¨Một đồng có 4 cái kem¨

kem

(Source: Internet)

Bỏ qua chuyện cái kem đi, tin động trời này: ¨Chậu tưởng kí sắp thành sự thật¨.

Thật đấy, không đùa đâu. Tôi đã sửng sốt biết bao khi đọc bài báo ấy. Đó là bài báo về 1 ứng dụng sắp xuất hiện tên Memoir. Ứng dụng này sẽ thành cỗ máy lưu trữ và tìm kiếm cuộc đời  khi tích hợp  tất cả những bức ảnh, những chia sẻ bạn đưa lên các mạng xã hội, và cả những địa điểm bạn đi qua. Memoir kết hợp với Memoto, là loại camera siêu bé ( chừng 1.4 inches) cứ 30 giây lại nháy cái tạch. Mỗi ngày nó có thể chụp 2800 tấm ảnh ngẫu hứng những góc phố bạn qua, những người bạn gặp. Nói chung là nó ghi lại khá nhiều thứ lọt vào tầm ngắm của bạn một cách ngẫu hứng. Có khi mai này Google glass cũng sẽ có chức năng như Memoto, để sau đó bán lại thông tin cho Memoir. Và Memoir bắt bạn phải trả bằng những những tiếng thổn thức, như tự nhiên nhìn thấy lại khuôn mặt đẹp trai của chàng trai mặc áo hồng trên chiếc xe bus TVM hôm nào. Nói chung Memoir là cái chậu tưởng kí số, bạn kéo thả những suy nghĩ, hình ảnh của mình hàng ngày, khổng lồ, ngẫu nhiên, khách quan hơn một cuốn nhật kí hay cái blog cá nhận. Tuyệt hơn cả là bạn chả phải làm gì, cứ tự động nó update, còn bạn ung dung ngồi buồn, lôi ra nghịch chơi. Biết bao nhiêu bất ngờ đang đón chờ từ quá khứ.

Qúa khứ ai cũng có, tuổi thơ ai cũng mơ về. Nhiều khi nghĩ về thời ấu thơ của mình, nghĩ thật kĩ, tôi mới thấy nhà mình cũng có lúc cơ cực mà vui.

Như ngày xưa, nhà khó khăn, mẹ sáng ra không ăn còn ông cháu ngồi rang cơm. Ngày xưa, khi tôi lần đầu tiên tới trường, bố phải đi vay tiền mua cho cái cặp Liên Xô. Ngày xưa,  trường bắt mặc đồng phục váy xanh có dây đeo với áo trắng. Mẹ và bác Lan mua chung một tấm vải xanh may váy cho tôi với bạn Thu còi. Vải thiếu, thay vì váy xòe tung như ô như các bạn thì tôi với Thu còi mỗi đứa một cái minijuyp. Tôi đi học vừa xấu hổ vừa buồn, cũng muốn được quay một vòng xòe tung trời. Ngày xưa, Tết cũng phải có quần áo mới. Một hôm về, thấy mẹ và các bác ngồi uống trà, mẹ bảo thử cho mẹ cái áo vàng đỏ nằm trên giường xem. Hí hửng thử vào, cũng vừa cũng đẹp, lại có hình thủy thủ mặt trăng ở ngực. Thử xong mẹ bắt cởi ra, cho vào túi, lúc đó nghĩ ¨Chắc bác nào mua cho con, nên nhờ thử¨. Hôm Giao thừa, đang ngủ, mẹ lục dậy, bắt đón năm mới, mẹ cho mặc quần bò xanh, cùng áo khoác vàng đỏ ( dù chỉ ở trong nhà vẫn phải mặc đẹp) thì mới biết nó là của mình. Cũng rưng rưng lắm , hôm sau bố còn để diện nguyên cây đó ra Bờ Hồ chụp ảnh.

Ngày xưa, xưa nữa ấy, tụi trẻ con ở xóm toàn lấy bơm thổi bao cao su lên làm bóng bay. Hồi đó các bác kế hoạch hóa cho quá nhiều, đầy cả dưới chiếu, nên chiều chiều lại thổi chơi. Sau này lớn vẫn nghĩ, chả có quả bóng nào đẹp, dầy, xịn như thế. Ngày xưa, trò chơi điện tử có nút bấm là thứ xa xỉ. Tôi toàn phải mượn thằng Sang chơi ké. Vậy mà có lần chị họ tôi ở Nha Trang ra, đòi bố tôi mua cho cái máy Tetrix ấy, bố mua liền. Tôi đã ấm ức phát khóc vì mình chẳng bao giờ có được thứ đắt tiền ấy.

