Những mùa hoa tràn về

Ngày xưa ở nhà tôi thường nghĩ sao con người có thể sống ở mấy cái xứ lạnh lạnh, 0 độ rồi âm độ như thế. Ở xứ nhiệt đới có phải sướng không, nắng ấm quanh năm, có điều nhiều khi hơi nồng cháy quá. Thế nhưng khi sang tới bên này thì tôi nhận ra rằng, mùa đông khắc nghiệt đấy, người ta căm ghét đấy, nhưng cái cảm xúc ghét bỏ ấy sẽ dễ dàng trôi vào quên lãng khi mùa xuân chào sân. Mùa xuân mang theo những cơn gió mát lành mơn trớn trên da thịt và tâm hồn.  Sự sống len lỏi dâng lên từ mọi ngóc ngách, từ đất tới trời.unnamed (3)

Bắt đầu từ những mầm hoa Crocus. Hoa Crocus còn gọi là hoa xuyên tuyết bởi nó xuyên tuyết đi lên. Tôi nhớ trong một bộ phim hoạt hình từ hồi nhỏ, có cô bé bị dì ghẻ bắt vào rừng nhặt hoa giữa mùa đông, bà chúa tuyết thương tình đã cho mọc lên những bông hoa nho nhỏ, xinh xinh từ mênh mông tuyết trắng. Hoa Crocus có rất nhiều màu: vàng, trắng, tím, hồng, mà phổ biến nhất có lẽ là màu tím xanh. Giữa đám cỏ xanh hay quanh những gốc nổi lên những đám hoa crocus căng tràn. Hoa thấp bé như hoa dại, như daisy, như bồ công anh nhưng không ai nỡ dẫm lên. Crocus quá mỏng manh, quá đáng yêu, trông như đóa tulip cỡ nhỏ, trông như đóa Lily the valley cỡ lớn, trông như những giọt nước, giọt mưa, giọt đẹp. Khi Crocus mọc lên thì mọi người biết chắc mùa xuân tới rồi, dù ra đường quần áo khăn mũ vẫn kín mít, gió vẫn thổi lộng, và mưa lúc ngắn lúc dài.

17203252_10212437945493065_6001909557387003011_n

Crocus chỉ tươi đẹp được chừng 1 tới 2 tuần là để lại những buồn thương trên cỏ. Lúc này cây trên cao bắt đầu tô điểm trời. Những loài hoa trắng là khởi nguyên của những giấc mộng mị. Hoa mơ, hoa mận, hoa keo, hoa nến, hoa xoan, những đốm li ti trắng ken ngày một dày, đến một ngày sau những tất tả bận bịu, ta ngước mặt lên thì thấy bầu trời đã trắng xóa hết. Trắng tinh khôi, trắng hơn cả bông, cả mây, cả gió. Cây cối như phủ tuyết lên mình. Ngay cả mấy cây bụi lùm cũng loi choi đơm hoa trắng có hương đậm. Dọc đường tàu là là mấy cây vô tên trắng len lỏi giữa màu xanh đậm của mấy bụi thường xuân. Đi trên đường, thi thoảng lại có những đốm trắng bập bềnh trôi giữa những đám xe cộ đường xá xám ngoét, biết chắc có cây mơ hay cây mận đang trổ mã. Màu trắng làm cuộc sống trong lành quá đỗi.

unnamed (4)

Trời trắng còn đất vàng. Dưới chân lúc này hoa thủy tiên nở rộ. Thủy tiên từ vùng đất ẩm gần các con nước bị di cư về công viên, đồi nhỏ, bãi cỏ, vệ đường. Thủy tiên vàng rừng rực, phản sáng lên bầu trời, làm ngày xám xì cũng có chút rực rỡ. Mơ hồ người ta hiểu rằng những đám hoa ấy đã giấu nắng, chứ không phải những đám mây. Thủy tiên tươi tắn, mỗi đóa hoa như một nụ cười buổi sáng, làm người qua đường cũng ngập ngừng đứng lại, tự hỏi xem hôm nay có phải là một ngày may mắn. Có hôm, trời chợt mưa đá, mưa to dày nặng nề, làm dập phần nhiều bụi thủy tiên. Lá hoa bị ép xuống gần mặt đất, nhưng không tiêu điều, xơ xác, mà vẹn nguyên vẻ sống động đáng yêu. Thủy tiên luôn tượng trưng cho sự ích kỉ, nhưng cũng là niềm hi vọng, muốn làm yêu đời yêu người thì phải yêu mình trước đã.

unnamed (2)

Thủy tiên vàng còn tươi thì thủy tiên trắng ngấp nghé lên. Thủy tiên màu trắng, nhụy màu cam, nhẹ nhàng, đơn giản, thân thương hơn, nhưng không mang lại nhiều thay đổi về tâm trạng như thủy tiên nguyên bản. Ở xứ sương mù này nhất thiết phải có thủy tiên vàng, cũng cần thiết như những chiếc xe bus màu đỏ vậy. Lúc này hoa anh đào trắng bắt đầu nặng trĩu còn hàng cây mận lá đã xanh mởn. Hoa anh đào đu theo chùm, chùm nào chùm nấy chắc nịch như chùm nho, nhưng tao nhã bởi cánh mỏng manh nhè nhẹ. Xen kẽ giữa trời hoa ấy là vài chiếc lá biếc xanh. Phải rồi, cây bắt đầu đơm lộc. Tháng 4 mới về. Cây cao thật cao, xanh thật xanh, xanh non tơ, mơ màng. Chẳng có gì đẹp bằng những chiếc lá tí hin mới nhú ấy.

unnamed (1)

Cây anh đào trắng vừa đổi màu úa thì anh đào hồng đỏ rực lên. Anh đào màu hồng mang nguyên trên mình một đám mây hoa. Thời tiết dạo này kì lạ, cuối tháng 4 mà có mưa kèm tuyết. Trong cơn mưa tuyết ấy, gió phần phật, cánh anh đào chấp chơi trong không gian, đó chính là mưa hồng. Không có giấc mộng hay bộ phim nào đẹp đẽ hơn thế. Cả lũ đang làm việc mà nhìn ra cửa sổ, thấy hoa, tuyết, mưa cùng nhau rơi trên cỏ thì chạy vội ra ngắm, đấy dù già dù trẻ, dù trai dù gái, chẳng ai cầm lòng được trước thiên nhiên, và không ngại tự nhận mình thật sến rện. Mẹ đã gần 60, cứ thấy hoa là mê mẩn tâm trí. Mẹ thích anh đào, hoa lê, hoa táo và tulip.

Tulip đủ màu, đợi tháng 4 là bung lụa. Chẳng cần đi Hà Lan, ở công viên nào của nước Anh cũng thấy tulip ngập tràn. Ở Pháp thứ hoa này ít được chuộng mà ở đây là một phần không thể thiếu của tháng 4. Hoa tulip có những màu rất sặc sỡ như cam, đỏ, có thể làm lóa mắt nhưng có những màu lại rất lại nhẹ nhàng tinh tế như hồng phớt, trắng ngà. Tulip mà trồng thành luống dày dặn thì khó loài hoa nào bì kịp độ tươi tắn lung linh. Nước Anh cũng có nguyên 1 vùng ở Northfolk trồng tulip để xuất khẩu, cũng giống như Quimquer của Pháp ít nổi tiếng nên không có khách du lịch lai vãng như Hà Lan. Tôi đang ước một ngày có ô tô để lên đó ngắm cho thỏa thích.

