Món ngon xứ Bồ

Trước khi tới Bồ, tôi chỉ biết có hai điều: hải sản và bánh trứng.

IMG_6459

Khi đi về vẫn chỉ biết chừng nấy nhưng dư vị thì âm ỉ tới hàng chục ngày sau. Ví dụ hôm nay tròn 1 tháng ngày trở về từ Bồ, tôi đang ngồi hì hục gõ máy, trên bếp lũ cá cơm nhảy múa trong chảo dầu sôi sùng sục, con cá cong lưng vàng dòn tới từng đốt xương. Con cá hố trong tủ lạnh tha thiết đòi vào nồi kho với thịt ba chỉ. Mùi thơm chiên rán ngao ngát nhà. Kỉ niệm ngày ở Bồ ăn toàn cá và cá.

Bọn tôi giống lũ mèo vậy: thích ăn cá, thèm cá, mơ về con cá tới mức đặt tên biệt đội mình là Bacalhau – biệt đội cá tuyết, gồm: tôi – cá tuyết ( lớn nhất nên nhanh mồm dành tên đẹp), Giang-cá kiếm, Phương-cá trích, Khánh- cá mòi, em Mai là con mực.

Đêm đầu tới đây, ở cái hàng mà toàn tiếng Bồ ấy, tên Jã Fumara sặc mùi nướng khói, tụi tôi được ăn những món mà bác muối tiêu bảo là đặc sản Lisbon. Cái mâm ăn đầy ú ụ gồm cá hồi nướng hồng, cá tuyết nướng vàng, cá kiếm hoặc cá chim chiên lên, ăn kèm khoai tây bé nướng nguyên vỏ, đẫm trong lớp dầu olive sóng sánh và ít cải xanh lá nhũn. Cá ở đây tươi ngon, được nướng rồi phủ muối lên sau nên thấm không đều. Cá mằn mặn vị muối nguyên chất, được ăn kèm bánh mì hơi cứng và sangria tươi mát. Khoai tây tròn xoe ngọt lịm, bùi mềm và rau cải ngai ngái mềm mượt, ăn thật đã miệng.

Đặc sản nhất là món cơm nấu với tôm và cá tuyết, trong nước sốt, kèm chút xanh xanh của rau persil (tôi chúa ghét rau này). Món cơm rất vừa miệng, hợp chuẩn châu á. Còn Sangria ở đây khác hẳn nơi khác, thay vì cho đá thì họ cho hỗn hợp quả rừng: mâm xôi, dâu tây, quả cassis đóng đá. Khi lắc mạnh, đá từ các quả cây làm lạnh mờ bình rượu.  Trái cây mềm ra, cho vào lưỡi đã kịp nhũn nhưng vẫn giữ được cái man mát như ăn kem hoa quả. Đặc biệt họ cho thêm lá bạc hà, chanh miếng bên cạnh quế hồi như mọi khi. Hương chanh xanh dịu mát quyện với hương tươi the của bạc hà mang tới sự phấn khích tỉnh cả người. Đủ sức cho biệt đội đi chơi xuyên cả đêm. Sáng hôm sau dậy còn sức đi mua sắm tung trời.

IMG_5791

IMG_5785IMG_5780 

Sau 1 buổi sáng mua sắm tưng bừng, em Mực đã đuối như quả chuối, khẩn thiết ¨Chị ơi, đi ăn đi mà¨. Chị bán giày tốt bụng liền chỉ cho 1 quán ăn, theo lời chị là vừa ngon vừa rẻ, tên Don João ( bọn mình có trò là không bao giờ tra địa điểm ăn ở internet mà toàn đi tới đâu hỏi người dân ở đó, cho an tâm ngon bổ rẻ và không có mùi tiền bạc PR). Khi tới nơi đứa nào cũng đói meo, nhìn thấy trên bàn la liệt các loại bánh mì, cùng quả olive ngâm và ít phô mai thì lao vào khai vị ngay. Dù biết mấy thứ bày trên bàn này luôn có mặt ở đó, để câu khách, ăn mất tiền chứ không phải cho không như ở Pháp, nhưng đói quá thì cái tay chẳng còn biết gì, ngoài đưa lên miệng. Olive ở nhà hàng này là olive ngon nhất mà tôi từng được ăn. Từng quả olive không hạt, đen bóng, phủ lá húng khô lên, ăn sao mà bùi và ngon thế. Vừa ăn olive vừa nhấm sangria thấy đời quá là sướng.

IMG_5986 IMG_5990

IMG_5993 IMG_5995

IMG_5997  IMG_5998

Ở Don João, món khoai tây được lột vỏ, hấp lên rồi nhúng vào dầu olive như thường lệ. Người Bồ tưới dầu olive lên mọi món ăn, nhìn vừa mượt, vừa tốt cho sức khỏe. Khoai tây thì thay vì chiên lên như Pháp lại thường nướng hay hấp nên ăn không nơm nớp sợ béo phì. Món mực nướng của nhà hàng này tuyệt vời, vừa giòn vừa ngọt, mặc dù không dày mình như mực Việt Nam. Cá tuyết nướng sốt cùng ngao vừa bớt mặn, vừa được hưởng cái nước ngọt chảy ra từ con 2 vỏ này. Trời ơi, còn món cá trích nướng thì không còn gì để nói. Thật không gì có thể nói hết cái thèm thuồm với cái cảm giác beo béo, mềm mềm trong miệng khi đưa con cá trích vào. Mỗi bạn 1 con mà cứ nhìn nhau hau háu, biết thế này là không đủ. Nhưng còn món bít tết đặc sản Don João to đùng nữa nên chẳng mấy chốc đã no không thở.

Bít tết nướng rồi cho vào sốt kem, olive, đặt trên một miếng trứng ốp hồng đào, kèm khoai tây chiên. Bít tết không bị khô , không giống như được nướng mà như được hấp lên vậy, nên ăn nhanh ngán. Tôi thích loại bít tết Pháp nướng sơ, cắt ra còn chảy máu, miếng thịt đỏ dai, ăn lên ngọt lịm, cảm giác như mình là Dracula ăn tươi nuốt sống ấy. Nhưng ở Bồ Đào Nha thì cứ đặt niềm tin và hy vọng vào cá thôi.

IMG_6000

Cá ở Bồ Đào Nha rẻ và đa dạng. Khi bác già tốt bụng ở quán gần khách sạn dẫn vào tủ thì tôi cứ chỉ bừa mà không biết con cá hồng hồng ấy tên gì, chỉ biết thịt nó chắc, xớ thịt trắng, ăn nhàn nhạt. Ăn cá kèm 1 chai vang trắng Ponte do Arquinho, chỉ thấy rượu rất ngon, đến nỗi bác tốt bụng phải cho thêm chai nữa cho cả lũ thỏa cơn, thế mà khi tính tiền chỉ có 7 đồng. Hôm đó chúng tôi quyết định ăn thử chút thịt ở đây. Tôi chọn xiên thịt nướng hỗn hợp bò lợn, tôm mực. Một xiên khác là thịt gà. Và cuối cùng là món xúc xích bồ đào nha, giống như thịt luộc bị xé ra, trộn bột, nhồi vào, rồi chiên xù cho thật vàng, ăn vừa bồn bột vừa ngán, thật là thất vọng ấy.

Cảm giác giống như ăn món Francesinhas – mệnh danh là 1 trong những món sandwich ngon nhất thế giới ( dù thua xa bánh mì việt nam). Món ăn này bắt nguồn từ 1 người Pháp, ông ấy mang món Croque Monsieur nổi tiếng của Pháp sang rồi chế lại thành Francesinhas. Francesinhas là bánh sandwich có nhiều loại thịt được kẹp giữa 2 miếng bánh mì trắng như jambon, thịt bò bít tết và salami. Sau đó họ phủ miếng phô mai lên, rưới  nước sốt, bỏ lò cho phô mai chảy ra bao phủ cả bánh. Bên trên đặt thêm miếng trứng ốp la, nhìn rất hấp dẫn bắt mắt. Ăn vào, thấy bánh mì kèm sốt mềm nhũn, vừa vị, nhưng tôi vốn xưa nay ghét sandwich và hamburger nên ăn chỉ để cho biết. Thấy món này quá phức tạp và ngán tận cổ. Chỉ có hải sản là đáng ăn thôi.