Ngày xưa, ăn uống thứ gì cũng thấy ngon mà không có tiền mua. Qủa dưa hấu của ngày xưa và của nhà hàng xóm bao giờ cũng thấy đỏ hơn, ngọt hơn. Lạ nhỉ. Ngày xưa ấy mà, thân thương lắm. Ngày đó, nhà ông bà có nhiều dừa, lần nào nhờ được người hái, cũng gửi lên cho cháu uống, uống xong giữ cái cùi lại, mang đổi cho bà Đờn lấy chè khoai ăn. Hồi đấy khoai dẻo, nước cốt dừa tự làm vừa bùi vừa thơm, ngầy ngậy. Cùi 1 quả dừa được 2 bát chè khoai ngon cực kì, 2 chị em ăn liếm cả bát. Dép rách thì đổi kẹo kéo. Tiền ăn sáng thì để dành mua ô mai cứt chuột của Thái, có vỏ đỏ, in hình hoa đào, rồi ô mai dây, ô mai mơ, thịt bò khô gói nhỏ, C cam hình trái tim, mì tôm trẻ em, bánh bông lan hình ngôi sao, rồi cả bim bim có chữ Bim bim rõ to nữa. Chỉ cần thò tay qua song sắt ở cổng trường là có cả thế giới đồ ăn.

Có chú bán kem có cái kèn oe oe cũng đứng ngoài song sắt. Chú bán kem túi 5 trăm có vị cam, vị sữa chua. Kem gì toàn đá là đá, mẹ bảo họ làm từ nước ao đấy, mà ăn sao vẫn ngon. Mỗi lần chú bán kem đi qua bim bim là cả lũ lại nháo nhác, từ trường cho tới ở nhà.

¨Một đồng có 4 cái kem

Ăn xong tao vẫn cứ thèm

Cha bố cái thằng bán kem

Cút đi cho tao đỡ thèm¨

Mấy anh trong xóm vẫn hay hát thế. Tôi giỏng cổ ¨Các anh nói bậy¨. Anh Toàn con bác Hương quay sang ¨đồ Nga ba trăm, biết gì¨. Tôi gân cổ ¨Anh Toàn năm trăm, à hai trăm¨. Nghe thế cho nó rẻ. Ngày xưa đanh đá có tiếng.

Tận cấp 2, tôi vẫn giỏng theo tiếng bán kem. Hè về quê chơi với ông bà, sáng tỉnh dậy là mang rổ ra bứng na mới chín. Ăn bánh ướt ông mua rồi đi câu cá. Trưa ngồi khoanh chân, đợi ông dọn mâm, bà đi mua cho nước Cocacola dởm ( của Thanh Hóa sản xuất, ngọt lừ mà không có ga). Ăn xong lại nằm ngủ trưa. Chiều, 4 đứa lân la ngoài sân, nghe tiếng rao kem là hớt hải chạy ra, mua mỗi đứa 1 cái kem, ngọt đường hóa học rồi ngồi trên cành nhãn mút. Con em út nhà cô tôi ra mua kem, nhìn anh bán kem mặt thường hay thèn thẹn. ¨Mày yêu thằng bán kem phải không?¨ thằng anh nó trêu. ¨Không em đâu có¨. ¨Ah con Dung yêu thằng bán kem¨ thằng anh nó la lớn. Thằng em tôi lao vào, rồi tới tôi ¨Thôi yêu anh bán kem đi, hàng ngày anh ấy cho bọn chị kem ăn¨. Con Dung đỏ mặt, gân cổ lên, mặt như sắp khóc ¨Chị thích thì đi mà yêu cái thằng bán kem ¨. Rồi nó ngúng nguẩy bỏ đi mất. Nó mang theo cả tuổi thơ tôi đi mất rồi.

Ước gì có cái chậu tưởng kí …

Chuyện kể về cái toa lét

fun-wc-sign-sticker

Chuyện toa lét bao giờ cũng khó nói và là nỗi khổ tâm chung của toàn xã hội.