Giờ thì chỉ ngụp lặn trong bồ công anh và hoa bơ vàng rực. Bồ công anh thì ở đâu cũng có, cứ tháng 4 tháng 5 là tràn ngập bãi cỏ. Lucie rất thích hoa này. Em lăng xăng hái về tặng mẹ, để mẹ làm mứt mà mẹ lười bỏ quên trong tủ mãi không làm. Em thích hoa mà lại sợ nhụy hoa, ba chỉ em thổi mà em không dám, chắc thấy nó cứ bay bay lại không hiểu vì sao. Em cũng thích hoa bơ, hoa daisy và vô vàn hoa dại ở công viên. Em mà ngắt được bông hoa nào là giữ khư khư trong tay cho đến tan nát thì thôi. Có một hôm mẹ đưa em đi rừng chơi, chỉ cho em hoa chuông xanh và hỏi “Màu gì đây con”, “Tím”, em làm mẹ hoang mang sao người ta lại gọi là hoa chuông xanh.

unnamed (5)

Hoa chuông xanh chỉ ưa mọc ở rừng già, nơi cây cối um tùm, đất đai màu mỡ vì xác cây khô. 80% hoa chuông xanh là ở Anh nên có thể nói đây là đặc sản của xứ này, như đền bù lại sự thiếu hụt của Lily the valley loài hoa tháng 5 thơm ngát ở Châu Âu. Vùng West Midland này thì khỏi nói, rừng nào cũng có hoa chuông xanh, rừng càng to thì thảm hoa càng rộng, thế nhưng người Anh chỉ tận hưởng nó cho riêng mình mà không quảng bá rầm rộ như khu rừng Hallerbos ở ngoại ô Bruxelles. Thảm hoa xanh mà rộng khắp thì cảm tưởng như vào chốn thần tiên vậy. Cả nhà kéo nhau vào rừng Moseley Bog tuần đầu tháng 5 thì hoa đã héo phần nhiều. Khu rừng này nổi tiếng vì gắn liền với tên tác giả cuốn Chúa tể của chiếc nhẫn, nghe đồn tuổi thơ của ông trải qua ở đây và sau đó làm cảm hứng để viết tác phẩm huyền thoại này. Moseley Bog không lớn vì bị thành thị bao vây, thảm hoa chuông xanh cũng không lớn, chỉ có một đám kha khá ở ngay cửa rừng và những đám nhỏ le te ở mọi gốc cây cổ thụ. Lucie cũng hứng thú không kém gì bà của em, ước gì đưa được cả hai tới đây sớm hơn để ngắm trọn sự tươi tràn của màu xanh tím.

Mẹ cũng ước đưa được cả hai tới những khu rừng xa hơn trong vùng Warwickshine hoặc Worcestershine, leo lên đồi Clam thâm thấp hay lên Great Malvern cao cao để thấy hoa chuông xanh vẫn còn tươi, còn ngập tràn ở phía trên cao mát lành ấy. Hôm cả nhà đi Worcester có đi qua Kidderminster, thấy mọi người xuống đông để tham gia những hiking, trekking hay camping cạnh sông mà thấy thèm muốn. Trời ấm lên 1 tẹo, Lucie lớn hơn 1 tẹo để chúng ta lại về với thiên nhiên.

Mùa hoa hồng sắp tới, mùa hoa lavender cũng không xa, giờ là mùa hoa hoàng yến và tử đằng. Tử đắng tím leo dây, hoàng yến vàng cây lớn, đều thích buông rủ hoa mê muội người qua đường. Ở xứ này chẳng mùa nào đẹp như mùa xuân. Birmingham cũng tự nhiên thấy đáng yêu gấp bội khi con đường đi làm là muôn vàn loài cây hoa trắng, muôn vàn bãi cỏ hoa vàng, và muôn vàn khuôn mặt non tơ của những đứa trẻ còn bận bịu thi cử. Chúng ta không thể mong mình trẻ mãi, không thể ước mình quay lại thời xưa, chúng ta chỉ có thể giữ cho suy nghĩ và tâm hồn tươi trẻ. Sống giản đơn và vui vẻ. Mùa xuân tới rồi, hoa cỏ nở rộ rồi, chuẩn bị những trận dị ứng thôi, huhu.

Trên chuyến xe số 98

Chắc tôi đã nói nhiều lần rằng một trong những điều tôi thích nhất ở nước Anh này là những chuyến xe bus màu đỏ. Một màu sắc sống động rực rỡ, nổi bật giữa sự xám xịt mù sương. Chuyến xe màu đỏ lao giữa màn mưa mang bao sự hứng khởi và hi vọng. Cuộc đời tôi giờ cũng vậy, đứng trong một màn sương dày đặc, co cóng, lạnh ngắt, đợi chờ một đốm đỏ nơi xa xa. Chỉ một đốm nhỏ mà còn hơn cả ngọn lửa cháy rực trong đêm đông.

Ngày đầu tiên bắt bus đi làm, lòng tôi phơi phới như áo mới phơi dây. Xe không đông, không chen, không  mùi, thậm chí không tiếng động, chẳng có mấy anh da đen cãi nhau hay mấy chị mông nở tám chuyện xôn xao, làm tôi biết rõ nét rằng mình không còn ở Pháp. Xe bus chạy trên tuyến đường mà tôi tự phong là đẹp nhất Birmingham, bởi nó không đi qua các khu dân cư sầm uất, các khu nhà mới xấu xí, hay những khu đổ nát tàn tạ, nó đi qua ấn tượng tốt đẹp ban đầu của tôi về thành phố này. Những con đường cây xanh, một khu rừng nhỏ, một cái hồ be bé, những thảm cỏ, và kì lạ chưa đang mùa đông mà cây vẫn xanh mướt rậm rạp, như ở xứ nhiệt đới. Tôi nghĩ mùa xuân nó sẽ tưng bừng lắm đấy. Tôi nghĩ mình cần kiếm 1 cái xe đạp để tận hưởng thiên nhiên cho đủ đầy, hoặc chạy bộ nếu khả năng cho phép.