IMG_6178 IMG_6174

Chứ món cơm mề gà chỉ có vị muối và hay món Tripas thì thật ngán. Bọn tôi thưởng thức 1 thứ gần như Tripas, được nấu từ đậu trắng, sốt olive, kèm cá xay chiên xù. Chẳng có gì đặc biệt, nhưng quá tuyệt cho bữa ăn chỉ 5e: ngập rượu, tràn súp bí ngô ngon còn chưa kể chút ngọt ngọt của rượu Dourito được mời cuối bữa ăn, làm cho cả chiều ở Porto của tôi thật lâng lâng, thích thú.

 IMG_6289IMG_6288

Tất cả vị ngon của Porto chỉ trở lại trong hoài niệm từ Matosinhos, vào chiều chủ nhật đó. Khi IMG_20130922_202417ba em cá của tôi đã về Paris, chỉ còn bạn cá Tuyết và bạn cá Kiếm quyết tìm đường ra biển. Bãi biển đầy cát của Matosinhos trải dài tới tận hoàng hôn. Có làn khói bay thơm lựng trời chiều. Chiều chủ nhật đìu hiu, các nhà hàng đã đóng cửa, chỉ còn một nhà hàng mang lò nướng hồng rực ra sân. Những con cá trích xanh mướt, phủ muối hột trắng, trên lò lửa hồng, khói bay nghi ngút. Những con cá theo khói nhảy tách lên đĩa tôi, còn đĩa bạn cá Kiếm một em cá Dorada rán giòn tan nằm úp xương. 2 bạn lác cả mắt, sao ăn hết được bây giờ, khi mới nửa phút trước đã chiến xong lọ paté cá ngừ trên cả tuyệt vời và bánh mì.

IMG_20130922_203510 IMG_20130922_201834

Chút nữa thì quên, món bánh tart trứng Pastel de nata cũng rất nên ăn đấy. Bánh trứng mềm, ngọt như bánh flan, có bề mặt nướng hơi khô và vỏ giống bánh tarte của Pháp. Ăn bánh trứng uống cafe ở Bồ Đào Nha phổ biến giống như ngồi ăn croissant với cafe ở Pháp vậy.  Bánh ngọt ở Bồ không có gì đặc biệt, ngoài Pastel de nata. Thật đấy, em Cá Mòi mê tơi món này. Các em cá của tôi bây giờ suốt ngày ngồi nhớ nhung ¨Chị ơi mình đi Bồ tiếp đi, đi ăn cá, đi mua giầy¨. Ừ, miền nam nhé, Algrave chẳng hạn, nắng vàng, biển xanh và núi đá. Dạ, để Mai tính ( để thầy tính và để tiền tính 😦 ) 

Nghệ thuật lọt vào Ireland

Sự khác nhau giữa giàu và nghèo chỉ ở chỗ kẻ biết lên kế hoạch, người không.

Người ta nghèo vì không biết cách tổ chức cuộc đời và thực hiện nó hợp lý. Người giàu thì ngược lại. Nhưng trong việc đi chơi thì khác, người giàu đi khi nào họ thích, người nghèo đi khi phải ki cóp, lo nghĩ cả tháng trời.

Sinh viên nghèo thì phải lên kế hoạch ăn chơi từ vài tháng. Canh vé máy bay rẻ nhất, chấp nhận đi giờ sớm tinh mơ, về giờ nửa đêm, rồi vạ vật ở sân bay. Chưa kể phải chịu cảnh ngày lễ người ta đi, ngày thường mình đi, cúp cua, bỏ lab, chỉ để tránh cái giá cắt cổ. Thế mà lần này đi Ireland lại là 1 quyết định bộc phát, kiểu như: Tự nhiên muốn đi quá, cứ mua vé rồi tính, mua muộn thì chết tiền. Thế là mua, cũng chả rẻ gì đâu, cũng đứt từng khúc dạ dày đấy. Nhưng chỉ nghĩ tới việc mình sắp lao vào cuộc phiêu lưu thú vị thì hứng khởi lấn át hết, như ăn được miếng ruột bánh mì, êm ngay cái dạ dày vừa xát muối kia.

Tôi định đi Ireland lâu rồi nhưng chẳng có visa Ireland và chưa từng có ý định làm. Cũng có một ngày vác xác lên tận ĐSQ, đánh vào tận đồn địch rồi, địch bỗng hỏi:

¨Mày đang đi làm à?¨

Ừ.

¨Vậy về xin thủ trưởng cái giấy chấp nhận cho đi chơi và hứa sau khi đi về sẽ cống hiến hết mình cho cơ quan. ¨ nghe cứ như giấy cam kết 322, 911.

Tôi sợ xanh mắt. Đã bỏ dở việc đi chơi còn đi xin thầy kí giấy thì ôi mặt quá. Thế là khẽ khàng chuồn ra khỏi đồn địch, hú hét một hồi giải tỏa sự bức tực, rồi về nhà kì cạch gõ ¨Làm thế nào để vào Ireland không cần visa?¨. Mừng là thời đại này chúng ta có Google và nhiều đứa thích chơi dại. Vài trang web đưa đẩy thì tôi cũng phát hiện ra khe hở to đùng, to như cái đường biên trên bản đồ chia cắt 2 miền lãnh thổ Ireland. Chính là hắn. Chẳng là Ireland gồm 2 nước: Bắc Ireland với thủ phủ Belfast thuôc lãnh thổ Anh và Cộng hòa Ireland thuộc chính nó. Tôi đang có visa đi Anh còn hạn 4 tháng, vậy là có thể ung dung bay lên miền Bắc. Sau đó chỉ cần ven đường bộ đi xuống miền Nam, thế là xong. Sự khôn lỏi của người Việt trẻ nổi lên, tôi quyết định ngay và luôn. Mua vé tới Belfast, rồi từ đó chuồn xuống Dublin. Nghe đồn giữa đường bộ không có trạm kiểm soát nào hết, điều duy nhất cho thấy bạn đã qua biên giới đó là khi Miles biến thành Km trên biển báo đường.

Tôi đến Belfast thậm chí không thèm thuê khách sạn trước. Cứ vác balo lên và đi, không cần nghĩ liệu bị bắt lại thì ở đâu. Tới sân bay Belfast, ai cũng phải làm tờ khai nhập cảnh, trong đó có đoạn điền địa chỉ liên hệ ở UK thì tôi tá hỏa: chết rồi, giờ phải làm sao. Tôi chẳng dám bịa địa chỉ giả ở Belfast, sợ họ nhận ra thì lôi thôi to, thế là quyết định ghi bừa địa chỉ ở xa xa, mãi London??? Lúc đưa bút xong thì thấy mình đã viết: 34 Barker Street, London. Hốt hoảng nhận ra Barker street là đường nhà Sherlock Holmes, lỡ trúng đúng số nhà thì toi (sau này search lại thì hóa ra bác thám tử ở 221b, hú vía). Tôi vội khai tờ mới, ý định là khai địa chỉ nhà Dương nhưng lúc đó cuống, nhớ không ra, viết vội: 10 Brian Street, London. Chẳng có mã bưu điện gì kèm theo, địa chỉ ma vẫn tự tin ra xếp hàng.

