mới thấy vui hết sức, không có bản đồ, hai mẹ con cứ đi lần lần trong rừng, thấy chuột, rồi thấy cáo, thấy cú, Lucie vui lắm, ah con thấy rồi, mẹ chụp hình cho con đi. Cứ thế tìm được hết mọi nhân vật trong truyện trừ Gruffalo. Gặp người đi dạo rừng nào mẹ cũng hỏi, người chỉ Đông, người chỉ Nam, vậy mà cuối cùng cũng tới, một đoạn rừng bí ẩn những cây thân nâu cao chót vót, không nhìn thấy cành hay ngọn luôn. Giữa những thân cây khổng lồ chen chúc ấy là Gruffalo đứng bơ vơ, cô đơn, bí hiểm, Lucie sợ hãi, sao nó lại to đáng sợ vậy, không như trong truyện. Lucie chỉ có mong ước là người ta làm cả Gruffalo con ở cùng mẹ cho vui, xong cứ buồn ơi là buồn, mẹ phải an ủi thực ra Gruffalo mẹ đang có bầu em bé trong đó, giống mẹ này thì em bé mới hết buồn. Thương ơi là thương. Nhưng tới khi ăn picnic trong công viên cứ ì xèo ăn mãi không hết cái cheese sandwich của nó là mẹ lại hết thương, chỉ muốn bắt bỏ mang về đánh cho trận. Giấc mơ ko bao giờ thành, khi nuôi con thời nay bị tước cái quyền lợi đánh con, buồn gì đâu.

60951233_10156048349607007_1176497632361578496_n

Xe đi vào những con đường nhỏ xíu lắt léo như đường làng ngày xưa khiến ngồi trên xe mà cảm giác như đang nuôi con nhỏ. Người ta vẫn nói nuôi con là hành trình dắt ốc sên đi dạo mà. Tới 3h chiều chúng tôi mới tới được nhà trọ – một nơi thật sự đồng không mông quạnh. Nhà trọ là một cái chuồng ngựa cũ được sửa lại để cho thuê và họ đã sửa nó thật xinh đẹp. Một cái phòng nhỏ xíu sơn màu xanh lá bên ngoài, xanh dương và tím bên trong. Các vật dụng trong phòng cùng màu xanh dương đáng yêu và thật nhiều đèn tỏa sáng từ mọi nơi để làm phòng thêm rực rỡ. 2 cái cửa sổ nhìn thẳng nhau, bị ngăn cản bởi một giá sách treo trên tường phủ đầy sách thiên văn và sách du lịch vùng Beacons. Lucie nhảy lên ghế, đắp một cái chăn êm ái rồi xem mấy cuốn sách như một người hiểu biết. Ba em nằm ra giường tính ngủ, nhưng ngoài trời nắng đẹp quá nên cả nhà lại đi ra vườn. Phía sau hàng rào sau nhà là một bầy cừu trắng, con mẹ con con ngước nhìn loài người rồi lại thong thả ăn cỏ. Chắc chúng nghĩ chúng ta đáng thương lắm khi bị nhét trong những cái chuồng nhỏ kia, còn chúng có cả một đồng cỏ xanh mượt, khu rừng tối rậm cây sau lưng và bầu trời rộng mở trên đầu. Chúng tự do, chúng tưởng vậy. Chúng ta tự do, chúng ta tưởng vậy.

60601757_10156048350757007_3462606301937270784_n

Một khu lán nhỏ có ghế gỗ, lò BBQ, treo cờ nhiều màu nhỏ, bụi hoa vàng mới nở, mấy con gà kêu quạc quạc ở sau tấm lưới, và một kính viễn vọng thật to như mong đợi. Tối nay buổi học đầu tiên về thiên văn học sẽ được diễn ra đầy hào hứng. Trong khi hì hục mang đống đồ ăn vào lò BBQ thì chàng trai của gia đình chợt nhận ra anh đã để quên cái ba lô chứa máy tính ở nhà, hoặc đâu đó mà anh không nhớ nổi. Một tuần làm việc tại chuồng ngựa sẽ bị tan nát ngay đây sao, anh không cam lòng, cộng thêm sự lo lắng không biết cái laptop ở phương trời nào: ở trong nhà, ngoài cửa, hay để quên ở sân, có khi nào đã bị lấy mất cùng toàn bộ dữ liệu công việc. Ruột gan nóng lửa, anh tính lao xe về ngay nhưng sức lực không cho phép. Thế là chúng tôi quyết định bỏ hết gánh lo lên và nổi lửa. Khói bay lên trong nắng chiều rực rỡ. Cả nhà ngồi ăn BBQ, nhìn đàn cừu nhở nhơ, con nhỏ nhảy múa. Bỗng mặt trời kéo rừng cây rậm lên che lấy mình, thổi gió lạnh lên bao phủ toàn thân chúng tôi. Gió với cánh tay mềm mỏng của mình đẩy chúng tôi vào ngôi nhà chuồng ngựa, kéo tấm chăn lên và thì thầm ngủ ngon đi. Nhưng không thể, buổi học tối còn chưa bắt đầu. Vậy là chúng tôi xem ti vi 1 chút trong khi đợi trời tối. Vào 10h, chồng tôi lụi hụi ra set up kính thiên văn, sau đó ào ào như một con leopard, anh lao vào phòng, hô lớn: Trời ơi em ơi, đẹp không tưởng, nhanh nhanh lên. Lucie cuống chân lên, mặc áo muốn lộn ra ngoài, giày xỏ không kịp, còn muốn đi mỗi tất chạy thẳng ra. Mặc dù lúc sáng trời ấm áp chúng tôi chỉ mặc áo cộc đi quanh sân, nhưng tối thì phải áo phao dày dài tới gót, mặc vào đầy đủ mới được ra. Bài học bắt đầu.

Bài học 1: khi ba đã set up kính rồi thì đừng có đụng vào bất cứ cái gì có thể thay đổi tiêu cự hay hướng nhìn, vì như vậy mặt trăng sẽ trôi tuột đi mất.

Bài học 2: khi bế con lên xem kính thì phải đỡ mông, không nó tuột, sẽ ảnh hưởng tới kính

Bài học thứ 3: tận hưởng mặt trăng. Nó quá là to và đẹp.

60168400_10156028118257007_5203647702839066624_n

Trời ơi cảm giác như sờ được luôn. Từng lỗ hổng trên miếng phô mai thật nét thật đẹp, thật như con chuột Jerry sắp ăn nó. Lucie hớn hở kinh khủng khi lần đầu nhìn được mặt trăng, hẳn là em nhỏ không ngờ được mặt trăng lại nhìn như vậy, đầy những núi lửa mà chẳng có con thỏ nào. Đêm đó chúng tôi chỉ thấy mặt trăng, mặt trăng sáng quá, rực rỡ quá làm mờ hết những ngôi sao, kể cả chúng tôi đợi muộn hơn cũng chỉ nhìn thấy chòm sao Bắc Đẩu như cái gáo nước giữa trời, chứ không thể nào thấy được cả dải ngân hà. Chồng tôi gợi ý tầm gần sáng khi trời tối nhất có lẽ chúng ta nên dậy ngắm lại, tôi ừ ừ, nhưng rồi vẫn ngủ li bì. 3h sáng chồng tôi mở rèm cửa sổ ra thấy trời đã sáng nhẹ rồi, vậy là thật sự không có lúc nào có thể thấy dải ngân hà. Tối hôm sau thậm chí chúng tôi đã lái xe qua những con đường gập ghềnh không một bóng người trong sợ hãi bị lạc, bị hỏng xe giữa nơi xa lạ, vừa đi vừa bấm chân, bấm bụng, đừng lo sẽ tới thôi. Trong cái bóng tối lạnh lẽo đó, cái hồ Usk hiện ra mừng rỡ, nhưng rồi nhìn lên bầu trời thì vẫn vậy, vẫn chỉ có chòm Bắc Đẩu thì thấy công sức đi trong bóng tối lại quẳng vào bóng tối. Bên kia khu rừng rậm, con bóng đêm kêu ri ri ri, như ru ngủ mấy con cừu, thật tuyệt khi tối đến lại co mình trong chăn ấm, thay vì những cuộc phiêu lưu dớ dẩn như thế này.

Ngày thứ 2 ở Brecon, chồng tôi lái xe lội ngược dòng về Birmingham, để lại vợ dại con thơ không biết nên đi đâu về đâu. Xung quanh khu nhà nhìn hoài cũng không có gì đủ hấp dẫn để chơi ngoài mấy con cừu, mấy con gà, 2 con hamster mập, 1 tổ ong, 1 nhà kính trồng cây be bé và 1 cái trampoline mà Lucie đã chơi được hơn 30ph. Tôi lấy danh bạ điện thoại ra tìm hết các số taxi để đặt xe đi chơi nhưng không một hãng nào nhận đi tới đó đón khách, hãng duy nhất gần thì gọi cả chục cuộc không bắt máy. Uber hay Ola dĩ nhiên là chưa từng lộ diện chốn này. Bước đường cùng, tôi hỏi bà mẹ vợ ông chủ nhà đang đứng trước sân xem có người quen nào làm nghề taxi không, câu trả lời là một cái lắc đầu đầy nghĩ suy. Hẳn là bà đang nghĩ cách giúp, ngay lúc đó cháu trai bà xuất hiện ở cửa, sáng lạng như một vị thần nói rằng anh đang trên đường xuống Swansea thăm chị gái, sẵn sàng cho chúng tôi quá giang ra công viên khủng long, chỉ cách nhà chừng 15ph.

2 mẹ con đã sẵn sàng quần áo nên lao lên xe nhanh như lời cảm ơn. Chàng trai tốt bụng còn nói nếu khi về không tìm được taxi thì gọi cho anh, anh sẽ thu xếp lái ngược từ Swansea về đón. Người tốt hiếm có chắc cảm thấy đồng cảm sau khi nghe tôi kể đã từng ở Paris, và chàng trai cũng mới từ Paris về sau 1 năm lang thang qua đó học tiếng. Anh chàng chỉ cho chúng tôi những con cừu hoang trên đồi, vào tháng 3 những con cừu non được sinh ra ở đây rất nhiều. Sự sống nảy mầm lên từ những đồng hoang cằn cỗi trên núi, thật kì lạ. Cảnh sắc tiêu điều ở đây đẹp hoang dã, hùng vĩ và buồn. Cỏ khô một màu, núi cao khô đá, những dòng nước nhỏ chảy xuống róc rách, một trong những dòng chảy đó mang nước tới ngôi nhà chúng tôi trọ. Có nước, có cừu mà vẫn cảm giác đây là nơi bị lãng quên, nó khiến tôi nhớ tới chặng đường chạy trốn của Thelma and Louise trong bộ phim cùng tên, hai con người vô tội tìm tự do bằng việc lao chiếc ô tô vào khoảng không bao la, đẹp và bi thương. Một cái buồn khiến người ta cảm mến.

Lucie đã rất thích công viên khủng long, bởi chúng to đẹp và thậm chí có tiếng kêu vang khắp nơi. Em bé đến từng con khủng long để sờ và mê nhất những con khủng long con. Em bé leo lên núi cũng giỏi, cùng mẹ nhìn ngắm phong cảnh cả vùng. Rồi em cũng lấy hết can đảm để đi vào hang động to nhất xứ Wales này. Em thích thú với nước chảy dưới chân, nhưng lại chẳng quan tâm thạch nhũ là gì, thích cái đèn cầm tay và chỉ mong nhanh chóng chạy ra khỏi hang. Lucie là một em bé thích cảm giác mạnh với các trò thể thao, nhưng cực sợ hãi với bóng tối, thứ mà có lẽ cuốn sách Can you sleep little bear đã vô tình tạo ra cho em.