Ngày bé nhà tôi ở tập thể, không có toa lét riêng, phải đi chung với cả xóm. Xóm có khoảng chục gia đình, chưa kể những người làm việc trong cơ quan ấy cũng dùng ké. Thế nên giờ hành chính thành ra giờ cao điểm, đông vui tấp nập như tắc đường Hà Nội lúc 8h sáng hay 6h chiều. Toa lét hồi đấy gọi là nhà xí, với 4 cái buồng nhỏ xíu, cửa gỗ xanh, bên ngoài có cái bể nước to đùng. Người người qua lại cũng chộn rộn. Ngày nắng thì hôi rình, ngày mưa thì bì bõm.
Bọn chúng tôi hồi đấy đều cùng lứa sinh viên vỡ lòng, buổi tối sợ ma, đi phải dùng đèn pin mà phải đi theo bạn theo bè mới vui. Đi xong còn đứng đợi chờ, lấy đèn pin soi vào bể nước.  Ánh sáng từ mặt nước phản chiếu lên tường thành những hình thù rất đẹp, óng ánh như dải ngân hà, thướt tha như dòng sông, lúc đảo đèn pin nhanh thì còn tao ra các ảo ảnh vui nhộn, con rắn trườn hay hình vòng lửa. Trò chơi ấy cũng vui, thấy gắn bó giống như chơi ô ăn quan hay nhẩy bậc vậy. khi nhà xí bắt đầu bẩn thỉu, hôi rình đáng sợ thì bọn tôi nghĩ ra cách cậy nắp cống ở dọc đường vào toa lét. Mỗi nắp công nhỏ chừng 30 x 30, cả hàng dài, trời tối cả lũ có thể rủ nhau đi tập thể dọc đường cống. Đứa nào không có gan vào đó thì lén lút trốn bác bảo vệ, đến chỗ mấy lùm cây hoa. Lâu dần ở đó, rau sam rau dền mọc xanh um, các cô các bác đi làm nhìn thấy hái về ăn tíu tít, riêng dân khu tập thể thì cạch.

Đọc ¨Ai đã ăn hết cây sing-a ngày ấy¨, bọn trẻ con Hàn Quốc cũng tụ tập đi toa lét tập thể, trêu chọc nhau rồi lớn lên lại nghĩ ¨Ngày ấy hẳn rất buồn chán tới mức phải chơi phân¨. Khi nghe phải mấy bài tục ca của Phạm Duy, tôi cứ nghĩ ông phải chán lắm, buồn lắm, khổ lắm mới viết ¨Em như cục cứt trôi sông, anh như con chó đứng trông trên bờ¨, thấy thương một thế hệ tài hoa mất mát đến thế. Thế hệ tôi sau bao cấp cũng coi là thế hệ mất mát, nhưng chúng tôi nghĩ lại kỉ niệm ấu thơ không thấy khổ, chỉ thấy thân thương. Có chăng bây giờ đầy đủ, chúng tôi mới mất mát phương hướng và lý tưởng, hàng ngày chết vì câu hỏi ¨Mình đang làm gì?¨.

Những ngày tháng khốn khổ ấy luyện tôi bền chí. Nhà xa toa lét mấy trăm mét, đi cũng phải có quy củ, không thể nào tùy tiện được. Tôi thì quyết không đi tối, mẹ lại không đi sáng, vì sợ đi vào gặp người quen làm cùng thì ngượng ngượng. Ngày đó không hiểu sao mọi người đều dễ xấu hổ. Như khi gặp mấy bác người quen đi toa lét, tôi thường đi lại chào rất to ¨Cháu chào bác Giác ạ¨, mấy hôm sau bác gặp mẹ tôi thì thường nhắc khéo ¨Bảo cái Nga chào ít thôi, tôi ngượng lắm¨. Thế mà cứ tưởng khiêm tốn và sự đỏ mặt là vũ khí chỉ người trẻ mới có. Nói về chuyện trẻ, em trai tôi, thằng nhóc trẻ trâu ấy, đúng là khá thật. Em trai là chuyên gia làm bậy, sau xe tải hoặc ở bồn hoa. Mắt lúc nào cũng láo liến, tai dỏng lên, chân thăn thoắt, cảnh giác cao độ. Chả thế mà sau này giác quan của nó cái nào cũng tốt, chơi thể thao môn nào cũng giỏi.