Tới phiên điều trần, anh cảnh sát mặt lạnh, mới vào nghề, dòm dòm, ngó ngó, rồi đăm chiêu. Tôi đánh trống trong ngực. Anh gọi một bác già hơn ra, hai người xúm vào hỏi cung tôi, về việc ở đâu làm gì, vào Anh có mục đích nào không . Tôi liến láo. Rồi tự nhiên bác vặn:

¨Ê mày, sao lại địa chỉ London?¨

¨Dạ cháu định, sau Belfast thì qua bển chơi. Tranh thủ visa đi vòng UK thăm bạn, hihi¨

Bác gật đầu rồi hỏi lịch trình cụ thể ra sao. Tôi lại liến láo. Rồi tự nhiên bác vặn:

¨Tới Belfast ở đâu?¨

¨Dạ ở nhà bạn, bạn cháu tới sân bay đón bây giờ nên chẳng biết địa chỉ nhà nó¨. Giờ thì tôi đánh trống cả trong hộp sọ.

Bác lại gật gù, nói dăm ba điều với anh cảnh sát mới vào nghề. Anh đánh dấu cái cộp rồi cả hai tươi cười chào. Tôi bước đi, người lạnh ngắt. Tháng 8 Belfast lạnh như mùa đông, gió thổi ào ạt, mưa chấp chới, sân máy bay ngoảnh lại không bóng người.

Trước khi tới Belfast, tôi chẳng tìm hiểu xem giá cả tàu xe từ đây tới Dublin như thế nào. Tới thẳng nhà ga mới biết vé đắt cắt cổ, tôi thành Nick-suýt-mất-đầu rồi. Nếu nghiên cứu trước thì tôi đã biết từ Belfast tới Dublin có thể mùa bus chỉ 15pounds/2 chiều, chí ít thì một chiều cũng chỉ 10 pounds. Trời ạ. Sau ngày ở Ireland, về Paris chiến đấu với cái nghèo thì tôi mới giận mình cũng lúc huếnh thế kia. Nhưng ơn trời, đi tàu trót lọt, tôi vượt biên thành công, sau giấc ngủ 2h.

IMGP2153

Borden

IMGP2055Cliff Moher

IMGP1821Dublin

IMGP2651Belfast

IMGP2422Giant’s causeway

Nước Anh và cách xử đẹp nó

P1100117

Khi nói về nước Anh, sách dạy thường gọi nó “Xứ sở xương mù”, báo chí bảo “Ôi cái nước kiêu kì, kiểu cách, chảnh chọe, quí tộc ấy mà”. Bạn bè tôi, một nửa than “Làm visa đi Anh khó lắm”, nửa còn lại vượt biên thành công thì ai cũng ngán ngẩm ca thán về thời tiết xám xịt, mưa phùn gió bấc. Điều đó là tôi chán nản tới nỗi không biết nên đến cái đảo quốc ấy vào tháng nào cho hợp lí. Tháng 5 được tôi chọn chỉ vì có nhiều ngày nghỉ. Tháng 5 vốn vẫn chưa phải là khởi đầu của mùa hè, thêm cái năm kì quặc này thì nó đúng là mùa đông trở lại. Sau một tuần di cư tới Anh về thì tôi lăn ra ốm, ho như bà cụ, tàu lượn chính thức phải đi vào xưởng bảo dưỡng.

Nằm trong xưởng, tôi quyết phải viết vài dòng về cách xử lí ca bệnh khó trị mang tên Anh quốc này.

1. Làm visa

Ai cũng kêu trời khi làm visa Anh. Chính xác thì tôi biết 2 người đã bị từ chối và 1 người bị cho visa trễ ngày bay. Cái lí do quái quỷ gì mà khiến xứ ấy nó chanh hỏi chảnh thế? Mọi người bảo việc thắt chặt nhập cư này góp phần mang lại sự sạch sẽ cho thành phố. Qủa là so với Paris thì London sạch thật, rất sạch, và con người cũng không lôm côm đen, á, rệp nhiều thế. Đi ở London giữa con đường vắng vẻ Bryan road, cạnh sông Thames êm đềm  lúc 12h đêm, hay chui vào công viên Duran Wharf lúc 1h sáng cũng không làm bạn phát hoảng như đi ở bến metro Paris. Ơn trời, được cái an ninh, không thì tôi đau tim phát bệnh khi mà đêm nào mò về nhà bạn, điện thoại cũng tắt ngóm. Tuy nhiên 1 ngày sau khi tôi về Paris thì London xảy ra chuyện thật. Có 2 gã nào đó đã dừng xe, bắn tỉa bộ đội, mẹ tôi xem tivi mà phát hoảng. Thực hự chuyện thế nào tôi không rõ, nhưng biết là từ giờ tôi đi đâu thì mẹ tôi cũng run cầm cập (lần thứ mấy chuyện như thế này xảy ra rồi).

Về cơ bản, làm visa đi Anh chỉ quanh việc chứng minh bản thân: Thứ nhất chứng minh mình có tiền: (6 tháng sao kê – bank statement) để chứng minh nguồn thu đều đặn, nếu có lương thì nộp thêm copy của 6 tháng bảng lương (payslips). Thứ 2 chứng minh mình có quyền: thẻ cư trú (chứng minh là mình hợp pháp), thẻ sinh viên (chứng minh mình có học) hoặc hợp đồng lao động (chứng minh mình có sức). Những người bị từ chối visa đi Anh mà tôi biết hầu hết là do rắc rối vấn đề tiền. Họ không chứng mình được họ có tiền và tiền đều đặn. Tuy nhiên khi IGiang được visa Anh thì cái kết luận kia là sai bét. Bởi bạn ấy chỉ nộp có 3 tháng sao kê, tiền nong thì toàn nộp 1 cục vào tài khoản, chứ không có nguồn thu đều đặn hàng tháng. Đại loại giấy tờ cực kì mờ ám, đại sứ quán Anh làm ăn kiểu gì ấy mà lại cho nó trót lọt. Giận ghê. Giờ tôi nghĩ, được visa Anh là do may rủi, là do bà cô, ông chú xét duyệt có vui tính, mát tay không.

Hành trình làm visa sẽ như sau: đầu tiên là vào Worldbridge (https://www.visainfoservices.com), hoàn thành hồ sơ online, trả tiền phí 100e trước rồi đặt 1 cái lịch hẹn. Song song, vào ngay http://www.booking.com/ đặt ngay cái khách sạn nào mà không mất tiền phí cancel để lấy địa chỉ. Sau đó là in đống giấy tờ, chạy ra ngân hàng xin cái dấu cộp vào bank statement cho có vẻ chuẩn men. Rồi bạn lò dò lên, ném cái rụp 1 đống giấy tờ lên bàn bà thu hồ sơ kênh kiệu, tiếp theo ẻo lả qua phòng lấy dấu vân tay. Cuối cùng là về nhà, rung đùi 2 tuần, đúng 2 tuần chẵn thì đùi từ rung nhè nhẹ lên rung bần bật vì điện thoại báo có tin “Your document is ready to pick up”. Giấy tờ sẵn sàng nhưng bạn chịu không biết mình có visa hay không. Sắm cho mình bộ mặt vui tươi nhất có thể, như trẻ được nghỉ Tết, bạn đi như bay tới tụi worldbridge. Anh da đen sẽ nhoẻn miệng cười khi trao cho bạn 1 cái phong bì nặng chừng cả kí rồi dặn “Ra ngoài mới mở nha em”. Chắc vì sợ nếu bị từ chối visa bạn sẽ khóc toáng, hoặc cười váng như trúng thầu. Tay bạn run run, cửa kính vừa đóng sau lưng, bạn lập cập mở cái phong bì giấy cứng bìa vàng. Bạn ngoi ngóp trong đống giấy tờ thì cũng moi ra được quyển hộ chiếu. Bạn dở dở, lật lật, trái phải, đông tây nam bắc, sau tầm 3 lần lật thì bạn thấy cái visa nằm đó, hạnh phúc rạng ngời như nhận giấy trúng tuyển đại học. Vậy đó nước Anh thật biết cách làm thần thánh bản thân.