Cây cối dọc đường Wheeleys road chủ yếu là họ nhà thông hay dương, những cây cao thân thẳng đứng như những chú lính chì dũng cảm. Những bụi milestoes mọc luộm thuộm bò từ trong vườn ra đường. Những biệt thư to màu trắng, mái ghi hay đỏ gạch mái gạch nằm ấm áp trong khuôn viên, hiện thân của thời belle epoque hiện đại. Tường rào của các khu biệt thự thường là tre hoặc cây trắc bách diệp phồn thực, loại cây mọc dễ dàng và đan rất chặt. Cũng có nhiều cây đơn giản phổ thông như cây nhãn mọc vươn ra từ những khu vườn rộng. Một số cây vùng hàn đới đã rụng hết lá nhưng nhìn không buồn thảm khi thân cây bị bao bọc khăng khít bởi những cây leo như cây thường xuân xanh đậm. Cây cối cứ bấu bám vào nhau, kéo dài kéo dài con đường ra mãi, nhà nối nhà, vườn nối vườn, cây níu cây.

img_20170203_084859_723

Đến khi không gian đột nhiệt rực sáng, những cây trơ lá nhường cho hàng thông thẳng tắp thì đó là công viên Edgbaston. Một hồ nho nhỏ đầy vịt, chim, thiên nga, và người chạy dọc bờ. Không gian thật rộng lớn, mát lành. Nhà cửa cũng thay đổi, biệt thự bị thế chân bởi các chung cư đỏ, chắc là kí túc xá cho sinh viên. Trường UoB bắt đầu từ đây.  Tiếp theo đó là các khu giảng đường, nhà khách, nhà hội nghị và một căn biệt thự đặc biệt. Nó màu trắng, chỉ 2 tầng, nhưng có những ô như cửa sổ trổ ra, bao bọc bởi gỗ đen và kính, giống như thứ họ gọi là phòng đón nắng trong truyện của Alice Munro. Nếu bên trong trang trí những thành gỗ để ngồi thì tôi không nghĩ có nơi nào đọc sách đẹp đẽ hơn thế. Khu biệt thự có dán những hình trái tim xinh xinh trên cửa sổ và một sân chơi rộng với đu quay và bập bênh, tôi biết đã đến nhà trẻ Elms and Oak day, chỗ tôi mơ ước Lucie có chỗ để tới học. Một ngôi trường trong rừng, chắc sẽ thú vị như trường của thầy Tomoe. Con đường đột nhiên không dài ra nữa mà lượn vòng, xe bus đi vào đường Prichatt road, cây cối khẳng khiu in trên nền trời xanh thật xanh, nơi tôi đã gặp con sóc nhỏ hồi tới đi phỏng vấn. Cái con sóc dễ thương đã làm tôi muốn sống ở thành phố này. Xe bus đi thêm chừng vài phút nữa thì tới cây cầu nhỏ.

Cầu bắc qua con kênh chạy dọc thành phố. Lần đầu tới chỗ làm khi đi qua con cầu này tôi đã bảo: Nhà tao cũng có con kênh này chạy qua, có khi kiếm cái thuyền rồi chèo là tới nơi làm ngay lập tức. Tuy nhiên không có thuyền thì chạy bộ 30 ph hay đạp xe dọc kênh tầm 20 ph chắc là cũng được. Đó là chuyện của mùa hè. Mùa đông này thì tôi còn đang tận hưởng sự ấm áp trong xe bus. Khi nhìn nắng rực ngoài kia cùng cái ấm bên trong này,tôi đã nghĩ mùa hè tới rồi sao. Chẳng ai ngờ hôm qua có bão, tàu đóng cửa hết, bus đến trễ, tôi phải đợi bus trong mưa, trong lạnh, trong khổ sở, còn anh chồng thì bị nhồi trên cái tàu chợ ì ạch để đi từ London về nhà. Đúng là sau cơn bão trời lại đẹp lạ thường.

Dạo này khi ở trên bus tôi thường hay thấy bơ vơ. Tôi đã lâu không gặp người Việt nào. Sự bơ vơ ấy nhiều khi bị khuếch đại quá lại nói là cô đơn. Nhưng thực ra chắc có gì là cô đơn cả, chỉ là một chút lạc lõng nhưng rất dễ vượt qua.  Như hôm nhìn sang bên có một bà già tóc  trắng cắt ngắn, đội mũ len hình con cú rất ngộ nghĩnh, cảm giác như Luna Lovegood của năm 60 tuổi vậy. Nàng Luna Lovegood này ngồi nhìn xuống bụng im lặng rất đáng yêu, làm tôi tự nhiên thấy hết cả buồn, thậm chí vui vì nghĩ mình quả may mắn khi được sống ở thế giới của Harry Porter. Nhìn mà xem những nhà  gạch đỏ y chang nhà của dì dượng cậu bé, tivi có nguyên kênh phim, và trước mặt tôi là một Luna Lovegood bằng xương bằng thịt. Một hôm khác khi tôi đã buồn chán cực độ trên bus vì công việc thì một làn gió thổi mát từ cửa ra vào. Qủa thực là một làn gió, khi cô gái hồi giáo ấy, đầu quấn khăn đen kín mít, người lại mặc một chiếc váy len bó nổi bật 3 vòng, mặt đẹp người đẹp, tay lại cầm 1 lon bia, càng đẹp càng tỏa sáng. Một cô gái hồi giáo, không dám bỏ khăn trùm mà dám uống bia trên xe bus. Thật không còn hình ảnh nào nổi loạn, đẹp và can đảm như thế. Tự nhiên thấy cái dũng cảm bỏ lại mọi thứ ở Pháp để sang đây của mình cũng chả là muỗi gì, có gì mà hối hận, công việc khó khăn có là gì so với những cấm đoán xiềng xích của tôn giáo. Sau một hồi tự trấn an bản thân thành công thì tôi nhìn lại, hóa ra cô đó đang uống 1 lon coca light màu bạc, chẳng phải là lon bia thần thánh như tôi nghĩ. Đúng là người ta chỉ muốn nhìn thấy những gì mình muốn thấy.

Xe bus 98 đúng là nơi tôi để tìm lại sự ổn định trong tinh thần.

Bọn tôi có 4 đứa, cùng đi cưỡi con bạch mã 98 đi thiển kinh. Thường thì ít khi các bạn gặp nhau lúc đi, thi thoảng cùng ngồi chung chuyến về. Thú vị là cả 3 thằng kia đều tên bắt đầu bằng J. Jin là một đứa vui vẻ, hòa đồng, ăn nhiều uống lắm, giống lão Trư, vô cùng đáng yêu. Tôi quý nó ngay khi mới tới công ty bởi nó luôn nhiệt tình chỉ bảo công việc, đi ăn trưa thì tám đủ thứ thị phi từ gia cảnh sếp tới thân thế vợ sếp. Nếu hôm nào gặp nhau trên bus thì hai bạn sẽ  rôm rả, chia sẻ nhiệt tình chuyện cuộc sống và con nhỏ, bởi nó có 1 thằng nhóc sinh cùng tháng với Lucie nhà này. Hai bạn hay than phiền chuyện các em nhỏ nhõng nhẽo, bám mẹ, thích ti đêm, và mê ca nhạc Youtube. Thậm chí hai bạn cùng dạo bày Mary had a little lamb đầy vui vẻ. Jin mới mua nhà ở khu khác, vậy là bạn thành người đầu tiên rời chuyến bus 98, để lại cho tôi kha khá ngậm ngùi, bởi Jin chính là hình ảnh người bạn đường cần thiết nhất để đi qua cơn say xe buổi chiều.