Khi nhà tôi mua nhà mới, cách xa nhà cũ tầm 300m thì mẹ vui lắm vì có cái toa lét riêng. Tuy nhiên nhà chỉ có 16 m2 nên bố bịt kín luôn làm bệ giặt. Chẳng ai để toa lét ngay cạnh bể nước ăn cả, sợ lắm, thế là bịt kín không còn gì. Cả nhà lại rong ruổi vào toa lét tập thể, tình trạng còn tra tấn gấp đôi ngày xưa. Em tôi đêm xuống thì cứ đi tại gia, rồi mẹ bọc kín mang ra đổ rác. Có hôm mới để ngoài hiên đợi đổ, quay đi quay lại đã thấy mất tích. Hình như có ai đó tưởng đồ quí nên chôm mất, thật tội. Ngày đấy mẹ bảo ¨ước mơ giờ chỉ là mua được cái nhà có toa lét riêng¨, ước mơ nhỏ nhoi mà khó thành. Đến năm tôi học lớp 6 thì nó thành hiện thực. Toa lét lúc này đã là bồn cầu, ngồi được, có gương soi, sạch đẹp thơm tho. Bê cơm vào đó ăn cũng không thấy bẩn. Sau này tôi phát hiện ra một điều tuyệt vời nữa của toa lét là khi nào gặp bài toán hóc búa, nghĩ không ra thì chui vào đó, suy nghĩ một hồi là lại có ý tưởng liền. Lâu dần thành thói quen, cứ bí tắc suy nghĩ là vào toa lét hy vọng tìm ra ánh sáng mới.
Nhớ lời thầy giáo dạy Hóa cấp hai ¨Buồn ngủ thì cứ vào toa lét ngửi amoniac tỉnh như sáo liền¨, đấy là toa lét bẩn thỉu của trường học. Còn ở nhà thơm tho sạch sẽ, sao vẫn có tác dụng như nhau?

Bây giờ đi Tây, ở kí túc xá, tình trạng khốn khổ lại lặp lại. Một tầng có tới 20 phòng mà chỉ có chung một toa lét lớn, khoảng 5,6 phòng. Chưa bao giờ ùn tắc nhưng mỗi lần đi phải vượt tầm 20m đường bộ để tới cũng oải cái bàng quang. Thỉnh thoảng gặp bạn Mattia đẹp trai cũng thật ngại ngần, nếu nên duyên với bạn thì đã thành chuyện tình toa lét. Nhà cửa chung đụng chán vậy mà giờ đây sắp chuyển đi, sang nhà mới có toa lét to đùng sạch sẽ, cửa sổ nắng chan hòa lại không muốn đi. 2 năm cho một kí ức là quá nhiều phải không?Nhớ gì không nhớ, đi nhớ cái toa lét hôi rình.

Tết giết sâu bọ

Hôm qua nói chuyện với mẹ, mẹ bảo “Năm nay mẹ lại làm rượu nếp, gọi con Dung, thằng Ngọc sang ăn giúp. Háu nhớ mai là ngày tết sâu bọ không?” “Ôi, con chẳng nhớ gì”

Thế là một ngày tết sâu bọ nữa.

110606dsqxruounep02

Mỗi khi tết sâu bọ gần tới, mẹ rục rịch làm rượu nếp vì bố rất khoái món này, cả con bố cũng vậy. Mẹ đạp xe lên nhà bà ngoại mua cái lọ nhựa mới. Mẹ ra chợ mua vài cân nếp cái hoa vàng. Mẹ chọn gạo thật ngon, vo sạch, để ráo rồi đồ lên thơm lừng. Gạo nếp màu vàng vàng, hình như còn nguyên vỏ cám, khi được đồ lên có mùi thơm ngai ngái. Mẹ căng vải màn hoặc khăn mặt mới trắng tinh vào một cái rổ nan to đùng, rồi mẹ lấy muôi gỗ to, múc từng thìa gạo nếp cho vào. Hơi nóng bay lên hồng cả má môi. Khói cứ nghi ngút, nghi ngút, cùng mùi thơm kì lạ cuốn hút, tôi sán vào hít lấy hít để. Thấy mẹ vừa quay đi là nhón lấy cơm ăn. Cơm deo dẻo nhưng không dẻo dính như xôi, ngòn ngọt nhưng khô khô, vẫn còn thơm mùi trấu. Mẹ quay lại đã thấy miệng con dính đầy hạt cơm nếp. “Nóng đấy”. Rồi đợi cơm nguội, mẹ lấy những viên men màu trắng trộn lẫn trấu, giã nhỏ ra, rắc lên trên gạo cùng đường. Mấy viên men này tôi thấy suốt vì nhà bác Hùng Thọ vẫn hay làm. Mỗi lần tôi sang chơi với chị Thảo lại thấy nhà chị nồng nặc mùi chua chua từ những sàng men ở hiên nhà. Mùi chua khó chịu ấy còn tới từ những thau nhôm to đùng đựng nước gì trắng tinh, mà mẹ bảo là để làm bột sắn dây. Ngày đấy khu tập thể, ai cũng có nghề tay trái bên cạnh nghề giáo, người bán chè, người bán sách, người chạy chợ, bác Thọ thì làm men rượu, làm bột sắn dây bán. Thế nên khu tập thể lúc nào cũng căng đầy mùi sự sống.