2. Xâm nhập

Hành trình đến cái ống này là hành trình vất vả nhất tôi từng thực hiện. Đầu tiên là việc mua vé tàu. Sau một hồi kiểm tra ngày nghỉ của tháng 5 (tháng này gọi là tháng lười nhác của người Pháp, 31 ngày nghỉ 15) thì tôi đã duyệt được nguyên 1 tuần tươi đẹp có thể đi chơi với số ngày phép là ít nhất. 1 cái click ở Eurostar, mua vé xong. 1 cái click nữa ở Eole, xin ngày nghỉ. 1 cái click nữa, cửa phòng mở ra, thầy giáo đi vào cười ý nhị “Ê mày, tính không đi báo cáo hội nghị hả?”

“Dạ, em đâu dám” sợ xanh mắt

“Sao vừa thấy mày xin ngày nghỉ vào đúng  3 ngày hội nghị?” quắc mắt, đăm chiêu

Vội vã cuống cuồng, cầm quyển sổ tay hồng hồng tuyết tuyết lên xem, “Thôi chết, đúng là dính 3 ngày hội nghị”. Líu ríu, mếu máo như con cáo giả mèo “Dạ em nhầm, để em hủy đơn xin nghỉ”.

Thầy giáo hài lòng, đóng cửa cái rầm sau lưng. Thầy đi mất, tôi ngồi lại tiu nghỉu, dở khóc dở cười. Cái vé tính sao, lịch chơi tính sao, ông thầy tính sao? Vậy là nhanh như con nai con hoẵng, dưới sự trợ giúp của các bạn cánh tả cánh hữu, tôi cũng bán xong cái vé, chưa kể đã nhanh nhảu mua cái vé khác, cũng re rẻ để ra đi vào ngày cuối của hội nghị (chắc mẩm ngày cuối chỉ có bế mạc). Tất cả như phi vụ này được thực hiện trên www.Trocdestrains.com. Bạn cũng có thể mua đi bán lại vé ở PasstonBillet, zePass, hoặc Kelbillet, đắc lực lắm đấy. Tôi hí hửng ra mặt vì sự nhanh nhẹn của mình, biết đâu trời thương.

Nhưng một khi đã cháy nắng thì đen cả người. Cái đen này kéo cái đen kia. Trời chẳng buông tha, như mắc cái dớp vào thân, hai ngày sau ngày mua vé, tin sét đánh oành ngang tai “Báo cáo hội nghị vào ngay ngày bế mạc”. Thế là Lượm ơi, rụng bông hoa thị. Tôi lại cuống cuồng bán vé và mua vé. 4 ngày trước ngày báo cáo, cái vé vẫn chưa bán được. Tôi phải hạ giá xuống 3/4 thì vé chạy như tôm tươi. Thừa thắng xông lên, tôi mua ngay cái vé xe bus đêm rẻ tiền ở Megabus và đặt ngay một chỗ trên ôtô của 1 anh đẹp trai ở covoiturage. Ai ngờ đen vẫn chưa hết đen. Thẻ ngân hàng không thanh toán nổi, và trong tíc tắc thì cái vé rẻ tiền ấy cũng biến mất. Ngậm ngùi nhờ bạn mua cho cái vé đắt tiền ở Eurolines. Chuyến đi mắc dịch cuối cùng cũng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Kế hoạch vạch ra: sau buổi báo cáo ở hội thảo thì tôi sẽ trốn thầy nửa ngày để chạy tới bến bus. Dĩ nhiên, một mật vụ sẽ được cắt cử mang giúp hành lí ra bến bus, thế phi vụ mới kịp thời gian được.

3. Di chuyển

Đến London ớn nhất vụ đi lại vì giá cả ở đây mắc muốn chết. Nếu đi lại trong thành phố, bạn phải trả 4.5 pounds/1 cuốc metro, 2.4 pounds/1 cuốc bus, đó là chỉ zone 1,2. Ra zone ngoài thì quá tầm hiểu biết của tôi rồi. Để tiết kiệm thì việc đầu tiên tới London là lao ngay xuống underground mua vé Oyster, bạn phải debit 5pounds, rồi nạp tiền vào đó tiêu dần, mỗi cuốc metro bạn chỉ phải trả 2.4 pounds và 1.8 pounds/1 cuốc bus. Sau này khi rời London bạn trả lại thẻ Oyster là có thể lấy lại 5 pounds làm kỉ niệm. Thẻ Oyster mua từ máy thì phải dùng thẻ visa hoặc tiền xu, nếu có tiền mặt thì thật méo mặt ghê, giống tôi đêm đầu. Nhưng với cái mặt tội tội thì tiền mặt sẽ thành tiền xu mấy hồi, thế nên đừng cuống.

Đi lại ở London đã đắt vậy đủ biết đi lại trong Anh sẽ đắt thế nào. http://www.thetrainline.com trở thành bạn thân khi ngày nào tôi cũng mò vào xem vé. Vào những giờ, ngày cố định thì sẽ có những vé tàu advanced rẻ tiền, rẻ bằng 1/2 có khi tới 1/4 tàu flexible bình thường, thế là tụi tôi mua ngay. Điều đó đã dẫn tới tình trạng gần như ngày nào 3 đứa tôi cũng chạy như vịt, với cái valy nặng cộp trên tay để kịp giờ tàu. Nếu có thời gian và không bị say xe thì bạn có thể thử mình với http://www.nationalexpress.com. Đây là nơi mua vé xe bus đường dài ở Anh, mà tụi nó gọi là đi coach đó. Xe này nói chung là thích, xe cao nhìn đường sá đã, có toilet trên xe, ghế thoai thoải không bị thoái hóa đốt sống cổ như Eurolines đâu. Hên nữa là đợt này tụi national express đang có khuyến mãi, mua 2 trả tiền 1, nên tôi mua vé cho mình và IGiang mất có 15 pounds/ 2 đứa đi từ Liverpool về London, ngang cho không.

Riêng đi Stonehenge có vẻ rắc rối và giá đi lại từ London tới Wilsbur cũng đắt nên tôi book tour ngày của tụi Evan Evans tour, có giá rẻ cho sinh viên. Đi tour Stonehenge + Bath hết 50 pounds. Đắt vậy mà vẫn là rẻ nhất trong các hãng tour rồi.

4. Ăn mặc

IMG_20130520_165052DSC_0770DSC_0772

Đây là vẫn là hạng mục mang nhiều cảm hứng nhất mỗi khi tôi viết về sự đánh chiếm của mình ở 1 đất nước nào đó. Nhưng tới Anh thì tôi nghĩ là mình phải để trống phần này rồi. Nếu muốn thì cứ thử chip&fish giống sách nói, cá giòn tan và khoai tây giòn tan, trời ơi tôi can. Thật là đồ ăn ở đây tệ lắm. Ngay cả vào Borough market, họ cũng chỉ toàn bán đồ ăn Nhật, Tây Ban Nha, Ba Lan, Thổ, hay khi hỏi Dương về quán ăn ngon ở đây thì cô ấy cũng bắt đầu bằng ” Bạn thích đi ăn đồ Ý, Tây Ban Nha, hay Nhật để mình chỉ”. Cuối cùng bọn tôi phải kết thúc ở nhà hàng 4seasons của tàu để ăn món vịt quay Bắc Kinh ngọt tuyệt. Trời ạ.

Chỉ có khi ngồi trong cái pub cổ nhất Oxford tên The bear thì tôi mới thử lại đồ ăn Anh – burger và bia Fuller 5 độ. Đêm thứ 2 gọi là đêm burger ở đây, nên 1 set như thế giá chỉ 10 pounds, ăn no căng bụng. Burger có phủ mè đen kẹp thịt ức gà chiên và ham, cùng ít salad , dưa chuột muối và khoai tây chiên ăn cũng khá. Bia Fuller uống ngọt giọng, cũng giống Leffe, có lẽ là niềm tự hào Anh quốc. Ăn burger và uống bia, thảo nào dân Anh lại chả toàn béo phì. Tôi đến chuyển tới Anh để làm người mẫu mất thôi.