Jia thì khác, nó có vẻ trầm mặc, uyên thâm, thú vị và đôi phần khó hiểu, đó là lí do vì sao nó vẫn còn độc thân. Cái khó hiểu nhất đó là mỗi khi đi ăn nó thường ăn ngay khi có suất, không đợi, không mời, không chia sẻ, nhưng lại là người thường xuyên mang đồ ăn vặt tới công ty mởi mọi người. Ngày đầu tiên tới công ty, trong khi những đứa khác chỉ cười bắt tay thì nó là đứa đầu tiên vừa cười vừa mở miệng: Cần gì thì cứ nói, một cách thể hiện vừa cởi mở thân thiện, vừa cấp trên biết điều. Tôi cảm nhận ngay cái tầm của nó. Bình thường, chúng tôi ít nói chuyện vì làm khác lĩnh vực, nhưng khi đi ăn đông người thì cũng nhiệt tình tám, chủ yếu chuyện đi chơi và sự xấu xí, chán chường với Birmingham. Thế nhưng kì lạ là gặp nhau trên bus thường không biết phải mở đầu thế nào nên thường thì mỗi người cắm đầu vào một cái điện thoại, hết online rồi gọi điện, tìm mọi cách để không phải nói chuyện với đứa kia. Jia giống như Tôn Ngộ Không, thông minh, hoạt bát, râu quai nón và không thuần phục được, hehe.

Đứa cuối cùng là Je, mới tới công ty sau tôi 1 tháng, nhưng tuổi nghề thì gấp 5 lần vì nó có 1 quãng thời gian dài làm cho Nokia. Je to con, rất hiền lành, chất phác, giống như con trâu tốt trong nhà, giống Sa Tăng vậy. Je biết nhiều và chia sẻ nhiều, khi tôi cần hỏi điều gì về antenna thì bạn cũng moi ruột moi gan ra cho biết hết. Có hôm gặp nhau trên bus, hai bạn hàn huyên ngay chuyện công việc, nói xấu sếp ép làm việc quá đà, chuyện Nokia, Vertu, lu xu bu cả. Thế nhưng hôm qua bạn lao tới công ty với chiếc mũ bảo hiểm là tôi biết: thôi rồi kẻ giúp ta qua cơn say xe tiếp theo đã lên đường. Bạn đã chôm ngay cái ý định cưỡi xe đạp hưởng gió của tôi và biến nó thành sự thật chỉ sau 2 tuần có mặt ở thành phố này. Qúa nhanh, quá nguy hiểm.

Có một sự thật tôi quên chưa nói: trước khi Je mua xe, trước khi Jin chuyển nhà thì tôi đã cắt vé bus tháng và chuyển lên tàu lại, sau khi bị ong ong đầu óc bởi những cơn tắc đường. Vậy là 3 chúng tôi ra đi, để lại Tôn Ngộ Không một mình một cõi, dĩ nhiên bạn chả cô đơn, nếu có cô đơn thì là cô đơn trên mạng.

Khi Anne Hathaway không phải là tên một diễn viên

Khi người ta nói Anne Hathaway thì tôi đã nghĩ ngay tới Anne tóc xù của Nhật kí công chúa, cô thư kí sành điệu của Yêu nữ hàng hiệu và dĩ nhiên nàng Fantine trọc đầu của Những người khốn khổ. Nàng đẹp, rất sang với cái miệng rộng ngang ngửa Julia Robert. Thế nhưng hóa ra trước nàng còn có người cùng tên nổi tiếng không kém, dù là tài năng không bằng, ngoài việc cưới được một ông chồng kiệt xuất. Thực ra, cưới được chồng tài  là một đại tài.

Chuyển sang Anh là một quyết định nhanh gọn nhẹ và nhiều hối tiếc nhất. Ban đầu là thành phố xấu xí, rồi tới hệ thống dịch vụ coi con người như những máy ATM di động, và cuối cùng đó là sự thiếu vắng của bạn bè, làm chúng tôi nhiều lần nghĩ: Có cơ hội thì phải quay lại. Ở Pháp chúng tôi có những người bạn thân thiết, những kẻ cùng nhau đi qua thời trưởng thành, từ những đứa bơ vơ không biết sao ở đây, tới những đứa vợ con đùm núm cố gắng để ở lại. Chúng tôi đã cùng vui chơi, tận hưởng, cùng buồn phiền, vực sâu, cùng nhau đi một quãng đường dài vô cùng của tâm lý. Giờ một phần về Việt Nam, một phần ở lại Pháp, một mình chúng tôi qua Anh. Đây là kỉ lục trong đời tôi, tới thành phố mới mà không kết giao được với bang hội Việt Nam nào. Mà có kết giao chắc cũng không như  khi chúng tôi không còn là sinh viên, giờ mang cái mác hộ gia đình thực sự là khó hội nhập. Thếnên khi chị Thảo nói sẽ qua chơi và trông em bé Lucie 1 tuần thì hai vợ chồng mừng vô cùng. Sống không có bạn bè là một điều vô cùng khó, kể cả 1 năm chỉ gặp nhau vài lần nhưng biết khi cần là có.

Chị Thảo là dân ăn chơi thứ thiệt, tháng làm việc 1 tuần, đi chơi 1 tuần, còn 2 tuần đọc sách làm vườn. Sống sướng gì đâu. Chị nghe 2 đứa em khổ sở quá nên liền xung phong qua làm bảo mẫu. Khi chị sắp sang, hai đứa đều lo không hiểu chị có chịu nổi em gái nghịch quấy nhà này không. Ai ngờ chị không chỉ đi chơi giỏi mà chăm trẻ cũng xịn nốt. Khi Lucie ở với bác Thảo thì ngoan khủng khiếp, ăn giỏi, chơi giỏi, ngủ cũng tốt. Em bé nhích dần lên 11kg trong sự ngỡ ngàng của ba mẹ. Để rồi khi bác Thảo về, em đi học nhà trẻ thì em bị sổ mũi, đau mắt, ho hen, tuyệt thực, khóc lóc, kết quả là giảm gần 1kg sau 1 tuần, trước sự ngỡ ngàng của ba mẹ luôn.

Chị Thảo qua chăm em bé, bạn bè tôi đều hỏi thế chị ở nhà suốt ngày à, thế chị có biết đi chơi ở đâu không? Thật là không hiểu chị rồi. Khi ba em đi làm về buổi chiều, Lucie bám càng ba, bác Thảo bị cho ra rìa liền tay nải lên đường ngay. Tụi tôi ở Birmingham một tháng không biết gì nhưng chị tới 1 tuần đã đi đủ bảo tàng, công viên, trung tâm mua sắm, tới khu quán bar nhậu nhẹt. Nguyên 1 tuần hệ thống giao thông công cộng Birmingham không làm tiền được chị 1 đồng nào, vì chị đi bộ thoăn thoắt với cái chân bị thương còn chưa khỏi hẳn. Ngày thường chị đưa Lucie đi khám phá cùng, cuối tuần chị đưa tôi theo. Đi đâu chị cũng nói: chỗ này chị đi qua rồi, đường này phải đi thếnày, đường kia sẽ dẫn tới đâu, cứ theo chị.Vậy là nhờ có chị Thảo, tôi biết thêm về Birmingham và còn hơn thế, biết hẳn một ngôi làng xinh đẹp tên Strasford up Avon, nơi tôi biết Anne Hathaway không chỉ là tên một diễn viên Hollywood.