60689994_10156048350967007_7538913763471130624_n

Sau khi thám thính hết hang động và khủng long, ăn uống vui vẻ ngoan ngoãn (cứ đi nhà hàng là tự động ăn nhanh gọn lẹ đáng yêu) hai mẹ con băng cái nắng nóng qua đường xem trang trại nhỏ có công, có llama, có heo, có ngựa, có cừu và đáng sợ nhất là mấy con ngỗng hung hãn, thậm chí lao vào dọa Lucie làm em chạy té le. Trang trại cũng có một nhà bóng nhỏ để em leo trèo và trượt lên trượt xuống. Hai mẹ con chơi tới bã người vì cái nóng từ hai cái áo len như muốn hấp ngạt, cảm giác như con gà bị hấp trong nồi muối, chắc cũng chỉ khó chịu tới thế. Lúc này mới 3h chiều, gọi taxi tiếng tút dài cứ rơi vào vô vọng, không lẽ gọi cho cậu em khi sáng, nó có nhanh nhẹn lao từ Swansea lên thì hai mẹ con cũng hóa thạch nhũ rồi, thế là làm liều, tôi gọi cho ông chủ nhà Richard. May quá ông mới về nên đồng ý phóng lên đón 2 mẹ con. Chỉ sau 20ph cả hai đã yên vị trong xe, lại băng qua những con đường trần trụi, những bãi cỏ khô bên sườn núi rộng đẹp mênh mông, trời ạ tôi vẫn không thôi bị mê hoặc bởi cái đẹp hoang sơ tàn lụi này. Nó ám tới cả giường khi hai mẹ con làm một giấc mộng nho nhỏ trước khi trời nổi gió và ba về. Lúc đó tới ông ba làm giấc mộng còn mẹ con nấu cơm tối trong cái nhìn sâu thẳm của mặt trăng. Chính nó thôi thúc chúng tôi đi tìm nơi ngắm ngân hà để rồi bị lạc lối và ông chồng cứ rủ rỉ không thôi: Đẻ con gái đi em, mình đặt tên Ngân Hà, đừng đẻ con trai anh nghĩ chưa ra tên. Đứa bé 28 tuần tuổi trong bụng mẹ đạp ri ri, không chịu đi siêu âm tui rồi giờ đây ngồi đoán già đoán non, chọn tên khó nhọc, hứ.

Sáng hôm sau, chồng tôi đanh thép: anh quyết định xin nghỉ luôn 3 ngày để đi chơi cho đã, thứ 6 mình về sớm cho anh làm việc lại. Biết ngay mà, sao chịu nổi việc mình làm việc còn vợ con đi chơi ở cái nơi đẹp mê ly như thế này. Tôi chỉ thắc mắc vậy hôm qua anh băng rừng lội suối về lấy laptop để làm gì mà không dám o e, cứ vui đi đã 😊. Ngày hôm nay trời quá là đẹp, lại một ngày nắng lên, mây sạ ngang trời, lời yêu như ong mật, ấy là tôi nhẩm lời bài hát. Trời đẹp, dù hơi lạnh nhưng đi lội suối thôi. Xe lao đi vào những con đường nhỏ, lại dốc lên, dốc xuống, lại ít bóng người, lại cảm giác đi lạc rồi người ơi. Đến cái parking cũng hoe hoắt để xe mà không yên cái lòng, nhưng thôi nghe đồn an ninh xứ này tốt lắm, nhà không biết khóa cửa là gì (câu này tôi xạo đấy). Ba người 2 ba lô, 3 đôi giầy hiking, và một bụng bầu lên đường. Đi một chút thì không thấy biển báo gì nên cắm cụi đi nhầm vô ngôi nhà duy nhất ở đây, sau nhìn kĩ mới thấy cần leo rào qua bên kia. Bầu thì bầu, trẻ con thì trẻ con leo rào hết. Và rồi ôi trời ơi, thác thì chưa thấy nhưng thấy một thứ mà khiến tôi còn hồ hởi xốn xang hơn tháp: một rừng hoa chuông tím !!!. Giấc mơ thành hiện thực, không thể tin nổi, tôi đã tưởng mình bỏ lỡ mùa chuông tím năm nay rồi.

Giờ đã gần đầu tháng 5, hoa chuông tới thời kì tàn rồi nhưng vì ở trong rừng lạnh hơn nên hoa chuông ở đây vừa lúc nở rộ đẹp nhất. Hoa chạy dài từ sườn đồi xuống đường đi, đẹp miên man, một tấm thảm thiên nhiên kì vĩ. Tôi muốn lên ngay sườn núi ấy nhưng không có lối, nhìn qua trái qua phải đã thấy những thảm chuông tím đang đợi mình ghé. Hoa tím chen với lá xanh, ngơ ngác dưới chân những cây cổ thụ cao sù sì, hưởng thứ nắng xuyên qua kẽ lá. Một vẻ đẹp siêu thực mơ hồ và diễm lệ. Lucie và mẹ thi nhau chạy chỗ này chạy chỗ kia xem hoa chuông. Mẹ ơi mẹ chụp ảnh đi, lần đầu thấy em nhỏ chủ động vậy. Ừ chụp nhé, chúng ta đang ở chốn thần tiên mà. Chưa khi nào thấy rừng già nước Anh lại xao lòng tới vậy.

61208984_10156048349812007_4215774275224731648_n60298431_10156031159417007_6907900179114885120_o

Tiếng suối róc rách không còn xa. Sau liều hoa chuông như thứ doping mạnh nhất thêm năng lượng, cả nhà hào hứng xuống con suối đầu tiên. Mạnh mẽ, ào ạt, dạt dào, trong vắt, mát lành, ngọt lịm. Chúng tôi không ở chân thác mà đang ở ngay gần cội nguồn, nơi dòng thác sắp đổ xuống mạnh mẽ. Chúng tôi đi giữa những hòn đá to nhẵn, cứng cáp, len lỏi trong con nước đang muốn ào mình xuống kia. Nước ở nguồn tinh khiết và ngọt vị, sờ tay thấy lạnh buốt mà vẫn muốn đi đưa tay vào sờ thêm nữa. Vài chiếc bánh kẹp, táo, bánh quy được bày ra cho bữa trưa nhẹ trên phiến đá. Thật biết ơn cuộc đời, Lucie giờ đã hơn 3 tuổi rưỡi, biết rong ruổi, không cần xe đẩy, biết tự leo trèo và ăn những món ăn giản đơn mà vẫn khỏe mạnh như cây cỏ. Lucie nhốn nháo thả thuyền giấy và nghĩ về những chuyến kỳ thú. Một bộ óc linh hoạt và giàu trí tưởng tượng trong hình hài nhỏ bé, tuy nhiên món quà đi kèm theo là sự cứng đầu, ít chịu vâng lời, hehe. Không sao, tự do là thứ con đáng được hưởng.

60860434_10156048349867007_3089830448046538752_n

Tôi không nhớ chúng tôi đã loanh quanh nơi đầu nguồn ấy bao lâu, cho tới khi nghĩ là cần phải đi thăm thêm vài ba dòng suối nữa. 5 dòng suối hẳn là quá sức cho một ngày, nhưng hai là con số vừa đẹp. Vác ba lô lên, mẹ bầu và em bé lại tung tăng, theo sau là người cha có chút lầm lũi vì nóng (không nghe lời vợ mặc cho cố), không có bản đồ, lại không có gps nên gần như là lạc. Các mũi tên đang chỉ nháo nhào, và con chúng tôi đang lao vào các bụi rậm khác nhau ngay khi thấy những cây đổ hay gốc cây mà chị ấy có thể leo lên được. Chúng tôi lại về với rừng, xanh mướt, ẩm ướt và tươi vui. Không có thảm hoa nào ở phía bên này suối. Thi thoảng nghe thấy tiếng nước đổ, chúng tôi lại ào ra xem có phải đã tới con nước thứ 2. Cuộc dạo chơi như không có điểm dừng, Lucie mệt tới mức tự mình nhai hết 1 quả táo mà không cần ba mẹ thúc giục. Khi GPS hoạt động lại thì chúng tôi biết mình đã gần con thác thứ 3 nhưng không biết xuống kiểu gì, con thác thứ 2 thì vô tình bỏ lỡ lúc nào. Đường đi vòng hết những con thác này còn xa không tưởng, nên đành đi bộ ngược lại con đường cũ.

Lần này có người đã vục cả mặt xuống suối để uống cho đã. Có người lại lao vào hoa ngắm một lần nữa cho đã. Và người bé nhất thì hơi phụng phịu. Hôm nay em đã trèo đèo lội suối cả 4km rồi, quá giỏi. Khi lên xe em chỉ còn biết ngủ lịm đi, kể cả khi ba mẹ đi tới một hồ xanh thẫm chốn sau những cây thông cao thì em cũng không buồn ra xem, hay khi xe dừng lại vì nhìn thấy một ngọn núi trọc khô cằn, đẹp mãnh liệt thì em vẫn ngủ khì khì. Vùng đấy này thật kỳ lạ, vào rừng thì xanh tươi mướt mát, mà chỉ cần ra khỏi là núi cằn núi đá hoang dại như bị chúa trời bỏ quên. Chúng tôi đã mất một ngày để leo một ngọn núi như thế, để tìm cái hồ nhỏ xanh trên núi, mà theo truyền thuyết là hồ nước mắt của người đàn bà nào đó (thấy ba con nó nói chuyện với nhau vậy, chứ tôi chưa có đọc 🙂 ). Đường đi vào núi là những con cừu nhở nhơ, đứng cọ lưng vào những cây thấp, lông cừu bay khắp nơi trong gió, và phân cừu thì ngập đường. Lucie rất khoái những thứ hài hước như vậy. Thế nên ban đầu em leo rất hăng say để đi theo những con cừu. Nhưng tới khi núi ngày một cao và xa thì em bắt đầu cứng chân, bắt ba phải kéo phải bế. Vậy là một bà bầu 7 tháng đeo ba lô, lẽo đẽo theo người đàn ông bế con nhỏ cứ thế hành hương lên đỉnh núi. Hồ ở đâu xa quá xa mà chúng tôi không thể chạm tới. Người đàn ông bỏ đi tìm một mình, để vợ dại con thơ ngồi ngẩn ngơ chờ đợi.

60263855_10156031159207007_1631525155102523392_o61348728_10156048350517007_8397736149828763648_n

Chắc chồng tôi phải biến mất hơn nửa tiếng. Vài tốp người đã đi qua cười chào với mẹ bầu con thơ mà ba vẫn chưa lại. Có khi ba nó lạc rồi không, trời ạ vậy thì quá khốn khổ. Cuối cùng gần cả tiếng sau ba nó xuất hiện không dũng mãnh như người hùng, mà thất thểu như về sau trận chiến. Cuộc chiến tới hồ đã lấy kiệt sức của ổng, thêm vụ lo sợ không biết vợ con dưới kia sao nên gặp ai cũng hỏi có thấy con bầu và con nhỏ. Nghĩ tôi cũng gan bụng to như trống chầu rồi mà còn đi leo núi, nhưng vì núi thoai thoải như đồi, nói là leo mà là đi bộ thôi, chỉ tới đoạn mệt quá thì ngồi nghỉ. Ở trên cao thấy quang cảnh thật đẹp, thấy cây xanh, thấy núi xanh, tới con đường ngôi nhà cũng xanh. Thấy cuộc đời rộng mở và tâm trí mình cũng vậy.