Nói về chuyện mẫu, không nói ăn thì nói mặc có được không. Mua quần áo ở Anh thật là thích, bởi mẫu mã đa dạng, hợp mắt và hơn hết là có nhiều hãng thời trang rẻ tiền. Primark với những dòng sản phẩm cho giới trẻ bắt mắt, chất lượng và hình thức đẹp mà rẻ hơn H&M hay Pimkie. Váy áo chỉ toàn tầm 10 pounds, ưng cái bụng. Dân Anh kì thị tụi này vì chúng bóc lột sức lao động của dân nước thứ 3, nhất là sau vụ sập nhà xưởng ở Bangladesh năm rồi. Tụi tôi thì sinh viên nghèo nên thích vô cùng. Ngoài ra có Select giá cũng rẻ và đẹp. Giàu hơn chút thì mua Miss selfridge, bọn này giảm giá thì mua cũng tuyệt, còn không thì hao hao Zara. 3 đứa bọn tôi đã lao đao ở Primark hơn nửa ngày sau khi được chị Dung mật báo cho cửa hàng này. Thật không biết Liverpool có gì ngoài Primark.

Đấy, xin chào mừng bạn tơi nước Anh.

 

Cùng làm thịt gà Tây

Gà Tây là Turkey, Turkey không phải là Thổ Nhĩ Kì sao?

Thổ Nhĩ Kì đất nước nghe đầy mê hoặc, ai chẳng muốn một lần đi cho biết, kì thú lắm đấy.

1.      Làm visa

Tôi là chúa ghét mấy cái trò giấy tờ hầm bà lằng nhưng nói đi phải nói lại nước nào đòi visa thì cũng hơn cả thú vị. Khi đã ngán ngán mấy thứ đẹp đẹp xinh xinh mơ mộng của Paris thì tự nhiên người ta lại muốn vác xác sang chơi với muỗi vàng, ruồi giấm Ai cập hay bụi bặm nắng nôi Thổ Nhĩ Kì. Ai mà biết được hàng năm có mấy vạn khách Tây mò đến hưởng khói Hà Nội? Con người chỉ toàn thích thứ mình không có và không hiểu.

Nhìn chung thì visa đi Thổ Nhĩ Kì khá đơn giản. Yêu cầu cần có: vé máy bay, đặt phòng khách sạn  hoặc giấy mời đi học (khoe khéo lần này không phải tôi đi chơi đâu đấy), bản sao thẻ cư trú, bản sao hộ chiếu, 1 cái ảnh và 45e. Thế là xong, mang lên nộp ở đại sứ quán, 2 ngày sau được triệu tập lên lấy về. Người ta than sao mà nhanh thế, nhìn vào hộ chiếu thấy hóa ra cái visa được cấp từ hôm lên nộp. Chẳng qua các bác làm hàng, giữ lại 2 ngày cho có vẻ quan trọng. Điều đáng ghi nhớ là lên đại sứ quán nộp thì đi từ 9h sáng tới 12h trưa các ngày thứ 2, thứ 4, thứ 6. Lên lấy  hộ chiếu về thì đi từ 16:30 tới 17:00 cũng các chiều 2,4,6. Chệch là mất ăn.

2.      Vé máy bay

Nhìn chung vé máy bay đi TNK có thể rẻ bất ngờ, như bạn tôi đi từ Milan-Istanbul mất có 130e 2 chiều. Cứ rình tụi Pegasus, bao giờ có vẻ rẻ thì đi thôi. Tôi thì trường mua nên nói thế này có hơi ngượng thật nhưng mình chả quan tâm giá nó thế nào, các bạn ạ.

3.      Đi lại trong ruột gà

Trong ruột con gà tây thì có nào là lòng mề gan cật, còn trong ruột TNK thì có nào là xe khách, tàu, máy bay. Tàu ở TNK đang thời kì không hoat động, máy bay thì đắt, nên xe khách coi bộ là rẻ và tiện nhất. Bến xe khách ở Ankara còn được coi là bến xe lớn nhất châu âu với lượng trung chuyển cao ngất ngưởng mỗi ngày. Chỉ cần ra trước giờ xe chạy 5ph là có thể đặt mua ngay tại đại lý mà nếu thích thì cứ mua trước trên mạng ở web của Pamukkale Metro, Nevsehir, hay Ulusoy. Thứ tự trên không theo alphabet nhưng theo chất lượng tăng dần đều. Tuy nhiên không phải hãng nào cũng có chuyến từ thành phố A tới thành phố B như mong muốn. Gía cả thì gần như y chag nhau, chỉ có các anh phục vụ đẹp trai là khác. Anh ở Nevsehir thì nói tiếng anh tốt, anh ở Metro lại đáng yêu, cho ăn bánh nhiều. Anh Pamukkale lại có thể phục vụ wifi tại xe. Thích anh nào thì chịu mất tiền cho anh đó.

4.      Kế hoạch ăn chơi

TNK có nhiều nơi đáng xem như vùng Istanbul và lận cận gọi là vùng biển Marmara, khu vực trung tâm, đông, nam Anatolia, vùng Ege và vùng Địa Trung Hải. Tùy quỹ thời gian mà đi. Tôi thì Ankara dã chiến 1 tuần học, 2 ngày Cappadoccia, 1 ngày Pamukkale và 3 ngày Istanbul, là hết nửa tháng trời rồi. Vậy là đủ để ở nhà đá ở Cappadocia, tắm hồ Pamukkale và cầu nguyện ở Haga Sofia – Istanbul.

Đi lại giữa các thành phố xinh đẹp toàn 10 tiếng ngồi xe bus. Mông chưa kịp ê, chân đã kịp mỏi, đầu đã nổi nóng. Không nóng sao được khi trên tuyến đường tới Pamukkale dài đằng đẵng, có đôi Thổ ôm hôn và làm abc xyz ầm ĩ bên hông. Chị bên hông còn lại thì ngáy to ngáy nhỏ. Không nóng sao được khi mình muốn tè thì họ không dừng, khi mình đang ngủ thì họ xua xuống đi tè. Đời thật lắm gian nan, mà vì ăn chơi phải chấp nhận hết, kể là việc yêu những chuyến xe bus dài đằng đẵng. Xe bus đi xuyên đêm tới sáng, mặt trời mọc đỏ lựng bên ngoài,  trồi dần lên từ mặt đất mềm mại. Bạn bên cạnh khẽ kéo đầu mình vào vị trí, lôi con Mp3 ra khỏi tai vì sợ mình điếc rồi bảo “ Ê, mặt trời rồi kìa, ngắm 5s rồi ngủ tiếp”. Tôi hé mắt mơ màng, sau 4s thì lại díp dịp. Xe à, cứ chạy êm ru đi nhé.

5.      Ăn ở

Về mục ở thì ở Istanbul rất đơn giản và vui. Chỉ cần bạn gửi thông báo “ Có 1 cô gái đi 1 mình, sắp tới Istanbul” thì sẽ có cực nhiều anh giai trên couchsurfing gửi lời mời tới nhà. Phải ngồi cả ngày để lọc anh này anh kia như chọn chồng vậy. Anh này có xe, anh kia có nhà trong phố chính, anh nọ lại biết nấu ăn, có anh lại đẹp giai như cao bồi. Đau đầu muốn chết, nhưng rồi cũng phải chọn thôi. Tôi chọn ở nhờ nhà 1 cô bạn, vốn ở cùng nhau ở Ý. Đăng thông tin chơi, để biết mình còn giá làm nộm.

Ở Cappadocia, không có gì tuyệt hơn là ở 1 cái hostel trong hang. Trong hang đá, giường được xếp tầng, tối ngủ, tay chạm trần thấy mát rượi. Cảm giác mình giống bà Nữ Oa, ông thần trụ trời, hoặc anh Hercules ngây dại ngày xưa. Gía phòng mỗi đêm 10e cũng đáng lắm.

Pamukkale thì nhỏ xíu, đi lòng vòng mất 4h. Uống một lon bia, ăn một cái sandwidch kiểu thổ, rồi quẩy mông về. Ngồi xe bus 10h để tới những thành phố khác, vậy là tiết kiệm được một đêm hostel.