20170121_124044

40 phút đi tàu, vé 7.8 bảng 2 chiều vào weekend, Strasford up avon rất dễ tới từ Birmingham. Đây có thể coi là điểm sáng của Bir – rất gần với nơi sinh của đại văn hào Sheakespeare – niềm tự hảo của nước Anh. Với người Anh mà nói, cảm giác như họ coi tiếng Anh tồn tại từ khi có Sheakespeare, giống như tiếng Ý có từ Dante vầ Thần khúc vậy. Ở ngôi nhà của ông, người ta nói: Có rất nhiều từ và các diễn đạt thông dụng hiện nay trong tiếng Anh là bắt nguồn từ các tác phẩm của Sheakespeare. Qủa thật nhìn vào cái list dài dằng dặc đó có bao nhiêu từ thân quen thì tôi cũng băn khoăn và nghĩ có khi mai này đời con cháu mình thì nó sẽ nghĩ tiếng Việt ra đời nhờ Sơn Tùng MTP. Sheakespeare với gia tài đồ sộ những Giấc mộng đêm hè, Hamlet, Macbeth, Romeo và Juliet, hay câu nói kinh điển To be or not to be, khiến những kẻ dù chẳng biết gì về văn chương cũng phải biết tới ngài. Qúy ngài có mặt mọi nơi ở vương quốc này, tới cả Bir xấu xí cũng dành một tầng trên thư viện tối cao để thờ phụng Mr.S.

20170121_142905

20170121_142909

Ở Strasford up avon thì khỏi nói, ngôi làng này còn sống, còn thở là nhờ những di vật đã chết của ông. Một ngôi làng xinh đẹp với những ngôi nhà gạch đỏ đúng chuẩn Anh, những ngôi nhà cổ kiểu gỗ Half-timber, những con đường nhỏ sạch, những hàng quán thủ công đáng yêu, tất cả ngăn nắp, sắp xếp gọn gàng, giống như đồ chơi, giống như phim trường, giống như Bruges. Dễ thương chứ, dĩ nhiên là dễ thương, mà chỉ không thấy có sức sống thực tại dù người qua lại rất nhiều. Họ tới để thăm nhà của Mr.S là chính. Bỏ 17 bảng để được đi thăm ngôi nhà cũ, mới và nhà con gái của Mr.S lại là một quyết định không dễ dàng. Nhưng quả thực Strasford quá nhỏ cho 1 ngày, nếu không đi thăm danh hào thì ắt sẽ mất 17 bảng trong một cửa hàng đồ lưu niệm nào đó, vừa nặng túi mà chẳng ấm thân. Mẹ nói chỉ có kiến thức mới làm ấm thân ta. Thực ra vé có thể dùng trong 1 năm, nếu biết giữ dành thì có thể cho bạn bè hưởng sái sau này, tri thức chia sẻ là tri thức thiện. Khi đó thì tôi chẳng nghĩ nhiều thế, chỉ nghĩ cũng đã tới lúc nên biết một chút về niềm tự hào của vương quốc này sau lần hụt xem kịch ở London.

20170121_142902

Ngôi nhà to rộng của cha ông- người thợ thủ công làm găng tay da một thời để lại nằm ngay trung tâm của thành phố, cửa quay ra con đường to nhất. Nhà có 2 tầng là nơi lớn lên của nhiều thế hệ, cha mẹ ông, anh chị ông, và những người cháu. Khung nhà cùng căn bếp rộng rãi vẫn còn nguyên đá lát là đồ từ thế kỉ 16, còn lại tất cả đêù do phục sửa lại, nhất là những mảng giấy dán tường. Vì giấy dán cũ rất tinh xảo, được vẽ bằng tay đã được làm đồ hồi môn cho con gái ông. Những chiếc giường nhỏ hẹp tố cáo kích thước nhỏ bé của con người thời đó. Trên giường có đặt những dụng cụ làm ấm giống chiếc chảo cán dài, họ bỏ than đốt ấm vào đó, rồi dùng cán dài để lướt nó đi khắp giường, ủ ấm chăn gối trước khi chui vào ngủ. Thời bấy giờ cửa sổ không có kính nên mùa đông vô cùng khắc nghiệt. Qủa là thông minh hơn hẳn đốt chậu than để dưới gầm giường rồi cháy giường, cháy nhà, hoặc chết ngạt lúc nào không biết của ông bà ta ngày xưa và ngay cả ngày nay dưới quê vẫn gìn giữ.

20170121_154244

Ngôi nhà mới cũng dùng chung kĩ thuật làm ấm này cho giường nệm và có thêm nhiều lò sưởi to rộng, đủ để nướng cả con bò mộng. Cái hay ở những ngôi nhà này là có các ông bà già mặc đồ thế kỉ 16 đứng ở mỗi phòng để giải thích về bài trí và vật dụng, cuộc sống thời xưa và những chuyện ngoài lề của Shaekespeare. Ví như trong tài liệu và cả trên tường nhà ghi Mr.S bỏ học từ năm 15 tuổi nhưng bà già trong nhà thổ lộ là ông bỏ học năm 13 khi bố ông bị sạt nghiệp. 13 tuổi bỏ học, 16 tuổi lấy vợ – Anne Hatheway con một người nông dân, 18 tuổi có đứa con đầu, 19 tuổi thêm đứa nữa, rồi tiếp đó là cặp sinh đôi. Không hiểu mối tình chàng nhà nghèo và tiểu thư nhà giàu trong Shaekespeare in love là ở đâu ra nữa, vì phim đó mà tui nghĩ ông nghèo lắm. Hóa ra không hề, hồi đó lương tháng giáo viên 20 bảng 1 năm mà ông có thể mua được căn nhà to nhất làng giá 120 bảng. Nhà bị phá nát do những người chủ sau này muốn xây kiểu mới nhưng cái trái nhà nhỏ còn lại cũng đã thể hiện đủ sự bề thế vốn có của căn dinh thự. Những khu vực giờ không còn thì được kiến tạo thành vườn hoa, vườn rau, hứa hẹn mùa hè tới đây sẽ đẹp đẽ xinh xắn lắm.

Phải mất hơn 2 giờ mới có thể đi hết 3 ngôi nhà và nghe dàn ông bà kể chuyện. Chúng tôi hơi vội ở ngôi nhà cuối, nhưng cũng đủ biết sự phát triển dần của nhà cửa Anh quốc thời đó. Thực ra đến Strasford up avon mà không vào thăm nhà của ông S là một sai lầm đó, nên anh em đừng tiếc 17 bảng nha. Ở xứ Anh này cái gì cũng tiền, mà đắt xắt ra miếng đó. Chứ bữa trưa chúng tôi ăn món gợi ý của chef, giá 10 bảng thì chán chết à, thịt lợn Yorkside nấu curry, không thấy chút tinh thần Phớt ăng lê nào hết. Không liên quan tới lợn, nhưng thật là chị Thảo mấy ngày hôm sau lên đường tới York và nói rằng thành phố này rất được nên tới coi. Chân tôi liền dáo dác lên, đợi một ngày đẹp trời, mẹ con hết ốm để cùng ôm nhau đi thăm thú xunh quanh, đâu đó gần gần như lâu đài Warwick chẳng hẳn, một nơi mà chị Thảo chưa kịp đi. Thế thì còn gì tuyệt hơn, bởi tôi mà không nhanh thì chị Thảo sẽ kịp thôn tính cả thế giới, không chừa miếng đất nào để tôi có thể vểnh râu nói “Em tới rồi nhé, chị tới chưa”.