61118227_10156048350677007_1356313219961978880_n60697448_10156048350567007_1827981181174415360_n

Chắc cũng phải lâu lâu nữa chúng tôi mới dám có một hành trình như vậy: vào rừng, tìm suối, leo núi, ngắm trăng, khi mà thằng nhỏ thứ hai đã chào đời và nó đang giữa chân chúng tôi thật chặt, hơn cả con Covid ngoài kia.

Lại một mùa giáng sinh

tour_img-1310171-146

Với tụi trẻ con và người đi làm ở đây thì Giáng sinh là mùa được mong đợi nhất, đúng vậy không phải là một dịp lễ, mà là một mùa lễ, kéo dài cả tháng trong bao sự khấp khởi, hồi hộp, hồ hởi, trông mong. Noel ơi đến mau đi, càn quét hết cái lạnh, cái ốm, cái mệt mỏi của mùa đông đi mà. Sự khắc nghiệt của thời tiết làm lòng người thật quá ảm đạm, buồn lo. Chỉ khi tờ lịch nhảy qua mùng 1 tháng 12, còn hơn 2 tuần nữa được nghỉ học nghỉ làm, 3 tuần nữa là tụ tập bạn bè ăn uống, là đi xa, đi gần, và gì nữa nhỉ.

  1. Là mua ngay một cái Christmas jumper

Ở Anh có truyền thống mặc Christmas jumper mà người anh em phía bên kia biển Manche không thích du nhập, có lẽ vì thấy nó quá ngớ ngẩn và vớ vẩn với sự Bourjois của mình. Thực ra việc mặc áo len họa tiết của Anh lại không bắt đầu từ nước này mà từ các chú mập Scandinavi. Ở đây những người mẹ già thường ngồi đan áo cho con đi biển, họ đan nhiều hoa văn sặc sở không phải vì sự màu mè của họ mà sâu thẳm trong đó là sự sợ hãi nếu người thủy thủ bị rơi xuống biển, nhờ những chiếc áo nổi bật họ sẽ được nhận ra để vớt lên. Sau này sự nổi bật đó được truyền tới những người đi trượt tuyết, ngoài những chiếc áo lạnh màu sắc chói chang thì bên trong là những chiếc áo len cầu kì. Những ngôi sao truyền hình thấy những chiếc áo bắt mắt đó thì ngay lập tức bắt cóc nó lên sóng. Đặc biệt những dịp cuối năm như Christmas, người ta phải thu ấm mình trong những chiếc áo to đùng thì sự sặc sỡ rực rỡ không chút sexy của Christmas jumper thành lựa chọn đáng yêu để lên sóng. Nhờ đó dân tình cũng bắt đầu trào lưu mặc áo len Christmas jumper vào những năm 90. Thế nhưng tới những năm 2000 thì họ lại thấy nó quê quê, dớ dẩn sao đó, như trong Nhật kí tiểu thư Jones ấy, chỉ mấy kẻ kiểu ngốc ngốc mới mặc thứ áo to đùng xù xì này. Christmas jumper bị thất sủng. Vậy nhưng một thập kỉ sau chiếc áo ấy lại trỗi dậy như bạn của mọi nhà, người người nhà nhà mặc vào mỗi tháng 12 (siêu thị bình dân như Asda còn ước tính mỗi mùa Giáng sinh họ bán được 600 000 cái áo, kinh dị không). Khi chỉ còn 1 tuần trước ngày nghỉ lễ, bạn sẽ thấy dân tình nườm nượp mặc đủ các loại áo màu sắc trong công ty, mà mặc phải càng quái càng lạ mới càng vui. Như năm ngoái ở cafe tòa nhà, hay có các bà các chị mặc áo lấp lánh đèn hoặc có con Rudoff với cái mũi to đùng ngay giữa ngực, mấy anh giai thì cũng không kém với áo có hình mấy nhóc yêu tinh hay ông già noel sexy. Thật sự đi tiệc công ty mà không thấy Christmas jumper thì còn gì vui nữa.

2. Nghe vài bản nhạc Giáng sinh từ radio

Tự mình bật nhạc lên thì thật không có gì để nói. Lại những bài thật cũ như White Christmas, Santa Claus is coming to town, Feliz Navidad, Santa Baby, All I want for Christmas is you, Let it snow hay Last Christmas. Nói chung ai cũng có cả 1 list để nghe đi nghe lại trong vài ngày. Christmas năm kia trước ngày nghỉ 1 ngày, chúng tôi được cử qua Wales đi đo antenna. Chỗ đo khá xa nên 5h sáng đã phải dậy, đứa đồng nghiệp đánh xe qua nhà đưa cho một cái bình giữ nhiệt chứa đầy cafe do nó mới pha từ nhà. Thơm và ngọt. Hai đứa đi trong bóng tối, trong cái giá lạnh thở ra khói, qua những con đường yên ắng, những ngôi nhà không chút ánh sáng như bỏ hoảng vậy, và đài bật vu vơ một bài hát.

So this is Christmas
And what have you done
Another year over
And a new one just begun

Giọng nam nhẹ nhàng buồn mênh mang. Vậy là một Giáng sinh nữa, một năm mới đang đến và chúng tôi bơ vơ trên đường, trên mảnh đất không phải quê hương mình, không phải nhà mình, không thuộc về mình. Tôi thấy sự cô quạnh trên từng từng ngón tay đang bóp chặt cái bình cafe. Chỉ có cafe mới làm sự cô đơn ấy có chút ấm áp. Cuộc sống này có nhiều sự lựa chọn, nhưng chúng ta lựa chọn giống nhau, đi xa, ở xa, tồn tại xa, sống một cuộc đời luôn phải đặt câu hỏi mỗi sáng mùa đông thức dậy: chúng ta đang làm gì ở đây. Sao chúng ta phải ở đây chịu cái lạnh cái ốm, sao chúng ta không về tận hưởng mặt trời ấm nóng lòng bàn chân. Mỗi năm câu trả lời lại thay đổi, ta thấy nhân sinh quan của mình biến chuyển, là tốt lên hay xấu đi, vẫn vậy không có gì hoàn toàn tốt, không có gì hoàn toàn xấu. Bóng tối ngoài kia cũng không hoàn toàn là bóng đêm, đây đã là rạng sáng rồi. Tôi nói chuyện bâng qươ vài câu về việc nuôi dạy con với đứa còn nhiều trăn trở khi con nó mới 4 tháng tuổi. Tôi thấy buồn. Vẫn vậy, khi thường luôn tự lập, cứng cỏi, đôi khi lại nhũn mềm chỉ vì một bài hát. Một bài hát của John Lennon. Và nó đã trở thành bài hát Giáng sinh yêu thích nhất của tôi, Happy Christmas (war is over) vẫn phải đến từ Beatles.

shutterstock_521569702

3. Đi coi Nativity

Năm ngoái con gái chúng tôi học Nursery, chúng tôi lần đầu biết tới Navitity khi con bé được giao đóng vai một ngôi sao. Các cô dạy cho khá nhiều bài hát mà tối nào về nó cũng nghêu ngao đòi luyện tập ” Twikle star”, “Little donkey”, “Away from Manger”, “Mary has a little boy”, việc này đương nhiên được dành cho ba nó vì mẹ nó đã không bao giờ đúng nhạc lại luôn quên lời. Con bé phấn khích ghê lắm, đợi từng ngày tới ngày biểu diễn. Đúng hôm biểu diễn, ba nói tới đón mẹ, mẹ đợi mòn mỏi ba tới muộn, thế là cả hai vào trễ, chỉ kịp xem con hát đúng bài cuối. Con hát nhỏ nhẹ e dè, mặt tội nghiệp, sau đó còn nói: Nãy con nhìn xuống không thấy ba mẹ, nhưng con không khóc, con lại hát. Trời ơi, nghe câu đó xong muốn xông vô, xé xác ba nó ra trăm mảnh, rồi trộn hành trộn ngò, vắt chanh làm món gà xé phay. Con ở lớp vẫn luôn thế, thẹn thùng, xấu hổ, đứng ngơ ra trước đám đông, nhưng tối về là nhảy lên giường, bắt mọi người ngồi dưới giả bộ mua vé coi biểu diễn, hết đêm này tới đêm khác, khiến các cậu qua chơi Noel cũng phải chịu trận luôn. Con của năm ngoái đáng yêu hết đỗi.

Con năm nay vào trường cấp 1. Con cũng được giao tập Nativity, lần này cả lớp con đóng angle, nên đứa nào cũng phải chuẩn bị váy áo, cánh, vòng đội rất hoành tráng. Con đang tập một vài bài hát mà cô dặn là để ba mẹ bất ngờ nên thật sự dù con đã nói nhỏ cho vài câu nhưng mẹ không thể đoán nổi là bài gì. Ba mẹ được phát 2 cái vé, tuần sau sẽ chệm trễ những hàng ghế đầu để cổ vũ nhiệt tình. Khả năng cao là con lại đứng ngậm thin thít và nhìn bâng qươ. Con của năm nay vẫn đáng yêu dù hơi cạu cọ.

4. Mua lịch Nativity Avent calendar

Loại lịch này thì hẳn là nước nào cũng có. Lịch có 24 ô, mỗi ô một viên socola và 1 câu chuyện nhỏ sau cánh cửa. Con mở cửa, mẹ đọc truyện, con ăn socola, là bước cuối của bữa sáng mỗi ngày. Có bài báo nói rằng trẻ con Hà Lan luôn cảm thấy hạnh phúc và sức sáng tạo lớn bởi một phần vì các bà mẹ cho tụi nhỏ ăn một chút socola buổi sáng (một loại socola vụn như cốm dùng để rắc lên bánh mì), khiến chúng vừa vui sướng, lại được kích thích hơn bởi socola có đường lại có cacao. Thế nên tháng 12 mỗi sớm thức dậy Lucie đều rất hào hứng, chuẩn bị mở cửa sổ ăn socola thôi.

5. Đi chợ giáng sinh

Chợ giáng sinh ở Birmingham về cơ bản năm nào cũng như năm nào nhưng vẫn gợi sự rạo rực trong mỗi người, giống như khi thấy tuyết vậy, rõ là không phải thấy lần đầu nhưng mỗi lần vẫn không thôi háo hức. Khi cuối tháng 11, người ta bắt đầu dựng các rạp gỗ lên, trên mái là các ông già noel, tuần lộc, cỗ xe, gói quà khổng lồ và các đèn nhấp nháy được treo lên, ra dáng chợ giáng sinh của Đức. Các gian hàng lại bầy nến thơm, xà bông, mấy đồ mĩ nghệ, mũ găng, và không thể thiếu mùi thơm của rượu vang nóng, của hot dog đang bốc cháy, của bánh crepe. Cái mùi ngọt ngọt, thơm thơm của quế  của bơ át hết mùi người chen chúc. Mỗi lần tới chợ giáng sinh, tôi thường ít khi mua các vật phẩm, chỉ mua đồ ăn, vẫn là hotdog và chút rượu ấm, còn Lucie thì vài cái kẹo nhỏ. Tầm 4h trời đã tối và lạnh, đi lúc nào thấy đèn lên nhấp nháy vui tươi, những vòng quay ngựa gỗ sáng rực nhạc, những chuyến tàu nhỏ ở quảng trường St Philips lại chạy leng keng, khiến bọn trẻ thích thú. Mỗi năm chỉ đi đúng một lần, để giữ cái thi vị của chợ trong tâm trí.