6.      Cạp… đất mà ăn

Nói đi nói lại thức ăn vẫn là chủ đề có thể nói không ngừng nghỉ. Đồ Thổ ngon, dễ ăn, đa dạng, cứ nghĩ lại thèm. Ai bảo ăn đất không ngon chứ.

Món nổi tiếng nhất đương nhiên là Kebab, nhưng là kiểu hoàn toàn khác những thứ trá hình đang ở khắp nơi từ Pháp tới Việt Nam. Kebab ở đây là những miếng thịt được xắt nhỏ từ cuộn thị nướng lớn, được xiên lại vào những xiên nhỏ, mang nướng thêm chút nữa cho mỡ cháy lèo xèo. Khi dọn ra kèm với salad cà chua băm nhỏ, salad dưa chuột, ớt xanh nướng, bánh mì siêu mỏng tròn xoe như cái mâm. Ăn thật là ngon khi uống kèm Ayran, một loại thức uống làm từ sữa chua loãng nguyên béo có muối. Ban đầu tôi uống thấy thật kinh tởm, thế mà tới lần 2 thì mê mệt, mua ngay chai 1.5L về uống dần dà. Trời 37 độ mà có ly Ayran thì thấy tê lạnh cả lòng, dù có là kebab hay ăn hòn lửa thì vẫn mát rượi chứa chan. Để xoá tan cái nóng bức, dân Thổ  chuộng những xe chạy rong bán các loại nước củ quả muối, nhìn chua khè, mằn mặn như chanh muối, cà rốt muối, hành muối. Nếu là đêm hè thì cứ ra biển, hóng gió táp vào mặt, trăng lơ lửng trên đầu làm một chia Efes – loại bia nổi tiếng nhất của Thổ, nhẹ mà không nhạt.

Kebab thường làm từ thịt cừu nướng, có mùi thơm và hoi đặc trưng. Thứ mà thịt gà nướng chạy nhanh như đà điểu cũng không đuổi theo kịp. Tuy nhiên nếu ăn cá nướng thì cũng ngon lắm. Cá nướng hơi cháy, được đặt trên chảo gang, kèm ớt nướng, salad, ăn nóng mà mát trong lòng. Từng thớ cá trắng tinh thơm lừng sau lớp da cứng lộ ra, khiến trời nắng cũng hết ngột, nước miếng thì tứa ra như suối. Cá, tôm, ngêu, sò, hải sản luôn là niềm vui bất tận. Cầm con moule to cỡ 2 ngón tay lên, mở miệng nó ra bất ngờ thấy có cơm cùng thịt moule trộn lẫn với gia vị như của dân ấn độ. Ăn mát, mềm, cùng ít nước chanh vàng, Gozde cô bạn từng ở cùng phòng với tôi, ăn tới tập cả hộp “ Ngon nhỉ, tao biết mày sẽ thích mà”

Nếu ăn không nổi thịt cừu nồng, thịt gà nhạt, cá tanh, thì thịt bò thơm không thể bỏ qua được. Thịt bò băm, được nắm thành như viên thon dài, nướng hơi cháy, gọi là Kofte, giống y chang Keftedes của Hy Lạp. Có thể ăn không, hoặc kèm sốt kem, hoặc cà chua. Bạn Việt khoái nhất món này, làn nào cũng gọi rồi tấm tắc một mình, không cho người khác miếng nào.

 Tuy nhiên bạn Việt rất tội vì chưa được thưởng thức đặc sản Istanbul, gọi là kokoreç, đó là món bánh mì kẹp ruột già cừu. Ruột già cừu được cuốn lên thanh nướng, trong y chang như cột kebab bình thường. Người bán sẽ cắt từng thớ ruột, băm nhỏ cùng xả, ớt, sau đó trộn cùng cà chua băm hạt lựu, cho vào giữa ổ bánh mì. Tôi thích mê món này, ăn ngon kinh khủng. Kể không biết nguồn gốc thì cũng chẳng ai kinh tởm đâu vì vị ngon tuyệt hảo. Godze nhìn tôi nhăn nhó, trong khi em gái cô ấy, con người thanh lịch như Audrey Herpun ăn ngon lành. Cô ấy bảo “ Món này tuyệt đỉnh, mày ăn thì cũng mê thôi. Khi bọn tao xuất khẩu cừu vào châu âu, châu âu từ chối tiêu thụ ruột già cừu. Chúng tao mê Kokorec quá nên không thèm tham gia luôn. Đây là đặc sản Thổ, ai cũng thích hết”. Thật là chết vì món ăn, khác gì cụ Khuyến rớt đũa với cái lòng cá quả. Tự nhiên thấy thèm canh chua.

 

Mùa hè mà có chút chua mát của chanh thì còn gì bằng. Cầm một miếng pide mỏng toẹt, bên trên có chút thịt bằm,hành, vắt chanh lên, ăn đỡ ngán hơn hẳn Pizza Ý, mặc dù Pide được coi là Pizza Ý phong cách Thổ. Đế và nhân Pide mỏng chỉ bẳng nửa để pizza Napoli dù đây đã là loai đế mỏng, chứ Pizza Piemonte dầy cộp thì khỏi nói rồi. Pide là món ăn lót dạ qua đường cho vui, dù cũng có thịt có rau.

 

Trong khi Kumpir nổi tiếng như đồ ăn chay thì lại no bá cháy. Kumpir vốn chỉ là khoai tây và khoai tây. Củ khoai tây to bự, cỡ chừng nửa cân được mang ra khỏi lò nướng. Người bán khéo léo bổ đôi nó, nhét vào ít phô mai sợi rồi nhanh tay dùng thìa đảo đều cho khoai và phô mai hòa tan quyện lẫn vào nhau. Hỗn hợp deo dẻo thơm thơm này, có vẻ giống Puré của Pháp nhưng đặc và mướt hơn. Sau đó người bán hỏi luôn miệng, làm luôn tay “ Mày thích cho vị gì vào khoai tây nào”. Người mua tay chỉ, miệng liến thoáng trước cái tủ kính 7 màu những ngô ngọt, đậu hà lan, xúc xích đỏ, nui, dưa chuột muối… Tất cả đều được băm nhỏ hạt lựu. Khi các vị thêm thắt đã đầy ú củ khoai tây, thì khách tay muỗng tay thỉa, bắt đầu đảo đều khoai và các loại rau cùng xúc xích. Vị ngọt của khoai, dẻo của phô mai, chua của dưa chuột muối, bùi của đậu hà lan, mằn mặn của xúc xích sốt đỏ, làm tôi ăn một lại muốn ăn hai. Cơ mà nhiều tinh bột quá đành thòm thèm chịu chết.

 Ăn thứ gì ít tinh bột hơn như ngô nướng, hay ngô ngọt còn đỡ. Ngô luộc kĩ, vớt ra, tách hạt cho vào cốc, trộn cùng muối, ớt ăn cũng ngon cũng hay, giống như thứ quà dọc đường. Bạn Thổ bảo món đó từ Phillipin, còn tôi bảo ngô nướng chắc từ mùa đông Việt Nam đấy. Kể có chút giá lạnh mùa đông thổi tan nóng nực thì tuyệt. Thì tôi đã chẳng phải lao đầu vào những hàng kem. Những hàng kem dẻo quẹo nổi tiếng, dẻo tới nỗi các anh bán hàng vẫn dùng những cây sào lấy kem dài ngoằng  chơi đùa với khách hàng, lúc thì cho kem, lúc lại cho mình ốc quế. Dễ thương hết sức, chỉ cần nỉ non 1 chút là các anh lại cho thêm, 1 chút, nhiều chút, rồi cả cây kem mới. Tuy nhiên kem ngọt quá nên anh có cho cũng chẳng dám lấy. Ngọt gì mà hơn cả kẹo, hơn cả Turkish delight nổi tiếng ấy. Delight là loại kẹo dẻo, có nhân hạt dẻ cười, hạt dẻ khô, lạc, phủ bột, đường hoặc dừa nạo. Loại kẹo này do Bekir Effendi sáng tạo ra, khi tới Thổ Nhĩ Kì  ông thấy toàn kẹo cứng như đá, nên tạo ra loại kẹo dẻo mềm cho đại chúng. Sau này nó đã trở thành 1 phần không thể thiếu ở đất nước 2 lục địa.