20170121_13172620170121_125221

Hiện tại thì tôi chỉ có thể nói “Em đợi rồi nhé, chị tới đi” để rủ chị quay lại Bir vui chơi cùng Lucie thêm nhiều nhiều lần nữa.

 

Những buổi sáng mùa đông

new-innovation-could-reduce-fog-related-collisions

Vẫn như mọi khi, mỗi sáng mẹ thức dậy bằng tiếng e e của Ban Mai. Lúc này em đang chúi nửa người xuống đất, nửa người trên giường. Em với tay lấy mấy quyển sách nằm dưới sàn. Miệng em kêu ah chi chi. Mẹ quay sang nhìn em, em cười thật tươi, khoe cái lúm đồng xu xinh chết người. Mẹ nói ” mama”, em kêu “papa”, mẹ nói “mimi”, em kêu “pipi”, mẹ nói “tata”, em kêu “caca”. Cứ thế em nói hết các từ ị tè bằng tiếng pháp :)). Hai đứa kêu mama, mimi như hát đối, cũng ra vẻ hiểu nhau lắm. Sau đó Ban Mai bò hẳn xuống giường, lấy một quyển sách thật bự, có thể là quyển các cô tiên, rồi đập cái bốp, thật yêu thương vào đầu ba em. Ba liền lôi em lên giường lại, cho nằm lên cánh tay, em bé nhỏ nằm yên trong vòng tay ba, mắt mở to, nghe ba đọc sách. Đó là giờ đọc sách duy nhất trong ngày em chịu nằm yên và nghe trọn vẹn. Những giờ khác thì em lôi hết quyển này quyển khác, náo loạn cả nhà mà không nghe kể một dòng nào, em rất là yêu sách.

Mọi thứ bắt đầu rất trình tự: rửa mặt, đánh răng, thay bỉm, mặc quần áo, cho cả em rồi mẹ làm y chang cho mẹ, trừ mục thay bỉm. Mẹ nhìn ra cửa sổ, ở đây chỉ có 2 trạng thái hoặc mù sương hoặc nắng rực rỡ. Hôm kia chúng ta ra ngoài lúc 8h, trời sáng rực, mặt trời lên ở cuối con đường, những tia nắng được ô tô kéo dài dọc cao tốc, mẹ lấy tay che mắt khi nhìn về phía đó, phía ban mai thực sự. Mẹ đưa em tới trường. Hôm đó là ngày đầu tiên con đi học. Con khóc lóc không chịu xuống, cho tới khi có cô giáo đáng yêu như 1 con gấu tới cho con nằm lên người thì con mới chịu. Mẹ không cầm được lòng, phải bước nhanh ra ngoài, cái lạnh nhè nhẹ và ánh sáng của một ngày rực rỡ bao bọc xoa dịu mẹ.

Hôm nay, chúng ta ra ngoài lúc 8h30, trời còn tối, cỏ cây bên lề đường ướt át, những tòa nhà cao tầng không nhìn thấy nóc, con đường mù mịt, ô tô lao vun vút và hơi lạnh buốt tràn vào đầy lồng ngực, mát lạnh sảng khoái tê người. Lớp sương nặng trĩu như con rắn trườn từ vườn ra đường, nuốt vào trong nó người, xe, đường, đèn. Con rắn luồn lách trong mọi ngóc ngách mang hơi lạnh lẽo không chỉ vào trong quần áo mà vào cả tâm hồn. Hôm nay là ngày 30 Tết, mẹ phải đi làm, Ban Mai phải đi học. Chúng ta có một căn nhà trống không, không đào quất, bánh chưng, ông bà, không có gì ngoài sự cô đơn trọn vẹn. Ban Mai vẫn khóc, vẫn không chịu  vào vòng tay cô, mẹ lại phải làm người cứng cỏi, để con lại, chạy đi bắt một chuyến tàu khác để đi làm. Đứng nơi đường tàu, băng đóng trên nền đường, trên cây cỏ, mẹ thấy tủi thân, có lẽ như con đêm qua.

Đêm qua ba về muộn, ba sợ khi tới nhà trẻ thì chỉ còn mình con đơn côi ở đó. Chỉ nghĩ vậy thôi là ba mẹ đã rối lòng, chạy đua tới đón con, vẫn không kịp, vẫn để con là em bé bị đón trễ nhất. Hẳn là có những ba mẹ đã tới, đã đi, mỗi lần mang theo một bạn của Ban Mai. Mỗi lần cánh cửa mở ra, hẳn là con nghĩ ba mẹ tới. Con chắc đã ngóng người hùng lâu lắm, để tới khi người hùng xuất hiện thì con khóc òa, thổn thức, tủi thân. Ba mẹ thương con rất nhiều khi nhìn thấy con ngồi trong xe ăn ngấu nghiến cái bánh quy. Con vừa đói, vừa mệt, vừa buồn. Cuộc sống của con bị đảo lộn rất nhiều. Chỉ 1 năm rưỡi mà con phải chấp nhận việc làm quen với ba mẹ, với cuộc sống, với nước Pháp, và giờ là nước Anh. Mỗi Tết con lại đón năm mới ở một nước, ngày càng xa những người thân, không ông bà rồi giờ không cả cậu. Ba mẹ thương con thiếu thốn mọi thứ, đặc biệt là tình thương yêu. Con quá nhỏ để biết than phiền, con quá nhỏ để có thể biết sự thay đổi. Thay đổi lớn nhất với con là xã hội chỉ có ba mẹ đã thành xã hội em bé bằng tuổi, thế giới chỉ là cái nhà của mình đã thành thế giới nhà trẻ.

Tuần trước bác Thảo sang giúp mẹ trông Ban Mai. Sáng sáng con không khóc nhè khi chia tay ba mẹ mà chỉ mếu 1 xíu, sau đó hai bác cháu  vui vẻ ăn sáng, nằm chơi, đọc sách, chiều bác đẩy con ra công viên, ra phố, tối về mẹ ủ con trong tay, con ti ngấu nghiến rồi ngủ. Con rất ngoan, rất nghe lời bác Thảo, con rất tội nghiệp, con nhớ ti ti. Con còn nhỏ xíu nhưng đã rất công bằng, khi ăn là cho ba, cho bác Thảo, cho mẹ rồi mới lấy phần của mình. Ghế ngồi cũng vậy, phải mỗi người 1 ghế theo chỉ định của con. Khi con uống sữa thì mọi người phải nâng cốc lên uống trà. Khi nào hứng lên thì con đi phát mỗi người 1 quyển sách đọc cho con nghe. Con là niềm vui của tất cả.