6. Gà tây và cây thông

Tôi luôn ước có một cây thông thật trong nhà, khi trưng nó sẽ tỏa ra mùi gỗ của thân, mùi hăng hăng của lá cây, và sự tươi mới của một cái cây thật. Thế nhưng năm kia khi chưa có ô tô, chúng tôi thất bại trong việc đi mua một cây thông thật, đặc biệt nghe kể chuyện sau Noel phải thuê người tới chở đi thì lại có chút hèn hèn. Một cây thông giả được đặt về nhà trong sự hớn hở của con và sự chán nản của mẹ. Thôi thì chơi cây tiết kiệm, năm nào cũng mang ra xài thì sẽ không lãng phí, cũng như không tổn hại môi trường. Nhà nhỏ cây thông cũng nhỏ mà cao, đứng long lanh một góc phòng, thấy hợp và thương quá. Con nhỏ chạy xung quanh líu ló, đòi bế lên trang trí, cảm giác thật là mùa lễ hội. Khi tối đi làm về, xuyên qua bóng tối của công viên, những ngôi nhà không bao giờ chịu mở đèn phía trước, bỗng thấy ánh sáng lấp lánh của cây thông nhà mình qua cửa kính mới ấm áp làm sao. Phải biết ơn những nhà hàng xóm trên con đường Stradene thật sự, những tối gần giáng sinh phải chạy project, 9 hay 10h đêm mới về, taxi chạy qua đó thấy nhà nào cũng nhấp nhánh, lấp lánh, có nhà còn rủ đèn như sao chạy xuống, cảm giác như có thêm sinh khí để mai lại đương đầu với đống hổ lốn ở công ty. Cây thông dù giả hay thật vẫn luôn là một cá thể sống thực sự, có mặt trong nhà thấy vui hơn, để rồi khi gỡ hết những đèn, những bóng xuống cái nhà mới trống trải làm sao.

Gà tây, đó là ước muốn của chồng tôi. Chúng tôi chưa từng mua một con gà tây nào dịp giáng sinh, vì nó to và ngán quá. Cứ nhìn con gà tây là tôi đã gạt đi, nhà có xíu người mua con gà thường mà ăn, ăn con gà tây kia thì nghẹn mất. Chồng thuyết phục mãi chưa xong, tôi nghĩ năm nay chúng tôi sẽ làm một con thật, nhưng không to như con của Mr Bean đâu, vừa đủ một gia đình và vài vị khác cùng nhau ngao ngán: Làm sao xử hết đống thịt này đây trời.

7. Đi tour coi đèn giáng sinh ở London

Ở Anh mọi người vẫn kháo nhau hãy đi chợ Edinburg và xem đèn lên ở London. London quả là đẹp khi tới dịp này. Cứ nhìn những hình trên mạng mà muốn lao tới coi sự sáng tạo không ngừng mùa lễ hội. Tôi từng tới Strasbourg ở đó đèn treo cũng đẹp lắm, đa dạng, nhiều màu, nhiều hình, nhưng vẫn không yêu bằng dải đèn hình các chòm sao ở Torino. London hình như có được sự tinh tế đó, năm ngoái có những nơi in lời bài hát của Queen, có nơi làm hình như thiên thần giang cánh, đẹp quá là đẹp. Vậy mà trời đất cứ lạnh lẽo, 4h chiều đã muốn tự cầm tù mình ở nhà thì sức đâu lên thủ đô ngắm đèn nữa. Bao giờ tôi mới có đủ dũng khí lên lại nơi ồn ào náo nhiệt đó đây.

carnaby_street_-_bohemian_rhapsody

Giờ thì chỉ mong, Giáng sinh ơi đến thôi, nôn lắm rồi.

Ai đặt tên cho thành phố?

methode_times_prod_web_bin_e77afc90-d398-11e8-b8d4-d6fb90acb7b1

 Whitby – nơi luôn muốn tới

Hôm qua mình mới vấp phải 1977 vlog xem vui lắm, tự nhiên có đoạn nói về bài Ai đặt tên cho dòng sông, làm mình thao thức không hiểu ai đặt tên cho những thành phố ở nước Anh ( nghe thật ko liên quan lắm 😃). Máu thám tử ham học hỏi lên cao, thế là lên mạng đọc 1 chút rồi đi kể nhảm cho mọi người vui.
Mọi người có thấy tên gọi các thành phố ở Anh thường có đuôi hao hao nhau ko? Mỗi cái đuôi lại có một ý nghĩa và chịu ảnh hưởng của những thời kì lịch sử khác nhau, chỗ thì Anglo-saxon, chỗ thì do La Mã, nơi lại bị Norman rồi Viking đặt dấu ấn. Điểm qua chút nhỉ, chỉ tính England, chứ mấy vùng Wales hay Scotland thì tên trẹo miệng luôn mà ko hiểu j 😢

🏰 -chester – caster -cester: nghĩa là pháo đài La Mã, là nhưng nơi quân đội La Mã tới xây lâu đài ấy. To to như Man-chester với tiền tố Man nghe rất đờn ông, nhưng bị nghi là sinh ra bởi từ Mamm ( đồi hình bộ ngực ) ) hay Mamma (nữ thần sông). Lan-caster thì là thành trì bên sông Lune ( sau đọc thành Lan). Wor-cester thì tiền tố bắt Wor bắt nguồn từ tên bộ lạc Anglo Saxon sống cạnh sông tên là Weogoran. Rồi còn cả tá khác như Winchester, Chester, Gloucester, Alcester, Chichester, quá trời xét với tờ. Nói chung tiền tố đầu sau 1 thời gian đọc chệch đọc trẹo thì nhìn chả có thấy liên quan gì tới gốc )). Mà đọc tên các thành phố này cũng khó lắm chứ ko phải đùa. Gloucester thì đọc là Gloster, Leicester là Lester, Worcester là wusuh, đứa ngoại ngữ không có khiếu như mình thì thật khổ tâm

 -bury: lại mục thành trì, pháo đài, tường kiên cố thì chúng ta còn có bury. Như Canter-bury, với Canter là chỉ xứ Kent, rồi Salisbury. Không hiểu siêu thị Saintsbury thì có nghĩa là pháo đài của các thánh không )

🏯 – borough hay burgh (đọc là bờ rờ) lại Anglo-Saxon, nghĩa là thị trấn có thành trì. Đúng là cái thời hay đánh nhau, đâu đâu cũng thành lũy. Như Peter-borough là town dành cho thánh Peter. Lough-borough thì năm nào cũng có hội thảo antenna ngành mình :)). Scar-borough với bài hát Scarborough fair thần thánh mà ai học tiếng anh cũng nghe, hay ai nghe AC&M 1 thời cũng nhớ ” Người tình nhỏ bé với đôi mắt mơ màng” thì scar là cái vực, ý chỉ thị trấn xây trên bờ vực biển, mà borough ở đây lấy gốc từ Borg tiếng Nauy do vùng này bị đậm ảnh hưởng của dân Viking, nhưng ý nghĩa cũng y chang. Không biết borg này có liên quan tới tên bia Tuborg của Denmark không? chết sa đà quá, khó che nổi cái tính rượu chè be bét.

🏠 -ham: đây là từ Anglo-Saxon (hamm) nghĩa là làng, thị trấn, nơi ở, chứ chả liên quan gì tới thịt ham chị em ạ ). Birmingham tưởng là thịt ham làm từ bird, ai ngờ là chỉ vùng đất của tộc người Beormingas, dân địa phương thì gọi tp của họ là Brum. Nottingham tưởng là village of nothing ), hóa ra là hamlet of snot ( snot dịch là người cù bất cù bơ hay sao cho hợp nhỉ), nói chung tên gốc là Snottingham mà sau 100 sao thất bản thành Nottingham.

💒 – wich: có ham rồi thì mình ăn sandwich ). – wich hay -wic thì đều Anglo-Saxon chỉ làng xã hoặc nơi giao thương. Nor-wich là làng phía bắc, rõ rồi. Sand-wich, ý ko phải bánh nhé, có cái làng tên chài tên như vậy, nơi buôn bán trên cát ). Không rõ lâu đài War-wick thì có phải là nơi đánh nhao hông? À ở đây W là âm câm nên Norwich đọc là Norich nha

🏡 – hampton: nghĩa cũng là nhà hay nơi ở trong từ điển Anglo-Saxon. Wolve-hampton, hồi đầu mình còn tưởng là nơi ở của sói khi coi quảng cáo trường Wolverhampton có nguyên bầy sói chạy bay bay trong rừng xong biến thành sinh viên, ngầu y như phim Twilight, ai ngờ nghĩa gốc là nhà của quý bà Wulfur ). Cái trường đại học đúng tổ lái đỉnh cao ). Ngoài ra còn có Nort-hampton, Sout-hampton, mấy tiền tố la bàn này thì dễ hiểu rồi.

🕍 -by (đọc là bi), nghĩa là làng theo tiếng của dân Viking như Whit-by, Ten-by, Der-by, Grims-by, Rug-by. Der-by thì Der là chỉ deer nơi tìm thấy hươu nai. Rug-by có khi nào lại là nơi bán thảm :)). Tenby thì đẹp xinh như Cinque Terre ở Ý, Whitby xinh đỉnh ở North Yorkshire mà mình luôn muốn tới, còn Grimsby thì theo lời em gái local là có món Fish and chips ngon nhất nước Anh, thật không tin lắm vì nước Anh luôn làm quá với mấy cái nhất. Có điều từ 1 người bài trừ Fish and chips thì giờ mình cũng thấy nó ngon như con mình rồi hehe.

🎠 – thorpe: nghĩa là nông trại, nơi ở, lại theo các anh Viking, thế nên đi lên mạn Lake district rồi Scotland sẽ hay thấy đuôi này xuất hiện, như Scun-thorpe, Mil-thorpe chỗ này mình mới ở trọ rẻ mà đi Lake district gần, chứ thuê nhà ở Lake district là hết hồn luôn. Ngoài người anh em Viking còn điểm chỉ những vùng tận cùng -kirk (nhà thờ), rồi -ness (dải đất)

🏞️ – dale: nghĩa là thung lũng, lại là 1 từ gốc Norse cái này ở Peak district hay Lake district hay thấy như Dovedale, Borrowdale, Rochdale

👄 -mouth: đơn giản dễ hiểu là nằm ở miệng sông nhưng mà đời đâu dễ vậy, viết mouth mà ko có đọc là maʊθ mà đọc là məθ. Thiệt là mợt mà. Ports-mouth là cảng nằm cửa sông lớn. Tp này cũng vui lắm từ đó lao ra Isle of Wight rất đẹp. Còn Ply-mouth thì thành phố ở cửa sông Plym, tên này đọc là ˈplɪməθ 😖. Bourne-mouth thì tọa lạc ở cửa sông Bourne có bãi biển vàng trải dài tuyệt đẹp, từ đó chạy qua Durdle door trèo con voi đá cũng hay nữa.