Ăn chơi ở đất nước Thổ thật tuyệt vời ông mặt trời. Ăn no say rồi thì ngựa ô thương nhớ lại lang thang trên những con đường.

Cách đánh chiếm Thụy Sĩ

Thụy Sĩ vốn nổi tiếng với núi và tàu.

Ai cũng bảo ” Ôi đường tàu mùa xuân ở Thụy Sĩ đẹp mê li hút hồn, không đi không được”. Đấy, để một lúc có thể thưởng thức cả 2 đặc sản núi và tàu này thì nên làm 1 một đường tàu 1 mùa xuân. Cơ mà không chỉ tàu mà cái gì của Thụy Sĩ cũng đắt nhứt châu âu, làm sao bây giờ. Đi chơi thì ai cũng ham mà tiền thì ai cũng không có, vậy phải làm như thế nào để tốt cho cả hai?Tèn ten ten ten, trong cái khó nó ló cái véo vó, trong cơn hoảng loạn mình ngồi tìm tìm lục lục, coi cách đi và chơi nào ngon, bổ rẻ tới bển, và đây là 1 vài ngu ý:

1. Đi từ Paris sang Thụy Sĩ (có 4 cách)

– Đi Eurolines http://www.eurolines.fr/fr/: Paris- Geneve (không có bus từ Paris sang các thành phố khác) mất tầm 60e/2 chiều, mỗi chiều mất tầm 10h đi xe, nhưng là đi xe đêm nên cũng khỏe và tiết kiệm ối tiền hostel.

– Đi tàu TGV http://www.voyages-sncf.com/: Paris – Geneve hoặc Paris-Lausanne là 2 chuyến rẻ nhất, giá sêm sêm, rẻ nhất 50-60e/1 chiều dành cho kẻ có vé giảm 12-25. Tức là trên 26 tuổi thì cứ biết thân biết phận là vé sẽ trên 100e/1 chiều –> quá đắt, nhưng đi nhanh nhứt chỉ mất 3h30 – 4h

– Đi car sharing http://www.covoiturage.fr/: Paris – Geneve hoặc Paris -Lausanne là 2 chuyến đường dễ có người offer chỗ nhất. Gía cả phải chăng hơn, tầm 35-50e/1 chiều, mà lại có người nói chuyện thú vị, đỡ buồn ngủ, chỉ có điều đi mất tầm 6-7h, tùy bác tài.

-Đi máy bay http://www.govoyages.com/  http://www.tripadvisor.fr/ hoặc  http://www.skyscanner.fr/ để tìm vé rẻ, nhưng theo ý kiến chủ quan thì Pháp – Thụy Sĩ khá gần, không nên đi máy bay, mất cơ hội ngắm cảnh. Thụy Sĩ thật không có gì ngoài thiên nhiên, mà mình chỉ có thể ngắm dọc đường đi thôi.

2. Đi trong Thụy Sĩ

– Lẽ thường đi trong Thụy Sĩ thì mọi người thích đi tàuhttp://www.sbb.ch/en/home.html là trang chính thức về tàu hỏa Thụy Sĩ, vé đắt cắt cổ. Tuy nhiên thỉnh thoảng hay có promotion ở đây. Vì vậy nên thường xuyên check mục Travelcards and tickets, sẽ có các offer như: April offers, supersaver tickets. Mình đi đúng dịp có Supersaver tickets nên nhào luôn em ấy. Vé này chỉ available trên mạng nên thủ tục cực nhanh, chỉ việc nhập tên tuổi, ngày sinh vào rùi search thôi. Vé có khi rẻ = 1/3 vé thường nên thích thú vô cùng. Khi đi tàu thì mang cái e-ticket đó cùng passport để đối chiếu nhân thân là ổn.

– Cách khác đi rẻ hơn tàu nhiều đó lại là car sharing. Ngày mình sang đó thì mình đặt chỗ ở xe 1 chị gái xinh đẹp trên trang http://www.covoiturage.fr/, nên vé đi từ Lausanne – Bern chỉ mất 6e 1 chiều, trong khi đi Supersaver rẻ nhất là 12.40 CHF và giá thường là tầm 24 CHF, đắt lòi mắt ấy. Khi đi xong chuyến đi vui vẻ thì chị Aureline ấy mới thỏ thẻ ” Ở Thụy Sĩ cũng có trang car pooling đấy em”, mình mới nhìn ngó và đoán là trang này http://www.karzoo.ch/en/home. Thật tiếc vì không biết sớm, nếu biết đã không mất tiền oan cho tụi tàu SBB 😦

– Cách cuối cùng do một bạn khác thủ thỉ là bạn ấy mua Interrail Global Pass, 145e/ 5 ngày, nghe cũng khả thi đấy. Ai thích thì coi ở đây http://www.interrailnet.com/interrail-passes/interrail-global-pass, mình thì khá hài lòng với cách đi cũ của mình rồi, rẻ hơn mà lị 😀

Túm lại mình đi như sau:

Lausanne – Paris: TGV 60e, Paris-Lausanne: covoiturage 40e

Lausanne – Luzern: Sbb supersaver 40e/ 2 chiều

Lausanne-Bern: covoiturage 6e, Bern-Lausanne: SBB supersaver 11e

Lausanne – Echallens: La ligne verte 10e/2 chiều (1 kiểu tàu con con, được gọi là con tàu màu xanh dùng để đi khám phá thiên nhiên vùng Vaudoise), tàu bắt từ Lausanne Flon đi 30ph thì tới Echallens. Đây là thị trấn nhỏ xíu không có gì, nhưng mình search 1 hồi trên mạng thì khám phá ra đây là nơi có cho mượn xe đạp miễn phí ở nhà ga, chỉ cần mang theo passport và 20e đề deposit là có thể đạp xe cả ngày (Mình thật phục khả năng tìm thông tin của mình quá 🙂 ). Tụi mình đạp xe từ trung tâm ra các  cánh đồng hoa cải dầu và lúa mì, vào thăm các farm trồng táo và sản xuất sữa để chụp ảnh cùng bò :)). Đi kiểu dã ngoại picnic thế cực kì thích. Vào tầm tháng 7 thì ở đây sẽ có các lễ hội và có tour du lịch Chemin de blé cho mọi người đạp xe đi dọc các vùng trồng lúa và coi sản xuất bánh mì.

Thông tin cụ tỉ này http://www.leb.ch/ nếu nhác thì tới Lausanne Flon bắt tàu 1 bến tới Lausanne Chauderon, ở đó có Information office, tới lấy brochure và hỏi thăm là xong ấy 😀

3. Metro, bus, tram

Mình phục tụi Thụy Sĩ, yêu môi trường cực kì, tới bus cũng là bus điện. Tram thì đẹp đẽ sạch sẽ, metro thì ít nơi có. Gía thì đắt như từ hành tinh khác. Ở Bern đi 1 lần mất 4 CHF (3.3E)/1 lần, Lausanne 1 lần đi mất 3 CHF (2.5E) trong 1 giờ, mà chỉ đi được 1 zone thôi đấy. Lausanne có tận 14 -15 zones nên đi lại khá méo mặt, chả trách mình toàn trốn vé :D. Thực chất các thành phố ở Thụy Sĩ khá bé, nếu khỏe (như mình) thì cứ thẳng chân mà tiến thôi. Tuy nhiên nếu thuê hostel ở đây sẽ được phát cho cái thẻ Mobilis đi lại từ zone 11 đến zone 19 miễn phí (chú thích zone 11 là zone trung tâm , còn zone 19 là chỗ trên núi (Gavaux) có thể lên và ngắm toàn cảnh thành phố rất đẹp ấy). Kể ra hostel Thụy Sĩ đắt mà xắt ra miếng thật.