Mỗi sáng thức dậy mẹ lại thấy muộn phiền đôi chút bởi nghĩ sắp tới cảnh chia li ở nhà trẻ. Tháng trước con ở nhà với ba cả ngày, mọi chuyện thật dễ dàng trừ những ngày thứ 4. Thứ 4 ba lên London, mẹ bắt taxi đưa con tới nhà bác Hoa. Bác Hoa nhận trông trẻ con việt ở Birmingham với giá rẻ, để hè là mang về làm từ thiện ở Kontum. Con tới nhà bác Hoa lúc đầu cũng khóc nhưng vài lần sau thì ngoan, chịu ăn chịu ngủ, nếu không phải xa quá thì chắc mẹ đã cho Ban Mai tới đó hàng ngày. Có một hôm, hôm đó trời tuyết nhiều, tuyết bay xối xả, gió thổi vội vàng và những đợt lạnh cứ đợi cơ hội là ùa tới tấp. Mẹ và con vừa bước ra ngoài cửa thì gió tuyết chồm tới, thổi tung mũ, bay những sợi tóc tơ, và cả những sợi tơ mặt non nớt của Ban Mai. Con cười nhăn cả mặt, nhe hết đám răng to đùng, con thích thú. Mẹ đưa tay che cho Ban Mai rồi lao ngay vào taxi, mẹ sợ hãi. Taxi lao đi vun vút giữa trận chiến mưa và tuyết. Con ngồi trong xe ngoan ngoãn, thi thoảng nhìn ra ngoài cửa chỉ cho mẹ cái cây, cái xe hay đèn đường, tất cả đang dần trắng xóa, cứ như bị xóa phông, dần biến mất khỏi cuộc đời này.

Ban Mai mấy hôm nay biết kêu tiếng con vật, con chó , con mèo, con vịt rất dễ thương. Mẹ đưa con vật lên hỏi con cũng biết nói tên, con bịp, con ca, con cu, tức con vịt, con cá, con cua :)). Đúng là một thành tự đáng kể. Mẹ phải cố dạy con biết nói tiếng việt, trước khi nước Anh cướp mất ngôn ngữ đầu đời của con. Mặc dù đó chính là mục đích để ba mẹ sang đây, chịu đựng ngụp lặn giữa cái lạnh, sương mù, khó khăn, vất vả, cô đơn. Chúng ta rõ là đang đi trên một con đường đầy sương mù bao phủ. Mỗi người có một trận chiến, mỗi người có một con đường, mỗi người có một cuộc sống, đã chọn thì đi, đã đi thì vui, đã vui thì sẽ tới một điều gì đó. Mẹ ngồi ăn trưa, nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng lên sưởi ấm mọi nơi, 30 Tết, các người bạn Trung Quốc đã xin nghỉ về nhà, chỉ có mẹ ngồi đây, nhớ nhung những ngày xưa cũ, lo những ngày sau này, tận hưởng những ngày hiện tại của chúng ta.

 

Có gì ở Birmingham?

Birmingham!!! Chưa bao giờ tôi lại nghĩ mình lại sống ở đây, ngay cả bây giờ khi mỗi sớm thức dậy thấy mặt trời Anh quốc chiếu rọi tấm mền thì tôi vẫn không nghĩ mình cuối cùng lại ở đây, ở Birmingham.

15696691_10211417176011120_1104914367_o

Lí do vì sao tôi ở đây thì ờ thì vì tôi ngu địa lí. Khi chồng bắt đầu sang London cho chương trình khởi nghiệp thì tôi cũng khởi động  xin việc ở nước Anh. Ban đầu khi nhìn công việc này thì tôi cứ đinh ninh Birmingham chứ gì, ngay ngoại ô London, quá tuyệt quá đã, công việc chuẩn ngành học, địa lí chuẩn gần chồng, còn gì phải lăn tăn, apply thôi. Tới khi được gọi phỏng vấn vòng 1 rồi vòng 2 thì tôi mới google và phát hiện ra công ty nằm tuốt trung tâm con sư tử và cách London tới 2 tiếng đi tàu. Nó hẳn là 1 thành phố, thậm chí còn đông dân thứ 2 ở Anh, vâng, chính xác đấy dù thứ nhất và thứ 2 cách nhau khá xa, London dân số đông gấp 7 lần nơi đây. Birmingham, chứ không phải Buckingham, trời ạ, tôi đã nhầm 1 thành phố với 1 cái cung điện. Khi phỏng vấn lần 2 tôi đang đi nghỉ mát ở Montpellier, dưới là cát vàng, xa là biển xanh, trên trời là nắng rực rỡ, tôi đã khẳng khái tuyên bố nếu được việc tôi sẽ lôi cả nhà tới Birmingham. Thế là người ta tin, người ta gọi tôi thêm 1 lần nữa tới trụ sở công ty cho biết thành phố. Chúng tôi đến đó vào một ngày mùa thu và mọi người đều biết mùa thu luôn mang tới cho chúng ta cái nhìn lệch lạc về cái đẹp. Lá đỏ lá vàng khiến nơi đâu cũng như thiên đường cả.

Khi chúng tôi tới nhà nghỉ trong rừng và tôi đi bộ dọc theo con đường với sóc nhảy lóc chóc, lá vàng phủ lối cùng những tàn cây cứ đốt mình cháy rực thì tôi đã nghĩ mình muốn sống ở đây 1 thời gian đấy. Xa thử Paris đông đúc chật chội, mệt mỏi tới vùng quê tĩnh lặng này xem sao, tôi đã mang tâm nguyện như thế vào cuộc phỏng vấn 5h mà trong đó 1.5 giờ tôi đã phơi bày hết sự ngu dốt và thiếu hiểu biết ngành nghề của mình, may mà gỡ gạc lại là bài test critical thinking cao nhất lịch sử công ty nên chỉ 30ph sau khi rời cuộc phỏng vấn tôi biết mình được chọn. Trưa ngày hôm đó chúng tôi còn ăn món cơm gà terikya ngon lịch sử ở ga New street nên ấn tượng về thành phố này không thể đẹp hơn (nghĩ lại thì cũng không ngon xuất sắc đâu tại tụi tôi đói quá). Sáng hôm sau khi dạo vào trung tâm nơi các con đường nhỏ hẹp lát gạch đỏ, những ngôi nhà thời Victoria đã thành các cửa hiệu sang trọng, những uốn dốc lên xuống mềm mại, tháp đồng hồ gạch xa xa, vài con tàu điện lướt nhẹ trên mặt đường, tôi càng chìm trong giấc mơ sống ở một thành phố nhỏ xinh xắn.

15785019_10154023994122007_766525459_o

Và đó là lí do giờ đây tôi ở Birmingham nhưng không phải trong mơ mà hoàn toàn tỉnh giấc.