🏝️ -ford: vùng cạn của sông. Bàn về nước và sông, ta có -ford, như Strafford, Brad-ford, Ox-ford. Không biết cái xe ô tô Ford có ý là loại xe vượt được địa hình sông nước không ta?

🤩 Những bất quy tắc thì có Cambridge cầu qua sông Cam, tên gọi rõ ràng dễ hiểu. Nhưng thực ra xưa tên sông tên Granta và tp là Grantabrycge, sau đọc tùm lum thì thành Cambridge 😂, thế là sông được đổi tên thành Cam luôn. Một cái tên thẳng ruột ngựa khác là Liverpool theo tiếng Anh cổ là thick muddy creek – vùng lầy lội bùn đất 😂. Bath thì chỉ về cái nhà tắm La mã. Bristol – Brycgstow vùng đất trên cây cầu. London thì tên viết được cả 1 luận. Còn thành phố nhỏ cute và tên lãng mạn nhất mà mình thấy là Ely 

 

Nắng tháng 4 Norfolk

Sang Anh đã được hơn 2 năm mà thực ra chúng tôi đi chơi ở đây không quá nhiều. Năm đầu tiên thì có các bà sang, đưa các bà đi gần gần, chỉ có Cotsword, rồi bờ biển Aberyswyth, xa nhất là lên Edinburg, còn lại là tới London, tính ra cũng chỉ có chừng 5, 6 chuyến đi chơi, và chủ yếu đi thành phố lớn hoặc những nơi hoa cỏ đẹp đẽ. Năm thứ  2, sẵn có visa Châu Âu 3 năm lại thêm việc đi chơi Châu Âu rẻ hơn ở Anh nhiều, nhất là về khoản thuê nhà nên cứ thế đi tới, đi suốt, đi mỏi chân luôn, đi đến mức nghĩ tới máy bay là nản: tháng 2 đi Lanzarote, tháng 3 về Paris, tháng 4 có xuống Ile of Wight – cái này thì ở Anh, tháng 6 đi Mỹ, tháng 8 về Bỉ, tháng 9 qua Munich, đáng lẽ tháng 11 đi Marrakech, khi mà visa hành lý sẵn sàng thì đùng phát dính bầu :D, vậy là hủy nằm nhà, dưỡng sức đợi Tết về VN ăn chơi 1 cú đã đời. Thực ra đúng là ăn đã đời, chứ chơi thì không, vì có bầu nên toàn bị cấm cản. 19/3 sang lại Anh,thời tiết ấm áp trong xanh, vậy là ngay lập tức lập kế hoạch đi chơi phiêu lưu vì giờ chồng đã biết lái xe thì còn ngại gì đường xá. Xưa nay mở miệng ra là chê nước Anh xấu, đến khi đi rồi thì thấy mình đúng kiểu ếch ngồi đáy giếng. Thực ra là do chưa đi nhiều, còn như đã đi hai chuyến nho nhỏ trong tháng 4  thôi đã khiến chúng tôi ồ à, trời ơi nước Anh đẹp quá người ơi.

Kỳ Phục Sinh đã được hoạch định sẽ đi Porthmadog để bắt sò, ốc móng tay, bào ngư như một người bạn kể. nhưng trước hôm đi chừng 5 ngày thấy dự báo đợt đó mây mưa lạnh lẽo, thế là tôi ỉ eo: cho em đi King’s Lynn đi, thời tiết bên đó đẹp mút mùa. Đúng cái weekend nghỉ Phục sinh nắng chói chang 20 – 21 độ, như hè luôn, mà lại còn ko phải lấy ngày nghỉ trong năm nữa. Chồng mới kêu: gấp thế này còn có 3 hôm sau kịp thuê nhà nghỉ, thế là tôi nhào lên luôn, đây này có cái khách sạn này được lắm, giá cả hợp lý cho 2 đêm, mình đi đi. Giống như bị vào tròng, mà kể ra từ lúc bị dụ cưới tới giờ lúc nào chả vô tròng này, bẫy kia :)) nên chồng chuyển ngày thuê nhà ở Porthmadog và sẵn sàng xe lao tới Norfolk thân yêu.

Norfolk nằm phía Đông của nước Anh có bờ biển dài nhiều loài sinh vật sống vì chúng di cư từ phương Bắc xuống thì thường trú ngụ lại đây luôn. Chẳng trách ở đây có lễ hội đi nghe chim hót, rồi có tour đi coi hải cẩu, mở tạp chí Wildlife cứ bài nào về nước Anh là lại thấy đề vùng Norfolk thật lý tưởng để đi dạy con về thế giới động vật. Cơ mà người mẹ thâm sâu này muốn đi Norfolk lại chủ yếu vì những cánh đồng hoa tulip bạt ngàn. Nghe có kì quặc và kì lạ không? hoa tulip ở nước Anh, mà hẳn là cánh đồng nữa chứ. Tất nhiên nghe hoa tulip ai cũng nghĩ tới Hà Lan, như nghe William nghĩ tới Shakespeare thay vì tên hoàng tử ấy, nhưng thật ra ngoài vựa Hà Lan thì ở Pháp cũng có 1 vùng trồng ít nổi tiếng hơn là Qimquer, và ở Anh có một trang trại nhỏ xinh tên Belmont nằm gọn lỏn ở Norfolk ấy. Belmont được khai sinh bởi một người Hà Lan thế nên nó mang sứ mệnh trồng tulip, đây là nơi cùng cấp củ và cả hoa tulip có phần lớn nước Anh, nên cũng ti vi báo chí ghê lắm. Từ năm 2017 khi mẹ qua chơi, tôi đã lùng ra Belmont rồi nhưng hồi đó không có xe, mà tàu thì không tới nổi, xa xôi quá nên đành lặng lẽ nhét vô 1 ngăn trong trí nhớ, thi thoảng lôi ra ngắm nghía, đợi 1 ngày thiên thời địa lợi nhân hòa là cho lên dĩa mời chồng xơi cùng.

Đường tới hoa tulip thật không dễ dàng, nếu chạy xe thẳng cũng 3h mà có thêm con nhỏ 3 tuổi thì ắt hẳn phải nhân lên gấp rưỡi. Em nhỏ khi lên xe thì háo hức nhưng được 20ph bắt đầu bài ca: sao lâu tới thế. Người mẹ thâm sâu lại phải lấy kẹo jelly beans ra chơi trò, nào đoán xem mẹ có kẹo màu j trong tay, đoán đúng được ăn, đoán sai mẹ chén. Cứ chơi qua chơi lại cũng cứu rỗi được 20ph. Tiếp theo mở Wildlife ra cho xem con vật và giải thích, ok lại thêm 20ph thì mẹ chóng mặt trước con. Tiếp theo là nhìn ra đường ngắm mây, cây, nói chuyện nhảm, hát hò, thi ca, giải trí tạp kĩ, vậy là được hơn 1h. Mẹ mệt lả, con chả buồn nghe, nằm rú rù, thì tới được điểm đến chọn trước. Một công viên to đẹp Kettering, giữa đường đi, mẹ chọn bừa thôi nhưng ai ngờ nó thật vậy, to thật là to, đẹp thật là đẹp. Công viên có đủ hồ, thuyền, leo trèo trên cây, hang lemur, nhà hàng, quầy kem, kèm theo một playground với cả chục loại cầu trượt khác nhau từ gỗ tới thép, tới trượt đồi cỏ, tuyệt vời mê tơi. Lucie vui chưa từng, mẹ ơi Cie vui, Cie vui. Vâng, con vui là mẹ mừng rồi. Một tiếng chơi ở công viên không thể nào đủ với Lucie, nhưng tới giờ thì vẫn phải đi, với nghe được uống milkshake ở McDonald thì chị cũng vui lòng theo chân ba mẹ.

57449487_10155982319837007_5024248954699644928_n

57451115_10155978997392007_187635859757989888_o57485411_10155977541112007_2679499786666639360_n

Lúc này trời nóng ấm, trong xe như mùa hè, Lucie phải mang áo cộc và quần đùi, có thể nào tin được đây đang là tháng 4 Anh Quốc. Ôi nắng vàng ươm, nhạc Queen chạy đều đều, những con đường đầy cây và nhà nhỏ hai bên, thi thoảng có con chim trĩ hay con thỏ chạy ngang qua, sao xinh, sao yêu, sao đẹp quá. Một vẻ đẹp dung dị, thân thương, đáng mến vô cùng, mà khi tả lên lại không có sự nổi bật nào để nói, chỉ có thể nói nó ngập tràn niềm vui. Trong sự phấn khích tôi dúi chồng lên thẳng cánh đồng tulip đi, trời đẹp quá, chồng thì mới lót dạ mỗi ổ bánh mì, đói mệt muốn ngủ vì lần đầu đi đường dài nên cứ ậm ừ không muốn đi. Nhưng tôi vẫn dài cái mặt ra, thế là xe đi thẳng về East Winch. Xe đậu lại là thấy hoa bạt ngàn luôn, không tin vào mắt mình, nhiều hoa tới vậy sao. Lucie vốn không đam mê gì hoa như mẹ hay các bà nhưng vì những luống hoa đỏ hồng vàng xen nhau như cầu vồng nên háo hức đòi xuống ngay. Chị gái vẫn mê rainbow lắm lắm, từ quần áo, giày dép, balo, kẹp tóc tới quần lót haha. Thế là hai mẹ con lao ngay ra ngắm, ba nó thì thất thểu đi phía sau như một người đàn ông tội nghiệp bị vợ hành hạ dài ngày. Cánh đồng có biển cấm drone và ngắt hoa nên mẹ có vẫn đi vào, đi phía bên ngoài chứ không dám đi sâu vào luống sợ gãy cành hoa. Lúc này có một xe máy cày đang đi cắt vài luống hoa, cũng có vài ba người đang tới chụp ảnh nên cả nhà càng yên chí đi ngắm hết luống tím, tới tím đen, tới đỏ, hồng, vàng, cam. Ôi hoa cả mắt, nắng ấm trải dài ruộng hoa như mùa hè rực rõ, mẹ váy, con quần đùi, có thật chúng ta đang ở Anh không?  Thật may mắn không ngờ.

57277899_10155977686807007_2371361043097059328_n57221327_10155977541182007_7338710133620342784_n

Hít hà hương hoa được 30ph thì người đàn ông tội nghiệp đã được chiếu cố cho trở về khách sạn. Khách sạn dễ thương nằm ngoài thành phố nhưng xinh xắn có vài cây anh đào nở trắng muốt phía trước, có xích đu, cầu trượt phía sau và những hàng bàn ghế gỗ. Phòng ngủ nhỏ vừa mà có cái bồn tắm bé vừa cho Lucie bơi tắm nên chị ấy thích lắm, từ đó về sau cứ nghe đi khách sạn là nhảy lên, đi khách sạn đi Cie thích lắm, thích ở khách sạn có bồn tắm nhỏ :)). Trong khi chồng con ngủ thì tôi lên mạng coi fb của Belmont thì phát hiện ra họ không khuyến khích người dân vào chơi chụp ảnh, bởi đây là nursery nơi trồng ươm hoa để bán thôi, chứ không có dịch vụ du lịch cho xem do chưa mua bảo hiểm. Dân tới coi, đỗ xe khắp nơi còn làm ảnh hưởng tới dân địa phương nữa nên hoàn toàn không được hoan nghệnh. Ôi trời ơi tôi vừa làm một cái việc bị cấm đoán sao, hú hồn, may mà không lên FB Belmont sớm chứ không, đến Norfolk sẽ không dám tới coi vậy là tiếc đứt ruột, mà đi lại áy náy đứt lòng, kiểu gì cũng hỏng hết nội tạng, may quá đi khi còn ngây thơ, giờ biết rồi, tận hưởng đủ rồi, sẽ không tới lại nữa. Hehe tôi đã nghĩ xấu xa như vậy đấy, nhưng đầu cũng bị ám ảnh bởi sự mê hoa không đúng chỗ của mình.