Xong hết quá trình chuẩn bị,  mẹ để gạo ủ vài ngày. Tới sáng ngày Tết thì mới lôi hũ cơm  rượu ra. Mùi hương rượu bay đầy nhà, thơm lừng. Tôi lại sà ngay vào, lấy cái bát con con ra xin ăn. Mẹ không cho. Mẹ lấy mâm lớn, sắp lên đó, vải thiều đỏ rực, mận chín tím, dưa hấu, bánh đa vừng đen và vài bát rượu nếp con con, rồi mẹ đi thắp hương. Tôi ngồi dưới nhà ngóng. Khi hương cháy hết 2/3 mẹ hạ mâm xuống, cả nhà cùng ăn sáng. Rượu mẹ làm thường cay và nhạt hơn ngoài hàng, vì hình như chưa chín kịp ngày, nhưng ăn cũng ngon, lại còn hơi say say. Cả nhà ăn, mặt ai cũng hồng hồng, dễ thương. Ngày Tết, tôi ăn 3 bữa rượu nếp thay cơm. Bởi thực ra cũng chẳng có cơm, thường thì mẹ hay nấu cháo vịt rồi gọi cả nhà dì Hương lên ăn. Không hiểu sao những ngày đấy ăn vịt luộc thấy ngon hơn bình thường. Béo béo, ngậy ngậy.

Sau này bệnh lười xâm chiếm toàn thế giới, thì mẹ cũng thôi chẳng làm nữa. Mẹ bảo “Ra chợ mua cho nhanh, lại còn ngon. Làm bố mày chê, chán lắm.”. Hồi nhà vẫn còn gần khu tập thể, thì ngày trước Tết Đoan Ngọ thường có bà bán hàng rong đi qua mời gọi. Bà thấp chừng 1m3, mà bị còng nên lưng như dán xuống mặt đường. Mỗi ngày bà cõng 2 can rượu to , đi bộ hơn chục cây gánh gánh gồng gồng lên thành phố bán. Riêng những ngày này, bà chuyển sang bán rượu nếp. Mẹ hay mua ủng hộ, dù miệng vẫn cằn nhằn “Bà già bán đắt hơn ở chợ, thấy người ta thương nên lại hay lên giá”. Nhưng cũng may rượu nếp của bà ăn ngon, không bị ngọt quá, không bị chua, không bị sượng. Khi nhai, hạt gạo vỡ ra, từng giọt rượu chạy dọc lưỡi mềm mại, lâng lâng. Có lần ăn rượu của bà mà con giun cũng say, tôi tẩy thành công 1 con giun đũa, điều mà Fucaca từng thất bại.

Khi tôi lớn hơn tí, mẹ cho đi cùng ra chợ mua đồ chuẩn bị Tết sâu bọ. Sáng, hai mẹ con dẫn nhau ra cái chợ nhỏ dọc đường Ngô Quyền để mua vải tươi, mận ngọt, bánh đa và cả rượu nếp nữa. Bây giờ không phải chuẩn bị trước vài ngày, chỉ cần 7h dậy, đi mua bán là 8h có thể bắt đầu ăn sáng giết sâu bọ được. Khi ra chợ, đi tìm mua bánh đa, tôi đang loay hoay thì thấy có tiếng “Em chào cô”. Mẹ tôi quay lại, thấy bạn Hòa đang ngồi quạt bánh đa vừng đen phù phù. Bạn Hòa là bạn cùng lớp cấp 2 của tôi, nhà 2 đứa cách nhau vài trăm mét (Mẹ dạy Sinh lớp tôi năm lớp 6 nên bọn tôi đều gọi mẹ là cô). Bình thường đi qua hay thấy bạn ngồi bán hàng cho mẹ, hoặc bơm xe giúp bố. Sáng nay còn thấy bạn ngồi bán bánh đa giúp nhà, thì tôi xấu hổ lắm. Mình vẫn đòi cho đi ăn chè, ăn kem mà tới rửa bát còn lười nhác. Mẹ ghé ngay vào hàng bạn mua bánh. “Con mình mà cũng ngoan được thế thì hay”. Tôi làm ngơ, đòi mẹ mua thêm bánh đa kê phủ đường.