Ngày đầu tiên tới, lò sưởi nhà thuê hỏng, tôi chạy ra Argos vớ tạm 1 con sưởi mini thì đã buột miệng tâm sự về chuyện mới chuyển tới từ Paris. Chị bán hàng mắt lồi như con ốc, miệng rộng như con sò hỏi lại: Thật á, tao không hiểu? vì sao? Paris, một nơi fancy như vậy, có gì ở Birmingham? Tôi tự nhiên lại băn khoăn và hỏi ừ nhỉ có gì ở đây, tại sao tôi ở đây, đây có phải là một quyết định đúng? Khi đẩy xe cho con dưới mưa, lên xe bus bị từ chối vì họ đã có 2 cái xe đẩy, rồi bị từ chối tiếp 1 chuyến nữa vì không có tiền xu và họ không chấp nhận tiền giấy thì tôi vừa não lòng vừa bực bội sự cứng nhắc của dân Anh rồi bực sang cả chuyện vì sao tới đây. Ngày hôm sau tôi tới bưu điện để lấy thẻ cư trú thì được thông báo nó thất lạc ở đẩu đâu rồi ấy. Khi đẩy xe lòng vòng quanh nhà nhìn những ngôi nhà gạch ám đen buồn tẻ, những ngọn cây tiêu điều, những cửa hàng Tàu và dân Tàu đông nghịt, những con đường ô tô chạy mải miết, không có không khí của khu dân cư, không có cái đẹp Anh quốc tôi vẫn tưởng, sự xấu xí ngợp tràn đánh dậy bản tính xấu xí của tôi. Bản tính bài trừ cái mới, lưu luyến những vẻ đẹp xưa cũ, bản tính ghen tị với cuộc sống của người khác và căm phẫn những quyết định của mình, bản tính không tin vào bản thân, và hơn hết là bản tính nhìn mặt tiêu cực cứ dần dần xâm chiếm và kiểm soát dễ dàng sự nhẹ dạ trong tôi.

Nếu như chúng tôi thuê một căn nhà trong rừng gần nơi tôi làm việc có lẽ tôi đã khác. Thiên nhiên cũng như trẻ con rất dễ làm mềm lòng người. Đây chúng tôi thuê một căn hộ nằm gần ga, giữa trung tâm và nơi làm việc, nơi giao thoa của phố thị và vùng nông thôn nên nó có sự lai tạp, tuềnh toàng, và xấu xí. Tôi giống đứa trẻ hư, có quà đêm noel vẫn chưa vui bởi còn mong quà to hơn đẹp hơn. 10ph đi bus vào trung tâm, 15ph đi bus tới nơi làm, công viên ngay cạnh, bệnh viện kế bên, nhà ga cách 5ph, mọi thứ đều chuẩn, đều ổn, đều là niềm mơ ước khi ở Paris nhưng vẫn có điều gì đó tôi cần thêm. Phù phiếm, đúng thế tôi cần một thứ gì lãng đãng phù phiếm hơn là những thực tế thực dụng như hiện tại. Paris cùng những cây cầu của nó làm rất tốt điều này.

Ngày 26, mọi người ru rú trong nhà, bus và tàu không chạy, chợ noel đóng cửa, hàng quán cũng vậy, chúng tôi đi lang thang, qua khu người tàu, qua khu người tây, qua trung tâm, qua quốc lộ, đi qua cả những đẹp đẽ tôi thấy ngày nào và những xấu xí tôi mới nhận ra. Tôi thấy buồn và lạc lối trong sự ngớ ngẩn của mình. Thành phố này chưa mang lại cho tôi cái phù phiếm tôi cần, nó quá Anh quốc và hình như nó quá xấu xí, nhưng tôi không phải là người dễ bỏ cuộc, tôi muốn biến nó thành một sự xấu xí thiện cảm. Dolores trong series Westworld mỗi sáng ngủ dậy đều nói rằng “Có nhiều người chọn nhìn thấy sự xấu xí của thế giới này, tôi chọn nhìn vẻ đẹp”.

15748139_10154014760217007_1043766288_o

Sáng 27 tôi tỉnh dậy, nắng đẩy xa những đám mây, bầu trời xanh như mùa thu, tôi ra đường. Tôi quyết phải đi tới Broad street, con đường sầm uất và ăn chơi nhất ở đây. Những quán bar pub sơn đậm với chữ vàng và vài bụi hoa trước cửa thông báo sáng nay có bữa ăn sáng kiểu Anh giá rẻ và đêm nay có nhạc sống cùng vô vàn loại bia. Tôi thích điều này, tôi thích nhạc dân ca Irish chơi tại quán bar, những dòng thác Guiness chảy đậm, thứ tiếng Anh Anh ồm ồm ngọng ngọng của những ông già to béo ngồi ăn 1 mình hai suất bữa sáng, 1 vại bia và 1 tờ báo. Con đường này chỉ toàn quán bar mà không có thêm loại cửa hàng cửa hiệu nào khác, gợi lên sự sôi động náo nhiệt ầm ĩ chiếm đoạt nơi đây mỗi tối. Sự sống và sức trẻ là đôi bạn đồng hành thường trú trên con đường này. Đi tới gần cuối Broad street là con kênh chạy ngang qua. Birmingham có 1 con kênh chạy dọc, đôi chỗ rộng rãi cũng tạo đươc tầm nhìn thú vị sông nước và tàu thuyền, khiến cho thành phố này tự hào rằng họ có cảnh sắc như tranh. Thú thật thì tôi không thấy nó lung linh lắm, chỉ vui vui, một điểm nhấn hay ho xóa bớt ấn tượng về thành phố công nghiệp xấu xí.

15749958_10154014767642007_1516888427_n

15776382_10154014760077007_1804650773_o

Một tòa nhà sáng vàng rực rỡ, thứ hiện đại và đẹp đẽ nhất tính tới thời điểm này. Tôi vốn thích mấy thứ nhà cũ kĩ hoa mĩ nhưng tòa nhà này vẫn tạo được thiện cảm đáng ngạc nhiên. Đó là thư viện trung tâm Birmingham, nghe đồn là thư viên to đẹp nhất Anh, riêng năm 2014 là 1 trong 10 nơi được thăm quan nhiều nhất đất nước này. Hay ghê, sao nhiều người thích đi coi thư viện vậy,mai mốt tôi cũng phải cho con vào đó chơi mới được, bởi có rất nhiều hoạt động ca nhạc cho các bé. Hôm nay thì tôi chỉ đi đổi gió kiếm cho mình 1 chút phấn chấn với thành phố mới. Thư viện phong cách postmodern này thực sự đã làm rất tốt việc của nó.

Tôi còn định đi tiếp tới Bradley place để ngồi nghỉ hóng nắng và thở ra khói nhưng không kịp. Tôi cũng muốn đi tới viện hải dương, ở đó có cảnh sắc kênh đẹp nhất. Tôi cũng muốn đi tới bảo tàng Thinktank thú vị. Tôi muốn đi coi nhạc kịch Chicago ở nhà hát New Alexandra. Tôi muốn đi mua sắm ở Bullring rực rỡ. Hình như hơi quá xa xỉ, ở nhà có 1 đứa nhóc đang làm tình làm tội ba nó còn mẹ nó đã trốn thoát kha khá thời gian rồi. Một cuốc đi dạo không quá dài, không quá lâu, nhưng cần thiết để tôi lấy lại tinh thần. Sống phù phiếm thật khổ mà. Có một anh người Việt tình cờ tôi gặp đã nói “Em cứ ở đây đi, đáng sống nhất nước Anh ấy”. Được, để xem sao, cũng không mất gì khi mà dành chút niềm tin vào lời phóng tác bâng qươ của anh.

“Có nhiều người chọn nhìn thấy sự xấu xí của thế giới này, tôi chọn nhìn vẻ đẹp”.