Thế nhưng sự ám ảnh chỉ được vài tiếng, khi gió biển King’s Lynn nổi lên thổi bay tóc con tóc mẹ thì tôi quên khuấy rồi. Chúng tôi đi xe vào King’s Lynn để coi thủ phủ vùng Norfolk có gì thú vị. Thành phố nhỏ cũng đáng yêu, có những ngôi nhà half timber, đường lát đá, tọa giữa trung tâm của thành phố là nhà thờ vững chãi và một quảng trường nhỏ, nơi có vài quán ăn xinh đẹp, một trong những quán đó là nơi tôi đã nướng tiền vào. Giờ tôi thật không nhớ nổi nó tên gì, có lẽ nằm trên đường Market, một quán nhỏ chỉ vài bàn, nhưng được đánh giá cao trên google. Nhân viên quán thật kiểu cách và dễ thương. Họ đưa rượu lên, đưa bánh mì nóng kèm bơ và vài thứ ăn kèm như cách các nhà hàng sang trọng ở Pháp vẫn làm. Bơ còn được để trên một hòn sỏi rất vui mắt. Lucie chén sạch bánh mì và bơ trước khi món chính tới vì nó ngon quá. Món chính của con là macaroni phủ phô mai, một món nghe rất phổ thông nhưng con gái tôi  – kẻ luôn nhõng nhẽo đòi mẹ xúc, đã tự cầm thìa ăn một mạch hết sạch vì quá ngon. Kể cũng đáng đồng tiền. Còn món ăn của hai chúng tôi là cá, nhìn qua đã thấy sự tinh tế từ kết hợp rau củ với cá, tới cách trình bày món ăn. Từ ngày sang Anh lần đầu chúng tôi trở lại với phong cách gastronomy này, bởi thường ngày vẫn chỉ khoái tới pub hay Nando’s cho to rộng, ồn ào hợp với con nhỏ. Một buổi ăn tối chi tiền xứng đáng, vừa ngon vừa vui vì con nó tự giác vậy. Người con gái thích ăn hàng và mê ở khách sạn, mỗi sáng thức dậy luôn hỏi mẹ: Nay ta đi đâu chơi?

57602636_10155980068027007_5216157044196769792_n57703254_10155980068187007_3730184993566097408_n

Ngày thứ hai ở đây chúng tôi ghé Wells-next -the-sea, trời tên dài ghê, dịch là gì đây, Những cái giếng cạnh biển à. Đang ngày nghỉ lễ lại nắng nóng, nên dân tình kéo ra biển đông nghẹt, cứ như đi Cửa Lò hay Sầm Sơn vậy. Chúng tôi tìm mãi không được chỗ đỗ xe nào nên chồng đành thả hai mẹ con gần bãi biển rồi lái xe ra gửi ở một siêu thị chắc cũng xa vài cây số, kiêm luôn nhiệm vụ mua đồ ăn picnic. Tôi chỉ lê thân, bế bụng bầu, kéo con nhỏ đi qua con đe chắn sóng cùng hàng tốp người để tới bờ biển mà cảm giác như đi hành hương tới sông Hẳng. Ngồi phịch xuống bãi cát, coi như cắm xong cái sào an cư, quy hoạch vùng đất của mình, rồi, giờ xây nhà thôi. Xẻng, xô, tôm, cá tung hết lên, con tôi nghiêng nghiêng cái má phính, chúm chím cái môi, mắt chăm chú, xây những lâu đài cát. Mẹ con hì hục làm tới 5 cái lâu đài thì ba trở về, xơ xác, ngơ ngác, tan tác như vừa đi chiến trận. Người lính đổ gục xuống, nằm dài thõng ra, buông lơi bịch đồ ăn trước ngực: “Em ăn đi”. Đội ơn người, tôi bắt đầu mở bịch, tay lôi đồ, miệng réo con, ăn thôi còn có sức xây nhà lập nước. Thế là bữa pinic bên bờ biển như yêu cầu của con thành sự thực, những bánh mì kèm thịt nguội phủ cát được ăn tới miếng cuối cùng. Lúc đấy mới có sức nhìn ra bốn bề.

57533069_10155980068847007_2394832884750876672_n57536367_10155980068552007_8009927841682554880_n

Thực ra nói đông nhưng cũng không đông quá, tầm mắt vẫn trải dài mở rộng nhìn thấu cả bờ biển mênh mông. Bờ biển rộng tới mức nhìn mãi mới thấy nước, có nước đó, chạy xuống lội chút thôi, lôi mà muốn rùng mình, nước tháng 4 mà mong gì hơn, dù trên bờ nóng rực thì dưới đó vẫn lạnh cóng. Wells-next-the-sea hơn những nơi khác ở hệ thống nhà gỗ gọi là beach huts nhiều màu, đẹp mắt xanh hồng vàng, để chụp ảnh ảo thì tuyệt. Thế nhưng khi nhìn thấy beach huts tôi chỉ nghĩ tới truyện ngắn East Wind của Julian Barnes, một anh chàng cô đơn đi ăn trưa tại một quán ăn bên bờ biển thắc mắc vì sao những cái beach huts kia bị cháy, nhờ vậy anh quen cô bồi bàn một cái gái luôn ẩn mình. Họ quen nhau, yêu nhau, nhưng anh chưa bao giờ biết về cô, cho tới ngày anh tò mò, tìm được một chút thông tin thì cô bỏ đi. Một thân phận đáng thương. Cuốn Pulse của Barnes tôi cũng thích vì câu chuyện đơn giản, thường nhật, không u uất nhiều.

Chỉ có tôi u uất khi nghĩ về con đường dài phía trước cần băng qua để đi về lấy ô tô. Thật may có một con tàu hỏa nhỏ tu tu xình xịch kéo chúng tôi từ bãi biển về bờ, về nơi mọi người đang câu cua, à câu cua thì tôi từng đưa Lucie đi rồi, cũng vui đấy nhưng mà tôi chả biết làm gì với những con cua sống cả nên thôi. Chúng tôi về cái xe hầm hập của mình rồi phóng xuống Hustanton beach. Một bãi biển đầy sỏi và cát, nhìn thô sơ hoang dã bởi những núi đá bị cắt xẻ, lộ ra lớp lang màu trắng pha cam thật đẹp. Tôi rất thích cái thực trạng nguyên sơ, thô ráp của nó, nhất là những beach huts cũng thô kệch nằm giữa mấy bụi lau. Thật không khó để trở lại một chút thời nguyên thủy. Chúng tôi đi ủng vào lội ra nước để tìm coi có hang sò ốc nào không nhưng chưa kịp làm gì thì trời cử thủy triều tới, nước dâng nhanh chóng mặt. Chi một chút tôi đã đẩy chúng tôi ngồi lại bờ. Có mấy cô bé gái vẫn bơi ngập trong nó, còn háo hức lên nói mẹ nhìn thấy có hải cẩu đấy, rồi lại lăn lại bơi, như chúng sinh ra từ lòng nước vậy. Hay thật, nếu tôi là người mẹ đã bắt chúng vào bờ cuốn khăn ngay rồi, nước lạnh lắm, thủy triều rồi. Gió thổi thống thiết, chúng tôi bị dội về đúng thực tại chỉ là những ngày xuân mới sang, hè còn lâu lắm. Ăn đĩ fish and chips trên phần bờ biển sầm uất hàng quán mà lạnh cóng người, ăn nhanh để còn về, chứ không đông lại ùa tới lúc nào không biết. Trong cái lạnh ấy tôi vẫn phải ngẩn người về một hoàng hôn đỏ ối. Hoàng hôn trên Hustanton to đẹp rực rỡ tròn đầy. Mặt trời à ngủ ngon nhé, một ngày vất vả rồi. Còn mẹ à, ngày mai mình sẽ đi đâu.

58373951_10155980067832007_6802534959077654528_n58374747_10155980067607007_5914417313758576640_n58445064_10155980210572007_2996617056289292288_o

Ngày mai mình sẽ đi biển tiếp, mình lên xa hơn lên Blakeney coi tour hải cẩu. Một ngày chỉ có 2 tour theo lịch thủy triều nên lỡ là đi tong. Đây đã là ngày cuối ở Norfolk nên dù thế nào cũng phải dậy sớm, đi nhanh để kịp giờ lên tàu, dập dềnh sóng nước, nơi mà chỉ vài tiếng sau sẽ là những bãi cát sình lầy mà có thể lội ủng đi trên đó được. Họ đưa đi qua những con thuyền, qua ngôi nhà nhỏ trên một ụ đất đó là nhà quan sát của Blakeny với màu xanh lá đẹp mắt, và rồi tới ụ đất nơi những con hải cẩu đen óng, tròn béo, nằm căng ra phơi nắng. Chúng dễ thương quá, có con béo mẫm to đùng mà thực ra rất nhỏ mới hơn 1 tuổi, nhỏ bẳng nửa tuổi Lucie mà to gấp 4. Kể mà nuôi con cũng to được nhanh như hải cẩu nhỉ. Vài cái đầu như quả bóng nhô lên, ah mấy chú hải cẩu đi tìm mồi, bơi nhanh trong nước rồi chậm rãi lên bờ lăn qua lăn lại gãi ngứa. Những chú hải cẩu này từ phương Bắc xuống, chỉ ở đây vài tháng rồi lại lên kia lại. Chúng tôi đi chuẩn mùa đó. Lucie háo hức lắm lần đầu thấy một con thú hoang dã gần tới vậy.  Thế nhưng vì được nuôi trong nhà nên Lucie vẫn dành sự ưu ái cho mấy con nuôi trong nhà hơn.