Bạn Hòa giờ hình như có vợ có con, làm việc cho ngân hàng cũng oách lắm. Nếu giờ gặp lại không biết bạn hàng xóm còn nhớ những ngày hè nóng nực, ngồi gồng lưng lên quạt bánh mà vẫn chỗ chín chỗ cứng không. Những đứa trẻ 8x bọn tôi đều có một thời tuổi thơ như nhau, chúng tôi đến trường cùng nhau, ăn cùng thứ quà bán ở cổng, cùng bị bố mẹ mắng khi bị điểm kém, cùng vươn lên. Một thời kì khó khăn sau bao cấp vô hình tạo cho chúng tôi tính tự lập sớm. Dù tôi chưa từng bao giờ đói ăn đói mặc, nhưng cũng từng chứng kiến mẹ phải nhịn ăn sáng, nhường chồng con ăn cơm rang để có tiền trả nợ mua nhà. Chúng tôi uống nước dừa phải giữ lại cùi để mang đổi lấy vài bát chè khoai. Hay giữ lon vỏ chai đổi kẹo kéo. Những năm cấp hai, lũ 8 đứa sau giờ học vẫn ở lại, gom giấy vứt vương vãi ở các lớp học, rồi đưa Liên đi bán lấy tiền ăn thịt bò khô. Bạn Thái mèo xấu tính là thế mà từ bé đã biết nói “Con không ăn sáng đâu, để bố mẹ có tiền làm nhà”. Nếu bị ép lấy tiền, bạn cũng để cất lợn, cuối tháng trả lại mẹ. Cô Lan đã khóc khi kể lại cho mẹ nghe. Chúng tôi đã sống như thế, đầy sung sướng trong sự thiếu thốn của mình.

Tết Đoan ngọ khi tôi sắp lên lớp 10, lúc đó bố đưa ra Hà Nội để thi trường chuyên. Nhà vẫn khó khăn, bố phải gửi tôi ở tạm phòng trọ chị em gái anh Chi, vì hồi đó bố đang học thạc sĩ, ở phòng KTX với anh Chi và anh Sách. Phòng bố và phòng tôi ở hai khu KTX khác hẳn nhau. Tối Tết Đoan Ngọ, bố tới, gọi tôi ra. 2 bố con ngồi ở ghế đá trong sân KTX. Bố lôi ra 2 quả thanh long rồi bảo “Sáng mẹ mày gọi điện, bảo nay tết sâu bọ, bố con mình phải giết sâu chứ”. Rồi bố bóc vỏ quả thanh long ra, chẳng cần dao kéo gì, bố bắt tôi ăn hết nửa quả, bố ăn nửa quả còn lại. 2 bố con ăn no căng cả bụng. Ăn thanh long, lại còn ăn buổi tối, chả hiểu có con sâu nào chết nổi.

Đó là năm duy nhất chẳng có rượu nếp để ăn. Giờ thì cũng chẳng có cơ hội ăn nữa. Tình yêu mãnh liệt dành cho rượu nếp đã bắt đầu phai nhạt. Mẹ thì mỗi lần đi chợ, thấy người ta bán vẫn tự hỏi “Con Háu mà ở nhà, thì đòi ăn ngay đây”. Cũng lạ là mỗi Tết sâu bọ, bố lại vắng nhà, năm ngoái cũng gọi về “Bố có thanh long để ăn chưa?” Năm nay cũng vậy.

Bàn chải xinh xinh

Và có một dự án “Ngôi nhà cánh cửa” hay mỗi ngày 1 ý tưởng dễ thương đã ra đời.