4.  Ăn uống chè chén

Mình đi covoiturage cùng 1 chị nửa Pháp nửa Thụy Sĩ nên được chị gợi ý vài món đặc sản Thụy Sĩ (có lẽ là sự pha tạp giữa Đức và Pháp) như sau:

Fondue au fromage: là món lẩu pho mát ấy, họ có nhiều loại pho mát khác nhau cho vào nấu lẩu, rất thơm  ngon và ngấy. Bữa tụi mình ăn là loại demi-demi thì trong đó có 1/2 là pho mát Guyère nổi tiếng của Thụy Sĩ cùng 1 loại khác. Bánh mì được phục vụ kèm, ăn bao nhiêu cũng được. Nhúng bánh mì đẫm vào pho mát nóng nghi ngút, thơm nức lòng, ăn vừa ngậy vừa bùi. Lúc đầu ăn hơi mặn 1 chút, càng ăn càng ham, được tầm 10 ph thì ngán tận họng :D, nhưng mình mê đắm mùi thơm của pho mát nóng. Ấm gì mà nồng quá.

Croûte: Món này đơn giản là bánh mì nướng dòn được dưới lên một lớp sốt ngọt ngào. Tụi mình chọn croûte aux champignon, tức là bánh mì nướng kèm sốt nấm kem. Sốt nấm kem ăn rất ngon, rưới lên làm cho bánh mì mềm nhưng đường viền vẫn dòn dòn. Ăn ngon mà không bị ngán.

Rösti: Đây cũng là một món rất truyền thống của Thụy Sĩ (có hơi hướng Đức), theo mình thì nó ngon và dễ măm măm nhất. Khoai tây được cắt sợi, rồi đem trộn cùng hỗn hợp bột mì,  trứng,  chiên dòn lên, giống kiểu bánh khoai lang bán ở vỉa hè nhà mình ấy. Sau đó người ta làm các loại sốt khác nhau cho lên. Tụi mình khi đã rất ngán pho mát thì quyết ăn chay bằng món Rosti aux légumes, tức là khoai tây sợi chiên cùng sốt rau (súp lơ xanh, carot, đậu hà lan). Khoai tây dòn ngoài, mềm trong, thơm thơm, ngầy ngậy với sốt. Chắc mình thích món Rosti này nhất, nhưng suy cho cùng nó quá dễ làm so với cái giá chát như chuối xanh.

Raclette: Món này cũng là món cổ truyền ở cái xứ chỉ biết tự hào về bò và các sản vật của bò. Mình đã xực Raclette rùi nhưng không phải ở Thụy Sĩ mà là ở nhà một cô người Bỉ. Raclette được làm với sự trợ giúp của một cái bếp chuyên dụng. Bếp này có bề mặt có thể nướng đồ ăn hoặc làm bánh crepe, trong lòng lại có thể nhét các muỗng inox dùng để đun nóng chảy pho mát. Pho mát cứng, được cắt lát, cho lên muỗng này rồi nhét sâu vào trong bếp. Vài phút sau pho mát tan ra, thành lớp chất lỏng quánh đặc, đổ lên bề mặt hồng hồng của miếng ham và trắng phau của bánh mì. Khi ăn thấy pho mát kéo dài thành sợi, dai dai, bùi bùi, quyệnvới vị ngọt của bánh mì và hơi mằn mặn của ham, thật ngon gì đâu. Cơ mà ăn béo chết.

– Ngoài ra tụi mình cũng thử món Tartare de beuf, là một món nguội làm từ thịt bò xay trộn cùng dầu olive. Thịt bò mềm ơi là mềm, ngọt ơi là ngọt, ăn cùng salad và bánh mì làm món khai vị cực chuẩn. Mình thích mê cái thịt bò này, ăn tươi nuốt sống mà ngon dễ sợ, tuy giá cũng đắt dễ sợ. Mình thì không nghĩ đây là món Thụy Sĩ, cơ mà bò chắc là bò Thụy Sĩ 😀

Ăn ở Thụy Sĩ thì đắt thôi rồi, cơ mà nếu muốn thử một lần cho biết thì mình bảo này, đi ăn ở nhà hàng Café vieil d’Ouchy gần cảng Ouchy ở Lausanne ấy. Quán nhỏ xinh, nhạc hay, đống ơi là đông, bà chủ thân thiện dễ thương, đến nỗi mình khen “Bà thật là tốt ấy” thì bà ấy cười tốt “ừ, đúng rồi”. Gía thì Croute tầm 20 CHF (16e), Rosti 20-25 CHF (16-20e), fondue 24CHF (20e)/1 người. Bọn mình 4 người gọi 1 nồi fondue 2 người mà ăn còn không hết vì ngán, nên dù đi hội đông cũng gọi 1 nồi fondue 24 CHF là đủ thử vị rồi, để xiền mà ăn thứ khác, hoặc để uống rượu vin Lausanne chẳng hạn. Các quán khác được gợi ý trong Lonely Planet đều đắt cắt thịt, giả như quán Café Granchy chẳng hạn, cho mình can.

http://www.itaste.com/list/restaurant/fr/lausanne/cafe-vieil-ouchy.html.

– Uống thì ở Lausanne mình cũng vào vài cái bar, khuyên nhủ không ai dại dột gì gọi đồ uống khai vị ở đó Aperitif ấy, cực dở. Uống bia có vẻ khá, như vào Les Brasseurs chẳng hạn, 6-8e 1 cốc bia, uống cũng được, dù không nhiều và không xi nhê gì với mình. Mình ghét bia ở đây.

– Chocolate, phải mua chứ, nổi tiếng mà. Nhất thì là Lindt rùi, nếu muốn coi nhà máy sản xuất chocolate ở đây thì tới Fribourg (nằm giữa Lausanne và Bern) đi, ở đó có cả nhà máy sản xuất bia nữa, có vẻ hấp dẫn.

– Đồ ăn Việt ở Lausanne cũng ngon và đắt, 1 bát hủ tiếu hoặc phở giá 18 CHF = 15 E, huhu

– Ghi nhớ ăn kem nhé, Movenpick – the art of Swiss ice cream, 4 CHF (3.3e)/1 vị, huhu, đắt gì đâu, cơ mà mình ăn vị xoài kem tươi, hài lòng vô cùng 😀

5. Hội hè miên man

Mình thì không cho rằng Thụy Sĩ khoái ăn chơi, nhưng cũng không phải không có cái để ăn và chơi.

– 1/8 là ngày quốc khánh Thụy Sĩ, lúc đó các farm ở đây mở cửa cho khách tới tham quan và dùng bữa ăn homemade, ngon bỏ rẻ và no kềnh càng.

Í a, web này http://www.brunch.ch/fr/

– Tháng 7 ở đây có vụ các thành phố vào cuối tuần sẽ chặn một số đường để dành riêng cho dân chơi trượt patin, nên nếu ai thích trò rolling skate này thì nên tới vào thời điểm đó, để du hí trên cái bốn bánh tí hin đi ngang dọc các thành phố Thụy Sĩ

– Tháng 5 này thì lễ hội sẽ tung tẩy khắp nơi, carnival de Lausanne sẽ từ 3-5/5 ấy, nhưng mình không dám chắc là nó có gì vui không nữa.

– Ở Thụy Sĩ thì trò vui phổ biến nhất vẫn là leo núi. Khi mà bao bọc trong lòng các ngọn núi tuyết thì khát khao chinh phục đỉnh cao được đưa tới không chỉ dân Thụy Sĩ mà cả dân nước ngoài nên cố gắng đừng bỏ qua nhé. À cả trượt tuyết nữa. Mình thật sự thèm một lần đi cáp treo vù vù lên đỉnh Alps coi mái nhà châu âu thế nào nhỉ (mơ màng, mơ màng)

Phù phù, thế thôi, có 4 ngày ở Thụy Sĩ mà cứ như chuyên gia rồi ấy (viết vội kẻo quên) :))