58442523_10155982321327007_7969285867535597568_n

 

Khi em được tới Snettisham nhìn những bò, ngựa, dê, cừu, gà, thỏ, hamster thì mắt cứ long lanh. Em mê mệt những con cừu con, có con vừa mới đẻ thậm chí rốn còn dính mẹ, có con máu vẫn dính lông, có con chân đi loạng choạng, đáng yêu làm sao. Những con lớn hơn chút, chạy được, háu ăn rồi thì được thả ra cho các em bé xếp hàng vào cho bú. Lucie được phát một bình sữa to hơn cánh tay, ba giữ em trong lòng, rồi đợi con cừu của mình tới, nó tới hút lấy hút để, nhanh và mạnh tới nỗi em giữ không nổi, ba phải trợ giúp mới không bị con cừu kéo đi. Con cừu uống xong thì chạy chơi, em liền đuổi theo lùa nó vào chuồng, không hề sợ hãi đám đông, hay con vật, điều mà mọi khi luôn làm em nhút nhát. Lucie má đỏ hây hây xếp hàng lần 2 cho cừu uống. Em hoàn toàn làm chủ tình thế. Khi em lên xe đò dập dềnh theo đoàn tới công viên hươu em cũng rất phấn khích. Xung quanh xe ngập tràn hươu. Những con hươu có sao trên người, những con có bộ sừng to khỏe, chúng đợi để phát đồ ăn, mọi người bỏ vào tay một nhúm đồ ăn là hươu nhào vào tay liếm. Lucie lúc đầu còn rụt về phía mẹ sau mạnh dạn ra xoa đầu hươu. Hiếm nơi nào có bầy hươu lớn như ở đây. Những con hươu này được thả hoang, có con chạy chơi vào làng, được người ta gọi điện tới, người công viên tới không dám bắt bỏ nó lên xe, phải dùng chiêu rải thức ăn dọc đường, đi 7 tiếng mới về được nơi ở của nó.

58441269_10155982320137007_2750784819167232_n57591496_10155982320202007_1919793155167748096_n

Snettisham chắc là trang trại to nhất tôi từng tới. Một trang trại vẫn còn hoạt động bình thường nhưng có thêm dịch vụ cho khách vào chơi. Anh hướng dẫn viên kiêu hãnh nói hàng xóm gần tụi tao nhất chính là nữ hoàng. Nữ hoàng có trang trại ở vùng này ngay sát bên, mới năm ngoái thái tử Charles còn quay đây mua 100 con cừu về gặm cỏ bên đó, tụi tao chỉ sợ tụi cừu sẽ ăn lấn qua đất cỏ bên này. Nữ hoàng còn tặng cho vợ chồng hoàng từ William một biệt thư to ở vùng này, mà công nương Kate rất thích đưa con về để sống gần thiên nhiên. Thế mới biết vùng Norfolk này được cưng chiều cỡ nào, toàn sân sau vườn nhà của hoàng gia.

Chơi ở Snettisham tới quá chiều thì cả nhà mới lên đường đi về, lại ghé Kettering cho con làm vái cú trượt, ăn vài que kem cho mượt họng, để lấy sức về lại mái nhà xưa. Nhà, nhà, nhà, vẫn luôn là nơi trở về để nghĩ kế xem đi nơi nào tiếp, hehe.

 

 

Những thứ phải làm khi sống ở Birmingham

40554428_10155517330537007_5468537560257003520_n

  1. Đặt sữa nông trại mang tới nhà

Một hôm anh giai nhà mình phát hiện ra là có cái nông trại có trang web cho đặt sữa organic tới nhà, hình như tên Milkandmore. Chai thủy tinh ngon lành đầy thèm muốn nhảy nhót bên đống trứng gà tươi ngon và những bịch khoai tây béo ú, làm anh phải nhanh tay đăng ký cho những lần giao định kỳ theo tuần. Thực ra cái ý định đặt sữa chai thủy tinh thay vì chai nhựa ở siêu thị đã được nhen nhóm trong đầu sếp thì rất lâu, khi mà sáng đưa con đi học hay thấy mấy xe tải chở sữa đi giao cho mấy nhà trong khu. Những chai trong suốt, chứa sữa trắng tinh, xếp chật chội óng a óng ánh dưới nắng,  Khi nhìn ông giao sữa mang từng chai sữa tươi nguyên xuống để cổng nhà hàng xóm, tôi lại nhớ ngày xưa. Hồi đó thằng em tôi mê sữa đậu nành nên trưa nào cô bán sữa đậu nành dạo cũng ghé quá gọi tên. Cô có cái xe đạp cà tàng, đầu đội nón lá, sau xe là một thùng các chai sữa đậu nành được phủ vải màn bên cạnh một nồi nhôm thật to chứa tào phớ sánh mịn mềm mại . Những chai màu xanh lá, cổ thon gọn, chứa sữa đậu thơm lừng, đậy bằng nút giấy báo hoặc giấy các bài kiểm tra của học sinh ( ngày xưa nhà tôi giáo viên chuyên đi bán giấy vụn bài kiểm tra thế mà). Thằng em tôi uống muốn đuối vì cô nhiệt tình trưa hè nóng nực nào cũng í ới gọi. Tôi nghĩ những chai sữa thủy tinh này cũng lớn lên cùng kí ức những người hàng xóm ở đây.

Bà hàng xóm Magaret 86 tuổi người mà giữa trời tuyết tháng 12 ghé nhà tôi với đúng một cái áo phông mỏng và một sơ mi khoác hờ ngoài, kể là hồi thằng con bà nhỏ như Lucie đáng yêu vô cùng. Một bữa nhà hết tiền mà ông đưa sữa tới đòi, bà nói con là ra bảo mẹ đi xuống cuối đường rồi nhé. Thằng con chạy ra nói y chang. Ông đưa sữa nói: Thế mẹ đi bao lâu, để chú ngồi đợi?. Thằng con nói vọng vào nhà:  Mẹ ơi thế mẹ đi bao lâu? Thôi xong, bà mẹ đành lò dò đi ra xin lỗi, xin nợ lần sau. Thằng con bà ấy sau lớn học trường chuyên lớp chọn (hẳn là King Eward ngôi trường xịn nhất nhì Birmingham), rồi làm sếp to ngân hàng, lấy vợ đẻ con, một ngày kia lại tòm tem em khác, quay về đòi bỏ vợ. Bà má nói thôi con về ở tạm với mẹ vài bữa suy nghĩ cho kĩ. Ở thế mà tới nay đã 20 năm :)). Bà má giờ giữ dịt ở nhà, không cho đi ở riêng nữa.

Cạnh nhà bà có bà lão 94 tuổi, bà này ghê hơn, sống mỗi 1 mình, không biết internet là gì, mỗi tuần lại rảo bộ xuống cuối đường mua đồ ăn trong cái siêu thị tiện ích gần như chả có thức ăn gì. Bữa tôi gặp bà, bà nói: Còn khỏe thì cố mà đi, con cháu tôi nói chắc bà sống cả đời. Mình lại thật thà: Bà khỏe mạnh như nữ hoàng luôn. Bà bảo: Gì? nữ hoàng mới có 92 mà dạo này ốm yếu lắm rồi. Ý là bà còn hơn đứt. Qủa là thế bà còn minh mẫn và đi lại vững chãi lắm dù dùng gậy. Dù bà ít khi ra khỏi nhà nhưng bà nắm tình hình rất vững, bà biết tụi tôi mới chuyển tới, có con nhỏ Lucie cục cưng, Noel bà biên ngay cho nó tấm thiếp chúc ở nhà mới vui. Đó là tấm thiệp đầu tiên chúng tôi nhận được từ người xa lạ. Tôi hỏi bà có cần tôi đi chợ online hoặc đi chợ siêu thị giúp không thì bà lắc đầu. Tôi nghĩ hẳn là bà vẫn giữ thói quen đặt sữa tới nhà từ ngày thơ bé để giúp nhẹ bớt cái xe đi chợ mỗi tuần. Một nét đẹp quê kiểng không thể bỏ được và chúng tôi thì mới bắt đầu.

2. Mua hàng sale Next lúc 5h sáng

Next là một nhãn hàng quần áo rất được yêu thích tại Anh, đặc biệt là quần áo trẻ em. Tôi đưa con đi công viên thì hầu như những bé gái ở đó đều mặc váy hoặc áo Next. Với người mẹ bị mê mùa đồ cho con thì mùa sale của Next là dịp trông đợi nhất trong năm, hơn cả nghĩ lễ Noel nữa. Mỗi năm sẽ có hai ngày Next mở cửa từ 5h sáng để xả hàng giảm giá. Nếu 9h sáng mò tới thì gần như chẳng còn gì, hoặc còn lại những thứ không đúng size hoặc không mê nổi. Hồi mùa đông trời lạnh, dĩ nhiên tôi chẳng dại gì vác thân mập này đi qua bão tuyết để tốn thêm tiền.

Mùa hè thì khác, mặt trời lên từ 4h sáng, 5h trời đã sáng trưng, và khi tôi dậy 6h thì tưởng như đã 8-9h sáng. Tôi ngay lập tức xỏ giày, mặc đồ chạy, giả bộ đi thể dục sáng. Chạy qua công viên vào giờ này thấy nó tuyệt đẹp. Mặt trời lên chênh chếch bên phải, buông ánh sáng mờ nhạt bao phủ cánh đồng cỏ, khiến cánh đồng trở nên tĩnh mặc hư ảo. Một thứ không gian đặc sánh mềm mỏng huyễn hoặc kì lạ. Màu cỏ xanh bỗng trở nên úa tàn, nhưng không buồn đau mà mang nét đẹp vàng son sóng sánh, như một thước phim của Trần Anh Hùng trong Belle epoque. Phim của Trần Anh Hùng thường có màu quá khứ, đẹp buồn, nhưng nhiều khi chỉn chu tới mức mang cảm giác rất giả, giống như một đứa trẻ 3 tuổi mà lúc nào mặt mũi cũng sáng bóng sạch sẽ như một con búp bê nhựa thì thường lấy đi thiện cảm của người thực tế. Cánh đồng thì không như vậy, nó hoang đường nhưng rất đáng yêu, thiện cảm, gần gũi muốn người ta nhảy luôn vào đó nằm hít hà thứ không khí trong lành mới mẻ.

Buổi sáng tháng 7 ấy thì không được, tôi đang vội vàng đi tới Next. Khi tôi tới, parking đã đầy 1/3, những người phụ nữ hối hả ra vào tay cầm một túi to bự khiến chân tôi cuống cuồng. Nếu không mau thì chỉ còn nước về nằm lại nơi cánh đồng cho bõ buổi sáng dậy sớm. Thế là tay cầm túi bự, tay cầm điện thoại, chọn, chụp, nhặt, nhặt, chọn lại, chụp, nhặt để báo cáo các bạn hữu – những người nhờ đi mua hộ. Một mẹ đi sắm đồ cho 3 con cật lực như đi thi thiathlon 3 môn phối hợp. Khi hoàn hồn đã thấy mình ở quầy tính tiền, mồ hô túa ra, hai tay mỏi nhừ bởi sức nặng hai bao tải và túi tiền bỗng nhẹ tựa không. Con cái đảm bảo mặc quần áo đủ đẩy tới mùa sale tới.

3. Thăm các cánh đồng hoa

36529966_10155388502922007_1124039893945679872_o36576907_10155388503332007_4253028327628996608_n

Tháng 7 nào dân tình cũng hò hét nhau tới cánh đồng hoa oải hương ở Broadway, Cotswold. Thứ cây hương liệu thơm từ gốc tới ngọn cộng thêm màu tím mơ mộng ấy chưa bao giờ làm người ta hết thích. Nhà tôi cũng trồng vài cây phía trước, vài cây phía sau để nhớ về nước Pháp, nhưng hoa nhà mình ra chưa bao giờ đẹp như hoa nhà người ta. Thế nhưng có một chút ở nhà rồi thì cũng chấp nhận năm nay không đi thêm nữa, vì cánh đồng hoa này rất khó đi nếu đi tàu hay bus, taxi thì lại đắt mà dù sao năm ngoái cũng chiêm ngưỡng đủ rồi. Năm nay cùng nhà Phương, chúng tôi đi coi hoa phi yến. Cánh đồng hoa Phi yến Confetti nằm ở vùng Worcestershire, chỉ tầm 40ph lái xe từ Birmingham, có cái hay là mỗi năm chỉ mở đúng 1 tuần. Bạn bỏ tuần đó là bỏ cả mùa hoa. Hoa phi yến không thơm, chỉ đẹp, không sắc sảo, chỉ mộng mơ, không ấn tượng, nhưng thiện cảm thân tình,  kiểu như thần tiên tỉ tỉ Lưu Diệu Phi, chỉ được cái thoát tục mà đóng phim đơ dở. Hoa Phi Yến khi mới đến thì miệng cứ há ra ồ à, không ngớt vì những màu sắc chen nhau: trắng, hồng, xanh tím, đẹp ngỡ ngàng, vậy mà đi về lại không thấy đọng lại hình ảnh gì đặc biệt.