Lí do vì sao tôi nghĩ ra chuyện dự án, chỉ là đang soi gương tự nhiên thấy vui vui, nghĩ nên làm điều gì đó khác lạ trong những ngày tới. Thế là quyết định làm dự án này, để tương tư về những điều dễ thương ngày trẻ con của mình.
Ngày đầu tiên luôn là ngày phải lưu dấu, nhưng mới ngày đầu đã không biết nói về điều gì . Tự nhiên bột phát trong đầu ra 1 từ : bàn chải đánh răng. Vậy là sẽ kể câu chuyện về bàn chải đánh răng nhé.

img008

Khác với thằng em răng sún, từ bé sinh ra răng tôi đã thẳng tắp, trắng tinh, nhỏ xíu xinh xinh như răng chuột. Mẹ bảo phải giữ gìn hàm răng ấy, để cười thật xinh, thật ngoan. Ảnh hồi tôi bé tí lúc nào cũng lấp lánh ánh cười tươi rói, mẹ yêu cái miệng xinh quá đi thôi. Tối nào mẹ cũng cho ngậm nước muối, chát lè, rất đáng sợ. Đến năm 5 tuổi thì bố đạp xe, đưa ra cửa hàng tạp hóa ở đối diện cửa hàng tổng hợp số 3 mua cho cái bàn chải. Đó là một sạp hàng rất bé, bé xíu, đứng ven đường, bán đủ thứ trên đời, trong đó có bàn chải cho trẻ em. ¨Con chọn đi¨ bố bế tôi lên, vươn cái tay ngắn cũn ra tôi chọn ngay một chiếc bàn chải tí hin màu hồng. Bàn chải lông trắng muốt, mềm như tơ, tay cầm màu hồng trong suốt, bên trong những hạt nhũ ánh bạc trôi lơ lửng, giống từng hạt trắng sáng bồng bềnh trong ruột kem đánh răng Close-up.

“Mẹ mua cho em bàn chải xinh
như các anh em đánh răng một mình
Mẹ khen em bé mà vệ sinh
thật đáng yêu răng ai trắng tinh”

Tối ấy mới 8h tôi đã đòi lên giường đi ngủ. Có ngủ sớm mới được đánh răng sớm. Lần đầu tiên được đánh răng hồi hộp lắm, cảm giác như mình lớn lắm rồi. Mẹ chỉ đạo, chải răng bên trái, bên phải, lên trên xuống dưới, chải mặt trong, mặt ngoài, ở giữa. Vậy là ngày hai lần, dậy sớm và ngủ sớm để được chải răng đều đặn. Đi khoe với mọi người ¨cháu đã được đánh răng¨ cũng oách lắm. Được vài tuần thì cái nhuệ khí ấy suy giảm, mẹ giục mới đi đánh, ăn kẹo xong cũng chẳng nhớ phải chải răng, có chải cũng qua loa. Tới ngày đau răng quá, la ó gọi mẹ, mẹ nhìn vào mới thấy hai cái răng sâu hoắm, đen mục, mẹ tét cho một trận tội lười. Chăm chỉ đánh răng thế nào cũng không cứu vãn được.

Một hôm có chú chữa sâu răng dạo đi qua. Chú khoe có loại nước súc miệng gì hay lắm, súc vào nhổ ra cả mớ sâu. Chú cho súc thử, rồi nhổ ra một bát thủy tinh thấy nhiều sâu trắng loe nghoe thật. Thích quá, tôi cũng về xin mua thuốc của chú mà bố mẹ đều quyết không cho. Lần khác lại có chú đến, chú cũng bán thuốc, thuốc gì kì diệu lắm, nếu uống vào thì sâu lại ra đường mắt. Giờ nghĩ lại vẫn không hiểu tại sao các chú lại bịp thế. Từ sâu răng biến thành sâu mắt ai chẳng khiếp, còn ai dám mua, thế mà cũng có vài người thử chơi. Thế là cái bệnh sâu răng của tôi không khỏi nổi.

Đến năm lớp 5, cả trường có đợt khám răng miễn phí, các cô bác sĩ tới đông lắm. Các bạn xếp hàng dài vào phòng khám. Cả trường vang lên những tiếng la hét thất thanh, vậy mà tôi đi vào vẫn bình thản. Cô bác sĩ nhìn cái răng sâu của tôi thì hết hồn ¨Trời ạ răng thì sâu hết cả, còn mỗi cái chân, tội ăn kẹo nhiều đây mà ¨. Cô nhăn nhó mặt mày, nhìn khổ sở lắm, rồi lấy hết can đảm nhỏ cái chân răng. Mỗi khi nhìn bức tranh biếm họa chuyện cái bàn chải đánh răng và cái chổi đánh bồn cầu cãi nhau xem ai khổ hơn, tôi lại nghĩ tới mặt cô bác sĩ hồi ấy. Cô bác sĩ can đảm đã giúp tôi thanh trừ được một mối họa kinh hồn. Tuy nhiên còn cái răng sâu số 6 là răng sâu vĩnh viễn thì cô bó tay. Tôi cũng chẳng lấy làm muộn phiền, háo hức đạp xe ngay về trường mẹ để khoe. Chạy từ cổng trường vào hét toáng “Mẹ ơi, con nhổ được răng rồi”.

Sau này, răng sữa ly khai, răng mới mọc. Răng mới cái nào cái nấy to như hạt ngô, hai cái răng cửa án ngữ như răng con chồn. Hàm dưới vẫn trắng đẹp vậy mà hàm trên lao xao đòi chạy ra. Mẹ vẫn hớn hở ¨Hơi hô chút, nhưng răng vẫn trắng đẹp, đều tăm tắp¨. Mẹ rất hài lòng với sự thay răng của hai chị em tôi, đứa nào cũng thẳng hàng, đẹp đẽ không nhấp nha nhấp nhô như mấy đứa em họ. Bố hỉ hả “Nụ cười con vịt vẫn thế”. Từ ngày thay răng, mẹ không cho ăn kẹo tối, bắt đánh răng đều đặn. Tôi ngoan ngoãn nghe lời mà tới năm lớp 9 đã bị sâu nguyên 4 cái. Em trai không đánh răng gì thì lại khỏe mạnh cả hàm. Bao nhiêu đời bàn chải đã ra đi, mà răng lợi vẫn không cứu vãn nổi. Cả bộ nhai của tôi đều bị sâu đục, hàn chằng hàn chịt, thực ra chỉ sâu tầm 6 cái chứ mấy. Giờ thì mỗi lần về VN, việc đầu tiên là tới nha sĩ, hàn vài cái, bọc vài cái, răng hỏng học tứ bề, do cái thói gặm nhắm suốt ngày. Mẹ đổ tội tại men răng gia đình không tốt, nhưng vẫn đau lòng khi thấy đứa con ăn gì cũng kêu đau, kêu xót. Bố an ủi ¨Không sao cả, nhìn bố này, răng đen thui mà vẫn lấy được vợ¨. Bố mà, AQ lắm.

Điều cuối cùng tôi muốn kể đó là giờ ở nhà tôi có khoảng hơn chục cái bàn chải đánh răng trong lọ. không phải tôi ham thích đánh răng mà vì nhiều bạn bè tới. Các bạn tới ở thường hay để quên bàn chải lại. Lại có những bạn đến không mang theo, tôi luôn có sẵn dự phòng, các bạn dùng xong rồi cứ cắm luôn trong ống. Giờ nhà nhiều bàn chải, mà không dám vứt đi, biết đâu bạn sẽ trở lại. Chỉ cần bạn trở lại sẽ luôn có bàn chải để dùng. Cảm giác sẽ giống về nhà, nếu khi gói gém đồ đạc lên đường không phải nghĩ tới chuyện mang bàn chải và khăn tắm. Chỉ có điều, chưa chắc các bạn nhận ra đâu là bàn chải của mình.

Tôi có chị bạn, nhà bằng đá xinh, xung quanh có vườn, hoa mọc lởm khởm dễ thương. Ngày đầu tiên tới nhà chơi, chị dắt lên phòng bảo “Phòng của em đây nhé”. Thích quá, tôi vứt lại nhà chị một cái bàn chải của mình, để bất kì khi nào muốn tới là tới liền, muốn ở lại là ở, không lăn tăn. Ở đâu trú cái bàn chải thân thuộc, ở đó có một nếp nhà.

p/s: Mình đang bon chen với đời, chỉ mong có quà tặng cho mẹ, giống ngày nào được giải của Ngoisao.net 😀

http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nuoc-phap-toi-yeu/2013/06/lenh-denh-long-pho-paris/