Có lẽ vì người ta chen nhau quá nhiều trong lễ hội hoa, có lẽ vì nắng nóng rất mệt, và các em nhỏ thấy chán ngắt mà sau các mẹ cứ ồ à. Thế nhưng nếu có thể thì nên tới với Confetti để thấy một mùa hoa thật thơ ngây ảo diệu. Nhất là sau đó theo xe đi tới Clive’s fruit farm để hái những quả cherry to mọng ngon ngọt. Cây cherry thấp như đứa trẻ cấp hai, chỉ cần đứng dưới với tay là hái cả rổ, ngay cả em bé lên 3 giơ tay chút xíu là hái còn nhanh hơn mẹ. Những quả đỏ au lúc lỉu ngọt và ngon chưa từng thấy, khiến buổi đi chơi ngày hè hết cả nóng bực. Cầm cherry ra ngồi sông Severn gió lộng, thêm que kem từ xe dạo thấy trời ơi là sướng. Lúc đó tôi đã nghĩ chắc năm 40 tuổi sẽ không đi làm antenna nữa, mua xe kem dạo như Ron Weasley, đông bán bánh crepe, hè bán kem, mùa thu bán hạt dẻ nướng, mùa xuân bán bánh cuốn việt nam. Xe đặt tên là Chóp chép :))

4. Lạc vào mê cung ngô

40603760_10155517305707007_5434371735367450624_n

Giờ ngó máy tính tôi chỉ toàn kenh 14 với ngoisao. net, nhưng hồi nhỏ tôi khá lắm. Bố thường đặt cho Tài hoa trẻ và Tia sáng để đọc, cuốn sách yêu thích và nằng nặc đòi mua khi có tiền mừng tuổi là Almanach, khi có máy tính thì phần mềm đầu tiên cài  là Encyclopedia, nếu có thời gian xem tivi thì hẳn là coi Discovery. Hồi đó một trong những series yêu thích là về Trung Hoa cổ đại và những kì bí ở cánh đồng ngô nước Mỹ. Em nhỏ ngày đó chỉ mơ một lần được lạc lối trong mấy mê cung ngô kì lạ ấy. Ngày nay em nhỏ đã thành bà già, một chồng, một con, người chồng mê mệt phim Interstellar và những cánh đồng ngô cháy chụi trong truyện của John Steinbeck, còn người con rất thích con thỏ Peter rabbit nghịch ngợm. Thế nên khi biết The great maize maze ở Worcester năm nay làm mê cung ngô theo chủ đề Peter Rabitt và Beatrix Porter thì cả nhà rồng rắn nhau tới ngay.

Thật may đường đi cũng không khó lắm, chỉ cần một chuyến tàu ngắn tới Worcester, sau đó đi bus là tới cánh đồng ngô mơ ước. Đợt này Worcester đang trong campagin  Worcester stays high với biểu tượng là con hươu cao cổ, nên tượng hươu cao cổ có thể thấy ở khắp nơi với đủ hình thù trang trí thú vị. Campaign này gần giống Bearmingham ngày nào, khi mà các chú gấu xinh đẹp được vẽ muôn màu đặt khắp thành phố, để kêu gọi quyên góp cho bệnh viên nhi đồng. Lucie chạy khắp nơi để tìm các bạn hươu cao cổ mẹ, hươu cao cổ con, rồi còn được chơi trong khu trẻ em có sách truyện cùng đồ chơi Paw patrol yêu thích. Thế nên thời gian đợi bus ra cánh đồng trôi qua rất thư thái nhẹ nhàng. Trên đường từ bến bus vào cánh đồng ngô còn may mắn hái trộm được ít táo và mận nữa, thêm bao nhiêu sức lực để chơi mê cung.

40586940_10155517330592007_5838780328335900672_n

Mê cung chia làm 2 phần: phần nhỏ chỉ mất nửa giờ để đi tìm các bảng hoa, đếm ong trên nhụy, phần hai đi mất hơn tiếng rưỡi, đi tìm các quiz về thỏ Peter và Beatrix Porter, rồi sưu tập các dấu mộc các bạn của Peter. Trò này thì Lucie khoái, chạy khắp nơi, bắt được cái dấu là hồ hởi đóng hết lên giấy, lên bàn, rồi lên cả tay. Quiz thì mẹ Lucie lo giải, nhưng kiến thức hạn hẹp nên chơi mánh, dùng google bị đối thủ phát hiện ra la lối, may mà con gái đối thủ ngoan trước khi đi nhả lại cho câu trả lời. Nhờ chơi xấu và chơi láu nên gia đình giải được hết quiz, nhờ chân khỏe đi hùng hục mà gia đình lượm đủ con dấu, tìm được mật mã mở cánh cửa bí mật. Sau đó là hơn nửa tiếng đi vòng vòng để tìm cánh cửa bí mật,  mồ hôi đầm đìa phải xin trợ lực mấy cái kem mút, vợ chồng con cái tan tác, mới đến được cái cửa. Tưởng phải thú vị hay độc đáo thế nào, ai ngờ đúng chỉ là 1 cái cửa, lúc đó bực tức chỉ muốn đập cho nó 1 nhát, mà lại sợ đau chân.


40623232_10155517305117007_5635208172814729216_n5. Ăn sushi ở chợ cá

Nước Anh chắc là đất nước có nền ẩm thực nghèo nàn và chán chết nhất, nếu kể đặc sản thì chắc chỉ có đậu hầm và thịt xông khói tức thịt ham, gồm Notting-ham, Birming-ham, Bucking-ham …  Birmingham cái miếng thịt xông khói này thì hoàn toàn chả ngon tí nào, mọi người tới đây chỉ biết đi ăn burger hoặc vô China town ăn lẩu, ăn dim sum, ăn vịt quay Quảng Đông, hết. Chúng tôi ở 2 năm mới phát hiện ra được quán ăn ưa thích của mình: đó là sushi Otoro.

Tiệm sushi này rất lạ, không nằm ở phố lớn phố bé gì, mà nằm ngay trong chợ cá. Birmingham chẳng gần sông, gần biển gì nhưng lại có cái chợ cá to nhất vùng miền trung lam lũ này. Dân khắp nơi phải đánh xe lên để mua cá ướp thùng đá: từ cá phổ biến như cá trích, cá ngừ, cá thu, cá hồi, cho tới cá ngon đặc sắc như cá bống mú, cá chim trắng, cá chim vàng anh, tôm hùm, bào ngư, nhum biển, móng tay, ghẹ xanh, cua hoàng đế đều có cả. Cuối tuần  tôi cũng cố bắt tàu vô mua cho được chục ký hải sản các loại ăn dần. Những chuyến đi chợ thường rất đau lưng chán nản cho tới một ngày có tin mật là quán sushi ngon nhất Birmingham tọa lạc trong đó.

Khỏi nói, tôi bất ngờ thế nào, sao mình đi chợ muốn mòn dép giày mà không bao giờ thấy quán đó chứ. Rồi nghĩ quán ăn trong chợ thì sao lại đẳng cấp được, nghe nó cứ mất vệ sinh làm sao. Thế nhưng một hôm cả nhà cũng lôi nhau vô tìm cho ra quán Otoro đó. Quán nhỏ xíu, nằm khép nép sau mấy cửa hàng bán rau, có thiết kế kiểu quầy bar với chừng 6 cái ghế gỗ cao, một tủ lạnh, một tủ đông, một cái nồi cơm bằng mây tre rất bự, một cái thớt gỗ to nặng trịch, một ông đầu bếp beo béo kiệm lời tay dao tay thớt ngay sau quầy, và một bảng hiệu tỏa sáng mặt trời Otoro, không thể đơn giản hơn. Lúc chúng tôi đến quán có 2 người đang ngồi đợi món, 4 cái ghế còn lại chúng tôi chiếm 3, vui mừng vì đã an vị. Chỉ vài phút sau vài người tới, ông chủ đều lắc đầu: Hết chỗ rồi, quay lại sau 1h30. Khác gì đuổi người ta khỏi ăn trưa, nhưng quy tắc là thế, một khách vô sẽ được tận tình phục vụ trong cái 1h30 đó.

Chúng tôi đảo qua cái menu muốn hoa cả mắt, bao thuật ngữ chuyên ngành phơi bày trước mặt. Chưa bao giờ đi ăn sushi mà thấy nhiều tên kì lạ vậy, cảm giác như được tới Nhật. Hai được chọn 2 set cho lẹ, thêm cốc trà bốc khói cho nó zen. Ông chủ lầm lì chả nói, chả cười, chả đon đả, chả thèm mời mọc, lầm lũi đơm cơm, thái cá, với sự nhiệt tâm đáng khen ngợi. Như kiểu ổng trút ruột gan, lòng mề, tâm huyết, đam mê ra để làm miếng sushi nhỏ xíu cho mình ăn vậy. Trời ơi là nó ngon. Ăn cái miếng cơm thôi cũng thấy nó dẻo hơn bình thường, ăn miếng cá cũng thấy tươi hơn, tới miếng củ cải cũng giòn hơn, còn wasabi có vẻ lại xanh nhạt hơn, thơm cay hơn, không giống mấy thứ bán đầy rẫy ngoài siêu thị hay ở những tiệm mang tên sushi khác. Hai đứa vừa ăn vừa xuýt xoa, đáng đồng tiền quá, không hiểu ngon thật hay cái chú tâm làm miếng sushi của ông chủ đã tỏa cái bùa mê làm 2 đứa này lú lẫn nghĩ sushi ngon đậm chất lượng hơn bình thường.

Khoảng nửa giờ sau, hai người đàn ông kia rời đi thì có một cặp đôi mới tới. Họ đặt bàn từ trước, nhưng ông chủ nói, 15ph nữa hãy quay lại. Ông bắt tay vào làm, thứ mà chúng tôi gọi là thần phẩm – set sushi tôm hùm. Ông chủ kể muốn ăn sushi tôm hùm là phải gọi trước 1 ngày, để sáng sớm ông đi mua, chọn con tôm tươi ngon nhất về làm. Ông trình bày sao mà đẹp ngất ngây, thật không phím nào tả xiết, hai đứa vừa no ứ bụng với bữa trưa của mình, mà nhìn cái thớt gỗ đựng sushi tôm hùm ấy thì nước dãi cứ nuốt ừng ực như trà. Tự hứa với lòng là phải quay lại đây ăn bằng được cái thần phẩm đắt xắt ra miếng ấy, rất đáng, rất đáng, rất đáng.